Chương 12 – Trận Quyết Chiến Lúc Bình Minh
Biên giới giữa Đại Công quốc Yuz và Đế Quốc Graviol được đánh dấu bởi một dãy núi đá hiểm trở, tựa như một pháo đài thiên nhiên. Nhưng vào khoảnh khắc này, “pháo đài” ấy đang bị một con quái vật khổng lồ ủi thẳng qua, sụp đổ như nhà giấy, hoàn toàn bị phớt lờ sự tồn tại.
Hiyuki, “Công chúa” của Xích Hoàng Triều—đứng tại tiền tuyến, tay cầm thanh kiếm hai lưỡi đen tuyền Gilles de Rais cắm sâu xuống mặt đất. Hai tay nàng siết chặt chuôi kiếm khắc hoa văn hoa hồng, ánh mắt nghiêm nghị hướng về bóng dáng khổng lồ đang dần hiện rõ trên đường chân trời vừa mới hửng sáng.
“…Giá mà có thể quyết chiến trên địa hình bằng phẳng hơn thì tốt, nhưng đời đâu phải lúc nào cũng chiều lòng người.”
Ở trong trong trạng thái chiến đấu hoàn chỉnh—chiến phục Anne of Geierstein, đôi cánh chiến đấu đen La Vie en Rose, khiên tay phải Eiserne Jungfrau… tất cả đều đã được triển khai.
Hiyuki liếc sang 10.000 binh sĩ Thánh Quốc Aeon, những người đang đóng trại trên vùng đất trống tương đối bằng phẳng, ngay trước rặng núi.
Ban đầu, phe Thánh Quốc dự định huy động 100.000 quân, bao gồm binh sĩ chính quy và tình nguyện viên, rồi dùng nghi thức Jihad để biến họ thành những chiến binh cuồng bạo.
Thế nhưng, dưới sự “thuyết phục mang tính đe dọa mềm” của Công chúa Oliana của Đế Quốc Graviol—người hoàn toàn ủng hộ lập luận của Hiyki rằng “hành động ngu xuẩn như thế chỉ khiến họ trở thành thức ăn cho Nidhogg”—kế hoạch đã bị ép thay đổi.
Kết quả là Thánh Quốc chỉ triển khai 10.000 binh sĩ chính quy, lấy Hiệp sĩ Thánh và Giáo sĩ tinh thông ma pháp công kích lẫn hồi phục làm nòng cốt.
(Trong giáo lý thánh, các phép thuật này được gọi chung là “Thần Tích – God’s Miracle”.)
Chiến thuật hiện tại của Thánh Quốc là trực tiếp bao vây Nidhogg với 2.000 Hiệp sĩ Thánh. Ngoài ra, 4.000 Hiệp sĩ Thánh phía sau làm lực lượng luân phiên. Trong khi đó, giáo sĩ bố trí hậu phương, chuyên trị liệu và hỗ trợ. Nhân sự dự bị cũng được sắp xếp để ứng phó tình huống bất ngờ.
Thánh kị sỹ ở tuyến đầu được lệnh bắn Thánh Quang ở tầm xa tối đa, không cần giữ sức, cho đến khi cạn mana. Trị liệu sư có nhiệm vụ hồi phục liên tục và duy trì Kháng Tinh Thần để đối phó Ma Nhãn. Khi tuyến đầu cạn mana, họ sẽ rút lui và đổi vị trí với lực lượng phía sau. Cốt lõi của chiến thuật này là gây sát thương vượt quá khả năng tái sinh của đối phương.
“…Thật ra, chiến thuật này không tệ. Rất giống trò Chain Heal khi đánh boss trong MMORPG. Chuẩn bị lượng hồi phục vượt qua hỏa lực của kẻ địch—đó là tư duy hợp lý.”
Lời nói của Hiyuki nghe như mang chút lạc quan, nhưng biểu cảm thì hoàn toàn không đơn giản.
“Công chúa… người đang lo lắng điều gì sao?”
Giọng Tengai từ phía sau khiến nàng tiếp tục, giọng trầm xuống.
“Ta đang tự hỏi… liệu bọn họ có trụ được đến cùng hay không. Theo phân tích của Susa, dồn sát thương bằng Thánh Quang là phương án tối ưu vì Nidhogg không có đòn tấn công tầm xa. Nhưng muốn tiêu diệt hoàn toàn nó, chúng ta cần duy trì trạng thái này liên tục ít nhất tám tiếng. Họ có lực lượng dự bị và luân phiên, nhưng… con người có thể chịu nổi chiến đấu dưới tiền tuyến lâu như vậy, và dưới áp lực liên tục hay không? Hơn nữa, hiện tại Nidhogg chưa có đòn tầm xa—nhưng nếu nó tiến hóa trong lúc giao tranh thì sao? Và còn cả Shima. Nếu hắn can thiệp… đội hình Hiệp sĩ Thánh sẽ bị phá nát. Liệu họ có chịu nổi đòn tấn công phối hợp không?”
Hiyuki im lặng một nhịp, rồi dứt khoát lắc đầu.
“…Vô vọng.”
“Vậy là… không thể sao?” - Revan đứng phía sau rên rỉ, giọng đồng tình đầy nặng nề.
“Nói đơn giản là thiếu hỏa lực. Nếu có thể kết liễu trong vòng một giờ thì còn may ra. Nhưng để con người đối đầu trực diện với thứ đó… là không thể.”
Chỉ có Player mới có thể đối kháng Player khác.
Ngay cả Revan—một chiến binh lão luyện—cũng đã nhận thức rõ giới hạn của mình sau khi tiếp xúc với Hiyuki. Và chính nhận thức ấy mang theo cảm giác bất lực sâu sắc.
Hiyuki vẫn tiếp tục, không hề hay biết cơn xoáy cảm xúc đang cuộn lên trong lòng Revan.
“Như ta đã nói trước đó, hãy dùng họ để cầm chân tạm thời, rồi chúng ta sẽ tung đòn phủ đầu lúc bình minh. Ta vốn muốn dùng hỏa lực quy mô lớn để nghiền nát nó, nhưng sau trận trước, chúng ta đã bị hạn chế sử dụng quang, lôi và trọng lực. Việc tiêu diệt khối thịt đó trong một lần sẽ rất khó.
Chúng ta còn những phương án khác… nhưng ta không muốn cho Nidhogg cơ hội học được chúng.
So với việc tập trung vào Nidhogg, tiêu diệt tên hấp huyết quỷ Shima—bộ não của toàn bộ chiến dịch—mới là chiến lược tối ưu. Ta muốn nhắm thẳng vào hắn, nhưng…”
Nàng thở dài.
“…Hắn cũng hiểu điều đó, nên đã trú ẩn trong cái vỏ giống ốc sên kia. Không đời nào chịu ló mặt ra.”
“Vậy… làm sao dụ hắn ra được?” Revan nghiêng đầu, tò mò hỏi.
Hiyuki quay sang anh ta, gật đầu trấn an. Rồi một cách rất tự nhiên, Nàng gom mái tóc đen dài sang một bên, để lộ gáy, đồng thời nhấc nhẹ vạt váy, để lộ đôi đùi.
“Thì… thế này. Ta sẽ đứng ở vị trí dễ thấy, bắt đầu cởi đồ. Ta cá là Shima sẽ không nhịn được mà chui ra, nhanh hơn cả tốc độ âm thanh.”
“Thần phản đối!!!”
Tengai và Mikoto lập tức đồng thanh.
“Ahaha, đùa thôi,” Hiyuki bật cười—một nụ cười rõ ràng là nói dối. Revan thầm ghi nhận điều đó trong lòng.
Nàng quay sang Ikaruga—thiếu niên tóc trắng da ngăm đứng đầu hàng cận vệ, Thủ lĩnh Thập Tam Ma Tướng.
“Vì đòn của Tengai và Izumo đều không còn hiệu quả, lựa chọn tốt nhất của chúng ta là ‘Yog Sothoth’ – Không Gian Trảm của Ikaruga. Chúng ta sẽ nhắm vào Arumamis—căn cứ của Shima nằm trên lưng Nidhogg. Lý tưởng nhất là giết luôn Shima, nhưng ta không kỳ vọng quá cao. Mục tiêu chính là lột bỏ lớp vỏ phòng ngự, sau đó tấn công dồn dập, trong khi ta tìm cơ hội phong ấn hắn.”
“Đã rõ. Đòn mở màn là then chốt,” Ikaruga gật đầu.
“Đúng vậy. Phải tung ra trước khi Shima kịp nhận ra. Nếu thành công, trận chiến sẽ kết thúc nhanh hơn rất nhiều. Ikaruga, dốc toàn lực. Không cần bận tâm hậu quả.”
“Thần sẽ dốc hết sức để đáp lại kỳ vọng của Công chúa. Ít ra như vậy… còn đỡ nhục hơn việc trở thành trò cười cho kẻ địch.”
Ikaruga quỳ một gối, cúi đầu trang trọng, đồng thời liếc xéo Tengai bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
Tengai nổi gân, nhưng bị Mikoto nghiêm giọng quở trách, rồi Mikoto bước lên trước, chỉ về phía đông, nơi mặt trời đang dần nhô lên.
“Công chúa, mặt trời sắp lên rồi. Có phải nên bắt đầu không?”
“Chưa. Trận chiến thực sự bắt đầu khi mặt trời lên hẳn. Theo phân tích của Susa, Nidhogg vẫn còn yếu tố nhược điểm trước ánh nắng. Nhưng đúng, đã đến lúc chuẩn bị.”
Hiyuki gật đầu, quay sang các cận thần.
“Ikaruga, chiếm vị trí trên không. Đội tạo màn khói Kháng Ma Nhãn—Tanabata, Hazumi, Gamon—di chuyển đến vị trí được chỉ định.”
““Vâng!””
Họ lập tức tản ra—người dịch chuyển, người cưỡi chiến thú, người lao đi bằng tốc độ kinh người, người vươn cánh bay lên trời.
“Tengai, quan sát toàn cục từ trên cao. Mikoto, cùng ta tiến hành Pet Unison. Susa, triển khai phân thân càng rộng càng tốt. Nếu tình hình xấu đi, hãy tiếp quản chỉ huy. Những người còn lại—chờ tại đây. Nếu kế hoạch đầu thất bại, chúng ta sẽ chuyển sang chiến thuật sóng để tiêu diệt Nidhogg. Nhưng phải giữ khoảng cách. Nếu Nidhogg thích nghi hoặc hấp thụ được đòn tấn công, lập tức rút lui. Chỉ tiến lên khi có tín hiệu của Susa hoặc Cận Vệ Đế Quốc. Đội thú nhân—hỗ trợ quân Đế Quốc, lấp chỗ trống nếu quân Thánh Quốc sụp đổ. Nếu tình hình vượt tầm kiểm soát, rút về biên giới. Đó là phòng tuyến cuối cùng.”
“Tuân mệnh, Điện hạ!!!”
Sau khi ra lệnh xong, Hiyuki tiến hành Pet Unison với Mikoto, rồi cưỡi lên Tengai—người đã hóa thành rồng.
“Đi thôi, Tengai.”
“Vâng!”
Liên quân ba quốc gia, tập kết tại nơi này, đồng loạt ngẩng đầu nhìn con rồng vàng khổng lồ uy nghi đang xé gió bay vút lên bầu trời.
Tiếng hoan hô long trời lập tức bùng nổ khắp chiến trường—tất cả đều do sự xuất hiện bất ngờ của Điện hạ, người được cho là đến chi viện cho Thánh kỵ sĩ của quân đội Thánh Quốc.
Đối với Hiyuki, đây là lần đầu tiên kể từ nàng khi thức tỉnh tại thế giới này… lại tham gia vào một trận chiến mà kết cục hoàn toàn không thể đoán trước. Nỗi bất an và lo sợ gặm nhấm nội tâm Hiyuki. Thế nhưng, tiếng gào thét vang dội của hàng vạn binh sĩ bên dưới lại trở thành động lực, khiến trên môi nàng khẽ nở một nụ cười mờ nhạt, dù phía trước là điều chưa biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
