Ngoại truyện 2 - Khát vọng của một Goblin
Ta là một goblin—vô danh, hèn mọn, chẳng có gì đáng nói.
“Ta quyết định rồi. Tên của ngươi sẽ là Ichijiku.”
A, hóa ra tên ta cứ thế mà được ban xuống.
Và từ khoảnh khắc ấy trở đi, ta trở thành Ichijiku.
Kẻ ban tên cho ta là một nữ mạo hiểm giả—trông chẳng khác gì những kẻ loài người vẫn xông vào chốn mê cung này. Thế nhưng khí tức, ma lực bao phủ quanh nàng vượt xa mọi kẻ ta từng thấy.
Theo bản năng, ta biết rõ rằng nàng là một tồn tại có thể bóp nát ta dễ như nghiền một con côn trùng.
Hơn nữa… nàng đẹp đến mức mê hoặc. Nói là trái ngược lời trước cũng được, nhưng thực sự, chẳng thể tin nổi trên đời lại có người mang vẻ đẹp như thế.
Chỉ cần nhìn nàng một cái thôi… ta đã nghẹt thở rồi…
Thế nhưng nàng lại bắt gặp cảnh vật phía dưới chỗ đó của ta… trỗi dậy, khiến nàng nghiêng đầu khó hiểu.
“Sao tên này vừa sinh ra đã lên cơn động dục rồi?”
“Hộc… Vẻ đẹp của Người khiến ta ngây dại, thưa Nữ thần của ta.”
Với tư cách giống loài goblin, việc nảy sinh ham muốn trước một nữ nhân tuyệt sắc là điều hiển nhiên, bất kể tuổi tác hay chủng tộc.
Ta chỉ thành thật đáp lại, vậy mà vẻ mặt nàng trông vô cùng phức tạp, rồi nàng thở dài.
“…Đến goblin con nít cũng mê ta nữa à.”
Ta chưa kịp hiểu chuyện gì thì, ngay khoảnh khắc ta bày tỏ nguyện vọng giao phối, nàng đã đập ta ngã xuống đất.
Ta tưởng mình may mắn vì chưa chết, nhưng hóa ra ta đã thực sự hẹo—và được nàng lập tức hồi sinh.
“Hôm nay ta tha cho ngươi vì ngươi chỉ mới là goblin sơ sinh, lại có trí tuệ cao hơi hiếm gặp. Nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu.”
Nàng nhấn mạnh từng chữ khiến ta không biết mình sai ở đâu.
Sau này ta mới biết nàng chính là Chủ nhân của mê cung này. Nàng tha mạng cho ta không phải vì ta đáng giá—mà vì ta quá yếu.
◆◇◆◇
“Mmm… Vậy ra Nữ thần không muốn giao phối với một kẻ như ta.”
Một tuần sau, khi thân thể đã lớn hơn nhiều, ta nói ra kết luận sau bao suy nghĩ.
“Sao thế, Ichijiku?”, Ninomae—một goblin khác sống sót cùng ta trong vô số các cá thể đồng loại khác, phần bị ăn bởi ma thú khác, phần bị nhân loại tiễn lên đường, lên tiếng trong vẻ khó hiểu.
Ninomae không khác bao goblin khác về sự chậm hiểu, nhưng thân thể hắn gấp đôi ta, đầy cơ bắp như goblin trưởng thành. Dù mới một tuần tuổi, hắn mạnh hơn những đồng loại rất nhiều. Nhờ sức mạnh ấy, hắn đã săn cùng ta dạo gần đây.
“Không có gì. Chỉ là ta muốn giao phối với một nữ nhân vượt xa ta về sức mạnh lẫn vẻ đẹp. Ta đang nghĩ cách làm sao để đạt được điều đó.”
“Mạnh. Trở nên mạnh hơn. Rồi giao phối.”
Lời Ninomae đơn giản, nhưng lại là chân lý. Nếu ta mạnh hơn nàng—ta có thể muốn làm gì thì làm.
Nhưng vấn đề là: trong mê cung này, ta ở đáy chuỗi thức ăn.
Ngạc nhiên thay, ta nghe được từ một lão goblin đã sống được tới 6 năm. nói rằng quái vật có thể tiến hóa bằng cách ăn thịt kẻ mạnh. Muốn lên đỉnh, phải nuốt chửng kẻ mạnh hơn.
Nhưng muốn ăn được chúng… bản thân ta phải mạnh trước đã.
Dẫu vậy, phải có cách nào nhanh hơn chứ…
◆◇◆◇
Ba tuần sau, ta gặp lại nàng—và nàng kinh ngạc tột độ.
“Không thể tin nổi! Ngươi đã tiến hóa thành Hob-Goblin rồi? Làm sao ngươi làm được?”
Ta thuật lại toàn bộ chiến thuật của mình.
Một: Tuyệt đối không đánh quá một kẻ một lúc.
Hai: Tận dụng địa hình mê cung để bẫy kẻ địch.
Ba: Dùng đá mài sắc và những công cụ nhặt được để đánh úp kẻ địch trước khi chúng kịp phản công.
Dù không phải lúc nào cũng trọn vẹn, nhờ thế mà cả ta lẫn Ninomae đều tiến hóa thành Hob-Goblin—đều mọc hai chiếc sừng nhỏ.
“Thú vị ghê~. Ngươi làm tốt đấy. Thậm chí thông minh hơn đám mạo hiểm giả cơ bắp kia.”
Ta phấn khích, liều mạng xin nàng giao phối lần nữa—và lại lập tức ngã ngửa nhìn trần mê cung.
“…Trời ạ. Goblin thì mãi là goblin thôi, trí tuệ cao đến đâu cũng bị bản năng lèo lái.”
Nàng đưa tay ra phía ta.
“Dù sao ngươi đã tiến hóa, ta sẽ hồi sinh ngươi. Nhưng đây thật sự là lần cuối. Sẽ không có lần thứ ba đâu!”
Câu này… hình như ta nghe quen quen.
Bản năng bảo ta tốt nhất đừng có mở miệng thở ra bất cứ câu nào, bằng không thì cái mạng này khó giữ. Nên ta đành im lặng gật đầu
◆◇◆◇
Một tháng nữa trôi qua, ta tiến hóa thành Goblin Chief, sừng tăng từ hai lên ba, thân thể lớn hơn. Ninomae thì thành Goblin Warrior, cao gần bằng đàn ông trưởng thành.
Phía sau ta là đội quân gồm 12 goblin thường và khoảng 20 kobold.
Rồi ta nhận ra giới hạn tiến hóa của cả hai sắp đến. Thật sự, sau nửa tháng từ lúc bị Nữ thần đánh cho ngửa mặt lên trần lần hai, ta đã nỗ lực đi săn như Ninomae nhưng ta sức mạnh luân chuyển trong cơ thể dường như yếu đi. Ta hiểu rằng con mồi nơi này không đủ chất nữa.
Lão goblin bảo bọn ta phải xuống tầng dưới—nhưng nơi đó quá nguy hiểm. Dù chỉ một tầng, sức mạnh quái vật vượt xa, khiến ta và Ninomae phải bò lên lại.
Không thể tiếp tục thế này.
Ở tầng lạ, không thể lợi dụng địa hình hay bẫy như trước. Phải đối đầu trực diện—việc bất lợi cho ta.
“Ninomae, giờ làm sao?”
“Không biết. Ichijiku nghĩ. Ta đánh.”
Vậy nên ta đưa ra quyết định: nếu hai đứa không thắng nổi, thì tăng quân số.
Ta thống nhất nhóm theo ta, rồi bắt thêm những con kobold yếu và dễ sai khiến, biến chúng thành tay sai.
Xuống tầng dưới, chúng thăm dò nơi có quái đơn lẻ, làm mồi, dụ đối phương đến chỗ bọn ta phục kích. Dù nhiều kobold bị ăn mất giữa đường… nhưng chiến thuật hiệu quả.
Nửa tháng sau, ta tiến hóa lần nữa.
◆◇◆◇
“Mỗi lần gặp là ngươi lại khiến ta ngạc nhiên với sự tiến hóa này,” nàng nói.
Phía sau ta, bọn thuộc hạ đang vừa nhảy múa vừa ăn món gọi là “bánh kẹp” mà nàng ban. Đó là món ngon chúng chưa từng thấy, nàng vừa phân phát, vừa tự hào nói .
“Chỉ là vài món ăn sẵn ta làm bằng kỹ năng nấu nướng thôi.”
Dù khung cảnh vui vẻ, nàng lại trông hơi bối rối.
“Có chuyện gì sao?” ta hỏi.
“A, không hẳn. Chà…Ta đang tính xem nên làm gì tiếp theo, với tốc độ phát triển của ngươi, sớm thôi ngươi sẽ vượt qua mọi thử thách mà không gian này có.”
“Thật sao…” Ta không hiểu lắm, nhưng có vẻ đấy là điều mà nàng đang bận tâm.
“Ta đã làm gì sai sao?”.
“Ồ không, Ngươi có làm gì sai đâu. Ngược lại, ngươi khá tài năng đấy. Ta dám chắc một cá thể như ngươi còn hiếm hơn cả răng gà.”
Lại nữa, ta chẳng hiểu lời nàng lắm, nhưng chắc là đang khen ta.
“Ta thực sự giỏi đến vậy ư?”
“Thật sự.”
Tim ta rạo rực. Có lẽ giờ là thời khắc thích hợp để xin nàng làm bạn đời…
…
……
………
“Thôi đủ rồi. Ta mệt cái trò này lắm rồi.” Nàng giơ lòng bàn tay về phía ta, vẻ mặt khó chịu.
“Lần này đúng là lần chót ta tha!”
Ta đã nghe câu này nhiều lần đến quen tai rồi.
◆◇◆◇
Ta là Ichijiku.
Hai tháng trôi qua. Ta tiến hóa suôn sẻ thành High Goblin—cao ngang người, diện mạo thấy cũng đỡ hơn. Ninomae trở thành Goblin General, to lớn hơn ta nửa cái đầu, cơ bắp cuồn cuộn đủ để đối đầu trực diện với lũ mặt lợn Orcs.
Giờ chúng ta dùng kiếm, rìu nhặt được từ xác mạo hiểm giả, và không còn trần truồng nữa—giáp da, quần, mọi thứ lấy từ xương người trong mê cung.
Đội goblin tăng lên 30 con. Kobold thì tầm 50, nhưng số lượng lên xuống liên tục khiến khó mà có con số chính xác. Nhưng ước chừng phải tầm 50 con.
Vì phải nuôi cả chừng đấy cái miệng, ta kéo quân xuống tầng thấp hơn, nơi có sâu bọ béo tốt mà ăn. Lâu lâu cũng xử lý mấy mạo hiểm giả lạc đường, nên chắc trở thành cái gai trong mắt bọn loài người. Chúng bất ngờ bao vây ta 20–30 người.
“Gigi! Ichijiku! Bên kia yếu! Đi!”
Khu vực Ninomae chỉ đúng là yếu—nhưng ta biết ngay.
Bẫy.
Hệt chiến thuật ta hay dùng.
“Quay hướng khác! Tổng xung phong!!”
Binh đoàn goblin lập tức quay phắt, xông vào nơi loài người dường như tập trung đông.
Hoảng loạn lập tức lan ra trong hàng ngũ kẻ địch—bọn chúng toàn là trai trẻ non nớt.
Ta nhắm ngay kẻ yếu nhất.
“Khoan?! Sao con goblin kia có màu khác thế?!”
—hắn ta may mắn chặn được kiếm của ta.
“Coi chừng, Joey! Tên đó là thủ lĩnh! Ngươi không đấu lại đâu!”
“Không thử sao biết!!!”
Chúng ta giao kiếm ác liệt.
“Hự!!”
Hắn phản đòn, suýt chém trúng ta.
Ta lùi lại, liếc quanh—trận chiến hỗn loạn. Ninomae đang ra sức dùng rìu ngăn kẻ nào định lao vào ta.
Phải kết thúc hắn sớm.
“Ta sẽ không chết ở đây! Vì người ấy!!”
“Khoan!? Ngươi nói được à?!”
Clang!
Tia lửa bắn ra khi sắt thép va vào nhau. Dù nhìn hơi đần đần nhưng hắn có vẻ cũng có kĩ năng đấy.
“Dĩ nhiên! Mọi thứ ta làm đều vì nàng! Ta chỉ muốn trở thành kẻ xứng đáng để giao phối với nàng!”
“Ugh, choảng nhau với mấy kẻ biết nói… có vẻ khó ác!! Mà khoan, ngươi vừa bảo người ấy là con gái ư?”
“Thì sao nào?”
Sắt thép va nhau liên tục, chúng ta tiếp tục trao lời yêu thương.
“Không, ý ta là, à thôi không có gì. Ta chỉ không nghĩ rằng một goblin mà cũng biết yêu.”
“Ngươi nói <yêu> là gì?”
“À ừm, nó là khi ngươi không thể ngừng nghĩ về một người, ngươi muốn họ bên cạnh ngươi, muốn thấy nụ cười của họ,… kiểu vậy đấy.”
Lời hắn nói ra như đang chờ được đáp lại, nhưng chúng vừa đủ để bao quát lấy cảm xúc của ta.
“Hmm, ta đoán vậy. Khi ta thấy nàng nhìn từ trên xuống, ta cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn làm gì đó cho nàng. Ta muốn trở thành bạn tình xứng đáng với nàng,
“Ồ, ta hiểu rồi! Chính xác là thế đó anh bạn! Ta có thể dồng cảm.”
“Ồ. Vậy là ngươi cũng có nữ nhân mà mình muốn giao phối sao?”
“G..giao phối? Không hợp lí chút nào khi nhắc đến chuyện đó đột ngột vậy.”
“Vậy sao?”
“Phải!! Người ta bắt đầu từ bạn bè, rồi gần gũi dần, rồi h-hôn, ôm… rồi mới đến… chuyện đó!”
“Hừm… vì thế ta mới bị phản ứng kỳ lạ à?”
“Đúng rồi đó!! Ta còn chưa tới mức hôn nữa là…”
“Ra vậy… tốt, giờ ta biết rồi—uooo!!”
Mưa tên lao xuống từ phía sau.
“Chết tiệt! Họ không biết mình cũng đứng đây sao?!”
Chúng ta nhận thiệt hại đáng kể, nhưng đổi lại, chúng ta đã xoay xở xử hết đám nhân loại ở khu vực này.
Ta nhìn tên Joey đang bị đồng đội kéo đi.
“Ở lại đây không có ích lợi gì cả. Mọi người, rút!”
Theo lệnh ta, Ninomae cùng những kẻ còn sống chạy ngược hướng loài người.
Ta chuẩn bị rời đi… nhưng ngoảnh lại, lên tiếng với Joey—chỉ vì muốn vậy.
“Này! Chúc ngươi thành công. Mong ngươi được giao phối với người ngươi yêu!”
“Haha! Ngươi cũng vậy! Ta cổ vũ hết mình cho ngươi!”
Chúng ta chia tay trong tiếng cười.
◆◇◆◇
Chắc chẳng bao giờ gặp lại hắn nữa.
Ta tập hợp quân, trị thương, rồi bàn kế trở lại mạnh hơn.
Và chẳng lâu sau, ta lại được gặp nàng.
“Ơ kìa, ngươi lại tiến hóa. Chỗ này chẳng còn hợp với ngươi nữa—đến lúc đưa ngươi lên tầng cao rồi.”
Nàng chữa lành mọi thương tích của bọn ta.
Rồi… ta thử làm theo lời Joey: xin nàng một nụ hôn.
Và như thường lệ, lần nữa ta lại nằm nhìn trần nhà.
…Ta sai ở đâu vậy nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
