Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 2 - Chương 169 - Yggdrasil (2-20)

Chương 169 - Yggdrasil (2-20)

“Ư… Chú ơi… Thuốc này có tác dụng phụ gì không vậy?”

“Tạm thời thì không có tác dụng phụ đâu. Hay để tôi làm cho cô thuốc giảm đau nhé?”

“Ưư… Vâng….”

Tôi lật tìm thuốc giảm đau trong từ điển, vừa hỏi Han Bom.

“Cô tự dưng bị đau à?”

“Ư… Không…. Lúc nãy đã thấy hơi nhức nhức rồi…. Cứ tưởng… chắc là nó đang to lên…. Ááá!”

“….”

Dù sao thì mục đích cô uống thuốc kích sữa cũng là để ngực to lên mà.

‘Thực sự có thể cảm nhận được cơn đau khi ngực to lên sao? Nhưng đây đâu phải Phong Nhũ Hoàn… không giống loại thuốc làm ngực to lên trông thấy rõ ràng…’

[Liệu có phải là….]

Armonia ngập ngừng một lúc, rồi cẩn trọng truyền âm.

[Tôi e là do sữa căng nhanh quá nên mới vậy.]

‘À… Nếu đúng là vậy thì thuốc giảm đau cũng vô dụng thôi?’

Tôi lập tức dừng việc chế tạo thuốc giảm đau, để xác định rõ nguyên nhân gây đau, tôi bèn hỏi Han Bom.

“Ừm… Han Bom, tôi nghĩ là do sữa căng quá nên mới vậy. Không biết là… à… tôi có nên hỏi câu này không ta….”

“Hỏi gì thì hỏi lẹ lên! Gì cũng được!”

Chắc là đau thật nên mới tuôn luôn cả câu trống không thế kia.

“Hiện giờ… ừm… sữa có rỉ ra từ nhũ hoa không?”

“Á! K, Khoan đã…. Q, Quay lưng lại đi! Ư….”

“Ừ….”

Vì xinh nên tôi bỏ qua cho vụ nói trống không đấy nhé.

Tôi quay lưng lại, vừa cảnh giới xem có cô nào mò tới không, vừa dỏng tai nghe tiếng Han Bom lục đục cởi áo phía sau.

Kích thích thật….

Kiên nhẫn chờ khoảng 15 giây.

Tiếng thở dốc đầy bực dọc của Han Bom vang lên từ phía sau.

“Ừm… Hộc… Hình như có rỉ ra một chút….”

“À….”

“Giải quyết nhanh giùm cái… Đau quá!”

“Hay cô tự vắt thử xem sao?”

“Haa… Haa…. Không được, không được đâu! Vắt không ra mà đau lắm!”

Nghe tiếng Han Bom giậm chân bình bịch tức giận ở phía sau, có vẻ tự vắt là thất bại rồi.

Vậy thì….

“Thế nếu có ai đó vắt hộ thì chắc sẽ ra đấy? Tự làm thì khó hơn mà….”

“Ư… Bực mình thật!”

Han Bom áp sát lưng tôi, cất lời.

“Quay lại đi! Nhanh lên!”

“Hả?”

Tôi vờ giật mình trước tiếng gọi ngay sát lưng, quay người lại, và cô nàng….

“Chú… làm nhanh lên giùm….”

“….”

May thay, Han Bom vẫn đang đứng xoay lưng lại với tôi.

Chỉ có điều phần thân trên của cô nàng khác xa so với những gì tôi biết.

Làn da trắng ngần, bờ vai gầy, và vòng eo thắt đáy lưng ong thu hút mọi ánh nhìn, đúng là chuẩn mực lý tưởng của phần thân trên phụ nữ.

Xét từ đằng sau….

Vì cơn đau căng tức sữa quá sức chịu đựng, Han Bom đã quẳng luôn cả liêm sỉ, cởi phăng áo ngoài và cả áo lót.

Và cô nàng đứng đó, quay lưng trần lại, bảo tôi xoa bóp ngực cho mình.

“Nhanh lên! Tôi… đau lắm rồi….”

“Thế… tôi xin phép.”

Dù có bảo là lép thì đó cũng chỉ là so với những người phụ nữ tôi từng tiếp xúc thôi.

Khoảnh khắc tay tôi chạm vào bầu ngực Han Bom, một luồng khoái cảm mãnh liệt truyền từ lòng bàn tay chạy thẳng xuống bụng dưới, giật tê rần.

“Aang! Ư… Aaang….”

Có chứ.

Rõ ràng là có ngực mà.

Dù không sở hữu bộ ngực bốc lửa, sóng sánh như những người phụ nữ tôi từng gặp, nhưng Han Bom vẫn có một bầu ngực mang sức quyến rũ riêng.

‘Chà… Đỉnh vãi…’

Tôi quên béng cả việc xoa bóp, mải mê cảm nhận sự mềm mại từ bầu ngực Han Bom đang nằm gọn trong một tay.

Từ nụ hoa đang nhô lên nóng hổi kẹp giữa ngón giữa và ngón áp út, dòng sữa mẹ rỉ ra, trượt theo kẽ tay tôi.

Khi tôi nhẹ nhàng nắn bóp, Han Bom hốt hoảng buông lời khiển trách bằng giọng điệu ngượng ngùng.

“C, Cái tay kỳ cục kia… Aaa! Đừng! Aaang!”

“Tôi sợ cô đau nên mới….”

Han Bom chẳng buồn đáp trả lời tôi mà chỉ khẽ rên rỉ.

Rõ ràng là trong giọng nói ấy có chất chứa sự đau đớn.

Nhưng xen lẫn trong đó lại có cả sự hưng phấn.

Vấn đề là dù tôi có nắn bóp thế nào đi chăng nữa, dòng sữa vẫn chẳng chịu tuôn ra.

“Aaang… Đau… Tôi bảo đau mà!!”

“Phải làm sao đây….”

“Chậc… Tôi ghét cay ghét đắng chuyện này….”

“….? Hả!”

Tôi giật thót mình, vội ngoảnh mặt nhắm nghiền mắt lại.

Nguyên nhân là do Han Bom đột ngột quay ngoắt người lại, phơi bày toàn bộ mặt trước cho tôi xem.

“Hộc… Hộc… Ở trên kênh trò chuyện bảo… ờm… dùng, dùng miệng… thì sữa mới dễ ra.”

Ngon!!!

Chỉ muốn dập đầu bái lạy sát đất mấy lão trên kênh trò chuyện của Han Bom.

Nhưng nếu sấn sổ lao vào ngay thì đâu còn là dân chuyên nghiệp nữa.

Tôi từ từ mở mắt, cúi nhìn cô.

“Ch-chuyện đó thì hơi….”

“Tôi biết… Á! Tôi biết là thế… Nhưng tôi xin lỗi… Giúp tôi với…. Hức…. Đau quá….”

Han Bom đau đến mức nước mắt đọng quanh mi không kìm được nữa, lăn dài trên má.

Nhìn bộ dạng đó, có vẻ cô nàng đau đớn thật sự.

Tôi quyết định tạm thời gạt trò đẩy đưa sang một bên.

Trước mắt phải xoa dịu cơn đau cho Han Bom đã.

Nhưng ánh mắt tôi thì đã dán chặt vào cơ thể cô nàng, muốn thu gọn mọi thứ vào tầm mắt.

Chiếc cổ thanh mảnh, xương quai xanh dài, rãnh hõm dưới nách, từng đoạn xương sườn lấp ló, và cả bầu ngực nhỏ bé đang rỉ sữa.

Thật may mắn vì thân hình này thuộc về Han Bom.

Nếu là một cô gái bình thường khác sở hữu vóc dáng này, chắc sẽ khiến người ta khó chịu vì nó quá đỗi xinh đẹp.

Han Bom mếu máo nói.

“Tôi biết chú không thích… nhưng tôi thực sự rất đau… hức….”

“À… tôi xin lỗi. Tại… cơ thể cô đẹp quá nên tôi bị hút hồn thôi….”

“Ư… Hộc….”

Khen dáng đẹp cái là khóe miệng giật giật ngay kìa.

Đau thì đau, nhưng khen thì vẫn là khen sao.

Tôi cẩn trọng rướn người về phía trước, thu trọn hình ảnh nhũ hoa của Han Bom vào tầm mắt.

Một làn da trắng sứ không tì vết, mịn màng và sáng bóng.

Bầu ngực trơn láng không một sợi lông tơ, tựa như một tuyệt tác vượt ngoài thế giới này.

Và nụ hoa đỏ ửng nhô lên, như muốn thoát khỏi bầu ngực cô.

Từ nụ hoa ấy, dòng sữa rỉ ra như thể có muôn vàn lỗ nhỏ.

Được tận mắt chứng kiến cảnh tượng sữa mẹ tuôn trào mà tôi chỉ từng thấy trong game, tôi không thể kìm nén sự hưng phấn của mình.

Tôi đơn giản ngậm lấy một bên nhũ hoa bên trái của Han Bom, dùng lưỡi liếm và thưởng thức lớp sữa vương trên bề mặt.

“Aaang! Ưm! Hức! Hộc… Hộc… Aang!”

Dòng sữa trượt xuống tận eo Han Bom được tôi dùng lưỡi vét ngược trở lên, liếm sạch sẽ cả quầng ngực.

Và tôi bắt đầu dùng miệng ngậm lấy nhũ hoa cô một cách say sưa.

Ngay khoảnh khắc tôi tạo áp suất hút mạnh vào trong miệng.

“Ááá! Aaang! Aaa!”

Mỗi lần một lượng sữa lớn trào vào miệng tôi, Han Bom lại bật ra tiếng rên lớn.

Tôi giật mình, vội đưa tay bịt miệng cô lại.

“Ưm! Hức!”

Âm thanh ban nãy vốn đã nguy hiểm, nhưng tiếng rên bây giờ còn ở một đẳng cấp khác hẳn.

Và thật ra, với mức độ ồn ào này, lẽ ra tôi phải dừng lại chứ không chỉ đơn giản là bịt miệng cô.

Nhưng mà….

‘Hương vị, khoái cảm, sự hưng phấn. Tất cả đều hội tụ ở đây!’

[….]

Không phải nói quá, sữa của Han Bom thực sự rất ngon.

Rõ ràng chỉ là chất lỏng được tinh lọc từ máu, nhưng sao lại ngọt ngào đến vậy….

Và mỗi lần tôi hút, những tia sữa bắn vào khoang miệng, khuấy động xúc cảm, đem lại một sự hưng phấn chưa từng có.

Thêm vào đó là Han Bom, mỗi lần tôi mút là cô lại rên lên sung sướng.

Nhìn cô nàng bật ra tiếng rên rỉ vì được hút sữa, thằng em tôi như tụ máu, căng trướng lên.

Nhưng tôi cố gắng kìm nén cơn chấn động nơi bụng dưới, tập trung thưởng thức nhũ hoa của cô.

Cứ thế tôi dùng lực hàm hút liên tục trong 30 giây.

Dòng sữa của Han Bom ngỡ như suối nguồn không bao giờ cạn, nay đã được tôi nuốt sạch vào cuống họng.

Sau khi dòng sữa bên ngực trái cạn kiệt, Han Bom mang vẻ mặt rã rời vì khoái cảm, lơ mơ lẩm bẩm một mình.

“Haa… Sống lại rồi….”

Vẫn còn một bên nữa.

..

..

Sau khi tôi hút cạn dòng sữa ở bên còn lại, Han Bom mới bộc lộ vẻ mặt như vừa được hồi sinh.

Thế nhưng, đồng thời cô nàng cũng bắt đầu để ý đến sắc mặt tôi, bả vai chùng xuống như một kẻ tội đồ.

Đó là sự khác biệt về lập trường.

Thú thật, đối với tôi, việc được mút ngực một cô gái như Han Bom là một trong những niềm sung sướng tột độ.

Cảm giác của tôi thế nào á?

Chỉ muốn lao ngay đến trước mặt Han Yeoreum mà rống lên “Sữa em gái mày ngọt phết.” rồi ép hắn tự sát luôn cho rảnh nợ.

Tất nhiên nếu tôi nói thế, có khi Han Yeoreum chưa kịp tự sát tôi đã ăn cái tát của Min Hayeon bên cạnh rồi….

Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, Han Bom lại đang bị sự cắn rứt lương tâm giày vò.

Mới quen người đàn ông này vỏn vẹn một tuần, thế mà lại nài nỉ người ta mút ngực cho mình chỉ vì đau.

Hơn nữa đâu chỉ mút không.

Lại còn bắt anh ta uống sữa của mình.

Ép người ta phải nhanh chóng mút lấy thứ chất tiết từ cơ thể mình bằng mọi giá.

[Có lẽ Han Bom sẽ không bao giờ quên được chuyện ngày hôm nay.]

‘Thế à? Tôi thì thấy đây là một trải nghiệm tuyệt vời đấy chứ.’

[Dù có thiện cảm đến mấy thì yêu cầu đó cũng đã đi quá giới hạn rồi. Nó sẽ in sâu vào tâm trí cô ấy cả đời. Nhưng cũng nhờ thế mà đặc tính của Han Bom đã có chuyển biến tốt.]

‘Ồ, là gì thế?’

[Chứng bài xích đàn ông đã biến mất. Thêm vào đó là đặc tính tình dục đã được cập nhật.]

Đầu tiên, quan trọng nhất là chứng bài xích đàn ông đã biến mất.

Có vẻ màn bú sữa mẹ thực sự khiến cô nàng sướng rơn người.

Và đặc tính tình dục được bổ sung là…

-[Khoái cảm vắt sữa (Nhẹ)], [Pheromone: nghiện nhẹ]-

Không ngờ chỉ làm một nháy mà đặc tính lại lòi ra luôn thế này.

Bỏ qua sự cắn rứt lương tâm, chắc chắn cảm giác lúc đó phải cực kỳ sướng.

Tôi đặt tay lên bờ vai đang rũ xuống của Han Bom, an ủi cô.

“Đừng bận tâm quá. Chuyện thành ra thế này cũng tại tôi lỡ miệng nói linh tinh thôi.”

“…Nếu ngay từ đầu tôi không tìm chú thì chú đã không phải làm chuyện này rồi.”

Dù tôi có nói gì đi nữa, Han Bom có vẻ vẫn không sao rũ bỏ được cảm giác tội lỗi.

Nhưng chúng tôi đã vắng mặt một khoảng thời gian khá lâu rồi.

Bấy nhiêu thời gian cũng đủ để gây ra sự hiểu lầm.

Han Bom dường như cũng nhận thức được điều đó, cô gượng gạo đồng ý với lời tôi và quay lại với các thành viên trong tổ đội.

..

..

Bộ ba mỹ nhân dẫn đầu, tôi và Han Bom theo sau, chúng tôi tiếp tục hành trình khám phá đường ống.

Nhưng bầu không khí có gì đó sai sai.

‘…Mấy cô ả kia không lẽ đánh hơi được rồi?’

[Trong môi trường đường ống nước thì những âm thanh quá trớn như vậy sẽ vang rất xa. Dù có bịt tai lại thì tôi nghĩ họ cũng đã nghe thấy.]

Lúc nãy còn bắt chuyện và nói cười vui vẻ, giờ mấy người phụ nữ kia cứ giữ khoảng cách với chúng tôi rồi xì xầm to nhỏ.

Vấn đề là Han Bom.

Một Han Bom luôn mạnh mẽ là thế, nay nhìn hành động của ba người phụ nữ kia, cô nàng cũng hiểu ra tình hình và bắt đầu co rúm lại.

Tôi đặt tay lên vai cô nàng, nhẹ nhàng nói.

“Cô đừng bận tâm. Nếu có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“…Cảm ơn chú.”

Nghe tôi nói, Han Bom như được an ủi, cô ngước lên nhìn tôi và mỉm cười.

Nhìn thấy Han Bom không còn đề phòng mình, tôi nở một nụ cười rạng rỡ, truyền âm.

‘Han Bom à… Thể xác của em, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng!’

[….]

***

Ngày thứ 3 kể từ khi đặt chân đến làng Zephyrum.

Ba người phụ nữ: Park Seonhee, Son Hyeeun, Park Jinhee đứng đợi Han Yeoreum và Min Hayeon ở lối vào khu vực săn bắn.

Nhưng đã mấy tiếng trôi qua mà Min Hayeon và Han Yeoreum vẫn bặt vô âm tín.

“Sao họ chưa tới nhỉ?”

“Không lẽ… họ bỏ rơi chúng ta rồi?”

“Không thể nào….”

Họ vẫn luôn đặt niềm tin vào Han Yeoreum, người mà họ từng dành vô vàn sự ái mộ.

Nhưng rốt cuộc, Han Yeoreum và Min Hayeon vẫn không xuất hiện.

Cuối cùng, ba người phụ nữ đành nương tựa vào nhau, tiếp tục săn bắn mà không có thành viên mới.

Tuy ba người phụ nữ này ban đầu chẳng hề quen biết nhau và chỉ tụ họp lại quanh Han Yeoreum, nhưng mối nhân duyên ngắn ngủi ấy lại trở thành bước đệm giúp họ gắn bó thân thiết trong suốt thời gian ở làng Zephyrum.

Không phải ở một xã hội bình thường, mà là trong một xã hội đầy rẫy bất trắc, việc cùng nhau sẻ chia nguy hiểm đã góp phần thắt chặt tình đồng đội.

Và ba người phụ nữ đã xây dựng tình đồng đội sâu sắc ở làng Zephyrum ấy lại gặp lại Han Yeoreum.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Dạo quanh làng Primum ở tầng 1, khao khát muốn tiếp tục đồng hành cùng Han Yeoreum của họ tan biến sạch.

Dù chỉ mới ở tầng 1, sự lo âu về việc sinh tồn và an toàn đã bắt đầu trỗi dậy.

‘Chỉ có thể nuôi người khác khi bản thân tôi dư dả thôi…’

‘Yeoreum… có vẻ hơi bất an…’

‘Dù sao thì chúng ta cũng chẳng được ngó ngàng tới, chắc phải bỏ cuộc thôi…’

Nhớ lại những hành động của Han Yeoreum lúc ở làng Zephyrum, tình cảm họ dành cho anh ta cũng lụi tàn.

Giữa lúc đó, một sự tồn tại đã làm lung lay trái tim họ xuất hiện.

Đó chính là Seong Suho.

‘Một mình cân cả trăm người á? Thật không?’

‘Bằng mọi giá phải đi cùng người đó!’

‘N-nhưng mà… từ trước tới giờ mình chưa mở miệng bắt chuyện một lần nào, giờ mới lân la làm quen thì có vẻ thực dụng quá không?’

Sức mạnh chính là công lý.

Và câu nói ấy có thể coi là quy luật tối thượng trong thế giới Yggdrasil này.

Nhận ra sức mạnh áp đảo của Seong Suho, hình tượng của anh trong mắt họ đã đảo chiều ngoạn mục.

Nhưng vì trước đây đã trót thờ ơ, nên cả ba chỉ biết lén nhìn nhau, âm thầm quan sát anh từ xa.

Thế nhưng, càng nhìn càng thấy có quá nhiều điểm kỳ lạ.

‘Gì thế? Đang quen Min Hayeon à?’

‘Min Hayeon rõ ràng là vẫn đang hẹn hò… với Yeoreum… mà phải không?’

‘Á! Lại trễ rồi!’

Giữa lúc đang nghi ngờ mối quan hệ giữa Min Hayeon và Seong Suho, họ lại phải đối mặt với một tình huống chấn động hơn.

Đang trong lúc thăm dò đường ống, ba người phụ nữ chạm mặt Han Bom và Seong Suho, ngay giữa lúc mỗi người đang vắt óc tìm cách bắt chuyện với anh.

‘Điên rồi… Dám sai chúng ta đứng canh chừng để làm cái trò đó sao?’

‘Trời ạ… Đúng là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi… Trông Han Bom đâu có giống người như thế…’

‘Thật dơ bẩn…’

Đó là cảnh Han Bom, người vừa nhờ họ chờ một lát, lại đang âu yếm với Seong Suho trong một góc tối của đường ống.

Cũng may là ba người phụ nữ chỉ lén thò đầu nhìn từ xa, nên hành động của hai người trong mắt họ chỉ là đang âu yếm chứ không phải là đang cho bú.

Ba người phụ nữ cảm thấy gai mắt nên quay trở lại vị trí cũ.

Thế nhưng hình ảnh âu yếm của hai người cứ ám ảnh trong tâm trí ba người phụ nữ, không có dấu hiệu tan biến.

‘Đù má… hay là mình cứ chai mặt xông vào nhỉ?’

‘Không được rồi. Cứ đà này nhỡ mấy đứa con gái khác nẫng tay trên thì anh ấy sẽ chẳng thèm để mắt đến mình nữa đâu.’

‘Mà con nhỏ đó mắc mớ gì lại cứ dính lấy anh ấy như sam vậy!’

Ba người phụ nữ, những người đã quen với sự chú ý của đàn ông cả đời, cứ đinh ninh rằng chỉ cần lảng vảng quanh Seong Suho, anh sẽ tự nhiên để mắt đến họ.

Nhưng sau khi chứng kiến cảnh âu yếm của hai người kia, họ trực giác nhận ra giờ không phải lúc để giữ giá làm bộ làm tịch nữa.

Cứ thế này thì xôi hỏng bỏng không mất.

Chẳng mấy chốc, 5 người đã tìm thấy một vùng an toàn.

Seong Suho nhìn khu vực an toàn và lên tiếng.

“Đến giờ ăn trưa rồi. Chúng ta nghỉ ngơi một lát, lót dạ rồi hẵng đi tiếp.”

“Vâng.”

Mọi người đáp lời Seong Suho và bắt đầu lấy dụng cụ ăn uống từ trong túi đồ ra.

Tuy nhiên, Park Seonhee, một trong ba mỹ nhân, tiến lại gần Seong Suho và thì thầm.

“Một lát nữa… tôi có chuyện muốn nói riêng với anh.”

“Vâng.”

Park Seonhee dẫn Seong Suho ra góc của vùng an toàn, dè dặt ngó chừng những người khác rồi nhỏ giọng nói.

“…Lúc nãy tôi thấy rồi. Anh làm cái trò đó với Han Bom.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!