Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2204

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1309

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 683

Yggdrasil - 1 - Chương 108 - Yggdrasil (1-12)

Chương 108 - Yggdrasil (1-12)

“…Đây là… đâu vậy?”

Vừa mở mắt ra, đập vào mắt tôi là bên trong một tòa nhà nào đó.

Một thiết kế thô kệch, những bức tường xi măng xám xịt thường thấy ở Hàn Quốc.

Nhìn những tấm bảng ghi số lớp và khối học treo trên mỗi cánh cửa, có vẻ đây là một trường học.

Một ngôi trường tiêu chuẩn ở Hàn Quốc.

Và ngay trong lớp học cạnh đó là Min Hayeon cùng một người phụ nữ ngoại quốc nào đó.

Không rõ vì lý do gì, nhưng hai người họ đang to tiếng cãi vã.

“…? Bỏ qua chuyện của Hayeon đi, nhưng người phụ nữ kia là ai thế? Người quen của mình à?”

Tôi khẽ khàng bước lại gần phía họ.

Khi khoảng cách thu hẹp lại, tôi bắt đầu nghe rõ cuộc đối thoại.

“Dù sao cô cũng chẳng còn cơ hội gặp lại Suho nữa đâu? Giờ cô quên anh ấy đi thì hơn đấy? Suho chắc cũng quên người phụ nữ như cô rồi!”

“Không đâu… Chuyện đó không thể nào… Suho sẽ không….”

“…?”

Tôi hoàn toàn không hiểu nổi họ đang nói về chuyện gì.

Rốt cuộc người phụ nữ ngoại quốc kia có liên quan gì đến tôi mà lại gọi tên tôi cơ chứ.

Ừm….

Tóc bạc… khoác trên mình bộ trang phục đen sến súa như mấy mụ phù thủy… lại còn đang gọi tên tôi….

“Tôi đã bảo Suho không còn quan tâm đến cô nữa mà? Luna Shooting Star à.”

“….”

Nhìn kỹ lại thì, người phụ nữ đang đối đầu với Min Hayeon dường như chính là ‘Luna’ do trí tưởng tượng của Min Hayeon thêu dệt nên dựa trên lời kể của tôi.

Nhưng sao họ của em ấy lại bị đổi thành Shooting Star thế kia….

Tự dưng lại thèm ăn kem ghê.

Tôi quyết định can thiệp một chút vào môi trường xung quanh.

Theo lời giải thích trên ma pháp trận, nếu tinh thần lực cao thì lượng ma lực tiêu hao cũng sẽ lớn tương đương, nhưng không phải là bất khả thi.

Trước tiên… phải triệu hồi một Luna ‘hàng thật giá thật’ mới được.

Ngay khoảnh khắc đó, người phụ nữ ngoại quốc vô danh đã biến thành Luna thật.

Sau đó, tôi gỡ bỏ bộ đồ sến súa kia đi và thay bằng bộ đồng phục gọn gàng mà em ấy hay mặc ở Shutra.

“Ư… g-gì thế này.”

“…Tôi cảnh cáo cô. Đừng có tùy tiện… thốt tên Suho ra khỏi miệng cô.”

“Hức….”

Đồng thời tôi cũng bơm luôn tính cách thật vào cho em ấy.

Min Hayeon chưa từng gặp Luna thật nên không biết, chứ Luna tuyệt đối không phải kiểu người chịu lép vế trong mấy màn đấu võ mồm phủ đầu này.

Đó là một người phụ nữ sống trọn kiếp quý tộc, suốt ngày đấu đá với những quý tộc khác cơ mà.

Không đời nào em ấy chịu thua Min Hayeon trong mấy trò dằn mặt này đâu.

Cơ mà lượng ma lực tiêu hao cho việc can thiệp này dường như không nhiều lắm.

‘…Tốn ít gớm nhỉ? À, do cô ấy uống rượu rồi mới ngủ nên mới thế chăng?’

Rất có thể rượu đã làm suy yếu tinh thần lực của cô ấy.

‘Lại phát hiện ra một mẹo hay rồi.’

Min Hayeon, người vốn đang chiếm thế thượng phong mà chèn ép đối thủ, nay lại bị dồn vào đường cùng và bị Luna đẩy lùi không thương tiếc.

Thế nhưng thay vì trận cãi vã của hai người họ, một thứ khác lại lọt vào mắt tôi.

‘Luna… nhớ em quá.’

Mặc dù đây là lúc tôi phải tập trung vào Min Hayeon, nhưng khi nhìn thấy hình bóng của Luna trong giấc mơ, khao khát được gặp em lại cuộn trào mãnh liệt.

Mái tóc bạch kim của Luna phản chiếu dưới ánh mặt trời rực rỡ như ánh trăng bạc, dáng vẻ oai vệ khi em đứng đó tỏa ra một khí chất thanh tao, đầy kiêu sa.

Không cần đụng chạm thể xác cũng được.

Chỉ cần được trò chuyện với em ấy một câu thôi, ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.

‘…Nghĩ lại thì, đây là điều mình ghét nhất khi chơi game.’

Bất kỳ trò chơi nào cũng có kết cục.

Và sau cái kết thúc ấy, thế giới đó chỉ còn tồn tại duy nhất trong trí tưởng tượng của các game thủ.

Cuối cùng, để khỏa lấp sự trống rỗng ấy, người ta lại lao vào những trò chơi mới, và rồi dần dần nói lời tạm biệt với tựa game mà mình đã từng cày cuốc đến phá đảo.

Nhưng thế giới tôi đang sống không phải là game.

Tôi có cách để ở bên Luna mãi mãi.

‘…Sau này nếu mình bảo em ấy đi cùng mình, liệu em ấy có đồng ý không?’

Tôi chìm vào sự giằng xé nội tâm trong giây lát, nhưng rồi cũng nhanh chóng bừng tỉnh.

‘Trước tiên cứ tập trung giải quyết việc cần làm ngay bây giờ đã.’

Gác lại dòng suy nghĩ về Luna, tôi bước lại gần hai người họ.

Min Hayeon cảm nhận được có người bèn quay lại nhìn tôi.

Cô ấy trố mắt ngạc nhiên hét lên với tôi.

“Hả!? Seong Suho? Sao anh lại ở đây!”

“Hửm? Sao? Tôi không được ở đây à?”

“Kh-không được chứ!!”

“Suho!”

Luna thu lại vẻ mặt sắc lạnh vừa nãy, mỉm cười rạng rỡ rồi vòng tay ôm lấy cánh tay trái của tôi.

“Em biết là anh sẽ đến mà…”

“Này… buông ra đi…”

Đột nhiên bầu không khí từ Min Hayeon tỏa ra có gì đó không bình thường.

Một khuôn mặt giận dữ thực sự.

‘Gì thế này… Tình huống gì đây…’

Rốt cuộc cô nàng này đang mơ cái gì mà lại xuất hiện Luna, rồi sao tự dưng lại trưng ra cái vẻ mặt cáu bẳn đó.

Min Hayeon tỏa ra một luồng sát khí ngùn ngụt, hùng hổ bước về phía tôi.

Cô ấy run rẩy, trừng mắt nhìn tôi và nói.

“Anh… anh cũng… đi ngoại tình sao?”

“Hửm? Ngoại tình là sao?”

“Suho, người phụ nữ đó cứ lải nhải mấy chuyện kỳ lạ… Bảo là đang hẹn hò với anh…. Không phải đâu đúng không?”

“Hả….”

‘Thật hả trời?’

Tôi thực sự kinh ngạc.

Tôi cứ đinh ninh Min Hayeon chẳng có lý do gì để xem tôi là đàn ông.

Cùng lắm thì theo tiêu chuẩn của thế giới này, năng lực của tôi trông có vẻ xuất chúng một chút mà thôi?

Dù có thân thiết đôi chút, nhưng lại mơ thấy cảnh hẹn hò thế này thì quả là…

‘Chỉ là mơ thôi… đúng không?’

Theo những gì tôi đoán được, có lẽ việc nhậu nhẹt bí tỉ với Min Hayeon và lôi chuyện của Luna ra kể lể đã làm ảnh hưởng đến giấc mơ của cô nàng.

Nhưng tình hình đang không ổn chút nào.

Vì Han Yeoreum nên Min Hayeon cực kỳ ghê tởm chuyện ngoại tình.

Tất nhiên ai mà chẳng ghét bị cắm sừng, nhưng chắc chắn trường hợp của Min Hayeon đã vượt qua mức độ thông thường rồi.

Cô ấy lại đang nghĩ tôi hẹn hò với mình, thế mà tôi lại đang quấn lấy Luna ư?

Không ổn rồi.

Rõ ràng là rất không ổn, nhưng….

‘Thử xem sao?’

Trái lại, tôi thấy đây chính là cơ hội.

Ban đầu tôi chỉ định moi vài thông tin hữu ích là được, nhưng với tình hình này, hay là tôi thử dựng lên một kịch bản khác xem sao.

Tôi cảm thấy hơi có lỗi với Luna, nhưng đành để em ấy diễn một màn táo bạo vậy.

Luna siết chặt cánh tay tôi hơn, ngả đầu tựa vào vai tôi và nói.

“Nếu có bề gì thì em vẫn ổn. Anh cứ làm bất cứ điều gì anh muốn với cô gái khác cũng được. Chỉ cần thỉnh thoảng anh xuất hiện trước mặt em là đủ.”

“Hà… Toàn mấy lời nực cười….”

“Em sẽ không bám nhằng nhẵng như loại đàn bà đó đâu.”

“Gì… cái gì cơ!?”

Min Hayeon siết chặt hai bàn tay, tức run người đến nỗi nghẹn lời.

Nhìn bộ dạng đó, Luna khẽ nhếch mép mỉa mai Min Hayeon.

“Thỉnh thoảng cô cứ giúp giải quyết nhu cầu sinh lý cho Suho của tôi là được. Như vậy tôi sẽ không làm khó dễ gì cô đâu.”

“Đừng có nói xàm!! Tôi, tôi và Suho có quan hệ…!”

“Đừng bảo là… cô chưa từng làm tình với anh ấy đấy nhé?”

“Haha! Phải đấy! Cô tưởng tôi cũng là loại phụ nữ dễ dãi với bản thân như cô chắc?”

Min Hayeon khoanh tay trước ngực, nở một nụ cười đầy tự mãn.

Bằng mọi giá cô ấy cố gắng nắm bắt quyền chủ động để không bị lép vế.

Thế nhưng chính cô ấy cũng chẳng ngờ nước đi đó lại tự đào hố chôn mình.

“…Đến chuyện đó còn không làm được mà đòi hẹn hò với Suho sao?”

“Ch, chuyện đó thì có sao!”

“Rốt cuộc cô hẹn hò với Suho cũng chỉ để thỏa mãn bản thân thôi nhỉ.”

“Kh-không phải!”

Cuộc chiến của hai người lúc này chẳng còn là cuộc chiến nữa.

Luna đang áp đảo Min Hayeon một chiều.

Một khi đã bị đẩy lùi thì Min Hayeon chỉ còn biết rụt cổ lại mà không cách nào phản kháng.

‘Cho dù là trong mơ thì Hayeon cũng có thể thảm hại đến mức này sao…’

Vừa thấy tội nghiệp nhưng cảnh tượng này lại hiếm khi thấy được ngoài đời nên tôi cứ cố nhịn cười mà quan sát.

Chắc ở ngoài đời cô nàng sẽ chẳng bao giờ chịu lép vế thế này đâu.

Giấc mơ là vậy, một khi đã bị cuốn vào thì chủ nhân của nó cũng bị cuốn trôi đi theo.

Luna càng ôm sát tôi hơn, nhìn Min Hayeon bằng ánh mắt thương hại.

“Một người phụ nữ không thể giải quyết nhu cầu sinh lý cho người đàn ông của mình…”

“….”

“Thì có giá trị gì sao?”

“Ư… Hức….”

Khóc rồi kìa….

Min Hayeon đang bị Luna cho ngậm hành toàn diện trước những lý lẽ chẳng mảy may có chút logic nào.

Dù ai nhìn vào cũng biết đó là những lời xàm xí, nhưng có lẽ vì là trong mơ nên cô nàng hoàn toàn bị bủa vây bởi cảm giác thất bại, cúi gằm mặt xuống.

‘Chắc Hayeon không thực sự thích mình đâu nhỉ?’

Dựa trên những suy xét khách quan của tôi, việc Min Hayeon có những giấc mơ kiểu này không xuất phát từ việc cô ấy có tình cảm với tôi.

Chắc chắn là do cô ấy đã quá say và cuộc trò chuyện trong buổi nhậu đã vô tình kích thích điều đó.

‘Vậy thì chuẩn bị thôi nào. Dù có thất bại thì cũng chỉ là mơ, cùng lắm thì hồi quy là xong.’

Đang vòng tay ôm lấy cánh tay tôi, Luna đột ngột quay ngoắt lại nhìn tôi với nụ cười đầy khiêu khích.

“…Vậy thì em phải làm thay cô ta thôi nhỉ?”

“Đ-đừng có đùa!”

Min Hayeon hoảng hốt, chộp lấy vai Luna định kéo em ra khỏi tôi.

Thế nhưng sức lực ở cánh tay đang túm lấy Luna của cô ấy bỗng dưng tan biến hết.

“Buông ra….”

“Ư….”

Luna trừng mắt nhìn Min Hayeon, tựa như một con trăn anaconda đang chăm chú nhìn con mồi.

Thực ra tôi cũng chẳng biết Luna ngoài đời có tỏ ra biểu cảm đáng sợ như vậy hay không.

Nhưng kể cả tôi, một kẻ đang lén nhìn từ bên cạnh, cũng phải rùng mình kinh hãi.

Khí thế hoàn toàn bị đè bẹp, Min Hayeon chẳng thốt nên lời với Luna mà chỉ biết đưa mắt nhìn tôi đầy khao khát.

Cái bộ dạng ấy chẳng khác nào một đứa trẻ sợ mẹ đánh nên van nài cha ngăn cản vậy.

“Su-Suho à… anh ghét chuyện này mà. Mau nói đi…. Bị ép buộc làm mấy chuyện này anh đâu có thích….”

“Hà….”

Luna cạn lời, lờ tịt Min Hayeon đi và chậm rãi cởi quần tôi ra.

‘Hà… tập trung nào. Nếu kích thích quá đà làm Hayeon tỉnh giấc thì rắc rối to.’

Cự vật của tôi thoát khỏi lớp vải, chạm vào không khí lạnh liền khẽ run lên bần bật.

Min Hayeon kinh ngạc vội vàng ngoảnh mặt đi.

Nhìn thấy cảnh đó, Luna nở nụ cười giễu cợt.

“Cứ quay mặt đi như thế cả đời cũng được. Đừng có chuốc thêm rắc rối cho Suho.”

“Ư…. T-tôi….”

Có vẻ Min Hayeon không muốn nhận thua, cô nàng lại quay đầu lại, dán mắt vào cự vật của tôi.

May mà kích thích chừng này vẫn chưa làm cô ấy tỉnh dậy.

‘…Công nhận, tầm này có là trẻ con cũng chả tỉnh nổi.’

Luna liếc nhìn Min Hayeon rồi cười khẩy, bắt đầu ngậm lấy.

Thực tình thì tôi cũng muốn ‘vận động’ đàng hoàng với Luna cơ, nhưng mục tiêu trước mắt không phải là em ấy.

Bơm dần kích thích vào người Min Hayeon mới là mục đích chính.

‘…Ngoài cái vụ hồi quy ra thì mình phải tiếp tục thử nghiệm thêm mới được.’

Luna ngậm trọn phần quy đầu của cự vật đang rũ xuống của tôi vào trong cái khuôn miệng nhỏ nhắn ấy.

Em bắt đầu dùng lưỡi vờn lấy quy đầu đang yên vị trong khoang miệng mình một cách chậm rãi, tựa như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt.

“Chu~ chụt... Rột rột...”

“Ư... Haa... Luna...”

“Hức...”

Sự kích thích từ chiếc lưỡi của Luna khiến cơ thể tôi phản ứng, máu dồn về dương vật một cách tự nhiên.

Min Hayeon nhăn nhó, chỉ biết đứng nhìn lưỡi của Luna đang trêu đùa dương vật tôi.

Việc bắt cô ấy đứng nhìn thôi thì quá đáng tiếc nên tôi bèn yêu cầu thêm một việc nữa.

Luna đỡ lấy cự vật đang dựng đứng của tôi, liếc xéo Min Hayeon rồi dùng chất giọng lạnh lẽo như băng mà nói.

“Cô định đứng đó làm kẻ ngoài cuộc luôn sao?”

“D-dù vậy... cũng đâu làm được gì...”

“Đứng đó tự làm thỏa mãn mình đi.”

“Ư ư ư....”

Min Hayeon cởi thắt lưng chiếc quần jean ôm sát và chậm rãi tuốt nó xuống.

‘Oa... làm thật kìa?’

Tôi tự nhủ từ giờ mỗi khi Xâm Mộng thì nên nốc thêm tí rượu vào rồi mới triển khai.

Khi Min Hayeon cởi quần jean ra, đập vào mắt tôi là chiếc quần lót thể thao màu xám nữ tính bọc lấy vùng hạ bộ.

Dù kiểu dáng khá thô kệch, nhưng Min Hayeon mặc vào lại cực kỳ tôn dáng.

‘Oa... điên mất...’

Tôi không thể dứt mắt khỏi lớp đồ lót của cô ấy, và Min Hayeon cũng tự nhiên cởi dần chúng ra.

Tuy sở hữu đôi chân dài miên man, nhưng tốc độ cởi đồ lót của cô nàng cũng chẳng khác mấy người phụ nữ khác là bao.

Có điều, trong mắt tôi, dường như thời gian trôi đi khi bất kỳ người phụ nữ nào cởi đồ lót đều trở nên khác biệt.

Đây chính là ‘Thuyết tương đối về việc cởi đồ lót’.

Nhưng hiện tại tôi làm gì có thời gian để chứng minh giả thuyết đó chứ.

Bây giờ tôi chỉ có thời gian để chiêm ngưỡng kiệt tác nghệ thuật đầy diệu kỳ mang tên ‘rừng rậm đen tuyền’ đang hờ hững che khuất làn da của Min Hayeon thôi.

Chọn Leo-na-rơ-đô Đa Vin-xờ thay vì Anh-xì-tanh, tôi chìm đắm trong hơi thở lãng mạn của thời kỳ Phục hưng mà chiêm ngưỡng tỷ lệ nhân trắc học tuyệt mỹ của Min Hayeon.

Khoảng trống giữa hai bắp đùi thon gọn và săn chắc ấy cứ như một Chén Thánh chứa đựng âm hộ của cô nàng.

Sẽ có ngày tôi rót máu phá thân của Min Hayeon vào chiếc Chén Thánh ấy...

‘...Chắc mình điên thật rồi.’

Đang mải mê với da thịt của Min Hayeon, tôi bỗng bừng tỉnh khi Luna bắt đầu âu yếm hai hòn tinh hoàn.

Trong đôi mắt em ấy hoàn toàn không có sự ghen tuông.

Nếu không phải là mơ thì chắc hai hòn ngọc của tôi đã bị giật đứt rồi.

‘Đệch mợ, mày điên à mà lại nghĩ ba cái vớ vẩn đấy...’

Tôi tự rủa xả cái sự sáng tạo quái đản của mình rồi quay sang nhìn Min Hayeon.

Cô ấy leo lên chiếc bàn học và bắt đầu chậm rãi thủ dâm.

“Ưm... A... Á...”

Vốn đã bị Luna đàn áp ngay từ đầu, nên những gì Min Hayeon đang làm lúc này gần như là phục tùng một mệnh lệnh.

Ánh mắt của Min Hayeon không hướng về phía tôi mà lại dán chặt vào cự vật của tôi đang nằm trong khoang miệng Luna.

“Chu~ chụt... Rột rột... Chụt...”

“Hà... Ưm... A... Ư... Hức...”

“Á...”

‘Đỉnh chóp...’

Một Min Hayeon cực kỳ ghê tởm chuyện ngoại tình lại đang tự thỏa mãn bản thân khi nhìn tôi được người khác bú mút.

Lại còn dán chặt mắt vào nữa chứ...

“Chu~ chụt... Rột rột... Rột...”

“A... Á... Ưm... A á...”

‘Á... Cứ thế này thì lúc tỉnh dậy cũng chật vật đây...’

Tôi từng phát hiện ra một sự thật sau lần ân ái với Lena trong mộng.

Trong giấc mơ, càng thực hiện hành vi tình dục bao nhiêu thì dục vọng lại càng dâng trào bấy nhiêu.

Cho dù lúc này Luna có bú mút cự vật của tôi điêu luyện đến nhường nào, thì rốt cuộc khi tỉnh giấc, cậu nhóc ở hiện thực cũng chỉ biết đáng thương vươn thẳng lên đòi hôn rốn tôi mà thôi.

Cuối cùng, đám tinh binh trong tinh hoàn cũng phóng ra những tín hiệu điện vui nhộn truyền xuống bụng dưới và tuyên bố xuất trận.

Đồng thời, khoái cảm từ những luồng tinh dịch ào ạt trào ra qua niệu đạo ập đến, tôi phóng tinh thẳng vào khoang miệng của Luna.

“Ư! Chụt... Gulp...”

“Á...”

“A á!!”

Cùng lúc đó, Min Hayeon cũng chạm đến tột đỉnh khoái cảm.

Khoái cảm xuất tinh khiến tâm trí tôi trở nên xáo trộn, tôi văng thẳng ra khỏi giấc mơ của Min Hayeon.

..

..

‘Hà… hà…’

Dù trong mơ đã tận hưởng khoái cảm khi xuất tinh, nhưng ngay lúc trở về hiện thực, tôi liền vật vã cựa quậy vì cơn dục vọng không được thỏa mãn.

[Anh không sao chứ?]

‘Hà… Tạm thời tôi chịu đựng được. Trong mơ lúc nãy…’

Ngay khoảnh khắc tôi định kể lại những chuyện đã xảy ra trong mộng cho Armonia nghe.

Đột nhiên, từ phía trên có ai đó nhào tới đè lên người tôi.

“Ơ? Min Hayeon?”

“Này… Seong Suho, sao anh lại có thể…”

“K-khoan đã… Ư…”

“Chu…”

Nụ hôn đầu tiên với Min Hayeon mang theo dư vị ngọt ngào của dịch nhờn cơ thể xen lẫn chút hương nồng cay của hơi cồn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!