Chương 224 - Học viện Anh Hùng (3-31)
Tôi mò đến chỗ Go Chungshin đang trực ca đêm và không ngừng thao thao bất tuyệt với hắn.
Thực ra gọi là trò chuyện thì cũng hơi khiên cưỡng.
Bởi vì cái kiểu này giống như tôi đóng vai điều tra viên còn Go Chungshin là tội phạm đang bị lấy khẩu cung vậy.
Và phần lớn câu hỏi đều xoáy sâu vào thông tin cá nhân của hắn.
“Quê cậu ở đâu?”
“...Ở Seoul.”
“Tốt nghiệp trường đại học nào?”
“C-Chuyện đó...”
“Đừng bảo là mới tốt nghiệp cấp ba nhé?”
“Rắc...”
Nghe tôi nói móc, Go Chungshin cau mày, lộ rõ vẻ khó chịu.
Nhưng dẫu có khó chịu đến mấy, hắn cũng chẳng dám ho he nửa lời phản bác.
‘Lỡ miệng cái là bay màu ngay đó con ạ~’
[...]
Đã thế những câu tôi hỏi toàn mang tính chất mớm lời thu thập thông tin, nên hắn đâu dễ gì trả lời trót lọt.
Nhỡ mồm khai ra điều gì bất nhất với bản lý lịch dỏm kia thì rách việc.
Hơn nữa, tôi cũng cóc tin là tên Go Chungshin này có thể kiểm tra kỹ lưỡng bản hồ sơ giả mạo đến thế.
‘Nói hớ một cái thì lại càng có trò vui để xem.’
Tôi chả rảnh rỗi mà bận tâm xem hắn là ai.
Ưu tiên số một là lôi cổ được kẻ đứng sau giật dây, phần còn lại chỉ là gia vị thêm thắt cho thú vui tao nhã của tôi mà thôi.
Và điều khiến tôi sướng rơn hơn cả việc moi móc thông tin chính là...
“Ờ thì... Chuyện trường đại học... nói ra e là hơi ngại...”
“Xời, thời buổi này đại học quan trọng quái gì... Cấp hai cấp ba thì cốt yếu cũng chỉ là để kiếm được việc làm thôi.”
“Hự...”
Hôm qua tôi còn ra vẻ bề trên, ăn nói giữ kẽ với hắn, nhưng hôm nay thì tôi buông tuồng luôn, nói chuyện kiểu trịch thượng, trống không.
Thậm chí còn ra giọng ông chú dạy đời!
“Tiền làm ra đừng có ném vào mấy chỗ vô bổ, lo mà tiết kiệm đi.”
Go Chungshin khẽ ngoảnh mặt đi nơi khác, rặn từng chữ qua kẽ răng.
“...Vâng... tôi biết... rồi ạ.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ cái trò này lại mang đến cảm giác yomost đến thế.
Giờ thì tôi đã hiểu phần nào lý do tại sao mấy lão già cứ thích lên mặt dạy đời bọn trẻ rồi.
Thế nhưng cuộc vui nào cũng đến hồi kết, tôi chuẩn bị kết thúc màn lên lớp và quay về ký túc xá.
Chẳng phải vì tôi rủ lòng thương xót hắn đâu.
‘Đang hay mà... thôi đến lúc phải đi rồi.’
Thiếu gì cơ hội để đày đọa hắn sau này.
Tôi vỗ vỗ vai Go Chungshin và nói.
“Thôi tôi về trước đây, ở lại làm việc chăm chỉ nhé.”
“...Vâng.”
Mặc dù hàng lông mày của hắn khẽ giật lên khi nghe những lời trịch thượng đó, nhưng vừa nghe tin tôi chuẩn bị rời đi, tâm trạng của hắn lập tức giãn ra, hắn cố rặn một nụ cười gượng gạo.
Tôi để lại Go Chungshin phía sau và rảo bước về phía ký túc xá.
Dọc đường đi, nụ cười trên môi tôi không sao tắt được.
‘Trò này đúng là vui không tưởng!’
[Theo phản ứng của hắn thì có vẻ hắn sẽ không dễ dàng nổi đóa hay chống đối đâu.]
‘Cô nói phải... Chắc tôi phải tăng đô lên xíu nữa nhỉ?’
Rõ ràng là trong đặc tính của Go Chungshin rành rành dòng chữ thiếu kiên nhẫn, vậy mà hắn lại nhẫn nhịn chịu đựng như vậy chứng tỏ hắn đang ở trong tình thế tuyệt đối không được để lộ thân phận.
Duy chỉ có một điều khiến tôi lấn cấn là không biết hắn sẽ giở trò gì và vào lúc nào.
Nếu hắn dự định gây án và tẩu thoát trong vòng một tuần tới thì tôi không thể coi nhẹ chuyện này được.
‘Tôi không muốn cuộc vui này kết thúc lãng xẹt vậy đâu...’
[...]
Chuyện gì xảy ra mặc xác nó, miễn sao Cho Seohyun, Seong Suah và tôi bình an vô sự là được.
Cơ mà cái cảm giác sướng rân khi hành hạ thằng ôn này khiến tôi không nỡ buông tha cho hắn sớm như vậy.
Go Chungshin hệt như một món đồ chơi giải trí cho mùa hè bớt nhạt nhẽo.
Dù không phải NTR nhưng...
‘Khoan đã... Armonia, Go Chungshin đâu có kỹ năng phát hiện tàng hình đúng không?’
[Đúng vậy.]
‘Lẻn lại xem nó làm trò trống gì nào.’
Tuy tôi chắc mẩm rằng sau vố bắt quả tang hôm qua hắn sẽ không dám trốn việc lăng nhăng nữa, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh, nhỡ đâu hắn lại dở chứng làm chuyện mờ ám gì thì sao...
Vừa đi được nửa đường về ký túc xá, tôi quay ngoắt 180 độ, hướng thẳng về phía chốt gác ngoại ô của Go Chungshin.
Lén lút áp sát trong trạng thái tàng hình, tôi thấy Go Chungshin đang loay hoay bấm bấm cái gì đó trong bóng tối, hoàn toàn không hay biết đến sự hiện diện của tôi.
‘Úi chà... Đang trong giờ làm việc thiêng liêng mà dám lôi đồng hồ thông minh ra nghịch cơ à?’
[Nhưng có vẻ đó không phải là chiếc đồng hồ thông minh do Học viện cấp.]
‘...Đúng nhỉ?’
Lúc đầu tôi cứ tưởng hắn dùng chiếc đồng hồ thông minh đeo trên cổ tay, nhưng khi tiến lại gần thì phát hiện hắn đang thao tác trên một thiết bị khác.
Tôi rón rén vòng ra sau lưng để xem hắn đang giở trò gì.
Không phải đồng hồ thông minh, Go Chungshin đang dán mắt vào màn hình ba chiều lơ lửng trên lòng bàn tay và gõ phím thoăn thoắt.
Có vẻ hắn đang dùng một loại thiết bị đặc biệt nào đó phát ra hình ảnh ba chiều trực tiếp từ lòng bàn tay.
Nhưng xét về nguyên lý hoạt động thì y xì đúc cái trò chiếu hình ảnh ba chiều của mấy cái đồng hồ thông minh thông thường.
Cái khó ở đây là khoảng cách khá xa nên tôi không nhìn rõ được nội dung.
Đang tàng hình nên tiến lại gần thêm tí nữa cũng chả sao, nhưng nhỡ đâu có tay cảnh vệ nào đi ngang qua thì phiền phức to, nên tôi quyết định giữ khoảng cách an toàn.
‘Có nên xích lại gần chút nữa không nhỉ...’
[Tôi sẽ tạo cho anh một chiếc ống nhòm có khả năng phóng to tầm nhìn.]
Một chiếc ống nhòm xuất hiện trong tay tôi, tôi đưa nó lên mắt và lầm bầm.
‘...Ước gì học được kỹ năng Thiên lý nhãn thì tốt biết mấy...’
[Sau này nếu anh gặp được ai sở hữu kỹ năng đó thì hoàn toàn có thể.]
Mẹ kiếp... Tôi cứ đinh ninh là mình cũng tình cờ chạm mặt ai đó sở hữu kỹ năng này rồi cơ.
Ngay cả thằng khứa nhập hồn ruồi tôi còn gặp được, thế quái nào cái đứa có Thiên lý nhãn lại chưa thèm vác mặt ra cho tôi thấy...
Tôi vừa lầm bầm chửi đổng trong lòng vừa soi ống nhòm vào lòng bàn tay của Go Chungshin.
(Anh à, anh mệt lắm không?)
(Anh không sao.)
Chời má... Tưởng đang làm nhiệm vụ điệp viên ngầm gì cao siêu lắm, hóa ra là đang dấm dúi nhắn tin với gái.
Mà nhìn cái kiểu nhắn tin qua lại thế này thì có vẻ là yêu đương thắm thiết thật.
Việc trong đặc điểm của hắn có mục “thiên vị” chứng tỏ hắn khá cưng chiều cô bạn gái này.
Dù vậy thì... chuyện này nhạt toẹt.
‘Chậc... Nhạt nhẽo vãi. Chắc về thôi.’
Cứ tưởng sẽ bắt được quả tang hắn làm trò gì lén lút, ai dè lại xịt ngóm thế này.
Đang lưỡng lự không biết nên tiếp tục rình mò hay về ngủ, lúc tôi định buông thõng tay cầm ống nhòm xuống thì...
Đoạn tin nhắn của hai người đập vào mắt khiến tôi căng mắt ra nhìn.
(Giờ em cũng đi ngủ đi. Sáng mai anh nhắn tin cho.)
(Vâng... Anh bảo là phải làm công việc này trong vòng một năm đúng không?)
(Ừ, ráng bám trụ hết năm nay là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.)
...Ô dè.
..
..
‘Tuyệt cú mèo~’
Go Chungshin sẽ làm việc ở đây trong một năm.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi sướng rơn người.
Thêm vào đó, đọc đoạn tin nhắn thì tuy không biết mục đích cụ thể là gì, nhưng rõ ràng là hắn chưa có ý định chuồn khỏi đây.
Nghĩa là...
‘Trong suốt khoảng thời gian tao ở đây, mày sẽ là cái bao cát tuyệt vời nhất quả đất.’
[Anh đừng quên nhiệm vụ tìm ra mục đích thực sự của hắn cũng rất quan trọng.]
‘Tất nhiên rồi~’
Dù không biết mục đích cụ thể là gì, nhưng lỡ đâu hắn đạt được mục đích rồi lặn mất tăm thì sao, thế nên tôi cũng phải tính đường lui cho mình.
Tôi chỉ cầu mong cái món đồ chơi thú vị này đừng rời xa tôi quá sớm.
Nếu hôm qua Go Chungshin chỉ là một cái máy chơi game quèn, thì hôm nay hắn đã nâng cấp lên thành một chiếc điện thoại thông minh xịn xò.
Trò vui cứ thế mà nhân lên gấp bội.
‘He he... Phải từ từ thưởng thức mới được, không lại chơi ngu lấy tiếng.’
[...]
Tôi nở nụ cười thỏa mãn, ngả lưng xuống giường và với tay lấy chiếc kính thực tế ảo VR bên cạnh.
Ngay lúc nhấc chiếc kính lên, tôi sực nhớ ra một chuyện.
‘A! Cho tôi xem cảnh Seong Suah thủ dâm!!’
[...Đã rõ.]
Tim tôi đập thình thịch khi màn hình ba chiều hiện ra trước mắt, thu hút trọn vẹn sự chú ý của tôi.
Trong đoạn video, Seong Suah nhìn tôi thở hổn hển, rồi từ từ luồn tay vào trong váy.
Nhưng đột nhiên, một dòng thông báo ba chiều hiện ra trước mắt cô.
Nội dung liên quan đến cài đặt chế độ 18+.
‘Cái quái gì đây? Trong Thị Trấn Động Vật mà cũng có cái chức năng này á?’
[Vì trò chơi này nhắm đến đối tượng các cặp đôi nên có lẽ nó được tích hợp sẵn chức năng đó.]
‘Sao trước giờ tôi không biết nhỉ?’
[Chắc là do Seong Suah, chủ phòng, đang xài bản dùng thử nên mới vậy.]
‘À... Ra là thế.’
Seong Suah nhìn dòng thông báo, đắn đo một lúc rồi bấm nút xác nhận.
Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể tôi đột ngột biến thành kích cỡ người lớn.
‘Chà... Dù là các cặp đôi thì cũng cấm chỉ định cái trò loli hay shota à...’
Ai mà ngờ game này còn chặn cả mấy trò cosplay biến thái nữa chứ...
Seong Suah hoảng hốt trước bộ dạng trưởng thành của tôi, cô vùi mặt vào ngực tôi rồi bắt đầu tự sướng.
Công nhận là cảm giác cũng phê thật.
Nói trắng ra thì, thấy một mỹ nhân như Seong Suah tự sướng ngay trước mặt mình thì thằng đàn ông nào chả sướng rơn người.
Nhưng mà...
‘Chưa đến mức để quay tay...’
Bảo quay tay thì tôi cũng quay được đấy, nhưng góc máy thì dở tệ.
Bắt buộc phải xem từ góc nhìn của tôi đang nhìn Seong Suah, mà cô ấy lại thò tay vào váy với cái dáng vẻ e ấp (?), thỉnh thoảng bật ra vài tiếng rên rỉ, chỉ có vậy.
Đã thủ dâm mà lại chả nhìn thấy gì bên trong váy, phản ứng của Seong Suah cũng thiếu thiếu cái gì đó.
[Vốn dĩ đặc thù của VR là làm giảm xúc giác, nên khoái cảm mà cô ấy nhận được chắc cũng chỉ ở mức độ nhẹ.]
‘À... Chắc phải thay đổi chiến thuật tiếp cận thôi.’
Khoái cảm không chỉ đến từ thể xác mà còn đến từ tinh thần, nên chỉ cần nắm được bí quyết thì dù ở trong VR cũng có thể làm tình chân thực không kém gì ngoài đời.
Nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy Seong Suah còn gà mờ lắm, kết quả là cuối cùng cô ấy cũng không giải tỏa được mà phải gác lại mọi chuyện và khóa chế độ 18+.
‘Hừm... Hoãn quay tay!’
[...]
Quay tay bằng cái video này thì phí tinh trùng của tôi quá.
Đám tinh binh tinh nhuệ tích tụ ngày này qua ngày khác của tôi không thể nào phí hoài cho ba cái video rẻ tiền này được.
Nhưng dẫu không quay tay, tôi cũng đã thu thập được một mớ thông tin béo bở.
‘Tối nay bằng mọi giá phải thức trắng đêm mới được.’
..
..
Tôi và Seong Suah sau khi nâng cấp nhà vào hôm qua thì hôm nay lại sắm thêm một đống đồ nội thất mới.
Tuy căn nhà vẫn còn khá đơn sơ, nhưng ít ra thì không gian cũng đủ rộng rãi cho hai người sống thoải mái.
Và hôm nay cũng như mọi khi, tôi nhắm mắt và cuộn mình trong vòng tay cô ấy trên chiếc giường quen thuộc.
Tôi rất thích vòng tay của Seong Suah.
Thực lòng mà nói, dù Seong Suah có làm những hành động dâm đãng đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng không gì có thể đánh đổi được cảm giác yên bình, hạnh phúc khi được ngủ trong vòng tay cô ấy.
‘Nhưng vừa được ngắm cô ấy quay tay, vừa được ngủ trong vòng tay cô ấy thì đúng là nhất cử lưỡng tiện!’
[...]
Cả hai thì càng tốt chứ sao?
Tôi vờ như đã ngủ say, và khi Seong Suah tưởng rằng tôi đã yên giấc, cô ấy bắt đầu cựa quậy.
Quả nhiên, màn hình ba chiều lại hiện lên, và Seong Suah với hơi thở nóng rực, vội vàng nhấn nút xác nhận.
Tôi biến thành người lớn và ôm chầm lấy cô ấy.
Và Seong Suah lại rúc mặt vào ngực tôi, bắt đầu màn thủ dâm.
“Kuh... Haa... Ahn... Ngh...”
Ngắm nhìn cô ấy, tôi dám chắc một điều.
‘Hình như Seong Suah ít khi tự xử lắm thì phải?’
[Cớ sao anh lại nghĩ vậy?]
‘Nhìn lóng ngóng thấy mồ...’
Thứ nhất là không hề tự nhiên chút nào.
Và quan trọng hơn cả, cái điệu bộ tự xử này cho thấy cô ấy hoàn toàn chưa có tí kinh nghiệm xả xú bắp nào.
‘Thú thật thì ngày đầu tiên có thể châm chước, nhưng việc hai ngày liên tiếp cô ấy làm cái trò mạo hiểm này chứng tỏ cô ấy không thể nào kiềm chế được nữa.’
Cho dù ở trong VR xúc giác có bị suy giảm đi chăng nữa, thì tôi và Seong Suah vẫn luôn giữ mối quan hệ đồng nghiệp thân thiết.
Việc một cô gái thủ dâm trước mặt một người đàn ông (dù người đó đang ngủ) chứng tỏ cô ấy chưa từng biết cách kìm nén dục vọng của mình.
Và việc không thể kiềm chế được cũng có nghĩa là trước đây cô ấy chưa từng làm quen với những chuyện thế này...
Chắc chắn cô ấy cứ đinh ninh rằng trước khi vào VR, tự sướng một cái rồi vào là xong, nhưng những người phụ nữ như Seong Suah thường có ác cảm với việc tự thỏa mãn một mình.
‘Cứ tự nhủ là kiềm chế được, nhưng vừa mới vào đây cái là lại lên cơn thủ dâm...’
[Nghe cũng có lý.]
‘Dù chỉ là suy đoán nhưng... Vậy tôi cũng phải hành động thôi...’
[...?]
Seong Suah vẫn đang cuộn mình trong vòng tay tôi, điên cuồng tự sướng.
“Ngh... Ahn... Ugh!! Đ-Đây là...”
Giữa lúc cô ấy đang mải mê quay tay, tôi liền lấy cự vật của mình huých nhẹ vào phần bụng dưới của cô ấy.
Tò mò không biết cô ấy sẽ phản ứng ra sao.
‘Tôi muốn xem biểu cảm của cô ấy lúc này quá...’
[Lát nữa tôi sẽ phát lại cho anh xem.]
Để tránh bị lộ, tôi không dám hí mắt, kiên nhẫn chờ đợi động thái tiếp theo của cô ấy.
Seong Suah dừng động tác thủ dâm, lưỡng lự lẩm bẩm.
“Đừng nói là... Nó phản ứng vì mình nhé...?”
Dù bối rối nhưng Seong Suah vẫn không tắt chế độ 18+.
Thay vào đó, tiếng thở của cô ấy ngày một dồn dập, gấp gáp hơn.
Dẫu có thiết lập nên một mối quan hệ đặc biệt thì Seong Suah vẫn còn rất nhiều điều e dè.
Mối quan hệ giữa hai chúng tôi phải được xây dựng dựa trên sự chủ động của Seong Suah, cô ấy phải tự nguyện mắc bẫy chứ không phải là do tôi chủ động tấn công.
Và tôi sẽ dùng cái cớ đó để giăng lưới tóm gọn con mồi...
“Haa... Đây là... của đàn ông...”
Seong Suah từ từ mơn trớn điểm gồ lên qua lớp vải quần của tôi và tiếp tục hành sự.
Giá mà cô ấy bạo dạn luồn tay hẳn vào trong quần tôi thì tuyệt, nhưng Seong Suah chỉ mơn trớn thứ đồ chơi của tôi qua lớp vải trong khi vẫn đang tự sướng.
Dù có hơi hụt hẫng đôi chút, nhưng quan trọng nhất là công tác trải đường đã hoàn tất.
Trụ cột dục vọng đã được cắm chặt vào sâu thẳm tâm hồn Seong Suah.
‘Thôi, thế này là đủ rồi.’
Lấy sự đụng chạm với thằng em tôi làm mồi nhắm, Seong Suah lại kết thúc công cuộc thỏa mãn một cách dang dở như ngày hôm qua.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
