Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 2 - Chương 168 - Yggdrasil (2-19)

Chương 168 - Yggdrasil (2-19)

“…Tôi xin lỗi.”

“….”

Han Bom phải chật vật lắm mới kéo tôi về được vùng an toàn rồi mới bắt đầu nói lời xin lỗi.

Trước tiên thì việc sơ tán đến nơi an toàn quan trọng hơn là xin lỗi.

Han Bom kéo tôi vào lều của cô, đặt tôi nằm xuống, mặt mày mếu máo sắp khóc.

Và khi tôi đang khó nhọc ngước nhìn khuôn mặt sắp mếu đó thì Armonia kết nối liên lạc.

[Anh Suho, anh không cần chữa trị chứng cạn kiệt ma lực sao?]

‘…Ừ, cô đừng làm.’

Ngay cả việc trả lời qua kết nối cũng khó khăn vô cùng.

Chắc do tôi đã nâng khá nhiều điểm ma lực và cấp độ thuộc tính lôi nên mới không đến mức ngất xỉu hoàn toàn như lần trước.

Nhưng việc trả lời vô cùng khó nhọc là sự thật.

Tôi thở dốc, nói với Han Bom.

“Không sao đâu. Phù… Chỉ là do dùng ma lực đột ngột quá nên mới kiệt sức thôi, cô đừng lo.”

“….”

Không chỉ mếu máo, nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt cô từ lúc nào.

‘Hê hê hê, quả nhiên mình đã đúng.’

[…Xin anh hãy cẩn thận đừng để bật cười.]

Lý do tôi không nhờ chữa trị là để đề phòng trường hợp bại lộ màn kịch này.

Chính hành động bộc phát của cô nàng lại trở thành bước đệm giúp tôi tiến gần hơn một bước tới mục tiêu của mình.

Dù chính chủ chẳng hề hay biết….

Han Bom lấy tay quệt nước mắt, khó nhọc lên tiếng.

“Tôi xin lỗi…. Chuyện là… lý do tôi lại làm thế là vì….”

“Cô không cần nói đâu.”

“…?”

Thấy Han Bom định thanh minh, tôi liền cắt lời, làm ra vẻ mặt hối lỗi.

“Tôi biết ngay từ đầu cô đã không ưa gì tôi, tôi cũng biết cô khó chịu vì tôi cứ tự tiện sán lại gần. Từ ngày mai tôi sẽ cẩn thận hơn.”

“K, Không phải thế đâu!”

Han Bom lập tức phủ nhận những lời tôi nói bằng mọi giá.

Rằng không phải cô ghét, cũng chẳng phải thấy khó chịu, cô còn bảo được đi săn cùng tôi cũng rất vui.

Cô nàng cứ lải nhải mấy câu đại loại vậy, ra sức chứng minh rằng cô có suy nghĩ rất tích cực về việc ở cạnh tôi.

Han Bom cứ cuống cuồng nói năng lộn xộn một hồi rồi đột nhiên im bặt.

Cô cắn chặt môi, có vẻ đang đắn đo điều gì đó.

Sau một hồi lâu do dự, cô lấy hết can đảm mở lời.

“Chú thấy… tôi chả ra gì đúng không?”

“…Hả?”

***

‘Ư ư ư! Nổi hết cả da gà…’

Vì chưa từng thốt ra câu nói nào kiểu này trong đời nên Han Bom bắt đầu nổi cả gai ốc.

Hành động đột ngột này của Han Bom vốn dĩ là để thực hiện kế hoạch cô đã dự tính từ đầu.

‘Bầu không khí cỡ này là chuẩn rồi nhỉ?’

Tuy Han Bom vẫn chưa thể xóa bỏ được sự hiểu lầm về vụ cưỡng hiếp, nhưng cô tin rằng bầu không khí tự nhiên giữa hai người lúc này sẽ chẳng bao giờ đến lần thứ hai.

Đúng như lời cô đã nói với Min Hayeon lúc nãy, cô muốn thử thách anh ta.

‘Nếu ổng dính thính tức là ổng tồi, cho out luôn… Còn nếu không thì chứng tỏ là người tốt, cứ thân thiết bình thường là được.’

Kế hoạch của Han Bom là nếu Seong Suho sa lưới, cô sẽ nắm thóp điểm yếu đó để tách anh ra khỏi Min Hayeon.

Còn nếu không, cô sẽ xem anh như một người đàng hoàng và quyết định kết bạn.

└Chà… Bom nhà ta lại đi thả thính trai kìa.

└Bom à, cứ lột sạch đồ ra. Thế là tự khắc mọi chuyện êm xuôi thôi.

└Hahahaha Nghe thì điên rồ nhưng ngẫm lại cũng có lý phết.

‘À, lại bắt đầu rồi đấy.’

Từ khi đến đây, điều khiến Han Bom cảm thấy khó thích nghi nhất chính là kênh trò chuyện.

Lúc ở làng Zephyrum, khi nhìn thấy đám người đó buông lời quấy rối tình dục, cô nàng bực bội đến mức đóng kênh trò chuyện suốt thời gian ở đó.

Nhưng từ khi lên tầng 1, cô trở nên tuyệt vọng, và cuối cùng phải cậy nhờ sự giúp đỡ của họ thì mới có thể bình yên sống qua ngày trong suốt một tháng trời.

Nếu không có sự giúp đỡ của họ, Han Bom đã phải chịu cảnh đầu đường xó chợ và bị chà đạp thê thảm từ lâu rồi.

└Không được đâu Bom ơi! Cô phải giữ gìn trinh tiết để trở thành thánh nữ chứ!

└Hahahaha Bốc phét, định giữ đến lúc mạng nhện giăng kín mới làm thánh nữ thì thà tự sát còn hơn.

Bọn họ lúc nào cũng nhặng xị lên rồi lải nhải mãi về cái danh thánh nữ với Han Bom.

‘Mấy thằng wibu này nói cái quái gì vậy…’

Nhưng bọn họ chỉ bảo rằng tồn tại một danh xưng gọi là thánh nữ chứ chẳng giải thích rành rọt nó là cái gì.

Cứ bảo là liên quan đến việc chinh phục hầm ngục các kiểu….

└Này, tôi đã tìm hiểu rồi. Dạo này rào cản chuyển chức thành thánh nữ hạ thấp nhiều lắm rồi.

└??? Hạ thấp kiểu gì?

└Tại vì khan hiếm trinh nữ quá nên Asgard, Thiên Giới và Olympus đã thống nhất là chỉ cần còn zin lỗ nhị là được.

└Hahahaha Mấy thằng điên, zin lỗ nhị mà cũng gọi là trinh nữ à.

└Đù má, đéo có thần ở đó nên chúng nó lộng quyền đổi luật hả!?

└Thần đi vắng nên Thần Giới giờ cũng như quân ô hợp rồi.

‘Ồn ào quá. Đằng nào mình cũng có thả thính thật đâu….’

Han Bom lắc đầu nguầy nguậy, nhìn Seong Suho và nói.

“Sao chú không nói gì?”

“Ờm… Làm sao tôi có thể nghĩ một người như Han Bom là chả ra gì được chứ.”

“Không… ý tôi không phải vậy.”

Bức bối quá, Han Bom nắm lấy tay Seong Suho và nói.

“Ban nãy… vì anh đã cứu tôi nên tôi muốn đền đáp thôi….”

“À….”

Seong Suho đăm chiêu nhìn Han Bom đang nằm, rồi như hạ quyết tâm, anh vực người ngồi dậy.

Anh giữ chặt hai vai Han Bom bằng cả hai tay và mở lời.

“Vậy thì….”

“Ơ….”

Phản ứng ngoài dự liệu của Seong Suho khiến khuôn mặt Han Bom đỏ lựng lên, cơ thể cô bắt đầu run rẩy bần bật.

└Cái gì vậy? Làm thật á?

└Không được!!!

└Làm tới bến đi!!!

Nắm lấy vai Han Bom, Seong Suho nhìn cô đắm đuối bằng đôi mắt sâu thẳm, rồi nhẹ nhàng cất lời.

“Ừm… Cô có gì để uống không?”

“…Hả?”

Han Bom ngỡ mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn Seong Suho, anh bèn lặp lại.

“Tôi khát quá. Ngoài nước lọc ra, cô không còn gì khác à?”

“Ờm… Tôi, tôi có cất chút sữa….”

“Thế cho tôi xin một ít nhé.”

Han Bom luống cuống lục lọi túi đồ, lôi ra một hộp trong đống sữa chất cao như núi đưa cho anh.

Vẻ mặt Seong Suho như bắt được ốc đảo, anh cười tươi, cầm hộp sữa đứng dậy và nói.

“Cảm ơn cô. Tôi chỉ có nước lọc nên thấy khó chịu. Vậy tôi về ngủ đây. Cô nghỉ ngơi đi nhé.”

“…Vâng.”

Seong Suho thu dọn đồ đạc rồi đi về lều của mình.

Seong Suho đi rồi, Han Bom vẫn đực mặt ngồi trong lều một lúc lâu.

Khung cửa sổ trò chuyện vì cảnh tượng đó mà loạn cào cào.

└Hahahahahaha

└Thằng này làm cái trò gì thế hahahaha

└Dù là tội phạm hiếp dâm nhưng cũng phải xem ngực có to không mới làm nháy chứ!

└Không, với nhan sắc của Han Bom thì ngực to quan trọng đến thế cơ à?

└Hahahaha Dù ngực có quan trọng cỡ nào thì cỡ như Han Bom cũng phải vồ lấy ngay chứ? Hahahaha

└Công nhận là ngực của Min Hayeon không phải dạng vừa đâu….

Han Bom nhìn khung trò chuyện, nắm chặt hai tay, người run lên bần bật.

Cô thực sự tức giận.

Dù có cố kìm nén cũng không sao nhịn nổi.

Nếu ngay từ đầu không nhìn kênh trò chuyện thì cô đã không sinh ra hiểu lầm, nhưng nội dung đoạn chat đó đã in hằn trong tâm trí Han Bom mất rồi.

Giữa lúc cô đang ngậm miệng nuốt cục tức, một dòng tin nhắn trong khung trò chuyện lọt vào tầm mắt cô.

└Này, nếu là Giả kim thuật sư thì chắc chế tạo được mấy loại như Phong Nhũ Hoàn phải không?

└Làm thì được, nhưng kiếm nguyên liệu chua lắm….

└Thuốc biến đổi cơ thể vĩnh viễn thì nội cái nguyên liệu cũng phải lấy ở tầng cao nhất hoặc tầng thấp nhất cơ.

“…Phong Nhũ Hoàn? Đó là cái gì?”

└Là thuốc làm ngực to lên chứ cái gì.

“Hả!? Có thứ như thế thật á? Sao giờ các người mới nói!”

└Hahahaha Lúc nãy chúng tôi bàn tán mà cô có thèm nghe đâu.

└Có là một chuyện, còn lấy được hay không lại là chuyện khác hahahaha

Những người trong kênh trò chuyện thi nhau giải thích cho Han Bom.

Họ bảo rằng hầu hết những loại thuốc liên quan đến biến đổi cơ thể đều được chế tạo từ những nguyên liệu quý hiếm nằm ở tầng cao nhất hoặc tầng thấp nhất của Yggdrasil.

└Thay đổi hình thể vốn có từ thuở cha sinh mẹ đẻ bằng sức mạnh tự nhiên thì độ khó phải gọi là chua lè.

└Nói thật là đến lúc cô leo lên đỉnh Yggdrasil cũng chưa chắc đã thấy nổi một cái nguyên liệu đâu.

└Thêm nữa là bản thân cái loại thuốc đó không được bán, nguyên liệu cũng chỉ được giao dịch ở mấy chỗ chợ đen thôi thì phải?

“…Nhưng tóm lại là có đúng không?”

└…Chà, độ chấp niệm cao phết.

└Hahaha Thế mới là Han Bom chứ.

└Cứ thử hỏi xem sao. Biết đâu sau này kiếm được nguyên liệu lại nhờ được Giả kim thuật sư khác thì sao?

Han Bom chìm vào trầm tư một lúc.

Đối phương là đàn ông con trai.

Mà cô lại phải hỏi một người đàn ông lạ mặt rằng ‘Có làm được Phong Nhũ Hoàn không?’.

Nhưng Han Bom không đắn đo quá lâu. Cô đứng phắt dậy, đi thẳng đến lều của Seong Suho.

‘Đù má, đằng nào thì nhục cũng chỉ nhục một lúc thôi. Biết được nguyên liệu thì sau này…’

Đằng nào muốn biết nguyên liệu thì cũng sẽ có ngày cô phải hỏi ai đó thôi.

Thay vì thế, Han Bom quyết định gạt bỏ liêm sỉ, cất bước hỏi thẳng Seong Suho, người vốn dĩ đã nhìn thấu mọi chuyện của cô.

Cô đứng trước lều của Seong Suho, dè dặt gõ nhẹ.

“Hửm? Có chuyện gì vậy?”

“…Tôi có chuyện muốn hỏi.”

..

..

Mạo hiểm cả sự xấu hổ để đến đây hỏi, rốt cuộc câu trả lời Han Bom nhận được lại vô cùng thất vọng.

“…Nghĩa là chú không thể biết chính xác nguyên liệu là gì sao?”

“Đúng vậy, trên từ điển thông thường thì món đồ nào cũng có ghi nguyên liệu… nhưng cái cô đang tìm thì toàn hiện dấu chấm hỏi thôi.”

“….”

Nhìn thái độ của Seong Suho thì có vẻ anh không hề nói dối.

└Lúc nãy tôi đã bảo là nó hiếm lắm mà

Trên kênh trò chuyện cũng đa phần cho rằng anh không hề nói dối.

Cất công dẹp bỏ sự xấu hổ để đi hỏi, rốt cuộc lại nhận được một câu trả lời hụt hẫng, khuôn mặt Han Bom ỉu xìu.

Xấu hổ đến mức muốn vọt ra khỏi lều ngay tức khắc, nhưng đến sức lực ở đôi chân cũng tiêu tán hết, cô chẳng thể nhúc nhích nổi.

Giữa lúc Han Bom đang ủ dột, Seong Suho làm vẻ mặt đắn đo rồi lên tiếng.

“Thế… cái này thì sao?”

“…?”

Seong Suho ngập ngừng mãi với vẻ mặt nửa muốn nói nửa không.

Cuối cùng, không kìm được sự sốt ruột, Han Bom đành mở lời trước.

“Cái gì thế? Chú cứ nói đi.”

“Ờm… cô đừng hiểu lầm nhé.”

“Không đâu.”

“Trong danh sách có một món đồ tương tự… tên là ‘Thuốc Kích Thích Tuyến Sữa’.”

“…Hả?”

Quá đỗi hoang mang, Han Bom nhíu mày, còn Seong Suho vì sợ cô hiểu lầm nên đã lập tức giải thích.

Trong phần giới thiệu có ghi rằng thuốc sẽ làm tiết ra sữa mẹ trong vòng một tháng, và trong thời gian đó, ngực sẽ to lên.

“Chà… và… nếu làm tốt thì chắc sẽ giữ được dáng ngực mãi mãi chăng…?”

“….”

└Hahahaha Làm to ngực với sữa mẹ thì giống nhau chỗ nào hahahaha

└Nhưng với Bom thì chắc lọt tai đấy

└Dù muốn ngực to đến mấy thì chẳng nhẽ lại uống cái thứ đó hahahaha

Cả Seong Suho lẫn Han Bom đều hoàn toàn mù tịt về mấy kiến thức trong lĩnh vực này.

Nhưng việc phần giải thích có ghi là ngực sẽ to lên từ loại thuốc kích sữa đó đã khiến Han Bom mủi lòng.

‘Đằng nào chuyện cũng lỡ rồi… Nếu đúng như phần giải thích thì…’

Bát nước đổ đi rồi không lấy lại được.

Ngay từ lúc nhắc đến Phong Nhũ Hoàn với Seong Suho, phẩm giá phụ nữ của cô cũng đã chạm đáy rồi.

“Chú… làm giúp tôi cái đó được không?”

***

“Phù….”

Tôi thở hắt ra một tiếng não nề, uể oải đưa một lọ thuốc cho Han Bom.

“May quá, cái này tôi làm được.”

“Ờm… Chú dùng ma lực đấy à?”

“Ừ, Thuật giả kim cũng tốn ma lực, biến đổi vật liệu cũng tốn ma lực.”

“Ư… tôi xin lỗi.”

Han Bom mang vẻ mặt đầy tội lỗi, liên tục nói lời xin lỗi với tôi.

Tôi mỉm cười nhìn cô nàng, nhẹ giọng an ủi.

“Cô đừng bận tâm. Lúc nào cần gì thì cứ nói, đừng ngại. Tôi tuyệt đối không kể cho ai khác đâu.”

“Vâng… Cảm ơn chú nhiều lắm! Chú nghỉ ngơi đi nhé!”

Han Bom với vẻ mặt pha lẫn sự xấu hổ và lòng biết ơn, vội vã chạy ra khỏi lều.

Nhìn bộ dạng đó của cô nàng, tôi bất giác bật cười.

‘Chà… Chắc hẳn cô nàng mặc cảm về vụ này dữ lắm…. Mới dám mở mồm nói huỵch toẹt ra như thế.’

Vừa thấy tội, lại vừa thấy đáng yêu.

Thú thật, bộ ngực thì có gì to tát đâu cơ chứ….

Nhưng đặt vào vị trí của cô nàng mà nghĩ, nếu thằng em tôi mà ngắn thì chắc tôi cũng chán đời lắm.

Vì nếu Hayeon bảo tôi ‘Chim bé em cũng hạnh phúc’ thì tôi đéo hạnh phúc nổi đâu.

‘Á, nghĩ lại thấy như lìn…’

[…? Sao thế?]

‘Không, không có gì… đi ngủ thôi…’

Tôi nhờ Armonia hồi phục ma lực, rồi mang theo sự đồng cảm dành cho Han Bom chìm vào giấc ngủ.

..

..

Sau khi chợp mắt được vài tiếng, tôi và Han Bom lại tiếp tục di chuyển vào đường ống nước.

Ngày hôm qua trải qua đủ chuyện trên trời dưới biển, Han Bom cũng không còn giữ khoảng cách với tôi nữa.

Tuy mới bàn bạc chuyện Phong Nhũ Hoàn với thuốc kích sữa xong, nhưng Han Bom cứ như đã ném sạch chuyện hôm qua ra sau đầu, thản nhiên trò chuyện bình thường.

‘Cũng đúng, chuyện đó đâu phải chuyện đem rêu rao cho cả xóm biết…’

Trôi qua khoảng một tiếng, chúng tôi đụng mặt bộ ba mỹ nhân.

Nơi đụng mặt là đường ống nước nơi hai đội hội quân lại một chỗ.

Đội còn lại chắc đã đi thẳng rồi.

“Nhưng ở đây ẩm ướt quá….”

“Thiệt tình… chả muốn đến đây thêm lần nào nữa….”

“Với lại quái vật cũng gớm ghiếc quá đi mất….”

Ba người phụ nữ lầm bầm phàn nàn, dẫn đầu đi phía trước.

Khác với lúc ở làng Zephyrum, có vẻ như họ đã bắt đầu tự tin vào thực lực của mình nên không còn trốn ra sau lưng ai nữa.

Trái lại, có vẻ như họ chỉ mong mau chóng vượt qua hầm ngục này để hướng về làng.

Trong lúc 5 người đang đi, Han Bom bên cạnh tôi bắt đầu sụt sịt.

“Hức… Aaa….”

“…? Có chuyện gì thế?”

Han Bom thì thầm vào tai tôi để ba người phụ nữ phía trước không nghe thấy, rồi kéo áo tôi.

“K-khoan đã… Chỉ hai chúng ta thôi….”

“Ừm, xin mọi người đợi một chút.”

“À… Vâng.”

Mấy người phụ nữ ngạc nhiên trước hành động đột ngột của tôi và Han Bom, họ khựng lại, ngay lập tức Han Bom kéo tuột tôi vào trong một đường ống khuất tầm nhìn của họ.

Vừa kéo tôi vào trong ống, Han Bom đã ôm ngực kêu đau.

“Ư… Chú ơi… ngực tôi… tự dưng đau quá….”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!