Chương 058: Lời Tuyên Thệ
“Cậu đứng trơ trọi giữa cơn gió cắt da cắt thịt của Pittsburgh, khoác lên người bộ vest thùng thình bới từ tiệm đồ cũ, trong túi là tờ hóa đơn nợ sinh viên lên tới một trăm ba mươi ngàn đô.”
“Cậu không có trang viên, không có quỹ tín thác, không có ông bố làm giám đốc đường sắt. Ở Washington, cậu không có bạn học; ở New York, cậu chẳng có người thân.”
“Cái gọi là sự độc lập của cậu, đặt lên bàn cân quyền lực, nó nhẹ tựa lông hồng. Chỉ cần Cartwright hay Morganfield thổi nhẹ một hơi, cậu sẽ bốc hơi khỏi thế gian này không một dấu vết.”
“Trong trò chơi nghiệt ngã này, vốn mới là vé vào cửa. Ta có sẵn vốn liếng, nên ta có thể làm người cầm cờ. Còn cậu, cậu trắng tay.”
“Khi một gã khố rách áo ôm muốn thay đổi thế giới, lối thoát duy nhất là bán mình cho một người mua chịu ra giá, mượn vốn của kẻ đó để tìm cơ hội đổi đời.”
“Cậu muốn thay đổi đất nước? Muốn lật đổ những trùm tài phiệt cỡ Morganfield? Muốn đòi quyền lợi chân chính cho nhân dân?”
“Dựa vào sức mình cậu ư? Cậu thậm chí còn không bước ra nổi cái đất Pittsburgh này! Cậu đấu không lại một ngón tay út của Cartwright!”
“Cậu cần một đội quân. Cậu cần một chỗ dựa. Cậu cần cả một hệ thống khổng lồ chống lưng phía sau.”
“Và Sanders, hiện tại là người duy nhất có thể dung chứa chúng ta, người duy nhất hiểu được chúng ta.”
Giọng Roosevelt nghiêm nghị hơn bao giờ hết.
“Ngả về phía lão ta lúc này không phải là nô dịch cá nhân, mà là mượn thế của lão ta để đắp đường cho mình.”
“Cậu phải chấp nhận làm một quân cờ có giá trị trước khi có tư cách trở thành người cầm quân.”
“Chọn đi, Leo.”
“Tiếp tục ôm lấy cái sự độc lập đáng thương hại kia mà chết cóng trong gió lạnh Pittsburgh?”
“Hay cúi đầu xuống, nhận lấy thanh gươm lão ta trao, và chiến đấu cho những mục đích lớn lao hơn?”
Leo đứng lặng giữa trời đông giá buốt.
Trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh của Frank, Sarah, Margaret... những gương mặt công nhân lam lũ đang bán mạng trên công trường mỗi ngày chỉ để đổi lấy chút thay đổi nhỏ nhoi.
Anh không có tư cách vì hai chữ “độc lập” của bản thân mà chôn vùi tất thảy hy vọng của họ.
Leo hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, khiến đầu óc anh tỉnh táo chưa từng thấy.
Anh áp lại điện thoại lên tai.
“Thưa ngài Thượng nghị sĩ.”
Trong giọng nói của Leo hiện chỉ còn lại sự kiên định sắt đá.
“Tôi hiểu những lo ngại của ngài.”
“Nhưng hôm nay, tôi chỉ muốn nói với ngài một câu.”
Leo dừng lại một nhịp, để sức nặng của câu từ ngưng tụ trong không gian.
“Nếu một mai bão tố ập xuống Washington, và cả bang Pennsylvania này chỉ còn giương lên được một chiếc ô...”
“Thì cán ô ấy sẽ nằm trong tay tôi.”
“Và tán ô ấy sẽ che trên đầu ngài.”
Tiếng thở ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng dịu lại.
Sanders không đáp ngay. Sự im lặng kéo dài vài giây, rồi ông ta mới chậm rãi lên tiếng: “Ghi nhớ lời cậu nói hôm nay, Leo.”
“Tôi không tin vào mấy lời thề thốt, chàng trai ạ. Trong cái vòng tròn này, lời thề còn rẻ rúng hơn cả giấy vệ sinh.”
“Tôi cũng không dám chắc cậu sẽ không bao giờ phản bội... Dẫu sao thì ở Washington, phản bội là chuyện thường như cơm bữa.”
Giọng Sanders đột nhiên trầm xuống, mang theo uy áp khiến người ta dựng tóc gáy.
“Nhưng, tôi phải nhắc nhở cậu.”
“Nếu cậu mượn thang của tôi để leo cao, rồi định đạp đổ nó... Cậu sẽ thấy cú ngã từ độ cao đó thảm khốc hơn tưởng tượng gấp vạn lần.”
“Trong phe Cấp tiến chúng tôi, cách đối đãi với kẻ phản bội bao giờ cũng tàn độc hơn với kẻ thù. Bởi kẻ thù chỉ muốn đánh bại chúng tôi, còn kẻ phản bội muốn hủy hoại đức tin của chúng tôi từ bên trong.”
Nghe những lời ấy, Leo không thấy sợ, trái lại còn thấy an tâm.
Đây mới là chính trị thực tế.
Không có những tấm màn nhung tình cảm ủy mị, chỉ có sự trao đổi trần trụi.
“Tôi đã ghi lòng tạc dạ, thưa ngài Thượng nghị sĩ,” Leo đáp.
“Tốt.”
Sanders trở lại với tông giọng bình thản thường ngày.
“Chốc nữa Marcus sẽ làm việc với cậu.”
Giọng Marcus vang lên, lần này đã bớt đi vài phần ngạo mạn.
“Chào mừng gia nhập, cậu Wallace.”
“Về hệ thống VAN, chúng tôi không thể ép Ủy ban địa phương mở khóa ngay lập tức, vì đó là vùng xám của quyền tự trị địa phương, can thiệp thô bạo sẽ châm ngòi cho nội chiến toàn diện.”
“Tuy nhiên, Thượng nghị sĩ Sanders đã ủy quyền. Chúng tôi quyết định mở toàn bộ quyền truy cập cấp cao nhất của Hệ thống Dữ liệu Bóng của bang Pennsylvania cho cậu.”
“Đây là cơ sở dữ liệu độc lập hoàn toàn, được chúng tôi xây dựng từng chút một dựa vào hàng triệu tình nguyện viên qua hai kỳ bầu cử Tổng thống vừa rồi. Tuy về chi tiết ở các cộng đồng địa phương, nó có thể không tỉ mỉ bằng hệ thống VAN chính thống. Nhưng nó chứa đựng thông tin chi tiết của tất cả những cử tri cấp tiến, sinh viên trẻ tuổi và cử tri độc lập từng ủng hộ chúng tôi.”
“Chúng tôi sẽ mở cổng kết nối cho cậu ngay lập tức. Năm phút nữa, bảo kỹ thuật viên của cậu kiểm tra hòm thư.”
Cuộc gọi kết thúc.
Leo bước vào văn phòng container. Đối diện với hàng chục cặp mắt đang mong chờ, anh khẽ gật đầu.
Cả phòng họp vỡ òa trong tiếng reo hò bị kìm nén bấy lâu.
Sarah kích động ôm chặt lấy máy tính. Frank vỗ vai Leo mạnh đến mức anh suýt ngã dụi.
“Làm tốt lắm! Nhóc!” Frank cười lớn. “Mày thế mà lại giật được miếng mồi từ tay đám keo kiệt ở Washington thật!”
Năm phút sau, hòm thư của Sarah nhận được một email mã hóa.
Cô làm theo hướng dẫn, tải xuống một phần mềm chuyên dụng và nhập vào chuỗi mật mã dài ngoằng.
Màn hình chớp nháy.
Một giao diện mới hiện ra trước mắt mọi người.
Trên màn hình, chi chít những điểm dữ liệu như ánh sao, thắp sáng bản đồ Pittsburgh.
Đó là hàng vạn cử tri trẻ đang ẩn mình trong các ngóc ngách thành phố, những người khao khát thay đổi, khao khát cách mạng.
Đó là sức mạnh mà Cartwright không thể nhìn thấy, cũng chẳng thể chạm tới.
“Của chúng ta cả rồi,” Ethan đẩy gọng kính, nhìn màn hình. “Có thứ này cộng với danh sách công nhân cổ cồn xanh trong tay Frank, bức tranh dữ liệu của chúng ta cuối cùng cũng đã ra hình ra dáng hơn chút.”
Leo nhìn những đốm sáng nhấp nháy trên màn hình, mà lòng chưa hết bồi hồi.
“Chào mừng đến với đấu trường thực thụ, con trai.”
Giọng Roosevelt vang lên nhẹ nhàng trong tâm trí anh, mang theo chút hài lòng.
“Từ hôm nay, trên người cậu đã chính thức bị đóng dấu.”
“Điều này rất nguy hiểm, nghĩa là cậu sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi thế lực chống phe Cấp tiến.”
“Song cũng rất an toàn.”
“Bởi vì từ giờ trở đi, ai muốn động vào cậu, tức là đang động vào cả phe cánh của Sanders.”
Leo nén lại sự kích động, lao mình vào công việc.
Cuộc chiến mới sắp sửa bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
