Chương 109 - Yggdrasil (1-13)
“Hà… điên mất rồi…”
Min Hayeon nằm úp sấp trên chiếc giường trong khách sạn, vùi mặt vào gối và liên tục lẩm bẩm một câu.
“Hà… Mình điên thật rồi… Sao lại làm trò đó chứ…”
Trong đầu cô giờ đây chẳng còn chứa đựng được suy nghĩ nào khác.
Tâm trí cô chỉ quẩn quanh hình ảnh nụ hôn với Seong Suho ban nãy.
Min Hayeon vừa tỉnh giấc, chẳng phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thực, liền đè lên người Seong Suho đang nằm dưới sàn và cưỡng hôn anh.
Say đắm hôn một hồi lâu, Min Hayeon mới sực tỉnh, nhận ra hành động của mình rồi lập tức chạy trốn khỏi căn phòng.
Chưa kịp nói với Seong Suho lời nào mà cứ thế chạy biến đi mất.
“Phải làm sao đây…. Xin lỗi bằng cách nào bây giờ….”
Min Hayeon cứ suy nghĩ rồi lại suy nghĩ.
Nhưng cô hoàn toàn không nghĩ ra nổi cách nào để mở lời xin lỗi anh.
“…Hay là cứ thế mà cúi đầu tạ tội nhỉ.”
Cuối cùng, Min Hayeon quyết định vứt bỏ lòng kiêu hãnh của một người con gái, thừa nhận và tỏ ra hối lỗi.
“Phù… Ít ra thì lúc nhậu nhẹt mình đã tắt kênh đi rồi. Không thì to chuyện chứ đùa à?”
Hôm qua, khi nghe câu chuyện về người yêu của Seong Suho, cô đã vin vào lý do đó là chuyện cá nhân để tắt kênh chat đi.
Nhờ vậy mà cô đã thoát khỏi tình cảnh bị bọn họ ầm ĩ chọc ghẹo.
Đón lấy tia nắng mai đang rọi vào phòng, cô nhỏm dậy khỏi giường và hạ quyết tâm.
“Trước tiên cứ đi đã…. Bất luận anh ta có nhìn mình với ánh mắt thế nào thì cũng phải cầu xin sự tha thứ.”
Ngay lúc cô đang tiến về phía cánh cửa.
Cốc cốc cốc.
“…Hà.”
Min Hayeon lờ mờ đoán được chủ nhân của tiếng gõ cửa kia là ai.
Theo suy nghĩ của cô, người gõ cửa phòng cô lúc này chỉ có thể là Han Yeoreum.
Nhưng lại có một điều đáng ngờ.
‘…Lạ thật. Tầm này sao hắn ta đã dậy rồi.’
Han Yeoreum là một kẻ cực kỳ ham ngủ, đến mức ngủ đến tận trưa mới lết dậy còn thấy phiền phức cơ mà.
Cô nhăn mặt đầy chán nản, vừa lo lắng xem Han Yeoreum định nói gì vừa hậm hực mở cửa.
“Hà… Có việc g…. Ơ?”
“…Cô ngủ ngon chứ?”
“Ca-cái…cái đó…Ờ! Ng, ngủ ngon chứ….”
Trước mặt cô là Seong Suho đang đứng đó với nụ cười gượng gạo.
‘Á… Đang định chuẩn bị tâm lý đàng hoàng rồi mới gặp…’
Min Hayeon bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Seong Suho, đầu óc trống rỗng, miệng chỉ biết mấp máy.
Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và quyết tâm phải nói lời xin lỗi.
‘Tạm thời cứ nhanh chóng xin lỗi đã…. Anh ta đã cất công tìm đến tận đây… Chắc hẳn là khó chịu lắm.’
Một Min Hayeon vốn luôn mạnh mẽ, dứt khoát như đàn ông mà trong khoảnh khắc này cũng cảm nhận được lòng kiêu hãnh của một người con gái đang vỡ vụn.
Min Hayeon trầm mặt xuống, cất tiếng.
“Cái đó… Suho à… chuyện hôm qua….”
“Xin lỗi cô….”
“Hửm?”
Từ ngữ đáng lẽ phải thốt ra từ miệng Min Hayeon lại được Seong Suho nói trước, khiến đầu óc cô rối bời.
Min Hayeon cố gắng định hình lại mọi chuyện, hỏi.
“X-xin lỗi chuyện gì cơ?”
“Chuyện hôm qua… Chắc tôi để cô ngủ lại trong phòng tôi làm cô không vui nên sáng nay cô mới rời đi đường đột như thế…”
“….”
Nhìn vẻ mặt ngại ngùng và hành động gãi đầu gãi tai của Seong Suho, Min Hayeon thầm nghĩ.
‘…Anh ấy định cho qua chuyện này sao.’
Dù có nghĩ nát óc thì cô cũng chẳng tìm ra lý do nào khác.
Trai đơn gái chiếc ôm ấp hôn nhau cuồng nhiệt như thế, làm gì có chuyện anh không nhớ ra.
Hơn nữa, Seong Suho cũng đâu có trong tình trạng ngái ngủ như Min Hayeon.
Sự ích kỷ trong thâm tâm Min Hayeon cuối cùng cũng chìa tay ra, che lấp cảm giác tội lỗi.
“…Không phải đâu. Tôi mới là người thấy có lỗi đây.”
“Haha… Thật may quá.”
Nhìn biểu cảm của Seong Suho, Min Hayeon tự hứa với bản thân.
‘…Sau này… chắc chắn sau này phải xin lỗi đàng hoàng mới được.’
Min Hayeon tạm gác lại sai lầm của bản thân vào một góc trong tâm trí, nói.
“Ừm… Sẵn tiện gặp nhau thế này, anh có muốn ăn sáng cùng tôi không?”
“Thôi. Đi chung lỡ bị ai nhìn thấy lại phiền cho cô. Hôm nay mình vẫn cùng đi săn chứ?”
“…Ừ. Đi chứ.”
Min Hayeon mỉm cười, hẹn gặp Seong Suho vào buổi trưa để cùng đi săn rồi đóng cửa lại.
“Phù… Nhưng mà… sau này phải lấy cớ gì để biện minh đây?”
Dù có vắt óc suy nghĩ cỡ nào cũng chẳng tìm ra cái cớ nào cả.
Thế nhưng Seong Suho vừa rời đi chưa được bao lâu, lại có tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc..cốc..cốc..
“…? Gì nữa? Vẫn còn chuyện muố… Ơ? Cô Jinhee?”
“Cái đó… tôi đến vì chuyện xảy ra hôm qua….”
Park Jinhee, người đã chứng kiến cảnh Seong Suho và Min Hayeon ở cạnh nhau tại cửa hàng thảo dược hôm qua, sau khi trao đổi với Min Hayeon đã quyết định sẽ im lặng chờ đợi.
Thế nhưng với bản tính nhút nhát bẩm sinh, Park Jinhee đã trằn trọc suốt đêm vì chuyện đó.
Bởi vì cô không thể nào tin được chuyện Seong Suho và Min Hayeon đang quen nhau.
Park Jinhee cho rằng việc bỏ qua Han Yeoreum để để mắt tới một người đàn ông khác là chuyện hoang đường.
Cô lo sợ Min Hayeon đang cố tình dụ dỗ để lôi kéo mình vào một mớ rắc rối kỳ quái nào đó.
Cuối cùng, cô định tìm gặp Min Hayeon để xin lỗi và mong cô xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng rồi cô lại phải chứng kiến một cảnh tượng đầy ngỡ ngàng.
Seong Suho bước ra từ phòng của Min Hayeon….
“Lúc nãy tôi thấy anh ấy bước ra…. Hai người… hẹn hò thật sao?”
“Cái đó….”
Hôm qua Min Hayeon chỉ buột miệng nói đại, nhưng giờ khi đã bình tâm lại, những lời đó lại khó lòng thốt ra.
Hơn nữa, chuyện một người đàn ông bị bắt gặp bước ra khỏi phòng vào buổi sáng thì cũng chẳng khác gì việc khẳng định họ đã ngủ cùng nhau.
Trong lúc cô đang lúng túng, một thắc mắc bỗng hiện lên trong tâm trí cô.
‘Khoan đã…’
Tâm trí Min Hayeon dần bị lấp đầy bởi những suy nghĩ về Seong Suho.
Năng lực đến mức vi diệu, sự cần mẫn, chu đáo….
Và cả một trái tim chung thủy với một người. (Một sự hiểu lầm to đùng vì cô chưa hiểu rõ con người thật của Seong Suho.)
Đó đúng là một nhân vật hoàn toàn trái ngược với Han Yeoreum.
‘Nhưng mà… sao tự dưng mình lại xông vào ôm hôn Suho như vậy nhỉ?’
Khoảnh khắc đó, giấc mơ đêm qua lại hiện về.
Người phụ nữ tóc bạch kim đang ngậm cự vật của Seong Suho.
Cả đời cô chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp đến vậy.
Và….
‘Ơ… Mình…’
Khi cảm giác tội lỗi với Seong Suho dần tan biến, dục vọng đang bị che giấu bắt đầu trỗi dậy.
Min Hayeon bỗng nở một nụ cười sắc lạnh, nói với Park Jinhee.
“Đúng vậy. Tôi đang hẹn hò với anh ấy.”
“Ơ… Vậy thì….”
“Và cô bảo muốn thành đôi với Yeoreum đúng không? Cô kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra trong lúc tôi không có ở đây được không?”
Min Hayeon nhớ lại cảm giác khi vừa tỉnh giấc đã ôm lấy Seong Suho và hôn tới tấp.
‘Luna… người phụ nữ đó… mình muốn giành lấy Suho từ tay cô ta…’
***
“Hôm qua đúng là hết hồn.”
Tôi bị đánh văng khỏi giấc mơ cùng với cơn xuất tinh, ngay sau đó Min Hayeon lại bất ngờ tấn công bằng một nụ hôn chớp nhoáng.
Hương cồn cay nồng quyện cùng dịch nhờn của Min Hayeon đã kích thích dục vọng trong tôi.
Tuy nhiên, ngay khi nụ hôn kết thúc, Min Hayeon bừng tỉnh và chạy biến khỏi phòng. Khi trời sáng, tôi mới lật đật qua phòng bắt chuyện để cô ấy đỡ ngại.
└GuardOfGayDick: Oa hôm qua gay cấn vãi. Tưởng hoàn thành nhiệm vụ rồi cơ….
“Ông cho tôi vạn Point đi đã. Làm gì có mức giá mấy vạn Point cơ chứ….”
└GuardOfGayDick: Hahaha điểm chác không thành vấn đề, vấn đề là tao thích nhìn cảnh mày vấp ngã rồi sụp đổ kìa.
“Gớm thật… Cái nết….”
Mấy người xem kênh của tôi có vẻ không thích xem cảnh tôi đạt được thành tựu gì, mà chỉ thích nhìn tôi tuyệt vọng thì phải….
Có vẻ mã kênh của tôi đã bị khóa chặt vào chữ ‘tuyệt vọng’ rồi.
‘Tới lúc chuẩn bị cho hôm nay rồi… Còn một ngày nữa nhỉ?’
[Đúng vậy. Ngày mai sẽ là trận chiến với Boss, vì vậy khả năng cao là sẽ hồi quy.]
‘Mong là không có biến số nào xảy ra…’
Khi đã xác nhận được Boss tung ra Sóng Tê Liệt, tôi chỉ việc dùng dịch chuyển là không có vấn đề gì.
Nhưng lỡ như hôm nay hoặc ngày mai, trước khi đánh Boss, Han Yeoreum lại vấp phải cái ngu ngốc nào đó rồi lăn đùng ra chết thì rắc rối to.
Dù vậy, phương pháp này vẫn còn ẩn chứa rủi ro nên tôi quyết định tập trung tích lũy càng nhiều Point càng tốt để dư dả cho vòng chơi sau.
..
..
‘Khó nhằn đây…’
[Số Nguyệt Quang Thảo anh mua ngày đầu tiên có vẻ là do đã tích trữ trong kho từ trước.]
Hiện tại tôi đang đứng đực mặt trước kệ trưng bày Nguyệt Quang Thảo Zephyrum trong cửa hàng thảo dược.
Trên kệ có dựng một tấm biển ghi chữ -Hết hàng-.
‘May mà hôm qua cô gái kia có bán lại mấy đóa…’
[Vận may của Han Yeoreum thật sự quá khủng khiếp. Gom được chừng ấy Nguyệt Quang Thảo Zephyrum….]
Cô gái tên Park Jinhee chuyên chạy vặt cho Han Yeoreum ngày hôm qua sau khi thì thầm to nhỏ chuyện bí mật với Min Hayeon xong đã bán lại 5 đóa Nguyệt Quang Thảo Zephyrum rồi quay về khách sạn.
Rõ ràng là đi săn theo nhóm, làm sao hắn có thể nhặt được một mình như vậy nhỉ.
Xin nói thêm là ngoài Han Yeoreum ra thì các thành viên khác trong nhóm chưa từng được chiêm ngưỡng dù chỉ một đóa Nguyệt Quang Thảo Zephyrum, một vật phẩm cực kỳ quý hiếm.
‘Hôm nay lại phải cho Enel bốc hơi rồi…’
[Hay là anh thay đổi phương thức xem sao?]
‘Công nhận… Thử nâng cấp kỹ năng biến đổi vật liệu nhé?’
Thực ra Nguyệt Quang Thảo Zephyrum có thể chế tạo được bằng kỹ năng biến đổi vật liệu.
Có điều cấp độ biến đổi vật liệu của tôi hiện tại còn thấp nên không có trong danh sách. Mà dù có nâng cấp để nó xuất hiện trong danh sách thì cũng ngốn kha khá ma lực.
‘Tạm thời lần này cứ cố sức một chút xem sao. Nhắc đến ma lực thì cũng phải tăng cả ma pháp lực nữa.’
[Đã rõ.]
Biến đổi vật liệu, ma pháp lực… cộng thêm cả việc phải thức tỉnh khả năng kháng ma pháp cho trận chiến với Boss cuối nữa.
Được cấp 3 vạn Enel mỗi tuần kể từ khi tới đây nên tôi vẫn chưa đến mức kiệt quệ.
Tuy nhiên, nếu bị vướng vào hồi quy và bị reset lại thì lượng Enel đã đổ vào vòng chơi này sẽ thành công cốc, rắc rối to.
‘Trước tiên… Hôm nay lại phải đi làm trò con bò thôi nhỉ?’
Tầm trưa tôi lại đi về phía cổng Đông của ngôi làng.
..
..
“Đúng là… nực cười thật…”
“….”
Nghe tôi nói, Han Yeoreum nhìn tôi với vẻ khinh bỉ và nói.
“Cỡ này là tính đến ngày cuối ăn bám kiếm chác chứ gì?”
“Xin lỗi. Phía tôi cũng có chuyện khó xử nên đành chịu thôi.”
Hôm nay tôi lại định đưa 1.000 Point mỗi người như hôm qua để cho qua chuyện.
Các thành viên khác thì không sao, nhưng Han Yeoreum thì không.
Mục đích của hắn là….
“Hà… thế thì nôn thêm ra đây xem nào. Bọn này cũng có khó khăn đấy nhé?”
“…Điều đó thì hơi khó. Tôi cũng không còn Point.”
“Hừ….”
Trong đầu hắn chỉ có suy nghĩ làm sao để moi thêm Point từ tôi thôi.
‘Trời đất… Mày định lột sạch sẽ tao luôn đấy à.’
[…Kỳ lạ thật. Rõ ràng vật phẩm của Han Yeoreum rơi ra rất nhiều nên số Point chắc chắn phải dư dả chứ….]
‘Chính xác… Hay tại hắn ta ghét cái bản mặt tôi?’
Cho dù tôi có đưa 1.000 Point ngày hôm qua thì người vui mừng là các thành viên nữ ở đây chứ đối với Han Yeoreum thì chẳng đáng là bao.
Với cái vận may rách trời rơi xuống ấy, chắc chắn hắn đã tích được một đống Point rồi.
Tuy so với số điểm tôi kiếm được chỉ là muối bỏ bể….
Cuối cùng phải kì kèo đôi co qua lại vài vòng mới chốt hạ được.
‘Trời má… Nghĩ đến việc vòng sau cũng phải làm mấy trò thế này là muốn trào máu họng…’
[Tuy nhiên tôi hơi lo lắng. Lỡ như Han Yeoreum nâng cấp năng lực rồi không thèm cho anh vào tổ đội nữa thì sao.]
‘Cũng không phải là chuyện tồi. Nếu vậy tương lai sẽ thay đổi, tôi có thể tiếp cận Min Hayeon theo cách khác…’
Nhưng trước khi Han Yeoreum quay lưng lại với tôi, tôi phải tìm cho ra cách hóa giải hoàn toàn sự hồi quy.
Giống như hôm qua, sau khi chia tay các thành viên, tôi lại hướng về phía cổng Tây nơi Min Hayeon đang đợi.
Khác với hôm qua, Min Hayeon đang tựa lưng vào thân cây, cúi gằm mặt, mũi chân cứ đá nhẹ xuống mặt đất.
Nhìn là biết ngay đang suy nghĩ đăm chiêu chuyện gì.
‘…? Vì chuyện lúc nãy nên cô ấy thấy khó chịu à?’
Trông cô ấy khác hẳn với vẻ hào sảng, phóng khoáng của một cựu vận động viên quốc gia như mọi ngày.
Khi tôi đến gần, cô ấy nhận ra bèn ngẩng đầu lên, gượng cười nhìn tôi.
“Đến rồi à! Đi thôi….”
..
..
“Hà… hà….”
“Hayeon à? Cô ổn chứ?”
“Ừ, ừm… Không sao….”
Hôm nay chẳng còn thấy bóng dáng một Min Hayeon tràn đầy sinh lực như mọi khi nữa.
Chỉ mới chiến đấu khoảng 30 phút mà cô ấy đã lộ rõ vẻ mệt mỏi rã rời.
‘…? Tuy là hạ được nhiều quái hơn bình thường nhưng mà. Lạ thật….’
[Có lẽ là do dư âm từ cơn say chăng.]
‘À… Tửu lượng cao đến mấy mà say bí tỉ thì chắc cũng phải bị dư âm thôi…’
Hôm qua nốc nhiều đến mức bất tỉnh nhân sự thì có dư âm cũng là chuyện bình thường.
Tôi kéo Min Hayeon về khu vực an toàn, cô ấy vừa bước vào khu vực an toàn đã ngồi phịch xuống đất.
“Hà… Xin lỗi… Tại tôi mà….”
“Ây da, nói gì vậy… Không có cô thì tôi còn chẳng dám mò mặt đi săn ấy chứ. Cứ nghỉ ngơi một chút đi.”
“Ừ….”
Sau khi trả lời, Min Hayeon cứ ngọ nguậy người rồi rụt rè nhìn trộm tôi.
Tôi đang định pha bình thuốc, nhận ra ánh mắt của Min Hayeon bèn nghiêng đầu hỏi.
“Sao vậy? Cô bị thương à?”
“C-cái đó….”
Tôi hỏi xem cô ấy có cần bình thuốc hồi phục không, nhưng cô ấy cứ ấp úng chẳng nói nên lời.
Ngập ngừng một lát, cô ấy thở dài thườn thượt rồi nói.
“Cái đó… cho tôi chợp mắt một lát được không? Tối qua tôi ngủ không được ngon giấc cho lắm….”
“À à! Đương nhiên rồi!”
Nếu còn bị dư âm sau cơn say thì chắc chắn là mệt mỏi rồi.
Lúc đó tôi mới hiểu ra hành động của cô ấy bèn ngồi bệt xuống đất rồi nói.
“Đừng bận tâm đến tôi, cứ chợp mắt đi. Cơ mà… có cái gối đầu thì tốt biết mấy….”
Nếu rời khỏi Zephyrum để chu du đến những khu vực hiểm trở thì có thể cần đến chăn gối, chứ hiện tại chẳng có lý do gì phải tống vào túi đồ cả.
Min Hayeon nhoẻn miệng cười, lạch bạch chạy tới chỗ tôi rồi ngả đầu nằm gối lên đùi tôi.
“Gối đầu ở ngay đây chứ đâu. Có gì mà…. Hihi….”
“Này… Lỡ ai nhìn thấy….”
“Ai thấy thì mặc ai~ Tôi nghỉ một lát đây~”
Min Hayeon gối đầu lên đùi tôi, ngước lên nhìn tôi cười rồi nhắm nghiền mắt lại.
‘…Lạ thật nhỉ? Sao tự nhiên lại thế này?’
[Tính cách có sự thay đổi….]
‘Armonia, kiểm tra đặc tính xem.’
Vừa dứt lời, Armonia liền cho tôi xem đặc tính của Min Hayeon.
=======
Tên: Min Hayeon
-Khí chất-
[Võ thuật], [Bình tĩnh], [Tập trung tinh thần], [Tôn thờ sự trong trắng trước hôn nhân], [Thận trọng], [Trọng chữ tín]….
[Chán chường yêu đương], [Hoài nghi về người yêu]
=======
Đặc tính bị thay đổi là….
‘Cái nào bị biến mất vậy? Khó nhận ra quá.’
[Đặc tính [Cổ hủ] đã biến mất.]
‘…Đã biến mất thì sao không biến mất luôn cái tôn thờ sự trong trắng trước hôn nhân đi cơ chứ.’
Nếu không bỏ cái đặc tính đó đi thì tôi chẳng biết làm cách nào xuyên thủng lớp phòng ngự kín như bưng kia của cô nàng đâu….
Nhưng rồi Armonia lại cho tôi xem một đặc tính khác.
[Anh Suho, Min Hayeon đã có thêm đặc tính tình dục.]
‘Oa oa!! Cho tôi xem, cho tôi xem đi!!’
Armonia hiển thị chi tiết phần đặc tính tình dục cho tôi xem.
Ở đó….
-[Pheromone: nghiện nhẹ]…-
‘A ha! Đỉnh chóp! Bị nghiện Pheromone rồi và… Ơ… Đù má cái quái gì thế này….’
[….]
Tôi không thể tin vào mắt mình.
-[Đặc tính NTR (Nhẹ)]-
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
