Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 223 - Học viện Anh Hùng (3-30)

Chương 223 - Học viện Anh Hùng (3-30)

Trên đường đến nhà ăn sau khi kết thúc ca làm việc, Go Chungshin cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu.

“Mẹ kiếp...”

Lý do hắn chửi thề rất đơn giản.

‘Sao xui xẻo thế đéo nào lại vớ ngay trúng cái thằng ôn đó làm quản lý...’

Vốn dĩ hắn chẳng hề muốn chui rúc vào cái xó này, đã thế họa vô đơn chí thế nào mà chức Quản lý Phòng Bảo vệ lại rơi đúng vào đầu Seong Suho.

Hắn mới biết tên thằng chả nhờ màn giới thiệu lúc nhậm chức quản lý ngày hôm qua.

Lúc đi làm ngày đầu tiên, chạm mặt hắn ở hành lang, Go Chungshin còn đang vắt óc suy nghĩ xem nên báo thù thế nào, vậy mà giờ đây hắn lại rơi vào tình cảnh nhục nhã ê chề khi phải cúi đầu trước mặt kẻ thù.

‘Mẹ kiếp... Tạm thời cứ phải nằm im thở khẽ đã.’

Hắn đã được hứa hẹn về một tương lai xán lạn.

Dù chưa nhận được chỉ thị đặc biệt nào, nhưng chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ ở Học viện trong một năm mà không xảy ra sự cố, hắn sẽ được phong làm Đoàn trưởng.

Đoàn trưởng của Giáo đoàn.

Một thế giới mà ngay cả chức bang chủ của một bang hội lớn cũng nắm giữ quyền lực hô mưa gọi gió.

Vậy mà mấy bang hội lớn đó đem so với Giáo đoàn thì cũng chỉ là muỗi.

Vị thế của Đoàn trưởng Giáo đoàn còn to lớn hơn cả quyền lực của ba bang chủ của ba bang hội lớn cộng lại.

Vấn đề là ở giữa chừng không được phép xảy ra bất cứ sơ suất nào.

Bị trừ lương hay cấm túc thì còn cắn răng cho qua được.

Chuyện tày đình nhất là bị đuổi việc.

Nếu bị sa thải thì cái chức Đoàn trưởng coi như tan thành mây khói, thậm chí vị thế của hắn trong Giáo đoàn cũng sẽ bị lung lay dữ dội.

Một kẻ thoạt nhìn chẳng có tài cán gì như Go Chungshin lại được đánh giá cao trong Giáo đoàn là nhờ vào dị năng của hắn.

Năng lực nhập hồn vào loài ruồi.

Nghe thì có vẻ vô dụng, nhưng nhờ việc liên tục tuồn những thông tin có giá trị cho Giáo đoàn, thực lực của hắn đã được công nhận.

Mặc dù chẳng ai biết rõ tận gốc rễ về năng lực nhập hồn vào ruồi của hắn...

‘Mẹ kiếp... Tạm thời cứ nhịn đã... Phải nhanh chóng tóm được điểm yếu của thằng khốn đó rồi bóp nát nó thì chuỗi ngày sau này sẽ thảnh thơi thôi.’

Go Chungshin đang nung nấu ý định sử dụng năng lực của mình để đào bới điểm yếu của Seong Suho, hòng hủy hoại cuộc đời tên khốn đó bằng mọi giá.

Ngặt nỗi, thằng chả cứ liên tục đánh hơi được sự hiện diện của mấy con ruồi mà hắn nhập vào và đập chết ngắc trong vòng một nốt nhạc.

‘Cơ mà chắc nó không biết mình đứng sau chuyện này đâu...’

Trong cái rủi có cái may là Seong Suho có vẻ vẫn chưa biết được danh tính cũng như năng lực thật sự của hắn.

Go Chungshin dụi đôi mắt lờ đờ, lẩm bẩm.

“Mẹ kiếp, buồn ngủ vãi l*n...”

***

Xong việc ở Phòng Bảo vệ, tôi lững thững bước vào phòng giáo quan Khoa Khí thì bắt gặp Cho Seohyun đang lộ rõ vẻ khó xử, miệng lầm bầm gì đó.

“Chuyện lớn rồi đây...”

“Có chuyện gì vậy?”

“A... Anh đến rồi à?”

Sau câu chào buổi sáng, Cho Seohyun đi thẳng vào vấn đề chính.

“Tuần trước lúc sửa xong mạng nội bộ, định là cuối tuần này sẽ cấp phép cho học viên ra ngoài hoặc ngủ lại bên ngoài. Nhưng vì vụ việc vừa rồi nên kế hoạch đổ bể hết cả.”

“Thì sự an toàn vẫn là trên hết mà.”

“Biết là vậy... nhưng vấn đề là bọn nhóc bắt đầu có dấu hiệu bất mãn rồi.”

Đứng trên phương diện của Học viện hay của học viên thì cũng đều có lý cả.

Với Học viện, vừa mới xảy ra một sự cố nguy hiểm, đương nhiên không thể để học viên ra ngoài chơi bời thả phanh được.

Ngược lại, đối với các học viên ngày ngày phải đối mặt với lịch trình huấn luyện khắc nghiệt, việc phải ru rú trong ký túc xá vào ngày nghỉ cuối tuần đúng là một hình phạt tàn nhẫn.

Dù có nhìn từ góc độ nào thì cũng chẳng phải là tình huống lý tưởng.

Học viên là những nhân tài tương lai, là những mầm non anh hùng của đất nước.

Đang tuổi ăn tuổi lớn mà phải kìm nén nhu cầu quá mức, lỡ đâu sau khi tốt nghiệp mà bùng nổ thì có khi lại thành hiểm họa quốc gia cũng nên.

Khốn nỗi là chẳng có giải pháp nào khả thi cả.

“Họ yêu cầu chúng ta đưa ra ý kiến... Nhưng làm gì có ý kiến nào để mà đưa cơ chứ.”

Việc giải tỏa căng thẳng cho học viên làm sao mấy vị giáo quan biết cách xử lý cho được.

Nào là cho ra ngoài tập thể trong một thời gian ngắn, hay chia nhỏ thành từng nhóm và cử người giám sát để đảm bảo an toàn.

Nhưng một khi những lời đó thốt ra từ miệng giáo quan thì chính họ sẽ phải chịu trách nhiệm.

Và ngay cả khi có người đề xuất đi chăng nữa, thì vẫn phải cần đến sự đồng tình của số đông các giáo quan khác...

[Chắc hẳn các giáo quan chẳng ai hoan nghênh việc tự dưng bị chất thêm một đống việc lên đầu đâu.]

‘Vừa rắc rối lại vừa phải gánh trách nhiệm, chẳng trách ai cũng muốn né tránh...’

Và có vẻ như bản thân Cho Seohyun cũng không mấy lạc quan về chuyện này.

Vì dù có chọn cách nào đi chăng nữa thì rủi ro học viên gặp nguy hiểm vẫn luôn rình rập.

Thế nhưng, lại có thêm một vấn đề phiền toái khác nảy sinh.

“Chuyện tham quan thực tế tại Bang hội cũng được nhắc đến.”

“Tham quan... Bang hội sao?”

Học viện là một cơ sở chuyên đào tạo các học viên để sản sinh ra những anh hùng.

Và những học viên này sau khi tốt nghiệp sẽ gia nhập các bang hội khác nhau để bắt đầu con đường sự nghiệp.

Chuyến tham quan bang hội là một hệ thống cử một vài học viên năm ba đến các bang hội để họ có cơ hội trải nghiệm thực tế.

“Những em đứng đầu bảng xếp hạng nghiễm nhiên được đi, số còn lại sẽ được chọn lọc ngẫu nhiên từ những người tự nguyện đăng ký.”

“Thời điểm này thì cũng không được tốt cho lắm nhỉ.”

“Chậc... Dù sao thì phía Bang hội cũng không đời nào cử những kẻ ất ơ đi kèm nên chắc cũng không sao đâu...”

“...?”

Nếu vậy thì đâu có vấn đề gì to tát, thế nhưng nét mặt Cho Seohyun lại đầy vẻ nan giải.

Tôi lập tức hiểu ra nguyên do.

“...Trợ giáo bắt buộc phải đi cùng.”

“À há...”

Nghĩa là có bề gì thì cứ đè đầu tôi ra mà chửi chứ gì...

Nghe đồn kể từ khi Học viện thành lập đến nay, rất hiếm khi xảy ra sự cố hay tai nạn nghiêm trọng nào trong các chuyến tham quan thực tế.

Rất hiếm...

Điều khiến Cho Seohyun lo lắng chính là cái chữ “rất hiếm” đó.

Cô lo sợ không biết có chuyện gì bất trắc xảy ra trong chuyến đi hay không.

“Phải cẩn thận để không xảy ra sự cố gì mới được.”

“...”

Cho Seohyun nhìn tôi đăm đăm một lúc rồi khẽ thì thầm.

“Dù chưa có quyết định chính thức là anh sẽ đi... nhưng nếu có chuyện gì thì hãy liên lạc ngay cho tôi nhé.”

“Tôi biết rồi.”

Kết thúc câu chuyện, tôi tiến hành lớp học.

Nỗi trăn trở của Cho Seohyun cũng là nỗi bận tâm của Seong Suah.

Lớp học Khoa Khí kết thúc, sau bữa trưa, tôi và Seong Suah cùng rảo bước đến phòng học Khoa Ma và trò chuyện.

“Học viên Khoa Ma thì kiểu... tính cách khá là phóng khoáng, nên dễ sinh bất mãn lắm.”

“Nhiều vấn đề rắc rối thật đấy.”

Khoa Khí vẫn mang đậm phong cách trường đào tạo sĩ quan, còn Khoa Ma lại mang hơi hướm của một trường cấp ba tự do.

Trong cái rủi có cái may là do tính chất bài học nên Khoa Ma ít áp lực hơn, tỷ lệ tích tụ bất mãn cũng chậm hơn hẳn so với Khoa Khí.

Tạm thời thì vẻ ngoài của các học viên vẫn chưa có dấu hiệu gì là bất thường.

Nhưng rắc rối thật sự không nằm ở chuyện xin ra ngoài hay ngủ ngoài của học viên.

Lại là cái vụ tham quan thực tế.

“Chắc là nếu có lịch đi tham quan, trợ giáo Seong Suho sẽ phải đi cùng đấy...”

“Việc đến tay thì phải làm thôi.”

Cũng may là các học viên Khoa Ma chủ yếu tham gia hỗ trợ thực hành tại tháp, nên tỷ lệ xảy ra sự cố thấp hơn hẳn so với Khoa Khí.

Đương nhiên chỉ là “thấp hơn hẳn” thôi...

Bất kể là Khoa Khí hay Khoa Ma, chỉ cần xui xẻo để học viên gặp nạn là có nguy cơ nghe câu “You're fired!” và cái hồ sơ năng lực sẽ bốc cháy rực rỡ ngay lập tức.

“...Nếu có đi mà gặp chuyện gì thì anh nhớ liên lạc với tôi nhé.”

“Haha... Vâng, tôi rõ rồi thưa cô.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, tôi và Seong Suah bước vào phòng học Khoa Ma và bắt đầu bài giảng.

‘Mạng nội bộ vừa được khôi phục, tưởng đâu được nhàn hạ tấm thân, ai dè việc cứ ập đến liên miên.’

[Dù có xảy ra chuyện thì đa phần bên đó cũng có người đủ sức giải quyết luôn theo sát, nên anh không cần phải lo lắng quá đâu.]

Khi các học viên đến thực tập tại các Bang hội, phía Bang hội cũng dốc hết tâm sức để chăm lo cho họ.

Đứng trên lập trường của một Bang hội, họ luôn muốn những học viên ưu tú đến thăm sẽ gia nhập tổ chức của mình, vì vậy họ sẽ cố gắng thể hiện những mặt tốt nhất.

Tức là, vì lợi ích của Bang hội, họ sẽ không ngu gì mà cử mấy tay mơ đi theo bảo vệ.

‘Thì, đằng nào giờ này họ cũng chưa có quyết định chính thức là đi hay ở mà.’

Hơn nữa, nghe qua câu chuyện thì vẫn có khả năng chuyến tham quan này sẽ bị hoãn lại nếu may mắn.

Nhưng đó cũng chỉ là khả năng mà thôi.

Người quyết định cuối cùng đâu phải là người trực tiếp tham gia như trợ giáo, mà là mấy ông lớn ở trên cơ.

Thế nên làm đuôi trâu nó mới khổ.

..

..

‘Chà... Làm đầu gà vẫn sướng hơn.’

[...]

Hoàn thành xong công việc trợ giáo, tôi dạo quanh Phòng Bảo vệ với nụ cười tự mãn trên môi.

Hễ nhân viên nào thấy mặt tôi là lập tức cất tiếng chào.

Dù không đến mức khúm núm cúi rạp người, nhưng ít ra họ cũng biết cúi đầu chào hỏi đàng hoàng.

“Chào anh.”

“Anh đã tới rồi ạ.”

“Mong được anh giúp đỡ.”

Sau khi nhận được vô số lời chào hỏi, tôi bước vào phòng quản lý và nở nụ cười rạng rỡ.

‘Tuyệt... Quá đỉnh luôn!’

[...]

Rõ ràng là công việc có phần nhiều thêm và khá phiền phức.

Đáng lẽ ra giờ này là lúc tôi có thời gian ở bên Cho Seohyun hoặc nghỉ ngơi thư giãn.

Nhưng do phòng thực hành VR gặp sự cố nên tôi và Cho Seohyun không còn chỗ để hẹn hò, mạng nội bộ lại được khôi phục, việc chấm điểm học viên được tự động hóa nên công việc giảng dạy cũng nhàn hơn nhiều.

Thời gian rảnh rỗi tăng lên, cơ thể cũng thoải mái hơn.

Dù ngày nào cũng phải đến công sở xử lý đủ thứ việc hầm bà lằng, nhưng bù lại được hưởng cái đãi ngộ này thì cũng bõ công.

Thậm chí nếu biết trước, chắc tôi đã nằng nặc đòi làm từ sớm rồi.

Và đến tận hôm nay tôi mới phát hiện ra một sự thật, đó là tất cả các trợ giáo đều được chuyển từ ngạch nhân viên bình thường sang ngạch quản lý.

Chắc bên phía hiệu trưởng sợ nếu ngay từ đầu tung ra chức quản lý thì mấy ứng viên sẽ phỏng vấn cho có lệ nên mới giở cái chiêu trò này.

‘Quan tâm đéo gì. Miễn sao mình thấy sướng là được.’

Dù sao thì hiện tại tôi đang vô cùng tận hưởng cảm giác này, đó mới là điều quan trọng.

Tôi ngồi trong phòng làm việc và lật giở cuốn sổ tay hướng dẫn nhận được ngày hôm qua.

Nội dung nhiều đến mức vượt qua giới hạn ghi nhớ của não bộ tôi.

‘...Nhiều chữ thế này ai mà nuốt cho trôi?’

[Anh cứ xem đi, tôi sẽ ghi nhớ thay anh.]

‘Không hổ danh CEO của chúng ta.’

Kiểu này mà đi thi thì cứ gọi là ối dồi ôi!

Nếu cứ xài chiêu này, sau này mà có bài kiểm tra gì ở Học viện Shutra thì tôi tự tin giật điểm tối đa ngon ơ.

Đang lật giở cuốn sổ tay, một mục đập ngay vào mắt tôi.

<Nghiêm cấm bảo vệ làm việc trong Học viện Anh Hùng yêu đương chốn công sở. (Bao gồm toàn bộ nhân viên trong trường)>

‘Ồ... Vụ này căng nha.’

[Có lẽ là để tránh trường hợp yêu đương rồi lơ là công tác bảo vệ.]

Giống như Armonia nói, lý do được ghi rành rành ngay trong quy định.

Nội quy của Học viện được đặt ra nhằm ngăn chặn triệt để tình trạng nhân viên lơ là trong lúc trực đêm hoặc khi đi tuần tra các khu vực trọng yếu.

Dù công việc bảo vệ có phần vất vả và khắc nghiệt, nhưng lương bổng và phúc lợi lại được xếp vào hàng top so với các phòng ban khác (trừ vị trí trợ giáo).

Minh chứng rõ ràng nhất chính là ký túc xá.

Trong khi nhân viên các phòng ban khác phải chịu cảnh sống chung phòng 2-3 người, thì bảo vệ lại được bố trí phòng đơn, một bước lên tiên, đảm bảo tuyệt đối sự thoải mái khi nghỉ ngơi.

Chưa kể lương bổng cũng thuộc hàng khá khẩm...

Công việc quan trọng như vậy thì tất yếu phải đi kèm với những quy định nội quy khắt khe.

Và việc quy định này xuất hiện trong sổ tay hướng dẫn đồng nghĩa với việc với tư cách là quản lý, tôi phải lưu tâm đến nó.

Ngay trong mục quy định cũng có ghi chú rõ ràng rằng, nếu phát hiện bảo vệ có hành vi yêu đương chốn công sở, phải lập tức báo cáo lên cấp trên.

Ví dụ điển hình nhất là việc tuyệt đối cấm quan hệ tình cảm với giáo quan chính thức.

‘Chà... Ghi chú một tràng dài ngoằng thế này, chắc là quan trọng lắm đây.’

Lời cảnh báo tuy chỉ vỏn vẹn một dòng, nhưng bên dưới lại liệt kê vô vàn ví dụ và lý do cụ thể.

Điều đó chứng tỏ mức độ nghiêm trọng của vấn đề này.

Và khi đọc đến sự thật mang tính mấu chốt này, khóe môi tôi khẽ nhếch lên.

‘Làm đầu rắn... Phê quá đi mất!’

..

..

Tôi tập hợp những bảo vệ chuẩn bị nhận ca đêm lại và ra sức răn đe.

Dù cho trong thâm tâm mấy lão bảo vệ này chẳng coi những lời tôi nói là “răn đe” thì...

“Như mọi người đã biết, mong rằng trong thời gian tới, mọi người hãy xốc lại tinh thần và tập trung cao độ vào công việc.”

Khác với hôm qua, hôm nay tôi không dông dài, chỉ đưa ra lời nhắc nhở nhẹ nhàng ở mức vừa phải.

Và để kết thúc, tôi nhấn mạnh một vấn đề cực kỳ quan trọng.

“À, nhân tiện có nhiều người mới gia nhập, tôi xin phép được nhắc nhở thêm.”

“...?”

Ai nấy đều tò mò không biết tôi định nói gì nên dỏng tai lên nghe.

“Học viện của chúng ta nghiêm cấm tuyệt đối chuyện yêu đương chốn công sở đối với nhân viên bảo vệ. Bất kể khác phòng ban hay chung phòng ban, tuyệt đối cấm.”

“...”

“Vì vậy, xin mọi người hãy lưu ý giữ khoảng cách, đừng để học viên hay giáo quan hiểu lầm trừ khi họ chủ động bắt chuyện trước.”

Cảnh cáo sương sương để đám lính mới đừng có rửng mỡ thấy ai xinh trai đẹp gái là xáp vô tán tỉnh.

Và tiếp theo là cú chốt hạ mang tính quyết định.

“Tôi cũng xin tuyên bố luôn, nếu ai bị phát hiện đang yêu đương, tôi có toàn quyền sa thải ngay lập tức.”

Dĩ nhiên là tôi lấy đâu ra cái quyền sa thải nhân viên vô cớ.

Dù có là quản lý đi chăng nữa, việc tự ý đuổi việc nhân viên ngay tại trận là điều không tưởng.

Nhưng điều cốt lõi ở đây là:

Yêu đương = Bị sa thải

Ngay khoảnh khắc tôi thốt ra câu đó, ánh mắt tôi lia thẳng về phía Go Chungshin, và tôi cũng mơ hồ nhận ra sự hốt hoảng hiện rõ trên gương mặt hắn.

‘Đang nói mày đấy, thằng ranh con~’

Cứ đe nẹt trước một trận cho chúng nó sợ, thế là dẹp được cái thói trốn việc lăng nhăng trong thời gian tới.

“Tôi tin là mọi người đã hiểu rõ quy định. Buổi họp kết thúc tại đây, mọi người vất vả rồi.”

Nghe xong lời chào kết thúc của tôi, ai nấy đều tức tốc trở về vị trí gác của mình.

Nhìn theo bóng lưng của Go Chungshin đang vội vã rời đi, tôi thầm nhủ trong lòng.

‘Biết thế hôm qua cố nhìn mặt con nhỏ kia cho rồi...’

Tiếc là tôi vẫn chưa tìm ra tung tích của cô gái mà thằng oắt đó gặp gỡ hôm qua.

Nhìn kiểu gì cũng giống một cặp tình nhân...

[Tại sao anh lại đe nẹt hắn khi chưa nắm rõ danh tính của người phụ nữ kia?]

‘Hôm qua thằng chả vừa bị tôi tóm cổ vì tội lơ là nhiệm vụ mà... Có cho kẹo nó cũng không dám léng phéng trong thời gian tới đâu. Hơn nữa, những chuyện quan trọng thế này phải phủ đầu ngay từ đầu để nó khắc cốt ghi tâm.’

Tiếc là không thấy được mặt bạn gái hắn, nhưng thực ra cái trò bóp nghẹt bầu không khí của thằng Go Chungshin này lại khiến tôi khoái chí hơn nhiều.

‘Chậc... Đã treo cửa sổ đặc tính lên rồi thì sớm muộn gì chả tìm ra.’

Gạt bỏ mọi muộn phiền, tôi thong dong cất bước ra ngoài, vừa đi vừa huýt sáo vang trời, trong đầu vẽ ra viễn cảnh đè đầu cưỡi cổ Go Chungshin.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!