Chương 167 - Yggdrasil (2-18)
Han Bom nhìn Seong Suho đang rảo bước dọc hành lang, thầm nghĩ.
‘Nhắc mới nhớ, lần trước chú ấy cũng xuất hiện trong giấc mơ của mình thì phải? Gì kỳ vậy…’
Nghĩ lại thì, việc Han Bom bắt đầu để tâm đến Seong Suho cũng là từ sau khi gặp anh trong mơ.
Ông chú đã đưa tay ra và kéo một cô bé đang ngồi khóc sướt mướt đứng dậy.
Nhìn một người tốt bụng trong mơ như vậy, dù biết anh ta là một kẻ hiếp dâm nhưng cô vẫn không tài nào xem anh là người xấu được.
‘Lúc nãy mình làm hơi lố. Làm sao bây giờ…’
Mới nói với Min Hayeon là muốn thử nghiệm xem anh ấy có thực sự là người tốt hay không, thế mà chỉ chưa đầy một tiếng sau mọi chuyện đã đổ bể.
Lại còn vì cái mặc cảm chết tiệt của mình nữa chứ….
‘Chậc, đằng nào chuyện cũng lỡ rồi. Lát tỉnh dậy xin lỗi bù vậy.’
Han Bom vừa lẩm bẩm trong bụng vừa lẽo đẽo theo sau Seong Suho.
Cứ thế theo đuôi anh, chẳng mấy chốc cả hai đã đến phòng tập thể hình.
“Này Han Bom, trễ rồi đấy! Mau vào vị trí đi!”
“Vâng!”
Tiếng hét của một người phụ nữ tầm 40 tuổi vang lên, Han Bom tức thì bật tiếng hô rõng rạc, cơ thể tự động di chuyển rồi đứng vào hàng ngũ cùng những người khác.
‘Oa… Trưởng đoàn dù là trong mơ trông vẫn đáng sợ kinh hồn…’
Rõ ràng là đang trong giấc mơ tỉnh, thế mà Han Bom vẫn làm theo mệnh lệnh của trưởng đoàn một cách vô thức.
Người phụ nữ có vẻ là trưởng đoàn sau khi xác nhận mọi người đã tập trung đông đủ liền lên giọng trầm ổn nói.
“Người đàn ông đến đây hôm nay sẽ đảm nhận vai trò huấn luyện viên xoa bóp chuyên biệt cho chúng ta.”
Tất cả mọi người đều vỗ tay chào đón, Han Bom cũng không ngoại lệ.
‘Hê hê… Đã thế này thì phải thử trải nghiệm dịch vụ xoa bóp một lần xem sao?’
Dù sao thì trong giấc mơ cô cũng chẳng phải tập luyện vất vả làm gì.
Nhưng việc được xoa bóp thì lại là một chuyện khác.
‘Dù sao cũng là trong mơ, chắc ông chú này cũng đàng hoàng thôi…’
Ngay khoảnh khắc cô vừa dứt dòng suy nghĩ, tất cả đồng nghiệp xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại mỗi Seong Suho.
Han Bom trầm trồ nhìn ngó xung quanh, cười tủm tỉm.
‘Nếu sau này lại mơ mấy giấc mơ thế này, mình phải mơ một giấc đập thằng Han Yeoreum một trận nhừ tử mới được.’
Đó là tâm nguyện cả đời của cô. Không giết Han Yeoreum, chỉ đánh đập hắn cả đời.
Han Bom vừa hạ quyết tâm vừa tiến về phía Seong Suho.
‘…Dù sao thì ông chú này cũng khác với ông chú lúc nãy, chắc không cần phải thấy cắn rứt lương tâm đâu nhỉ.’
Mãi đến khi tiến đến ngay trước mặt Seong Suho, Han Bom mới chịu cất lời.
“Ừm, phần thân trên của tôi bị nhức mỏi quá, chú có thể xem giúp tôi được không?”
“À… cũng được, nhưng tôi đến đây để chuyên xoa bóp cho các nam diễn viên ballet cơ.”
“Không sao đâu. Chú cứ làm đi.”
Han Bom đại khái hiểu được ẩn ý trong lời nói của Seong Suho.
Nhưng trong mơ thì cô làm gì có cảm giác kháng cự, đơn giản là cô chỉ tò mò xem được xoa bóp trong mơ thì cảm giác sẽ ra sao thôi.
Seong Suho gật gật đầu, lên tiếng.
“Vậy cô nằm lên thảm trước nhé?”
***
Nhìn thái độ của Han Bom đối với tôi, rõ ràng là cô nàng không hề ghét tôi.
‘Nếu không thì làm sao cô nàng lại bắt tôi làm mấy việc này chứ.’
Từ nãy đến giờ tôi vẫn chăm chú quan sát Han Bom, chắc chắn cô nàng đang nhận thức được đây là một giấc mơ tỉnh.
Han Bom ngoan ngoãn nằm xuống thảm theo lời tôi, và tôi bắt đầu từ từ xoa bóp bả vai cô bằng tay.
‘Trước tiên là không được để cơn đau bất chợt ập đến khiến con bé tỉnh mộng…’
Xoa bóp thật sự thì kiểu gì cũng đi kèm với cảm giác đau rát.
Nếu xoa bóp y như lúc làm cho Seong Suah trong VR thì rất có thể cô nàng sẽ tỉnh giấc.
‘…Đánh cược thôi.’
Dù sao cũng là mơ mà.
Là do chính cô nàng yêu cầu, chứ tôi có ép uổng gì đâu.
Tôi quyết định sẽ không thực hiện xoa bóp thông thường mà là kiểu massage kích thích khoái cảm của cô.
Chẳng lẽ sau khi tỉnh mộng con bé lại dám cho tôi ăn tát?
…Mục đích của tôi là làm cho cô nàng lơ mơ không phân biệt được hiện thực, đến mức phải ôm chầm lấy tôi y như Min Hayeon.
Tôi đặt tay lên phần thân trên của Han Bom đang nằm sấp và nói.
“Nếu thấy khó chịu ở đâu thì cô cứ nói nhé.”
“Không sao đâu. Chú cứ làm theo ý mình đi. Cứ để ý tôi làm gì, thế thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.”
Chắc do đặc thù công việc phải nhận những màn massage kiểu này nhiều nên mấy câu thoại đó cô nàng tuôn ra trơn tru phết.
“Tôi hiểu rồi. Vậy… tôi bắt đầu đây.”
Tôi dùng ngón tay ấn qua lớp áo ballet của Han Bom, đả thông các huyệt đạo cho cô.
Bộ trang phục Han Bom đang mặc không phải là bộ đồ ballet lộng lẫy xếp bèo nhún mà là một bộ đồ tập mềm mại, mỏng manh.
Chẳng biết có phải vì thấy thoải mái ngay từ lúc bắt đầu hay không mà tiếng thở của cô nàng dần lớn hơn.
“Ưm… Haa… Hức….”
Mới chỉ là khởi động sương sương thôi, nhưng điều quan trọng nhất là không hề thấy dấu hiệu phản kháng nào từ Han Bom.
Những tiếng rên rỉ của cô lại lọt vào tai tôi như một tín hiệu ra hiệu tôi hãy tiếp tục.
Tôi ngừng ấn huyệt, từ từ dùng lòng bàn tay mơn trớn dọc sống lưng cô.
‘Bảo là không cần để ý rồi thì chắc không sao đâu.’
Và tôi cũng tự tin lắm.
Cấp độ massage tay của tôi là 98. Lỡ cô nàng có muốn dừng thì tôi chỉ cần trêu chọc một chút cho đến khi cô nàng không thể cưỡng lại mà phải đón nhận là xong.
Tôi từ từ và thoải mái xoa bóp cơ thể Han Bom.
Bắt đầu từ lưng, rồi đến vai, thậm chí cả phần lườn và nách, tôi cũng luồn lách đôi tay vào.
“Aaa… Haang… Ưm….”
Mặc dù tôi đang thực hiện những động tác vượt qua ranh giới của việc xoa bóp thông thường, nhưng Han Bom hoàn toàn không tỏ ra kháng cự.
Trái lại, cô chỉ biết bật ra những tiếng rên rỉ như một tín hiệu đòi hỏi tôi tiếp tục.
“Á! C-chỗ đó… Ưm! Aaa!”
Dù chẳng có chút kiến thức nào về xoa bóp, nhưng Han Bom vẫn đang khao khát đôi bàn tay tôi.
Tuy nhiên, dù có xoa bóp vùng lườn hay nách, tôi vẫn không tăng thêm mức độ bạo dạn.
Bộ đồ ballet dần ướt đẫm mồ hôi, Han Bom gồng cứng đôi tay, siết chặt lấy tấm thảm.
Tôi định bụng sẽ trêu gan cô nàng một chút rồi kết thúc buổi xoa bóp.
“Chắc mức này là được rồi. Vậy thì….”
“Khoan, khoan đã! Còn, còn phần thân dưới nữa….”
“Tôi hiểu rồi.”
Đã là trong giấc mơ của Han Bom thì tôi cũng chiều theo ý cô.
‘Bản thân tôi cũng muốn thế mà…’
Tôi nhếch mép cười gian xảo ở nơi khuất tầm mắt cô nàng, rồi bắt đầu nắn bóp đôi chân cô.
‘Chà… Công nhận là săn chắc thật…. Cỡ này chắc tỷ lệ mỡ cơ thể gần như bằng không luôn quá?’
Đôi chân của Han Bom tuy thon thả nhưng lại vô cùng săn chắc, không một chút mỡ thừa.
Cứ ngỡ những người phụ nữ tôi từng gặp đã gầy lắm rồi, nhưng nhìn đôi chân này mới thực sự hiểu được thế nào là gầy.
Có thể tùy gu mỗi người, nhưng đối với tôi thì đây là một trong những cặp đùi thon gọn nhất.
Không ngờ có ngày tôi lại được tự do nắn bóp một đôi chân như thế này….
Tôi nắn bóp đôi chân Han Bom theo ý thích y như lúc nãy.
Han Bom vốn dĩ đã rạo rực từ trước, nay dù tôi có tùy ý trêu đùa vùng nhạy cảm, cô vẫn cam tâm tình nguyện đón nhận vì khoái cảm.
“Aaa! Á! Ưm! Haang!”
Những tiếng rên bật ra từ miệng Han Bom không còn giống âm thanh của một người đang được massage nữa.
Nó giống hệt tiếng rên của những người phụ nữ khi bị tôi ôm ấp, cọ xát da thịt và đùa giỡn nơi tư mật.
Đôi đùi vốn dĩ ban đầu còn gồng sức khép chặt nay đã lỏng lẻo dần và bắt đầu hé mở.
Tôi tập trung xoa bóp phần mông và vùng đùi non, từ từ dang rộng đôi chân cô.
“Aaa! C-chỗ, chỗ đó… Ưm… Haang….”
“Nếu cô thấy không thích thì tôi dừng lại nhé?”
“K, Không! Tiếp, tiếp tục đi chú…. Aaa!”
Được sự cho phép, tôi luồn tay vào trong váy, cố gắng hết sức để không chạm trực tiếp vào cánh hoa mà chỉ lả lướt trêu đùa quanh cuống hoa.
Nếu là ngoài đời thực, chỉ chạm vào mông thôi là tôi đã bị “out” rồi, nhưng có lẽ vì đang trong mơ, hoặc vì quá hưng phấn mà Han Bom chỉ biết tận hưởng đôi bàn tay tôi chứ không hề buông một lời ngăn cản.
Trái lại, đôi đùi của Han Bom cứ như được mở khóa dưới những ngón tay tôi, ngày càng dang rộng.
Len lỏi giữa hai bắp đùi ngày một mở rộng của Han Bom, ngón tay tôi bắt đầu cảm nhận được sự ướt át của một loại chất lỏng.
‘Ái chà… Muốn chơi con bé quá….’
Cảm nhận mật dịch của Han Bom ướt đẫm giải phóng qua lớp vải leotard truyền đến đầu ngón tay, thằng em của tôi cũng dần dần có phản ứng.
Nhưng nhìn thân thể rạo rực của cô nàng, tôi quyết định kiềm chế lại.
‘Quả nhiên lần đầu tiên thì làm ở ngoài đời thực vẫn là tuyệt nhất.’
Bởi lẽ nếu làm tới bến ở đây, khơi gợi dục vọng của Han Bom lên đến đỉnh điểm, biết đâu khi vừa tỉnh dậy cô nàng lại lẻn vào lều của tôi cũng nên.
Nhưng đó chỉ là viễn cảnh lý tưởng thôi.
Lỡ đâu Han Bom cắn răng chịu đựng được thì có khi lại sinh chuyện lớn.
Vì dẫu sao đây cũng là chuyện trong mơ, nhỡ hôm sau cô nàng cảm thấy xấu hổ rồi không thèm nhìn mặt tôi nữa thì sao.
Trừ phi là hôn hay màn dạo đầu thực sự, tôi đoán cô nàng sẽ không quá cắn rứt lương tâm đâu.
Một màn massage mang lại khoái cảm điên cuồng.
Đó là mục tiêu của tôi, muốn cô nàng được nếm trải cảm giác ấy.
Tôi đè nén dục vọng đang sục sôi, tiếp tục trêu đùa nơi nhạy cảm của cô, và định sẽ kết thúc mọi thứ trong tình trạng lấp lửng thế này.
“Tôi nghĩ như vậy là đủ rồi đấy.”
“Haa… Haa… Thế….”
“…?”
Thở hổn hển, Han Bom quay đầu ngước nhìn tôi, khe khẽ thì thầm.
“Thế… mặt, mặt trước… chú cũng làm giúp tôi đi….”
“Tôi hiểu rồi.”
Ngon!
..
..
Đương nhiên massage đa phần là nằm sấp để người ta xoa bóp mới đúng chuẩn.
Chắc là thế.
Tôi chỉ thấy kiểu massage thế này trong game thôi.
“Aaa… Ưm! Aaa….”
Han Bom nằm ngửa, nhắm nghiền hai mắt, không hề phản kháng lại những hành động của tôi.
Mặc dù tôi đang thực hiện những hành vi có thể bị bắt giam vì tội quấy rối tình dục….
Chỉ có hai chỗ trên cơ thể cô nàng là tôi chưa động đến.
Nơi tư mật và gò bồng đảo.
Còn lại, tôi muốn sờ soạng thế nào thì sờ.
Nhờ vào khả năng massage tay cứ chạm vào là tạo ra khoái cảm này, Han Bom chẳng thể gạt bỏ được những trò quấy rối của tôi.
Thế này thì vượt xa cả ranh giới xoa bóp rồi, nó giống như tôi đang vờn lấy cơ thể Han Bom làm trò tiêu khiển thì đúng hơn.
Nhưng chẳng biết Han Bom cảm thấy sướng nên mới để yên, hay là không cảm nhận được gì nữa.
Bộ đồ ballet của Han Bom đã ướt đẫm mồ hôi, tỏa ra một làn nhiệt nóng rẫy.
‘…Giờ thì, đến lúc đánh thức con bé rồi nhỉ?’
Mức độ này là đủ.
Thú thật, tôi cũng muốn sờ soạng ngực và nơi tư mật của cô nàng lắm, nhưng tôi nhận định nếu làm thế rất có thể sẽ dẫn đến một tình huống rắc rối.
Dù là mơ hay thực, cũng phải có sự đồng thuận từ chính chủ mới được.
Nghĩ vậy, tôi dồn mọi ngón nghề Khéo tay vào vùng nhạy cảm của cô, đưa cô lên tận đỉnh điểm cực khoái.
“Aaaaa!!!”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi bị văng khỏi giấc mơ.
..
..
“Haa! Hộc… Hộc!”
Lý do tôi bị văng khỏi giấc mơ chắc là vì Han Bom đột ngột thức giấc nên tôi cũng bị văng ra theo.
Vừa tỉnh giấc, Han Bom vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lảo đảo lao ra khỏi lều, cuống cuồng hết cả lên.
“Hộc! Hộc! G, Gì thế này! Hộc!”
Có vẻ cô nàng đang lơ mơ giữa mơ và thực.
[…? Anh đã làm gì trong mơ vậy?]
‘Lát kể cho nghe. Tạm thời thì…’
Tôi bước ra khỏi lều, tiến lại gần Han Bom đang quýnh quáng thở dốc ồn ào.
Nếu mô tả chi tiết tình trạng hiện tại của Han Bom thì….
Mái tóc đuôi ngựa ướt sũng, áo thun ướt nhẹp tới mức không thể so sánh với ngày hôm qua.
Áo ướt đến nỗi lộ rõ cả áo lót bên trong, cứ như thể cô nàng không mặc áo thun vậy.
Thêm nữa, quan trọng nhất là chiếc quần short trắng….
‘Ui chao… Ngon phết…’
Tuy là quần vải khá dày, nhưng chất liệu màu trắng đã làm lộ mờ mờ viền chiếc quần lót trắng bên trong.
Cứ thế trong bộ dạng quýnh quáng, Han Bom nhìn thấy tôi liền giật mình, giữ khoảng cách ngay tắp lự.
“Ơ! Sao, sao chú lại ở đó!?”
“Hả? Chỉ là tự dưng tôi nghe thấy tiếng ồn nên mới ra xem sao. Cô thấy không khỏe ở đâu à? Nếu thấy đau….”
“Đ, Đừng qua đây!”
“Hả? Ơ, cô đi đâu thế!”
Han Bom giật mình hoảng hốt nhìn tôi rồi lao thẳng ra khỏi vùng an toàn.
Đại khái tôi chỉ định trêu đùa một chút rồi cho qua, nhưng việc một người không có khả năng chiến đấu như Han Bom lại chạy ra khỏi vùng an toàn thì không phải là chuyện có thể cười xòa cho xong.
Chuyện xảy ra trong chớp mắt, tôi cũng hoảng hồn đuổi theo cô nàng.
“Nguy hiểm lắm!”
“Đừng qua đây!”
Mẹ kiếp….
[Anh đã cưỡng hiếp cô ấy à?]
‘Không hề!’
Cô coi ai là thằng tội phạm hiếp dâm đấy hả!
Tôi thầm rủa trong bụng rồi lao nhanh về phía Han Bom.
Tôi hét lớn gọi Han Bom, ngăn cô lại vì nguy hiểm, nhưng mỗi lần nghe thấy tiếng tôi, cô nàng lại bịt tai lẩm bẩm đừng có bám theo, cắm mặt cắm cổ chạy.
Chính vào khoảnh khắc đó.
“K, Khoan đã! Dừng lại! Trước mặt!”
“Tránh xa tôi ra! Ááá!”
Han Bom vừa ngoái lại hét vào mặt tôi thì tông sầm vào thứ gì đó rồi ngã ngửa ra sau.
Cô nàng vừa ngã ếch vừa hét lên.
“Cái gì thế! Đằng trước… ơ… áá….”
Ngay trước mặt Han Bom là một con quái vật bùn khổng lồ hình bàn tay cao hơn 2 mét.
Hình dáng cực kỳ gớm ghiếc với hàng chục con mắt nhung nhúc bên trong khối bùn.
Đó là con quái vật phiền phức nhất hầm ngục này, và cũng là thứ lũ con gái tởm nhất.
“Ááááááá!”
Đương nhiên Han Bom cũng không phải ngoại lệ.
Cô nàng ngã sõng soài vừa hét toán loạn vừa không sao đứng dậy nổi, hai chân giãy giụa loạn xạ cố lết người lùi về phía sau bằng mọi giá.
Nhưng con quái vật đã định dùng tấm thân đồ sộ của mình đập xuống Han Bom.
“C, Cứu tôi với!!!”
“Cái đệt!”
Thay vì dùng mũi tên bình thường, tôi lôi mũi tên siêu dẫn ra bắn.
Chẳng còn thời gian mà tính toán nữa.
Con quái vật đó phải bị bắn trúng tất cả những con mắt trên cơ thể thì mới chết.
Nếu thất bại ở đây, Han Bom sẽ bị thương chí mạng.
Tất cả đặt cược vào một mũi tên này.
Bùùùùm!
Âm thanh xé gió nổ tung trong không gian chật hẹp, dội vào bốn bức tường như muốn xuyên thủng cả hầm ngục, mũi tên rời khỏi dây cung bay thẳng về phía con quái vật khổng lồ.
Xẹt xẹt xẹt!
Vừa chạm vào thân quái vật, mũi tên đã xuyên qua và lao vút đi không hề giảm tốc, ghim thẳng về phía cuối hầm ngục.
Con quái vật vừa chực vồ lấy Han Bom….
“Hộc… Hộc…?”
Rầmmm….
“Á!”
Một cái hố thủng xuyên qua con quái vật hình bàn tay khổng lồ, nó đổ rạp xuống ngay cạnh Han Bom.
Han Bom thẫn thờ mất một lúc, mãi đến khi nhận ra mình còn sống, cô nàng mới thở hắt ra một tiếng não nề như mặt đất sụp đổ.
“Phù…. Cứ tưởng đi tong rồi chứ…. Ơ!? Chú ơi?”
“Ực….”
Tôi buông thõng cây cung xuống đất, hai chân run rẩy lẩy bẩy, gắng gượng chống đỡ cơ thể.
Ma pháp trận tôi vừa sử dụng không phải loại yếu ớt tôi vẫn dùng, mà là một ma pháp trận cực mạnh.
Bởi lẽ nếu dùng loại yếu, rủi ro đánh cược sinh mạng của Han Bom là quá lớn.
Vốn dĩ tôi đã hao tổn một lượng lớn ma lực để duy trì Xâm Mộng, nay lại sử dụng ma lực đột ngột nên mới dẫn đến tình trạng cạn kiệt.
“Chú ơi!”
Tiếng gọi của Han Bom văng vẳng bên tai mờ dần, tôi ngã chúi về phía trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
