Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3647

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Yggdrasil - 2 - Chương 166 - Yggdrasil (2-17)

Chương 166 - Yggdrasil (2-17)

Lời của Han Bom rất đơn giản.

Đó là dù thời gian ngắn ngủi, nhưng khi ở cạnh Seong Suho, cô muốn thử thách xem anh ta có thực sự là một người tốt hay không.

Min Hayeon nghe Han Bom nói xong thì đắn đo mất một lúc lâu.

Không phải Min Hayeon không tin tưởng Han Bom.

‘Seong Suho… Cứ thấy lo lo thế nào ấy.’

Min Hayeon yêu Seong Suho.

Đó là một sự thật bất di bất dịch.

Họ không chỉ đơn thuần là có chút thân tình rồi xích lại gần nhau.

Họ tình cờ bị triệu hồi đến Yggdrasil cùng một thời điểm, cùng nhau trải qua vô số lần hồi quy và giúp đỡ lẫn nhau.

Hơn nữa, mỗi khi Min Hayeon liên tục bị cuốn vào vòng lặp hồi quy, Seong Suho luôn ở bên cạnh, giúp đỡ cô qua từng cơn hoạn nạn, thế nên trong lòng cô, anh đã sớm chiếm vị trí là người quan trọng nhất.

Thế nhưng….

‘Ánh mắt anh ấy nhìn Bom lúc ban đầu không bình thường chút nào.’

Khi Min Hayeon gặp Han Bom, chỉ trong chưa đầy 1 giây, nhìn vào ánh mắt của Seong Suho là cô đã trực giác nhận ra ngay.

Sự thật là Seong Suho có hứng thú với Han Bom.

Cô cũng hiểu được.

Ngay cả Min Hayeon cũng phải công nhận rằng ngoại hình của Han Bom xinh đẹp đến mức vượt xa cả giới nghệ sĩ.

Chính vì thế nên cô mới nhắm mắt cho qua.

Chỉ nghĩ đơn giản ở mức độ là anh ấy có chút thiện cảm thôi.

Đến đây thì vẫn chưa có vấn đề gì.

‘Dù có người phụ nữ tên Luna kia rồi mà anh ấy vẫn đổ gục trước mình đấy thôi. Seong Suho… Nếu bị Bom dụ dỗ, chắc chắn anh ấy sẽ xiêu lòng ngay lập tức…’

Trong thời gian ở chung với Han Yeoreum, Min Hayeon đã nhận ra một sự thật.

Rằng niềm tin tuyệt đối là thứ không hề tồn tại.

Nhưng mặt khác, Min Hayeon lại thấu hiểu cho lập trường của Han Bom.

‘Phù… Chắc hẳn em ấy muốn tạo cơ hội cho Han Yeoreum bằng mọi giá đây mà?’

Thực ra Min Hayeon đã lờ mờ nhận ra dấu hiệu ngay từ ngày đầu tiên. Ý đồ của Han Bom muốn bằng cách nào đó gán ghép cô và Han Yeoreum lại với nhau….

Mặt khác, Min Hayeon lại thầm nghĩ trong bụng.

‘Mà… Nếu anh dám rung động trước Han Bom… Seong Suho… em sẽ không để yên đâu.’

***

Uiss… Tự dưng lạnh sống lưng quá….

Tôi khẽ rùng mình một cái thật mạnh, rũ bỏ cơn ớn lạnh.

Han Bom và Min Hayeon đang đứng nói chuyện ở đằng xa, còn những người khác thì mỗi người đang tự nghỉ ngơi.

Yang Jihyeon cảnh giác ngó nghiêng xung quanh vô cùng cẩn mật, đến mức coi tôi như không khí, chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một lần.

‘Đúng là ở trong tổ chức kiểu đó có khác, được huấn luyện bài bản ghê.’

Bản tính con người vốn dĩ tò mò thì ít ra cũng phải liếc nhìn một cái, đằng này Yang Jihyeon hoàn toàn không thèm đoái hoài gì đến tôi.

Trái lại, kẻ cứ chằm chằm nhìn tôi chọc thủng cả mặt lại chính là Han Yeoreum.

‘Có vẻ hắn ta thực sự muốn giết mình bằng mọi giá nhỉ.’

[Dù sao cũng có hồi quy nên có lẽ hắn nghĩ chẳng mất mát gì, cùng lắm là huề vốn thôi.]

Theo lời Yang Jihyeon, đường ống nước này sẽ rẽ làm 3 nhánh trong lúc di chuyển.

Cứ thế đi tiếp sẽ gặp ba ngã rẽ cuối cùng, cô ta giải thích đó chính là điểm cốt lõi của hầm ngục này.

‘Hai lối dẫn đến làng… một lối dẫn đến nơi khỉ ho cò gáy hoàn toàn tách biệt…’

Cô ta bảo nếu hai ngôi làng nằm ở hướng 4 giờ và 8 giờ tính từ ngôi làng trung tâm, thì cái nơi khỉ ho cò gáy còn lại nằm ở hướng 12 giờ.

Khi đi qua đường ống nước cuối cùng, nếu đi nhầm đường thì sẽ bị dịch chuyển tức thời đến nơi đó.

[Có vẻ như anh không có quyền lựa chọn rồi.]

‘…Tạm thời cứ để xem, Yang Jihyeon đã bảo sẽ gán ghép tôi với Han Bom mà. Nhưng liệu Han Yeoreum… có chịu chuốc thuốc Han Bom không nhỉ?’

Mệnh lệnh mà Yang Jihyeon giao cho đám thuộc hạ sau khi tiếp cận Han Yeoreum rất đơn giản.

Khi đi qua điểm cuối của đường ống nước này, phải chuốc thuốc vào người đi cùng đội với tôi.

Công dụng của thuốc là gây ảo giác, khiến người uống nhìn đồng đội thành kẻ thù.

Cô ta giải thích rằng sau khi uống khoảng một tiếng, thuốc sẽ phát huy tác dụng.

Nhưng tôi tự hỏi liệu điều đó có khả thi không.

Chỉ cần cầm lọ Hồi Phục cấp thấp trên tay rồi kiểm tra thông tin là có thể biết bên trong chứa cái gì rồi.

Thế mà bảo cứ uống cái thứ thuốc ảo giác nguy hiểm đó đi, thì liệu có ai chịu uống?

(Hắn bảo chuyện đó hắn sẽ tự lo liệu.)

Hiện giờ ở đây chỉ có hai người đàn ông là tôi và Han Yeoreum.

Hắn có vẻ đinh ninh rằng bọn con gái sẽ ngoan ngoãn uống món đồ uống hắn đưa mà không mảy may nghi ngờ.

Nhưng kế hoạch của Yang Jihyeon là đến cuối cùng sẽ xếp tôi và Han Bom thành một đội rồi ném cả hai đến cái nơi khỉ ho cò gáy kia.

Nghe bảo kế hoạch của cô ta là trong vòng 3 ngày từ nơi hẻo lánh đó quay về làng, cô ta sẽ biến Han Bom thành Red Summoner, đồng thời lấy mạng tôi.

Liệu Han Yeoreum sẽ phản ứng thế nào nếu tôi và Han Bom về chung một đội đây?

Hắn có thực sự chuốc thuốc Han Bom được không?

‘…Thôi, chuyện đó tới lúc đó rồi tính.’

[Anh Suho.]

‘Hửm?’

[Tại sao anh không ngăn cản kế hoạch đó?]

‘….’

Yang Jihyeon hiện tại đã nằm trong tay tôi.

Cô ta ngoan ngoãn nghe lời tôi răm rắp trong hầu hết mọi chuyện.

Vậy mà tôi lại không hề ngăn cản kế hoạch ám sát của cô ta.

(Tôi sẽ liên lạc để dừng kế hoạch ám sát ngay lập tức.)

(Không, cứ để nguyên thế đi.)

(Nhưng, nhưng mà… Cứ thế này thì thuộc hạ của tôi sẽ làm theo kế hoạch….)

(Ta bảo rồi, cứ để đó.)

(…?)

(Để ta xem thực lực thế nào.)

(…!)

Yang Jihyeon tuy phục tùng lời tôi nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo âu.

Đương nhiên lý do thực sự đéo phải là mấy cái đó.

Tôi muốn xem Han Yeoreum giở trò ngu xuẩn gì, thứ hai là để xóa sạch hoàn toàn sự nghi ngờ có thể vẫn còn nhen nhóm trong lòng Yang Jihyeon.

‘Thì… tạm thời số lượng người và kế hoạch đã nắm thóp hết rồi, rốt cuộc thì nhân tố quan trọng với chúng ta vẫn là Han Bom. Dù hơi phiền phức một chút nhưng kế hoạch của Yang Jihyeon lại có lợi cho tôi.’

[…Anh nói cũng có lý. Nhưng xin anh hãy nhớ rằng, cô ta khác hẳn với những người bình thường anh từng giết ở làng.]

‘Biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.’

Nghe nói nếu đến cái nơi khỉ ho cò gáy kia, muốn quay lại làng phải mất tầm 3 ngày.

Trong khoảng thời gian đó, tôi và Han Bom sẽ phải đi cùng nhau.

Ưu tiên hàng đầu là phải có không gian riêng tư của hai người dù bằng bất cứ giá nào.

Và nếu mọi việc theo đúng kế hoạch, Han Yeoreum thực sự chuốc thuốc ảo giác cho Han Bom thì….

‘Tên khốn nạn đó… liệu hắn có làm ra cái trò súc sinh đó không nhỉ.’

Đang mải suy nghĩ trong lúc lườm lại ánh mắt sắc lẹm của Han Yeoreum thì Min Hayeon và Han Bom cũng vừa kết thúc cuộc trò chuyện đi tới.

..

..

‘…Bị cái quái gì thế kia?’

Tôi không tài nào hiểu nổi khi nhìn Han Bom đột ngột thay đổi thái độ.

Lúc nãy sau khi ngủ dậy, trước khi đường ống chia tách, cô nàng thỉnh thoảng vẫn chạm mắt tôi rồi mỉm cười, thế mà đùng một cái lại mang cái bản mặt lạnh như tiền.

Tạm thời, điều chắc chắn là cô nàng đang giận.

Và nguyên nhân chính là tôi.

‘Han Yeoreum, cái thằng ranh đó lại phun ra câu gì kỳ cục à?’

Theo tiêu chuẩn của tôi, ngoài cái đó ra thì chả có lý do gì để Han Bom đột nhiên quay ngoắt thái độ với tôi như vậy.

Rốt cuộc Han Yeoreum đã nói cái quái gì mà cô nàng lại bị thế kia chứ….

└GuardOfGayDick: Nếu nói mày là tội phạm hiếp dâm thì out là cái chắc hahahaha

“Chết tiệt….”

└GuardOfGayDick: Nhưng trông vẻ mặt thì không giống kiểu thực sự ghét bỏ hay gì đâu?

“Ồ….”

Trực giác của lão này cũng đáng tin cậy phết.

Vì về khoản này, lão nhạy bén tinh đời lắm.

└GuardOfGayDick: Đối với một đứa mắc chứng bài xích đàn ông thì có vẻ con bé nghĩ mày cũng được đấy

“Nhưng nếu có chứng bài xích đàn ông thì sao có thể thấy một thằng đàn ông như tôi là được chứ?”

Thực ra để xóa bỏ cái chứng bài xích đàn ông đó, tôi cũng đang thu hẹp khoảng cách lại rồi, nhưng bề ngoài thì trông chẳng dễ xơi chút nào.

└GuardOfGayDick: Không không, bài xích đàn ông cũng dăm bảy loại

Theo lời lão thì có những người bẩm sinh đã mang đặc tính đó, cũng có người do môi trường tác động mà thành.

Hơn nữa còn chia ra các nhánh nhỏ như nguyên nhân thể xác, tinh thần, phức hợp hay ti tỉ thứ khác….

└GuardOfGayDick: Theo tao thấy, cái chứng bài xích đàn ông của con bé đó chỉ ở mức độ lảng tránh thôi. Thêm nữa là bản thân con bé cũng ghét cái cảm giác mang loại cảm xúc đó.

“Mơ hồ quá….”

└GuardOfGayDick: Mấy cái đó vốn dĩ đã lấp lửng như vậy rồi hahahaha Tất cả chỉ là lý thuyết phiến diện thôi, có người nhổ cọng lông mũi thôi cũng tạch, trong khi có người cụt tay cụt chân vẫn sống nhăn răng đó thôi. Kiểu vậy đó.

Ví von đỉnh thật đấy….

Tôi liếc nhìn Han Bom đang cất bước đi song song.

Chắc là lại thấy nóng trong người rồi, cô nàng bắt đầu lấy tay quạt quạt.

Thấy tội quá, tôi bèn tiện tay thổi nhẹ một cơn gió qua.

“Hic! Hết hồn!”

“Cô không sao chứ?”

“…Hứ.”

…Rốt cuộc là cô bị cái quái gì vậy hả.

..

..

Theo lời Yang Jihyeon, hầm ngục này được cấu tạo theo kiểu đi một mạch đến cuối luôn mà không gặp lại nhau giữa chừng.

Nghĩa là từ giờ đến tối mai, sẽ chỉ có tôi và Han Bom ở riêng với nhau.

Nhưng mà….

“…Sao tự dưng cô ấy lại thế nhỉ?”

└GuardOfGayDick: Hahahahaha Đừng có hỏi tao, tao cũng tịt ngòi rồi.

Mới ban nãy còn hứ hứ ra vẻ tsundere, thế mà chớp mắt một cái Han Bom lại bắt đầu chất vấn tôi liên tục.

‘Trước khi tới đây chú làm gì?’, ‘Nghề nghiệp là gì?’, ‘Sống ở đâu?’… vân vân và mây mây, cô nàng bắt đầu tra khảo tôi như bới bèo ra bọ.

Cái người bao lâu nay chẳng hề mảy may để tâm đến tôi, giờ lại hùng hổ lao vào vặn vẹo.

Tạm thời tôi cứ thành tâm thành ý trả lời, nhưng có vẻ không đúng với đáp án mà cô nàng mong đợi cho lắm.

Lần này đến lượt tôi hỏi.

“Han Bom, ở ngoài kia cô làm nghề gì?”

“…Chú thử đoán xem?”

Chuyện của tôi thì vểnh tai lên nghe cho lắm vào, chuyện của mình thì bắt người ta đoán.

└GuardOfGayDick: Hahahaha Câu chuyện của mình là câu đố à hahahaha

Tôi lập tức kiểm tra đặc tính của Han Bom.

Nổi bật nhất nằm ngay đầu tiên là -[Múa]-.

Khi phóng to đặc tính múa ra thì….

-[Ballet LV 32]-

‘Ồ… Nhìn vóc dáng thế kia, đúng là hợp với ballet thật.’

Dáng người mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp, độ dài mái tóc vừa phải.

Cộng thêm cấp độ ballet cỡ đó, chứng tỏ trong giới đó cô nàng cũng được coi là một người có tài năng.

Mặc dù ở thế giới này, ballet là thứ vô dụng….

Tôi làm bộ đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.

Đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, tiện thể ngắm nghía cơ thể cô nàng một chút.

Bị tôi nhìn chằm chằm như thế, Han Bom tỏ ra bối rối, khẽ vặn mình cảnh giác.

“Làm gì mà nhìn chằm chằm….”

“Tôi đoán là cô múa ballet.”

“Hả!? S-sao chú biết….”

Thấy Han Bom luống cuống, tôi mỉm cười đáp lời.

“Tôi đoán bừa thôi.”

“…Sao chú lại nghĩ vậy?”

“Vì cảm giác nó rất hợp với cô.”

Tôi định thêm lý do là vì cô đẹp vào đằng sau.

Bởi muốn làm một diễn viên múa ballet thì nhan sắc cũng phải xuất chúng mới theo đuổi được bộ môn này.

Nhưng một màn phản đòn không tưởng đã giáng xuống.

“Chà… Giờ chú đang khịa tôi ngực lép đấy à?”

“????????”

Lại cái thể loại đéo gì nữa đây….

└GuardOfGayDick: Hahaha Hài vãi chưởng hahaha

…Tôi thì đéo thấy buồn cười chút nào đâu?

Nhìn Han Bom đang nổi trận lôi đình, tôi đành hỏi Armonia.

‘Armonia… Con bé kia bị cái quái gì thế?’

[Mặc dù không dám chắc chắn, nhưng tôi nghĩ có lẽ nghề diễn viên múa ballet chuộng vòng một khiêm tốn nên cô ấy mới nói vậy.]

‘…? Trong game mấy ẻm vú to đầy ra mà.’

[…Đó là game.]

Đừng có coi tôi như thằng nghiện chứ….

Nghe Armonia nói, tôi cũng lờ mờ nắm bắt được tình hình.

Nhưng để thấu hiểu hoàn toàn thì đúng là bó tay.

Hàng ngàn hàng vạn lý do, mắc mớ gì lại lôi ballet với ngực ra để liên kết với nhau chứ….

“Kh… Không phải ý đó đâu….”

“Thôi khỏi! Đi nhanh đi. Bực mình….”

“….”

Đù má….

..

..

Kết cục là từ lúc đó cho đến khi tới vùng an toàn tiếp theo, tôi và Han Bom không hé răng với nhau nửa lời.

Vấn đề là bước tiếp theo.

“…Chắc chúng ta phải dựng lều ngủ ở đây thôi. Bây giờ đã 10 giờ tối rồi. Đi tiếp mà không tìm được chỗ nghỉ thì sẽ rắc rối to đấy.”

“….”

Han Bom cắn chặt môi, lườm tôi một lúc lâu rồi dựng lều chui tọt vào trong.

Phát điên mất thôi….

└GuardOfGayDick: Theo tao thấy con bé đang tự mình kìm hãm cái chứng bài xích đàn ông rất tốt, nhưng tại mày nên cái chứng đó đột phá màng lọc lây nhiễm luôn rồi

“…Tôi đóng kênh đây.”

└GuardOfGayDick: Á á á á!!! Đừng đóng!!!!

Lần đầu tiên kể từ khi đến Yggdrasil, tôi đóng kênh trò chuyện rồi chăm chú quan sát chiếc lều của Han Bom.

‘Căng đây…. Không biết phải tiếp cận kiểu gì cho phải đạo đây.’

[Theo tôi thấy, anh nên tận dụng tốt Xâm Mộng.]

Ý kiến của Armonia là thuyết phục nhất.

Chỉ có dùng Xâm Mộng thì mới có thể thận trọng quan sát và tìm ra sơ hở của một Han Bom tính nết sáng nắng chiều mưa này.

‘…Khoan đã.’

[…?]

‘Thử cưỡng chế dùng Xâm Mộng trước khi con bé ngủ xem sao.’

Trước đây lúc tôi dùng Xâm Mộng lên Lena khi cô nàng chưa ngủ, tôi đã có một trải nghiệm khá độc đáo.

Khi cưỡng chế thi triển Xâm Mộng lên đối tượng chưa chìm vào giấc ngủ, đối phương sẽ có một giấc mơ tỉnh (lucid dream).

‘Tạm thời cứ xem con bé nghĩ gì về mình đã.’

Chắc chắn khi nhận ra đây là giấc mơ tỉnh và nhìn thấy tôi, cô nàng sẽ không ngần ngại vạch trần tâm can của mình cho tôi xem.

Theo suy nghĩ của tôi thì vì là giấc mơ nên cô nàng sẽ chẳng còn e dè gì nữa.

‘…Chắc con bé không lôi chuyện ban nãy ra rồi tẩn mình một trận thừa sống thiếu chết để trả đũa đâu nhỉ?’

[Hoàn toàn có khả năng đó.]

‘....’

Đánh thì không sao… nhưng đừng có giết một cách dã man là được….

Tôi dựng lều chui vào trong, rồi thi triển Xâm Mộng lên Han Bom.

***

Han Bom giật nảy mình, ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh.

“Hửm? Gì thế này? Đây là đâu?”

Mới lúc nãy Han Bom còn đang nằm trong lều, nhìn bóng lưng của Seong Suho mà vò đầu bứt tai.

Đột nhiên nỗi mặc cảm về vòng một bùng nổ, lại còn bùng nổ ở cái nơi đẩu đâu khiến cô tự oán trách bản thân mình.

Đang nằm trong lều vắt óc suy nghĩ xem phải xin lỗi thế nào thì đột nhiên tầm nhìn của cô tối sầm lại, rồi địa điểm thay đổi.

Thế nhưng đây lại là một nơi vô cùng quen thuộc.

“…Ơ? Là phòng tập mà.”

Đây là phòng tập của Đoàn Ballet Quốc gia, nơi Han Bom từng miệt mài luyện tập ballet trong quá khứ.

Han Bom cảm thấy kỳ lạ khi nhìn bộ đồ mình đang mặc trên người.

“Ồ…. Mơ à? Thần kỳ thật đấy?”

Đối với một Han Bom cả đời chưa từng trải qua giấc mơ tỉnh bao giờ, hiện tượng này còn hơn cả sự thần kỳ.

Hơn nữa cô lại đang mặc bộ đồ ballet mà cô từng đinh ninh sẽ chẳng bao giờ mặc lại nữa.

“…Tuy mệt muốn đứt hơi, nhưng quả thực rất vui.”

Han Bom từng dốc hết sức lực để luyện tập ballet, và cô đã đạt được kỹ năng xuất chúng đến mức lọt vào Đoàn Ballet Quốc gia khi còn ở độ tuổi rất trẻ.

Ngoại hình, vóc dáng, kỹ năng, sự nỗ lực… mọi thứ đều hoàn hảo.

Trừ duy nhất một điểm….

“Đệt mẹ, mình có muốn đổ mồ hôi đâu cơ chứ….”

Khi trưởng thành, thể chất của cô thay đổi, đột nhiên biến thành cơ địa dễ cảm thấy nóng bực.

Dù cô có nỗ lực đến đâu, vết nhơ duy nhất ấy đã khép lại sự nghiệp ballet của cô.

“Nhưng mà… biết làm sao được, có khóc lóc ăn vạ thì cũng vô ích thôi….”

Han Bom mặc nguyên bộ đồ ballet, từ từ chuyển động, bắt đầu múa.

Nhắc đến ballet, người ta thường nghĩ đến bầu không khí tươi vui rộn rã, nhưng thực tế lại khác xa.

Những buổi huấn luyện khắc nghiệt, đôi chân không biết từ lúc nào đã tấy đỏ, nửa thân dưới co rút liên hồi, và cả những buổi biểu diễn chỉ cần sai một ly là bị gán mác tội đồ.

Rõ ràng chỉ toàn là ký ức đầy rẫy sự gian khổ.

Thế nhưng, chính vì sự gian khổ đó mà cô không bao giờ muốn buông tay.

Cô muốn tiến lên vị trí cao hơn, muốn vươn xa hơn nữa.

Nhưng rốt cuộc, sự nghiệp ballet của cô cũng khép lại ở tuổi 22.

Dù phòng tập không có một bóng người, cô vẫn bắt đầu phô diễn những động tác điêu luyện tựa như đang thực hiện một buổi diễn solo trên sân khấu.

Sau vài phút nhảy múa, Han Bom thực hiện động tác chào kết thúc rồi vươn thẳng lưng.

Cô đan hai bàn tay vào nhau, nở nụ cười rạng rỡ.

“Wow, đỉnh vãi.”

Trong lúc đang cảm thán, cô chợt thấy bóng lưng của một người lướt qua bên ngoài phòng tập.

“Ơ…? Rõ ràng là….”

Mặc nguyên bộ đồ ballet, cô lao ra ngoài cửa, vừa nhìn bóng lưng người vừa lướt qua là cô đã nhận ra ngay đó là ai.

“…Chú?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!