Chương 13 - Xóa Sổ Ma Thành
‘Apsara’ Tanabata, xếp thứ bảy trong Thất Đại Tai Thú, đứng ở tuyến phòng ngự đầu tiên, trực diện đối đầu với Nidhogg.
Dù đôi cánh trắng tinh khiết kia phản bác lại hóa thân thiên nga, dáng vẻ của cô lại tựa thiên sứ. Tanabata nhẹ nhàng hạ xuống phía trước Nidhogg đang tiến tới, đôi cánh tan biến, để lộ nụ cười quyến rũ không hề sợ hãi khi đối mặt kẻ địch.
So với Nidhogg—có đường kính lên đến hàng trăm mét—cô trông chẳng khác nào một cọng cỏ yếu ớt trước gió. Tuy vậy, ngay cả hình thái hiện tại của Tanabata cũng đã cao gấp ba lần người thường.
Hai bên cô là song Kỳ Lân, đóng vai trò hộ vệ. Đây là một thực thể song sinh hiếm có— ‘Ki’ đại diện cho cá thể nam. ‘Rin’ đại diện cho cá thể nữ. Cả hai hợp xưng là ‘Guon’, xếp thứ năm trong Thất Đại Tai Thú. Tên gọi của họ là đồng âm nhưng khác nghĩa. Cá thể nam có biệt danh ‘Ngũ Mệnh – Five Fates’. Cá thể nữ được gọi là ‘Thần Vân – Divine Cloud’
“Tanabata, vị trí này rất tốt. Ta sẽ che chắn hoàn toàn cho ngươi, hãy đảm bảo hoàn thành mệnh lệnh của Công chúa.” (Five Fates)
“Nếu ngươi bị thương, ta sẽ lập tức trị liệu. Mong vận mệnh phù hộ ngươi trên chiến trường.” (Divine Cloud)
Tanabata mỉm cười đáp lại lời đồng đội, rồi bước lên phía trước với dáng đi thong thả, dần thu hẹp khoảng cách với Nidhogg. Những bước chân nhẹ nhàng ấy mang theo cảm giác như đang tiến vào trạng thái xuất thần, quên cả bản thân.
Trên người cô chỉ khoác khố ngắn hở eo, không hề che giấu bầu ngực đầy đặn. Trang sức bằng vàng tinh xảo—vật đính trán, trang sức tóc, hoa tai, vòng cổ, trang sức ngực, nhẫn và vòng tay—bao phủ khắp cơ thể. Mỗi cử động đều phát ra âm thanh leng keng mát lạnh, du dương.
Chẳng bao lâu, cô hòa nhịp cơ thể vào tiết tấu, bắt đầu vũ điệu tại chỗ. Từ đầu ngón tay, ánh mắt cho đến từng sợi tóc—mọi chuyển động đều mượt mà mà mạnh mẽ, thân thể uyển chuyển như sóng nước.
Vũ điệu mang sắc thái thần thánh ấy cướp đoạt linh hồn của mọi kẻ chứng kiến, vượt xa khả năng mô tả bằng ngôn từ.
Gần đó, những binh sĩ canh gác của Thánh Quốc và Đế Quốc, được bố trí làm trinh sát, đều sững sờ đến mức quên cả nhiệm vụ.
Ngay cả Nidhogg—dù trí tuệ bị cho là hạn chế—cũng dừng bước, bị cuốn vào từng động tác của cô.
Chẳng mấy chốc, không gian xung quanh trở nên méo mó, tựa như ảo ảnh. Hiện tượng kỳ lạ này được gọi là «Maya Zone»—vùng ảo giác che lấp giác quan của toàn bộ sinh vật trong phạm vi, khiến thực và hư không còn ranh giới rõ ràng.
“«Maya Zone» quả thực đáng kinh ngạc. Ngay cả chúng ta—những kẻ đã chuẩn bị trước, nhắm mắt lại—cũng khó phân biệt đâu là thật, đâu là ảo.”, Guon (Five Fates) cảm thán, ánh mắt không rời cảnh tượng mộng mị trước mặt.
“Nhưng nó không thể hoàn toàn giam cầm con quái vật khổng lồ kia. Dù bị mê hoặc, nếu phần còn lại của cơ thể không chịu ảnh hưởng, nó vẫn sẽ cưỡng ép phá vỡ. Chúng ta phải cảnh giác.”
Guon (Divine Cloud) nghiêm giọng cảnh báo.
“Hừm. Vì thế nên Ma Tướng và Hội Đồng Bàn Tròn mới được triển khai chứ? Nếu đến mức này mà còn không xử lý được, thì chi bằng rút quân trong nhục nhã cho rồi.”
(Five Fates) cười khẩy đáp lại.
◆◇◆◇
“Ha… đối phó với một gã khổng lồ không não thì chẳng có gì thú vị… nhưng phải công nhận, kích thước của nó cũng đủ bù đắp cho sự ngu xuẩn.”
Gamon, một trong Thập Tam Ma Tướng, khịt mũi khinh thường khi quan sát thân thể Nidhogg đang quằn quại. Bản thân Gamon là Cự Thần cao 50 mét, sở hữu gương mặt điển trai ngoài dự đoán so với kích thước.
Ngực dày, cơ bụng rắn chắc, đôi chân rắn như đá, đuôi rắn, cùng cánh tay chính lực lưỡng—và thêm 98 cánh tay phụ với độ dày dài khác nhau.
Hắn chính là hiện thân của Tai Thú Bão Tố – Typhoon.
“Được rồi. Tanabata đã bắt đầu, Công chúa cũng đang quan sát. Không thể làm mất mặt được.”
Gamon lẩm bẩm, rồi từ từ dang rộng toàn bộ cánh tay, gầm lên một tiếng rung trời.
Những cái miệng đầy nanh xuất hiện trên lòng bàn tay hắn.
Các cánh tay—tựa như vô số con rắn—bắt đầu hút không khí xung quanh, tạo ra lực kéo làm thân thể khổng lồ của Nidhogg bị vặn xoắn, cuốn theo cát, bụi và đá vụn.
Khi đã hút đủ, Gamon phun toàn bộ không khí ra trong một cơn cuồng phong dữ dội, xoay người lấy đuôi làm trục, tung ra đòn kết liễu.
Chỉ trong chớp mắt, một cơn bão cát khổng lồ, với Gamon làm tâm, nuốt trọn thân thể Nidhogg.
Nidhogg vùng vẫy tìm cách thoát ra, nhưng Gamon xoay không ngừng, khiến cơn bão biến thành vòi rồng vươn tận trời cao.
“Ta đến đây.”
Gamon lao thẳng vào vòi rồng, mượn lực xoay để bay lên đỉnh. Từ trên cao, hắn tung ra một cú đá xoắn ốc siêu tốc. Cú rơi như đạn pháo cao 50 mét, phá vỡ cả bức tường âm thanh, khoét sâu một mảng lớn trên thân Nidhogg.
Dù có khả năng hấp thụ năng lượng, Nidhogg vẫn gào thét đau đớn trước sát thương thuần vật lý.
“…Hừm, vẫn còn sót lại vài đoạn. Ta thế mà đã hy vọng kết liễu trong một đòn.”
Gamon càu nhàu khi bước ra khỏi hố va chạm do chính mình tạo ra.
“Trời đất ơi, Gamon! Quá ngoạn mục! Nhưng chẳng phải nhiệm vụ của ngươi chỉ là ngăn bước tiến của nó thôi sao?”
«Hanuman» Byakuya, một Ma Tướng khác, vừa hạ xuống vừa trầm trồ. Nhiệm vụ ban đầu của hắn là hỗ trợ Gamon bằng «Storm Barrier», nhưng sau khi chứng kiến màn solo kia, hắn không kìm được mà nhập cuộc.
“Đúng là dùng «Storm Barrier» để chặn nó… nhưng có ai nói không được giết đâu? Chỉ biết mù quáng tuân lệnh thì không phải trung thần. Với lại… chỉ chặn thôi thì chán chết.”
Cách giải thích của Gamon khiến Byakuya bật cười.
“Ta biết ngay mà! Vậy thì khỏi nương tay—giết luôn mới đã! Nào, làm thôi!”
Hưng phấn, Byakuya nhảy vào cơn bão, thân thể được gia tốc kinh hoàng.
Sáu cánh tay của hắn triệu hồi sáu pháp khí khác nhau:
Vajra, Tam Xoa, Chuông Vajra, Kiếm Vajra, Chakra, Karma Vajra.
“Đồ ngốc. Ít nhất cũng nhớ duy trì «Storm Barrier» cho ta!”
Gamon gào lên, đồng thời tạo thêm một cơn lốc khác.
“Woooooo!!!”
Tiếng hò reo của Byakuya vang vọng khi hắn chém xé thân thể Nidhogg.
Cuối cùng, Nidhogg gầm lên phẫn nộ, vô số Ma Nhãn mở ra khắp cơ thể, bắn ra chùm tia tím theo mọi hướng. Nhưng—
“Ha ha ha ha! Chậm thế này thì bắt được ta sao!”
Chuyển động của Byakuya nhanh đến mức mắt thường không theo kịp—dịch chuyển tức thì, dừng đột ngột, đổi hướng liên tiếp, hoàn toàn không thể khóa mục tiêu.
Không chịu thua, Gamon tung tiếp một cú đá siêu tốc.
Nhưng ngay khi cảnh tượng dường như lặp lại, Nidhogg bắt đầu bắn tia tím loạn xạ.
“Khốn… nóng quá… với cả… cảm giác tê liệt này…”
Bị nhiều tia đánh trúng, cảm giác tê dại lan khắp tứ chi của Gamon.
Cú đá nhắm vào ‘Arumamis’ trên lưng Nidhogg lệch mục tiêu, chỉ sượt qua bề mặt.
Gamon rơi mạnh xuống đất, tạo tiếng va chạm nặng nề.
Những tia tiếp tục đuổi sát không buông.
“Chết tiệt… ta lại áp sát quá rồi…”
Bị tê liệt, Gamon nghiến răng khi HP không ngừng bị bào mòn.
Hắn liếc sang Byakuya, người đang vật lộn né tránh mưa tia vô định hướng.
…Vậy là hết rồi sao?
Ngay lúc tuyệt vọng trỗi dậy—
Một bức tường gương đột ngột xuất hiện trước mặt Gamon, phản xạ toàn bộ tia công kích.
Nidhogg tự trúng đòn, rên rỉ đau đớn.
Xung quanh nó, vô số tấm gương lấp lánh như tuyết rơi hiện ra, phản xạ phần lớn công kích.
“«Mirror Ward» của Hazumi sao…Xem ra ta được cứu rồi.”
Gamon thở phào, giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm, pha chút tự giễu.
Một Chimera trắng — «Bai Ze - Bạch Trạch» Mutsu, kẻ đứng thứ sáu trong Thất Tai Thú, lơ lửng giữa không trung chiến trường, toàn thân được bao phủ bởi ánh sáng ban mai. Bên cạnh hắn là phân thân của Susa, một cao tầng điều hành của Thất Tai Thú, sở hữu độc nhãn cùng đôi cánh dơi, đang dùng giọng nói mệt mỏi để báo cáo tình hình hiện tại.
“Nidhogg đã phát triển một đòn công kích dạng chùm tia gây hiệu ứng tê liệt. Nguyên lý có vẻ tương tự với Thánh Quang mà ta từng quan sát trước đó — nó được tạo ra thông qua việc biến đổi tế bào. Không rõ đây là do năng lượng tràn ngưỡng, hay là phản ứng thích nghi trước các đòn vật lý của Byakuya và Gamon. Dù thế nào đi nữa, rõ ràng là vì bị khiêu khích, nó đã phát triển thêm một năng lực phiền phức. Lý tưởng nhất thì việc tiêu hao năng lượng của nó bằng các đòn công kích này sẽ có lợi cho chúng ta, nhưng đáng tiếc là… nó đang học hỏi. Độ chính xác trong các đòn tấn công nhắm vào Gamon và Byakuya đang tăng lên với tốc độ đáng báo động.”
“Thiệt tình, mấy tên hiếu chiến đầu óc toàn cơ bắp đúng là phiền phức chết đi được. Tự chuốc họa vào thân cả thôi. Nhưng mà… cũng không thể khoanh tay đứng nhìn họ bị đánh cho tơi tả được.
Hazumichi, ngươi giúp một tay được không?”- Mutsu hỏi bằng giọng lười nhác.
“Hn.”
Một bé gái tóc đen, trông chừng mười tuổi, khoác lên mình bộ kimono đỏ mỏng manh không hợp với chiến trường, gật đầu vô cảm từ trên lưng Mutsu.
Trong tay cô bé là một khối lập phương 4×4, được cấu thành từ những tấm gương nhỏ.
“1 thành 2,
2 thành 4,
4 thành 16,
16 thành 256,
256 thành 65.536,
65.536 thì sẽ thành…”
Vừa lẩm bẩm những câu khó hiểu, Hazumi điều khiển khối lập phương.
Theo từng thao tác của cô, những tấm gương hình vuông lần lượt xuất hiện, dần dần bao phủ cả bầu trời.
“Gương chiếu yêu ma,
hiển lộ chân lý,
xua tan tà ác…
«Mirror Labyrinth» (Kính Mê Cung).”
Kết thúc niệm chú, Hazumi — «Mirror Beyond Cloud - Vân Ngoại Chi Kính», xếp hạng thứ tám trong Thất Tai Thú, hoàn tất phép thuật.
“Đúng là đáng nể, như mong đợi,” Mutsu nhận xét.
“Quả thật là ấn tượng,” Susa đồng tình.
Mặc cho lời khen, biểu cảm của Hazumi vẫn không hề thay đổi.
Cô tiếp tục thao tác khối lập phương.
“Mở ra!”
Những tấm gương di chuyển trong không trung, một số che chắn cho Gamon, một số theo sát Byakuya, số còn lại bám dọc khắp cơ thể Nidhogg, phản chiếu hoàn hảo các tia tê liệt của nó.
Hazumi vận hành khối lập phương với tốc độ kinh người, nhưng nét mặt lại cho thấy cô vẫn còn đang kiềm chế, những việc này chẳng tốn sức là bao.
“Xem ra Gamon cũng đã rút lui rồi. Thật sự thì… làm theo mệnh lệnh đúng một lần thôi có khó đến thế sao? Đội của chúng ta đúng là nhiệt huyết quá mức cần thiết.”
Susa thở dài.
Nhận ra mục tiêu đã biến mất, lại còn bị chính đòn tấn công của mình phản ngược lại, Nidhogg giảm tần suất bắn tia.
Mục tiêu chính — ngăn chặn bước tiến của Nidhogg bằng «Maya Zone» của Tanabata để gây nhiễu, «Storm Barrier» của Gamon để phong tỏa, và giờ là «Mirror Labyrinth» của Hazumi để vô hiệu hóa công kích — xem như đã đạt được.
Susa kết luận.
Thế nhưng, Hazumi — vẫn đang thao tác khối lập phương với tốc độ cao — trông có vẻ không hài lòng.
“Purifying Light, bắn.”
Ngay khi lời vừa dứt, toàn bộ gương đồng loạt phóng ra Thánh Quang, thiêu đốt cơ thể Nidhogg.
“Hazumi!? Cô đang làm cái gì vậy!? Ta đâu có ra lệnh tấn công!”
Đối mặt với sự phẫn nộ của Susa, Hazumi quay mặt đi, nét mặt không biểu lộ cảm xúc.
“Không công bằng.”
“Mỗi câu đó thì không giải thích được cô đang làm cái quái gì cả!.”
“Không công bằng… vì chỉ có Gamon và Byakuya được vui chơi.”
Cái đó không thể biện minh cho việc cô gia nhập cùng bọn đó.
Susa nghĩ.
Trong khi ấy, Mutsu — dù vẫn trong trạng thái buồn ngủ — lại đứng ra giảng hòa.
“Nói cho cùng thì… chúng ta ai cũng hiếu thắng cả thôi. Không ai chịu thua kém người khác…”
◆◇◆◇
“Haiz… xem ra não của mọi người đều hóa thành bùn cả rồi. Đến khái niệm ‘dừng lại’ cũng không hiểu nổi.”
Ở độ cao vượt xa vị trí của Mutsu và đồng đội, một khối tinh thể đa diện khổng lồ — hay chính xác hơn là «Yog-Sothoth» Ikaruga, thủ lĩnh của Thập Tam Ma Tướng (Thirteen Demon Generals), với kích thước vượt quá 70 mét, cất tiếng than thở.
“Dù sao thì Gamon và Byakuya là kẻ khơi mào, cũng chẳng thể trách ta không giám sát chặt chẽ. Nhưng sau khi chuyện này kết thúc, ta nhất định sẽ ‘nói chuyện’ với họ.”
Ikaruga nghĩ thầm, rồi xoay con mắt khổng lồ về phía Nidhogg, hiện đang bị «Storm Barrier» che khuất.
Đối với hắn — kẻ cảm nhận được cả không gian, dù là mây dày hay tường đất, cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Hắn rà soát toàn thân Nidhogg, tìm kiếm điểm chí mạng, và tập trung vào tòa thành «Arumamis».
“Hm… phản ứng năng lượng cao như thế này… chắc chắn là player. Ta cứ tưởng việc phô trương tòa thành chỉ là mồi nhử, không ngờ hắn lại thật sự ở trong đó. Nên tức giận vì mánh khóe rẻ tiền, hay khen ngợi vì sự táo bạo đây?”
Ikaruga mơ hồ nhớ rằng mình đã từng giao chiến với đối phương. Nhưng so với Lubbock — kẻ từng đơn độc đánh bại hắn, hay Hiyuki — người né tránh và phản kích đầy kỹ xảo, thì đối thủ này… chẳng để lại chút ấn tượng nào.
“Vậy ra chỉ là một nhân vật hạng xoàng, không đáng để ghi nhớ.”
Theo thông lệ, hắn luôn xưng danh trước khi chiến đấu, ghét đánh lén.
Nhưng nếu đối phương yếu đến thế, thì cũng chẳng cần bận tâm.
Ikaruga tự thuyết phục bản thân, đồng thời chuẩn bị giải phóng toàn bộ ma lực cho Đa Thứ Nguyên Trảm.
“Mệnh lệnh là phá hủy «Arumamis» không được giữ tay, nhưng nếu tập trung Đa Thứ Nguyên Trảm vào một điểm, rất có thể sẽ xuyên thủng tầng Manti (mantle layer).
Chỉ cần sơ sẩy một chút, lõi và trục thế giới có thể bị tổn hại, dẫn đến việc xóa sổ toàn bộ sinh mệnh trên bề mặt…
Thôi kệ. Mấy chuyện vặt đó không thuộc phạm vi quan tâm của ta.”
“Khoan đã, Ikaruga. Công chúa đã ra lệnh — tạm thời chờ.”
Ngay lúc Ikaruga định ra tay, phân thân của Susa bay tới, ngăn cản.
“Vì sao? Năng lượng đã đạt đỉnh rồi. Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
Từ trên không trung, Hiyuki — cưỡi trên lưng Tengai — nhanh chóng hạ xuống.
“Chờ đã! Ta nói là dừng tấn công!!!”
“Thật là vinh hạnh, thưa Công Chúa. Ikaruga vô cùng cảm kích trước dung nhan rực rỡ của người.”
“Bỏ qua xã giao đi. Trước hết, dừng tấn công lớp ngoài! Ta muốn giảm thiểu thiệt hại, tốt nhất là hành động kín đáo, không gây chú ý. Nếu có thể, hãy kết thúc trong im lặng.”
“Hm…”
Những xúc tu của Ikaruga khẽ ngọ nguậy.
Rồi, với sự nhẹ nhàng đến đáng sợ, hắn đề xuất một phương án còn táo bạo hơn.
“Nếu vậy, thay vì đột phá vào một điểm tập trung, chúng ta sẽ chọn tiêu diệt diện rộng —
«Multiple Dimensional Slash» (Đa Trùng Đa Thứ Nguyên Trảm). Hãy xóa sổ Nidhogg — hay bất kể tên nó là gì — thành hư vô.”
“Xóa sổ… thật sự làm được sao?”
Hiyuki tỏ ra hoài nghi về kế hoạch của Ikaruga, nghe nó dễ như là đi dạo. Sự ngờ vực này là hoàn toàn có cơ sở. Ngay cả Tengai, với hỏa lực vượt trội, cùng Izumo — dù kém Tengai nhưng vẫn nằm trong top 3 Xích Hoàng Triều — cũng chưa thể tiêu diệt nó.
“Quả thực. Không ai sánh được với hỏa lực của Tengai. Nhưng thần có thể xóa bỏ không gian mà kẻ địch chiếm giữ với mức tổn hao năng lượng tối thiểu.
Theo tính toán, xác suất thất bại chỉ 0,3%.
Như vậy là đủ để gọi là ‘tiêu diệt’.”
Giọng điệu lịch thiệp nhưng đầy mỉa mai của Ikaruga khiến Tengai suýt nữa thì bùng nổ.
“Tỷ lệ thành công là 97%. Sau phân tích, thần xác nhận đòn tấn công của Ikaruga có khả năng xóa sổ Nidhogg.”
Có Susa xác nhận, Hiyuki khẽ thở dài.
“Được rồi. Dùng toàn lực, đánh bại Nidhogg đi.”
“Tuân mệnh, Công Chúa. Tuy nhiên, việc này rất nguy hiểm. Xin hãy giữ khoảng cách.”
“Hừ! Chẳng lẽ ta lại để bất cứ thứ gì làm hoen ố sự cao quý của Công Chúa sao!”
Tengai gạt lời cảnh báo và rời đi.
“Vậy thì… bắt đầu chứ?”
Ikaruga xuyên qua «Storm Barrier», quan sát Nidhogg — kẻ đang bất động, như thể đã chấp nhận số phận.
Khoảnh khắc đó khiến Ikaruga hơi ngạc nhiên.
Nhưng khi nhận ra năng lượng đã đạt cực hạn, hắn quyết định ra tay trước khi đối phương kịp phản công.
“Multiple Dimensional Slash!”
Những tia sáng ngũ sắc xé toạc không gian,
xóa sổ Nidhogg cùng toàn bộ khu vực xung quanh.
*
*
*
Ghi chú của Tác giả
- No.0 – Amari – Đại Tinh Linh Nước (The Greatest Spirit of Water) (Ngoại lệ)
- No.1 – Iki – Kiếm Khuyển (The Sword Dog) (Danh dự)
- No.2 – Soujyu – Song Thụ Lục Diệp Nhân (Green Man / 双樹:緑葉人) (Danh dự)
- No.3 – Susa – Quan Sát Giả
- No.4 – Kurashi – Dực Hổ (The Winged Tiger)
- No.5 – Five Fate - Ngũ Mệnh (Nam) & Divine Cloud - Thần Vân (Nữ) – Kirin
- No.6 – Mutsu – Bai Ze - Bạch Trạch
- No.7 – Tanabata – Apsara
- No.8 – Hazumi – Mirror Beyond Cloud - Vân Ngoại Chi Kính
- No.9 – Kokonoe – Demon Eye High Priest - Ma Nhãn Đại Tư Tế
Có vẻ họ hiện đã nghỉ hưu / giữ danh hiệu danh dự, nhưng tác giả vẫn gọi theo Thất Tai Thú, và số thứ tự vẫn thuộc về họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
