Chương 113 - Yggdrasil (1-17)
‘…Chẳng nghĩ ra được gì.’
Tôi dán mắt vào mảnh giấy Gia hộ đặt dưới đất, chìm đắm trong suy tư.
Vắt óc cỡ nào cũng chẳng thể rặn ra một cái Gia hộ nào khác ngoài mấy thứ liên quan đến hồi quy.
Còn nếu muốn một Gia hộ đủ sức xoay chuyển tình thế, tôi cũng không mường tượng ra nổi thứ gì.
Đống Gia hộ đề xuất toàn mấy kỹ năng bị động dính dáng đến chức nghiệp, mà chua xót thay, kỹ năng Thuật giả kim lúc này không giúp ích gì được sất.
Thấy tôi lặng thinh dán mắt xuống đất, Min Hayeon lấm lét nhìn tôi rồi khẽ cất lời.
“Anh… không sao chứ?”
“Hửm?”
“Thấy anh im lặng quá… Tôi sợ anh vẫn còn đau vụ lúc nãy….”
“À… Không đâu. Tôi đang mải nghĩ về Gia hộ thôi.”
“Gia hộ?”
Tôi giải thích rằng tôi đang căng não tìm cách lật ngược thế cờ, rồi chợt nảy ra ý tưởng về Gia hộ.
Đang tính xem Gia hộ nào giúp giữ mạng tốt nhất.
Min Hayeon nghe vậy, lẩm bẩm với giọng yếu ớt.
“…Anh thật sự… lúc nào cũng đỉnh vậy sao.”
“Hả? Đâu có….”
Tôi gãi đầu ngượng ngùng, nhưng Min Hayeon vẫn dốc bầu tâm sự.
“Tôi… trước khi gặp anh ở đây, tôi vẫn tự đắc lắm.”
“….”
“Vì muốn đạt được điều gì đó, tôi đã nỗ lực đến điên cuồng, cứ ngỡ chỉ cần cố gắng là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.”
Vừa dứt lời, cô nàng bó gối ngồi rụt lại, toàn thân khẽ run lên.
“Nhưng khi đến đây, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn…. Những việc tôi có thể tự mình làm chẳng đáng là bao… Tôi sợ lắm….”
“Đừng lo.”
“…?”
Nhìn Min Hayeon đang run rẩy như một con thú nhỏ, tôi khẳng định.
“Bằng mọi giá tôi sẽ cứu cô.”
“….”
Không phải vì muốn ra dẻ ngầu lòi hay gì đâu.
Dù có bị cuốn vào vòng lặp hồi quy, tôi cũng không muốn chứng kiến cảnh Min Hayeon tử ẹo.
Đặt giả thiết bản thân tôi cũng mù tịt về vụ hồi quy mà bị lôi cổ đến chốn này, chắc tôi cũng không giấu nổi sự hoang mang, tệ hơn là sụp đổ tinh thần cũng nên.
Sở dĩ tôi vẫn giữ được cái đầu lạnh và độ tập trung cao độ là vì tôi biết tỏng tương lai mình sẽ sống lại.
“Hayeon à, bằng mọi cách tôi sẽ…. Ưm?”
Min Hayeon bất ngờ cắt ngang lời tôi, nhào tới xô tôi ngã ngửa ra nền đất rồi trèo thẳng lên eo tôi ngồi.
Dưới suối tóc nâu dài mượt xõa tung, cô nàng cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt chan chứa tình ý.
“Suho này.”
“Ơ? Sao thế? Có chuyện gì à?”
“…Lúc nãy anh hứa sẽ đáp ứng tôi một yêu cầu đúng không?”
“À… Không lẽ cô định đòi bây giờ luôn?”
Chẳng biết yêu cầu ấy là gì, nhưng Min Hayeon lại ngập ngừng không dám mở lời.
Nín lặng một hồi lâu, Min Hayeon cúi rạp người xuống, thì thầm vào tai tôi.
“Làm bạn trai em nhé.”
“…Hả?”
***
Việc cô và anh biết nhau mới chỉ đúng một tuần trước.
Bắt đầu để ý đến anh là chuyện của 5 ngày trước.
Và bắt đầu trở nên thân thiết với anh mới chỉ cách đây 3 ngày.
Tính cả hôm nay, thời gian cô thoải mái chuyện trò, mở lòng với anh chỉ vỏn vẹn 4 ngày ngắn ngủi.
Ngày đầu tiên đi săn chung, vô tình sát lại gần nhau qua một chầu nhậu nhẹt.
Khi hơi men đưa lối kéo hai người lại gần, cô đã trao anh nụ hôn trong cơn say ngủ.
Và cũng vì nảy sinh hảo cảm với người đàn ông chỉ mới quen 3 ngày, cô đã lén lút chui vào giường anh.
Nhìn Seong Suho, Min Hayeon thầm nghĩ.
‘…Có phải mình là một đứa thực dụng không?’
Sự ân cần của Seong Suho, cộng thêm năng lực phi thường vượt ra ngoài giới hạn hiểu biết của Min Hayeon.
Nếu Min Hayeon là lũ quái vật lẹt tẹt quanh làng Zephyrum, thì Seong Suho lúc này chẳng khác gì lũ Shock Bee đang gieo rắc kinh hoàng cho bọn cô.
Ở bên anh, cô có cảm giác an toàn tuyệt đối, cảm giác như có thể dễ dàng đạp bằng mọi chông gai ở thế giới này.
Sự rung động của Min Hayeon dành cho anh là một hỗn hợp của tình cảm thuần khiết lẫn những toan tính vụ lợi.
Vốn dĩ chưa từng mang tư tưởng lợi dụng ai, nhưng đứng trước lằn ranh sinh tử, tinh thần của Min Hayeon cũng chẳng đủ vững vàng để mà kén chọn đạo lý.
Cô có niềm tin mãnh liệt rằng anh cũng sẽ giải quyết êm xuôi trận Boss này.
Nhưng khi đối mặt với thực tại phũ phàng, năng lực của anh dường như cũng đã chạm tới giới hạn.
Ngay khoảnh khắc Min Hayeon, người vốn luôn dựa dẫm vào Seong Suho, bắt đầu bị nỗi sợ hãi bóp nghẹt.
“Đừng lo.”, “Bằng mọi giá tôi sẽ cứu cô.”
Giây phút ấy….
“Làm bạn trai em nhé.”
“…Hả? Ưm….”
Mọi ý niệm vụ lợi trong Min Hayeon tan chảy, hóa thành tình yêu nam nữ nảy nở mãnh liệt.
Cô cưỡi lên người Seong Suho, thốt ra lời tỏ tình rồi lập tức cúi xuống trao anh một nụ hôn nồng cháy.
Chuuup… Haaup… Mmm…
Ưm… Slurp…
Cùng lúc với nụ hôn của hai người, kênh chat của Min Hayeon nổ tung.
└LÀM RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!
└Lúc nào cũng thấy mấy đứa vào đánh Boss toàn tranh thủ chịch nhau.
└Phải chịch trước khi chết chứ. Tôi chết uổng nhất là chưa kịp làm nháy nào.
└Ở đây mấy đứa chết lúc còn zin thường dễ cuồng bạo hơn. Chắc phải chịch một cái trước khi chết thì linh hồn mới giữ được sự minh mẫn.
└kakakakakakakaka Chuẩn cmnr
Min Hayeon bỏ ngoài tai kênh chat, dồn hết tâm trí vào nụ hôn với Seong Suho.
Hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau, ướt át nếm trọn khoang miệng đối phương.
Nếu nụ hôn đầu tiên mang hương vị ngọt ngào của kẹo hòa quyện cùng men rượu, thì lúc này đây, nó là vị tanh nồng của bùn đất và máu tươi quyện chặt.
Nhưng chính hương vị máu tanh ấy lại càng kích thích Min Hayeon cuồng nhiệt hơn.
Nỗi bất an rằng đây có thể là lần cuối cùng lại như một chất xúc tác đẩy cả hai chìm sâu vào vòng xoáy nhục dục.
Môi kề môi suốt 5 phút đồng hồ, Min Hayeon mới chịu buông lơi, ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt ửng hồng đầy hưng phấn xen lẫn chút bối rối.
“Haa… Anh… Chuyện tiếp theo… em không rành lắm….”
“Không sao…. Anh sẽ dạy em.”
Seong Suho nhẹ nhàng đỡ Min Hayeon nằm xuống nền đất không dính máu, từ từ vén chiếc áo blouse của cô lên.
Chiếc áo ma sát với làn da, từ từ nhô cao khiến Min Hayeon khẽ giật mình.
Seong Suho vừa từ tốn kéo áo, vừa thưởng thức vòng eo thon gọn, săn chắc của cô.
Phía dưới lớp áo blouse được vén lên, làn da trắng ngần và lớp vải cotton màu xám tro bắt đầu lộ ra.
Chiếc áo ngực thể thao màu xám ôm trọn bầu ngực căng đầy, nâng đỡ những đường cong hoàn mỹ.
Chiếc khóa kéo ở giữa áo ngực trông đặc biệt bắt mắt.
Seong Suho nhẹ nhàng đặt tay lên phần ngực bị chiếc áo che khuất.
“Ugh….”
“Hayeon à… Ngực em bự thật đấy….”
“Xì….”
Dù là lời cợt nhả suồng sã, Min Hayeon vẫn nở nụ cười mãn nguyện, hùa theo hỏi.
“Thế… so với người yêu cũ thì sao?”
“Của em bự hơn nhiều.”
“Hehe….”
Min Hayeon không kìm được tiếng cười khúc khích, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Cô rất thích cái cách Seong Suho trả lời thẳng thừng những câu hỏi bất chợt của mình.
Có lẽ do bản tính NTR tiềm ẩn bên trong, lời khen ngợi mang tính so sánh ấy khiến tim cô đập thình thịch liên hồi.
Seong Suho nắn bóp bầu ngực vài cái rồi bắt đầu chậm rãi kéo chiếc khóa giữa ngực xuống.
Thoáng bối rối, Min Hayeon chộp lấy tay Seong Suho, lí nhí.
“Ưư…. Khoan… Không cần phải mở cả cái đó ra đâu….”
“Haa… Nhưng anh muốn xem mà….”
“Haa… Em biết rồi.”
Min Hayeon thở dốc đầy kích thích, buông tay ra rồi bẽn lẽn khoanh tay dưới bầu ngực.
Âm thanh khóa kéo trượt xuống mơn trớn bên tai khiến cô nàng râm ran.
Khoảnh khắc chiếc khóa kéo trượt xuống tận cùng….
“Woa….”
“Ư ư….”
Chiếc áo ngực xám tro của Min Hayeon bung ra hai bên như biển Hồng Hải rẽ sóng, phô bày chiếc rãnh sâu hoắm tuyệt mỹ bắt lấy ánh sáng rồi hắt thẳng vào mắt Seong Suho.
Hai bên áo ngực trễ nải dường như đang làm tròn bổn phận cuối cùng là che đi đôi nhũ hoa nhạy cảm của Min Hayeon.
Chiếc áo ngực lúc này chẳng khác nào cánh cổng thành rộng mở, mời gọi Seong Suho tha hồ ra vào bầu ngực của cô.
Seong Suho tinh quái luồn ngón tay vào thung lũng giữa hai bầu ngực.
“Ugh….”
Đôi gò bồng đảo đẫm mồ hôi của cô kẹp chặt lấy ngón tay Seong Suho, như thể không muốn buông tha.
Anh ranh mãnh cọ ngoáy ngón tay giữa khe ngực.
Cứ mỗi nhịp cọ ngoáy, bầu ngực Min Hayeon lại rung lên như những gợn sóng lăn tăn xô bờ.
“Haa… Haa… Suho à… Nhỡ đang làm mà có ai vô tình chạy tới thì sao….”
Min Hayeon muốn tận hưởng trọn vẹn, tuyệt đối không muốn cuộc vui bị đứt gánh giữa đường.
Dù rằng nếu có ai tới thì đây cũng là vùng an toàn chỉ chứa được 2 người nên chẳng có vấn đề gì, nhưng cô thực sự ghét cay ghét đắng cái cảnh bị phá bĩnh bầu không khí.
Seong Suho gật đầu ra chiều hiểu ý, dùng tay vạch hẳn hai bên áo ngực cô ra.
Ngay tức khắc, đôi nhũ hoa đỏ ửng nhô cao căng mọng như hai quả dâu tây, lấp lánh phản chiếu dưới ánh mặt trời.
“Mmm….”
“Hayeon à… Đẹp mê hồn….”
“…Không ngờ có lúc vòng một khủng lại có ích thế này. Hehe….”
Nổi tiếng thì đi kèm với tai tiếng, Min Hayeon vốn quen với việc bị quấy rối tình dục trên mạng như cơm bữa.
Bao nhiêu lần đọc những lời lẽ dung tục ấy là bấy nhiêu lần sự ghê tởm dâng trào.
Ấy vậy mà, cùng một lời khen có tính quấy rối, nhưng phát ra từ miệng người đàn ông mình yêu lại mang đến một khoái cảm hoàn toàn khác biệt.
Lần đầu tiên trong đời, cô thấy tự hào vì sở hữu bộ ngực vốn chỉ đem lại toàn phiền toái này.
Thấy Min Hayeon tủm tỉm cười đắc ý, Seong Suho dùng một tay bóp trọn bầu ngực của cô, rồi cúi xuống ngậm lấy.
Chuuup… Slurp…
“Mmm! Haa… Haaang!”
Mỗi lần chiếc lưỡi của Seong Suho vờn quanh, mút mát lấy đầu nhũ hoa cứng ngắc, Min Hayeon lại khẽ rùng mình, thắt lưng run lên bần bật.
‘C-Cảm giác này kỳ lạ quá!’
Vốn dĩ không mấy bận tâm đến chuyện chăn gối, nay được trải nghiệm sự kích thích mới mẻ, cơ thể Min Hayeon bắt đầu co giật từng cơn.
Chỉ là sự âu yếm từ chiếc lưỡi lướt trên đầu nhũ hoa, thế mà tim Min Hayeon đã đập dồn dập như muốn nổ tung.
Sau vài hiệp tận hưởng hương vị của đôi nhũ hoa, Seong Suho mút nhẹ để thu dọn chút mật ngọt còn vương lại trên đó rồi mới chịu dứt môi.
Chùụt!
“Haa… Haa… Suho à… Cái này… Không đùa được đâu… Sướng quá….”
“Anh sẽ cho em sướng hơn nữa cơ….”
Seong Suho buông ngực cô ra, đưa tay trượt dài xuống vùng xương chậu.
Bàn tay anh lướt qua lớp quần jeans ôm sát, mơn trớn trên đường cong gợi cảm nơi vòng ba của Min Hayeon.
“Ugh…. Làm sao đây…. Em căng thẳng quá….”
“Đừng lo. Cứ để anh lo hết….”
“Ưm… Haa… Lời anh nói nghe thích thật đấy….”
Min Hayeon nhoẻn miệng cười lả lơi, ánh mắt mơ màng hướng về phía Seong Suho.
Thích thú trước phản ứng của cô, anh mỉm cười rồi từ từ tháo chiếc thắt lưng màu trắng của Min Hayeon.
Tháo gỡ phần móc sắt, cởi bung cúc quần jeans của cô nàng.
Và khi chiếc khóa kéo được hạ xuống, chiếc quần lót xám tro của Min Hayeon dần phơi bày, kích thích dương vật của Seong Suho cương cứng.
Luồn tay qua khe hở của khóa kéo, Seong Suho miết nhẹ ngón tay lên phần mu lấp ló dưới lớp quần lót.
Sột soạt… Sột soạt….
Cảm nhận được ngón tay anh đang cọ sát vào vùng kín, Min Hayeon giật nảy mình, hét lên hoảng hốt.
“Ugh! K, khoan đã! Mmm!! D, dừng lại!”
Nhưng phớt lờ lời van xin của cô, Seong Suho thò hẳn tay vào trong chiếc quần jeans đã hé khóa, bắt đầu xoa nắn vùng kín từ bên ngoài quần lót.
“Mmm! Haa… Haa! Ugh!”
Lần đầu tiên nếm trải sự thô bạo từ bàn tay đàn ông, Min Hayeon vội vàng khoanh tay dưới ngực, dồn toàn bộ tâm trí cảm nhận luồng khoái cảm lan tỏa.
Sau một hồi miết lấy vùng kín, Seong Suho rút tay ra, cố tình khoe ngón tay cho Min Hayeon xem và thì thầm.
Ngón tay Seong Suho lấp lánh ánh nước, ướt át trơn tuột.
“Hayeon à… Lần đầu tiên mà em ướt nhẹp nhanh thế này cơ à?”
“Xì… Haa… Haa… Đừng có đưa mấy cái đó ra khoe chứ….”
Min Hayeon hờn dỗi lườm Seong Suho với nụ cười ngây ngô, tủm tỉm.
Vốn dĩ Min Hayeon là người có thể lực rất tốt nhờ quá trình huấn luyện cường độ cao.
Dù chỉ là bắn cung, nhưng cô nàng vẫn chăm chỉ tập luyện thể lực đều đặn.
Thế mà một Min Hayeon cường tráng như vậy, nay lại mềm nhũn ra như bún trước sự mơn trớn của đàn ông, sức lực trên người như bị rút cạn sạch.
Seong Suho từ từ lột chiếc quần jeans của cô xuống.
Nhưng khi chiếc quần trượt đến giữa đùi cô, tay anh bỗng dưng dừng lại.
“Haa… Haa…?”
Vừa thở dốc, Min Hayeon vừa định ngóc đầu dậy xem chuyện gì đang xảy ra thì chợt cảm thấy chiếc quần lót của mình đang bị lôi tuột xuống.
Hoảng hốt, Min Hayeon vội đưa hai tay che kín vùng nhạy cảm, la lên.
“K, khoan đã! Cái, cái đó… không cởi ra có được không?”
“…Không.”
“Á á!”
Phớt lờ mọi lời van nài, Seong Suho lột sạch cả quần lót lẫn quần jeans của cô xuống.
Bị tập kích bất ngờ, Min Hayeon không kịp kéo quần lên mà chỉ biết thét lên, lấy tay che chặt lấy vùng kín của mình.
“Xì! Seong Suho! T, tự nhiên anh kéo rột xuống thế….”
“Lần trước anh đã kể chuyện về Han Yeoreum rồi mà.”
Nghe cái tên Han Yeoreum bất chợt vang lên, Min Hayeon nghệch mặt ra, khó hiểu nhìn Seong Suho.
“…Tự nhiên anh lại lôi hắn ra? Chuyện gì cơ?”
“Anh kể em nghe rồi đấy. Chuyện em làm giá một chút rồi bị Han Yeoreum đối xử thế nào ấy….”
“….”
“Thế nên….”
Khuôn mặt Seong Suho hiện lên vẻ rạo rực hiếm thấy, anh tóm lấy hai cổ tay của Min Hayeon, gạt phăng ra khỏi vùng kín của cô và dõng dạc nói.
“Khác với thằng khốn đó, anh sẽ mạnh bạo hơn.”
Nghe những lời Seong Suho nói, cả người Min Hayeon nóng ran lên, cô khẽ đáp.
“Làm… như vậy đi anh….”
Nụ cười mỉm đầy khiêu khích nở rộ trên môi Min Hayeon.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
