Chương 110 - Yggdrasil (1-14)
-[Đặc tính NTR (Nhẹ)]-
Tôi nhìn Min Hayeon đang nhắm nghiền mắt ngủ ngoan trên đùi tôi, mái tóc dài mượt mà trải ra, rồi truyền âm.
‘Cô ấy quả là sở hữu thông số cực kỳ phù hợp với Tập đoàn NTR của chúng ta. Min Hayeon trúng tuyển!’
[…Tôi sẽ đánh rớt cô ấy.]
‘Gì chứ!!’
Cô CEO này dám ngăn cản niềm vui tuyển dụng nhân tài “ô dù” của tôi….
Rồi sẽ có một ngày tôi bước lên vị trí CEO….
Tôi chằm chằm nhìn Min Hayeon đang nhắm nghiền mắt ngủ.
Nằm với tư thế ngay ngắn, mái tóc nâu thẳng mượt của Min Hayeon tản ra thành hình rẽ quạt.
Sợ những sợi tóc ấy vương phải bùn đất, tôi từ tốn dùng lòng bàn tay nâng những lọn tóc trên mặt đất lên rồi nhẹ nhàng vắt qua vai cô ấy.
Min Hayeon đang….
‘…Cô nàng này đâu có ngủ?’
Mi mắt cô ấy cứ run lên bần bật, khóe môi lại còn giật giật rõ rành rành.
[Có vẻ như cô ấy không có tài năng trong việc giả vờ ngủ.]
‘…Để tôi suy nghĩ một chút.’
Mặc kệ Min Hayeon đang run rẩy hàng lông mày, tôi lại tiếp tục kiểm tra đặc tính của cô ấy.
-[Đặc tính NTR (Nhẹ)]-
Lý do xuất hiện cái đặc tính kia, theo những gì tôi biết thì chỉ có một.
‘Có vẻ là do chuyện xảy ra trong lần Xâm Mộng.’
[Tôi thật không ngờ chỉ qua một lần Xâm Mộng lại có thể khơi dậy loại đặc tính đó.]
‘Tôi chỉ định gợi chút ghen tuông thôi mà…’
Thành thật mà nói, tôi không hề mong đợi đến mức sinh ra loại đặc tính đó.
Dù không phải là ghen tuông đi chăng nữa, thì tôi cũng chỉ hy vọng tôi sẽ xuất hiện trong những giấc mơ mang sắc thái tình dục của cô nàng, để rồi suốt cả ngày cô ấy sẽ tơ tưởng đến tôi.
Ai ngờ lại xuất hiện một thứ cực kỳ khủng khiếp.
Dù có nghĩ kiểu gì đi nữa thì mục tiêu của cái đặc tính đó chắc chắn là tôi.
Tôi lấy tay hất nhẹ phần tóc mái của Min Hayeon, người vẫn đang khẽ run hàng mi, sang một bên.
Khóe môi cô nàng lại giật giật kìa….
‘Thật là kỳ lạ…. Mình có điểm gì tốt mà…’
[Theo tôi thì giấc mơ có vẻ đã mang đến một hiệu ứng vô cùng lớn.]
‘Đến mức đó sao?’
Kể ra thì cũng đúng, thỉnh thoảng nằm mơ thấy cô nữ chính mà mình ghét, bỗng dưng tôi lại cảm thấy muốn gặp rồi lôi game đó ra chơi.
Nhưng nếu hỏi có đến mức độ này không thì tôi cũng chịu.
Nghĩ lại thì Lena cũng đã tạo ra một hiệu ứng vô cùng to lớn đấy chứ…
Thực ra nếu không nhờ Xâm Mộng thì có khi Lena đã chẳng thể trở thành đồng đội.
[Mỗi người một khác, nhưng có lẽ Pheromone mới là thứ đóng vai trò lớn nhất.]
‘À, cái đó thì có sức thuyết phục đấy…’
Trong mơ, Min Hayeon đã tích tụ ham muốn tình dục nhờ thủ dâm, và khi tỉnh dậy, cô ấy đã ôm hôn tôi cuồng nhiệt suốt một khoảng thời gian dài.
Và nếu khi đó Pheromone đã hòa vào người cô ấy, thì có khi cái đặc tính NTR kia không phải hình thành trong mơ, mà là sau khi bị ảnh hưởng bởi Pheromone.
Lúc này, chứng kiến cảnh tượng giữa tôi và Min Hayeon, kênh chat đang bùng nổ trong sự phấn khích.
Mặc dù chỉ có một người.
└GuardOfGayDick: ĐM chuyện gì thế này… Mới đi vắng một lúc mà quay lại đã….
Tôi lên tiếng, cốt chỉ để âm thanh lọt vào kênh chat.
“Gì là gì chứ…. Bọn tôi đang tận hưởng khoảng thời gian thân mật.”
└GuardOfGayDick: ĐM điên mất….
Cái, cái gã này…, đã hạ từ mười vạn Point xuống còn một vạn Point cho rồi mà… xem cái thái độ kìa….
Tôi cố gắng phớt lờ GuardOfGayDick và cúi xuống nhìn Min Hayeon.
Nếu có điều gì tôi cảm nhận được từ cô ấy thì đó là….
‘Cô nàng này không được đi đóng kịch rồi…’
[….]
Chỉ nhìn ngoại hình thì tưởng đâu sẽ là một nữ diễn viên nổi đình nổi đám, ai dè xem cô nàng diễn thì thật đáng thất vọng làm sao.
Thế nhưng, tôi vẫn vờ như bị lừa bởi màn diễn xuất đó và tiếp tục làm gối đùi cho cô ấy.
***
Min Hayeon đứng khép nép, vừa nhìn bảng tổng kết vừa cất lời xin lỗi Seong Suho.
“Xin lỗi anh… Tại tôi mà hôm nay chẳng kiếm được bao nhiêu.”
“Cô đừng quá bận tâm chuyện đó làm gì. Mục đích đâu phải chỉ là kiếm Point đâu.”
Số Point ghi trên bảng tổng kết là 6 vạn.
Đó không phải là số Point đã được chia đều.
Mà là tổng số Point hai người họ kiếm được trong ngày hôm nay.
Sở dĩ hôm nay kiếm được ít Point như vậy là do giấc ngủ của Min Hayeon.
Cô nàng chìm đắm trong chiếc gối đùi của Seong Suho đến nỗi thiếp đi lúc nào không hay.
Và sau khi tỉnh dậy, cô lại quýnh quáng vội vã tiếp tục đi săn.
Sự nóng vội hơn thường ngày đã dẫn đến sai sót trong chiến đấu, một vài sự cố nho nhỏ đã xảy ra.
Nhưng cũng nhờ vậy mà Min Hayeon mới khám phá thêm một năng lực khác của Seong Suho.
“Ban nãy anh đỉnh thật đấy. Anh có bị thương ở đâu không?”
“À, tôi không sao. Cô đừng bận tâm.”
Min Hayeon hành động hấp tấp hơn mọi khi nên đã sơ ý bị hai bầy quái vật côn trùng bao vây.
Những con quái vật nhảy bổ ra bất thình lình luôn là một mối đe dọa lớn, ngay cả với một Min Hayeon đã được cường hóa bởi bình thuốc.
Thế nhưng ngay lúc đó, Seong Suho đã dùng ma pháp yểm trợ từ phía sau, nhờ vậy mà cô mới giải quyết được bọn chúng mà không dính thương tích nào đáng kể.
“Loại ma pháp đó thật sự đáng kinh ngạc. Anh bảo chỉ cần dùng ngón tay chỉ vào mà chẳng cần vũ khí gì đúng không?”
“Ừ, nhưng mà lượng ma lực tiêu tốn hơi bị nhiều.”
Dưới góc nhìn của Min Hayeon, Seong Suho lộ rõ vẻ mệt mỏi khác hẳn ngày thường.
Nhìn thấy cảnh đó, cô bắt đầu tự trách bản thân.
‘Hôm nay phải cho qua thôi sao? Hà… Mình muốn uống rượu với anh ấy cơ…’
Tuy tửu lượng cao nhưng Min Hayeon lại không thuộc tuýp người thích uống rượu.
Ngày đầu tiên cô rủ Seong Suho uống rượu chỉ vì muốn kéo gần khoảng cách.
Cô biết đàn ông thường thích uống rượu cùng phụ nữ nên mới tính dùng cách đó để làm thân với Seong Suho.
Không phải là sự tự kiêu của một người phụ nữ, mà do cảm giác phiền phức nên điều đó đã khắc sâu vào tâm trí cô như một ký ức không thể nào phai mờ.
Bởi vì chuyện đàn ông sán tới rủ Min Hayeon đi uống rượu xảy ra như cơm bữa.
Thế nhưng, sau hai ngày liên tiếp đồng hành cùng Seong Suho, việc uống rượu và trò chuyện cùng anh bỗng trở thành một trong những niềm vui đối với cô.
‘Nghe bảo các tầng trên sẽ nguy hiểm hơn…. Nếu không phải bây giờ thì có khi chẳng còn cơ hội thoải mái uống rượu thế này nữa…’
Trong thâm tâm Min Hayeon, Seong Suho đã trở thành người đàn ông mà cô nhất định phải nắm giữ.
Ham muốn muốn chiếm đoạt Seong Suho đang bùng cháy trong nội tâm cô ngày một mãnh liệt hơn.
Nhất là sau khi chứng kiến anh sử dụng ma pháp lúc nãy, tình cảm của cô dành cho anh càng tăng lên gấp bội.
Hơn thế nữa, còn một lý do khác khiến Min Hayeon quyết tâm phải giữ chặt Seong Suho.
‘Han Yeoreum… Lúc nào thì hắn mới nói lời chia tay nhỉ?’
Sáng nay, sau khi nghe những lời của Park Jinhee, Min Hayeon đã có thể gột rửa sạch sẽ chút tình cảm dơ bẩn còn sót lại dành cho Han Yeoreum.
Theo lời Park Jinhee, khi Seong Suho và Min Hayeon tách khỏi tổ đội, Han Yeoreum thậm chí còn vui ra mặt.
Không có Min Hayeon ở đó, hắn ta hệt như một con chó tuột xích, thản nhiên làm mấy trò đồi bại với đám đàn bà.
Điều nực cười nhất chính là thái độ của Park Jinhee khi nói ra sự thật đó.
(…Cô thật sự định gán ghép tôi với anh Yeoreum đúng không?)
(Đương nhiên rồi.)
Cô ta đang chìm đắm trong tình yêu, yêu luôn cả những hành động bỉ ổi đó của Han Yeoreum.
Park Jinhee đang quay cuồng trong ảo tưởng. Rằng chỉ cần hẹn hò với mình, hắn sẽ không còn nhòm ngó những người phụ nữ khác nữa….
‘Đúng là ngu ngốc khi mình từng tin vào cái viễn cảnh đó…’
Min Hayeon bật cười chế giễu, rồi nói với Seong Suho.
“Suho à, trước tiên đi ăn tối đã.”
“Được. Đi thôi.”
Nhìn dáng vẻ mệt nhọc của Seong Suho, Min Hayeon tự nhủ.
‘Hôm nay chắc không được rồi…. Anh ấy đang mệt mỏi thế kia, nếu uống rượu thì ngày mai có khi lại ảnh hưởng đến trận đánh Boss. Hôm nay cứ hài lòng với việc được đi ăn chung vậy…’
Min Hayeon mỉm cười rồi bước theo sau anh.
..
..
“…Thế này không đúng cho lắm.”
“….”
Seong Suho nằm gục trên bàn ăn, chìm sâu vào giấc ngủ.
Như mọi ngày, Min Hayeon bước vào nhà ăn, định bụng chỉ dùng một bữa ăn nhẹ rồi kết thúc ngày hôm nay.
Nhưng bà chủ nhà trọ lại tự nhiên bưng rượu ra.
Lúc đầu Min Hayeon đã từ chối.
Tuy nhiên, Seong Suho lại chủ động rủ cô uống nhân lúc rảnh rỗi thế này, nên cô định chỉ uống sương sương một chai thôi nhưng….
“A… Thế này thì dở rồi….”
“Ư….”
Một chai không đủ thì tăng lên hai chai, hai chai không đủ lại tăng lên ba chai, rốt cuộc bảy vỏ chai rỗng nằm chỏng chơ trên bàn, mỗi khi Seong Suho thở hắt ra, chúng lại đung đưa nhảy múa như mấy kẻ hướng nội bị lôi vào quán bar.
Thấy Min Hayeon uống có phần dè dặt, Seong Suho lại uống vô cùng nhiệt tình, để rồi giờ đây đã gục ngã hoàn toàn.
“…Trước tiên đưa anh ấy về phòng đã.”
Min Hayeon rên rỉ ôm lấy eo Seong Suho rồi kéo anh đứng dậy.
Khoảnh khắc đó, mũi Min Hayeon chạm vào thứ mùi cơ thể quyến rũ tỏa ra từ Seong Suho.
‘…Từ hôm qua đã thấy rồi, mùi của anh thơm thật đấy.’
Min Hayeon vô thức vùi mặt hít hà mùi hương nơi gáy Seong Suho.
“Mùi thơm thật….”
“Cháu không sao chứ?”
“Á! Dạ, dạ! Cháu không sao ạ….”
Mải mê với mùi hương, Min Hayeon giật mình suýt vấp ngã khi nghe tiếng bà chủ nhà trọ.
Cô khó nhọc lấy lại thăng bằng rồi trả lời.
“Suho ở phòng hôm qua đúng không ạ?”
“Ừ, đúng rồi.”
Min Hayeon choàng tay qua vai dìu Seong Suho hướng về phòng anh.
Vất vả lắm cô mới lôi được anh về phòng, đặt anh nằm ngay ngắn xuống giường rồi thả người ngồi phịch xuống bên cạnh.
Cô cứ thế ngồi nhìn Seong Suho đang say ngủ, chìm vào dòng suy tư.
‘…Anh ấy nghĩ thế nào về mình nhỉ?’
Ngày nào cũng đón nhận sự quan tâm từ những người xung quanh, nên Min Hayeon có thể hiểu được.
Cô cũng khá tự tin về nhan sắc của mình.
Hơn nữa, Seong Suho là người sống ở cùng một thế giới, nên việc anh dễ dàng nhận ra cô cũng là điều dễ hiểu.
Nhớ lại lúc cô nằm gối đầu lên đùi anh ban chiều, dựa vào hành động (vuốt ngược tóc cho cô) của anh, Min Hayeon chắc chắn rằng anh có cảm tình với mình.
‘Thử đặt mình vào vị trí đó xem, tôi sẽ chẳng bao giờ làm thế với người tôi ghét đâu…’
Chưa bàn đến chuyện vuốt tóc, lỡ một người đàn ông mà cô chẳng có chút cảm tình nào lại định gối đầu lên đùi cô thì sao?
Với tính cách của cô thì ăn trọn một cú lên gối là cái chắc.
Thế mà Seong Suho lại để Min Hayeon gối đùi suốt mấy tiếng đồng hồ mà không hề đánh thức.
Một Seong Suho luôn dịu dàng với cô như vậy….
‘Nằm cạnh một chút chắc không sao đâu nhỉ?’
Cô muốn có anh.
Cô chậm rãi nằm xuống bên cạnh Seong Suho, nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh.
“Suho à? Anh ngủ rồi sao?”
“….”
Seong Suho không một lời đáp lại.
Trái tim cô thắt lại với cảm giác tội lỗi, thế nhưng chính sự ngang trái ấy lại càng kích thích sự hưng phấn trong cô.
Kể từ thời thơ ấu đến giờ, chưa bao giờ Min Hayeon nằm cạnh một người đàn ông như thế này.
Sự nổi loạn mà cô chưa từng thử qua kể từ khi bước vào tuổi dậy thì, quyện cùng cảm giác tội lỗi và niềm khao khát, đã nhuốm màu lên tâm trí vốn dĩ thuần khiết của cô.
‘Cảm giác này… thật tuyệt…’
Danh xưng tuyển thủ quốc gia khiến Min Hayeon chẳng có nổi một ngày nghỉ ngơi đúng nghĩa.
Sau những buổi tập luyện vắt kiệt sức lực đến mức cánh tay không thể nhấc lên nổi, chuỗi ngày của cô chỉ quẩn quanh việc ăn và ngủ.
Đến ngày nghỉ cô cũng chẳng được thảnh thơi.
Trở nên nổi tiếng qua các phương tiện truyền thông, chỉ việc đi siêu thị gần nhà thôi cũng khiến Min Hayeon ngộp thở vì những lời bắt chuyện của mọi người.
Một cô gái như thế, điều khiến cô cảm thấy hạnh phúc khi đến thế giới này chính là đây.
Sự tự do tự tại.
Dù cho việc tự nguyện từ bỏ tự do để đánh đổi lấy sự rèn luyện là do cô lựa chọn, nhưng khi lấy lại được tự do, cô mới thấy điều đó tuyệt vời đến nhường nào.
Nếu ở Hàn Quốc mà nằm ôm một người đàn ông thế này thì sao?
Dù Min Hayeon có giấu giếm kỹ càng đến đâu thì cũng sẽ có ngày bại lộ.
Ngay lập tức sẽ bị tung lên mặt báo, và mọi hành động của Min Hayeon sẽ trở thành chủ đề đàm tiếu cho thiên hạ.
‘Nếu xét về mặt đó thì nơi này vẫn tốt hơn nhỉ?’
Ban đầu còn bỡ ngỡ với sự tự do, nhưng sau khi nhậu nhẹt và tận hưởng những hành vi nổi loạn cùng Seong Suho, tự do dần trở nên quen thuộc.
Và khi đã tận hưởng trọn vẹn sự tự do ấy, khát khao phá vỡ ranh giới luân lý trong cô bắt đầu trỗi dậy.
‘Seong Suho…. Anh bảo muốn gặp lại cô gái tên Luna đó đúng không?’
Min Hayeon siết chặt lấy Seong Suho và thì thầm.
“Tuyệt đối không để anh đi… Không, trước khi biến anh thành của em, em tuyệt đối sẽ không buông tay đâu.”
Min Hayeon cứ thế ôm chặt Seong Suho vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
***
“….”
Nghe thấy giọng nói sởn gai ốc của Min Hayeon, tôi vẫn nằm im thin thít vờ như đang ngủ.
‘…Chuyện này tiến triển theo hướng hơi kỳ quái rồi đấy?’
[Tôi nghĩ vòng lặp tiếp theo anh nên thử thay đổi phương pháp Xâm Mộng theo hướng khác xem sao.]
Hành động của Min Hayeon không khiến tôi chán ghét.
Một người phụ nữ như thế muốn chiếm hữu tôi làm của riêng, chẳng có lý do gì để tôi từ chối cả.
Chỉ là mục tiêu cuối cùng của tôi là Han Yeoreum.
Lỡ như Han Yeoreum và Min Hayeon xảy ra xích mích, dẫn đến việc ở vòng sau hắn có hành động khác, hoặc thực sự phải lòng một người phụ nữ khác thì rắc rối to.
Không, việc hắn để mắt tới người khác thì không sao, nhưng nếu Min Hayeon ngáng đường tôi thì mới là vấn đề.
‘Trước tiên phải thiết lập Dâm ấn đã.’
[…Min Hayeon ưng ý anh đến mức đó mà vẫn không chịu vứt bỏ Tôn thờ sự trong trắng trước hôn nhân, kể ra cũng kỳ lạ thật.]
‘Dựa vào những gì cô ấy nói lúc nhậu, có lẽ cô ấy vẫn luôn giữ gìn điều đó là vì một lý do nào chăng.’
Cô ấy từng kể bố mẹ mình là những người sùng đạo, và bản thân cô ấy cũng luôn cố gắng tuân theo lời dạy của họ.
Cô ấy không tự mình nói ra việc giữ gìn trinh tiết, nhưng nghe chuyện về bố mẹ, có vẻ cô ấy coi trọng điều đó lắm.
Phá vỡ niềm tin đã gìn giữ suốt 20 năm không phải chuyện dễ dàng.
Cũng phải có chút sợ hãi trong lần đầu tiên làm ‘chuyện ấy’ nữa….
Vấn đề là Dấu ấn Thuần Phục.
Để thiết lập Dấu ấn Thuần Phục, ít nhất phải có một lần phát sinh quan hệ tình dục.
Hơn nữa còn có một điều kiện đi kèm là không được ép buộc.
‘Tưởng nay là cơ hội tốt, tiếc thật.’
[Tuy nhiên anh vẫn liên tục khai thác được những thông tin hữu ích về hồi quy và mối quan hệ với Min Hayeon, như vậy đã là những thành quả cực kỳ tốt rồi.]
‘Hehe… Cảm ơn. Cơ mà, dù sao thì hiện tại cũng chẳng làm gì được nữa. Hôm nay tốn nhiều ma lực rồi, tôi cứ thế ngủ thôi.’
[Chúc anh có một đêm ngon giấc.]
Nhận lời chúc của Armonia, tôi ôm lấy mùi hương của Min Hayeon và chìm vào giấc ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
