Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Dự giờ (4)

Dự giờ (4)

- Nũng nịu.

“Cô Meyer này. Tôi không rành đường xá ở đây lắm… Cô có thể dẫn tôi đi vệ sinh được không?”

Bianca tuy chưa ném găng tay thách đấu, nhưng ý tứ rõ ràng là muốn “khô máu” một trận.

Sát khí đen ngòm từ đan điền cô nàng bắt đầu rò rỉ ra ngoài.

- Ưưư… Hình như trời đột nhiên lạnh hơn thì phải?

- Công nhận. Sắp tháng Sáu rồi mà…

- Ực.

Lời mời gặp mặt kín đáo từ một bà trùm băng đảng vốn coi việc bẻ đôi người khác là nghề kiếm cơm. Đến kẻ gần ba mươi như tôi còn đang vã mồ hôi hột, thế mà…

- Gật gật.

Cái hạt dẻ hồng nhỏ xíu kia lại gật đầu lia lịa đồng ý.

“Được chứ, được chứ. Tôi biết một chỗ nhà vệ sinh yên tĩnh lắm.”

Cái con bé điên khùng này.

Chẳng có ý định rút lui dù chỉ một chút.

‘…Nếu hai đứa này đánh nhau thì ai thắng nhỉ?’

Cái loại như tôi, đi tò mò chuyện viển vông đó đúng là đồ ngốc mà.

Trước mắt tôi là cảnh tượng Son Goku và Vegeta sắp lao vào tẩn nhau đến nơi rồi. Một tên người thường thấp cổ bé họng thì thay vì rút máy ảnh ra quay, phải lo mà chạy thục mạng đi chứ. Cứ đà này có khi lại bị trúng tia Dodonpa bay lạc mà chết oan uổng mất.

“Đi thôi.”

Khi Bianca đứng dậy, Frida liền hớn hở nắm lấy tay cô ta.

Vì Frida vốn dịu dàng và ngây thơ, nên con bé thực sự hiểu đó là lời yêu cầu dẫn đi vệ sinh thuần túy sao?

- Cười rạng rỡ.

“Em gái này. Em gái này. Hay là chúng ta quyết định bên nào thắng sẽ có được tất cả nhé? Thấy sao?”

À, không phải rồi.

Con bé hiểu hết đấy chứ!

“Ý kiến hay đấy. Chúng ta cũng có điểm chung đấy chứ.”

Hay cái nỗi gì?

Còn ý kiến của tôi thì sao?

“Hi hi hi. Vui quá đi. Đi thôi, đi thôi!”

Frida nắm tay Bianca kéo đi như một đứa trẻ đang cầm bóng bay.

“Cô Meyer này. Trước khi đi vệ sinh, tôi khuyên cô nên chào hỏi bố mẹ mình một tiếng đi.”

Lần đầu tiên trong ngày Bianca nở một nụ cười thật sự. Một sự từ bi cho phép đối phương có thời gian để lại di ngôn.

“Không sao, không sao đâu. Dù sao cũng xong ngay ấy mà. Xong ngay thôi. Bianca mới là người cần tranh thủ lúc này để nói lời cảm ơn anh trai vì suốt thời gian qua đã chăm sóc đấy.”

“Ấy, khoan đã. Khoan đã nào!”

Cuối cùng tôi cũng phải thổi còi lao vào can thiệp.

Dù nãy giờ vẫn e dè sắc mặt của Bianca mà đứng ngoài, nhưng tôi không thể khoanh tay đứng nhìn thêm được nữa.

Sắp có án mạng bằng dao thật chứ chẳng chơi.

“Cả hai bị làm sao thế? Trẻ con à? Hay là tộc người chiến binh? Hay là mấy đứa hề thích làm quá lên? Cái quái gì vậy? Ngày đẹp thế này sao lại đòi đánh nhau? Hai đứa đâu có lý do gì để đánh nhau đâu.”

*

- Hắt xì!

*

Ánh mắt của cả hai găm thẳng vào tôi.

“Lý do đánh nhau á…”

- Nhìn chằm chằm…

Có vẻ như cái “Lý do đánh nhau” đang tự mình đứng ra hòa giải trông thật nực cười trong mắt họ.

- Trượt.

Đúng lúc đó, Harvey bước vào khiến hai con người đang ở tâm bão buộc phải tách nhau ra.

“Ôi, tiếc quá đi mất.”

“Đúng thế nhỉ…”

Cả hai tặc lưỡi rồi rời xa nhau.

- Vậy chúc anh một ngày tốt lành nhé. Cô-bạn-cùng-lớp-đơn-thuần của anh trai tôi.

- Oa, cảm ơn nhé. Em-gái-của-Regret, người mà dù bầu trời có sụp xuống cũng không bao giờ có thể trở thành người yêu của anh ấy được.

Cho đến hiệp đấu cuối cùng, cả hai vẫn kịp đâm một nhát dao thật sâu vào tử huyệt của đối phương rồi mới chịu quay lưng đi với khuôn mặt tươi cười.

‘…’

Vậy là tôi an toàn rồi chứ?

Nhờ màn thu hút sự chú ý của Frida mà tôi được hoãn thi hành án một chút phải không?

“Anh ơi, đi vệ sinh với em không?”

Hình như là không.

“Anh cũng muốn đi cùng lắm nhưng anh đang bận chuẩn bị cho tiết học… còn phải làm trợ giảng nữa.”

Cô nương ơi… Anh mày có điên mới ở riêng với cô lúc này.

“Em không biết đường mà? Đi thế nào đây?”

“Tính từ cửa sau, đi bộ về phía bên phải khoảng 20 mét sẽ thấy bức tường sơn màu kem, cứ đi vào chỗ có biển báo Lady là được.”

“Dẫn em đi đi. Nhé? Nhé? Anh àaaa.”

“Gì vậy? Anh chỉ đường rồi mà. Tự đi đi.”

“Chắc chắn em sẽ bị lạc cho xem.”

“Không đâu. Nếu là em gái anh thì chắc chắn sẽ ổn thôi. Em làm được mà.”

“…Hà, cái thằng chó này… Lạnh lùng gớm nhỉ…? Định sống nốt hôm nay thôi à…”

“? Bianca?”

“Hửm?”

“Vừa nãy.”

“Gì cơ?”

Mình nghe nhầm sao…?

Hình như vừa rồi có cái gì đó vừa lọt ra.

Bianca trông có vẻ như đang có rất nhiều điều muốn tâm sự nhỏ to với tôi.

*

Hôm nay không chỉ có mỗi Bianca là biến thành người khác.

- Tỉnh táo lạ thường.

Cái lão già mọi khi chẳng thèm cạo râu, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch đi dép lê loẹt quẹt… nay lại lau sạch gỉ mắt, cạo râu nhẵn nhụi, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc như lông chó cũng được chải chuốt rẽ ngôi đàng hoàng.

“Kính thưa Bệ hạ, thưa các Ngài, và thưa các bậc phụ huynh thân mến, tôi xin chân thành cảm ơn mọi người đã có mặt tại đây ngày hôm nay. Thật là một vinh dự lớn lao cho Excel khi được đón tiếp các vị khách quý. Tôi xin hứa sẽ luôn nỗ lực hết mình để hướng dẫn, giúp cho tất cả những ai đang theo học tại đây tích lũy được trí tuệ và đức hạnh. Chúc cho buổi dự giờ hôm nay sẽ là một khoảng thời gian bổ ích và ý nghĩa.”

Muốn nôn quá.

Cái gì vậy trời.

Cái sự nhiệt huyết bừng bừng đó là sao.

Cả ánh mắt tràn đầy yêu thương khi nhìn quanh đám học trò nữa.

Cái con người vốn có mức năng lượng như con bạch tuộc sắp chết trên cái rổ ngoài chợ…

- Người đó chính là Đại pháp sư cấp 1, Harvy Edmond… Quả nhiên, không một kẽ hở.

- Đây cũng là lần đầu tôi được thấy người thật.

- Đúng như lời đồn, khí chất ngời ngời… Một thanh niên thật tuấn tú.

Khác với những người đi dự giờ, đám học sinh cảm thấy buồn nôn vì thái độ thay đổi chóng mặt chỉ sau một đêm của giáo viên chủ nhiệm.

Đến cả Lamia hiền lành là thế mà hình như cũng thấy khó chịu nên cứ ngoảnh mặt đi chỗ khác.

- Hiền từ.

Harvey nở nụ cười nhân hậu như một người thầy mẫu mực, dặn dò mọi người hãy có một khoảng thời gian thoải mái và vui vẻ rồi rời khỏi cửa.

Người ta bảo khi ai đó đột ngột thay đổi thì đó là lúc họ sắp chết.

‘Cũng đúng thôi.’

Có vẻ như sắp đến lúc chết thật rồi.

Là cái đứa đang đứng cạnh một Bianca đã thay đổi như tôi đây này.

“Anh ơi. Sao anh lại vã mồ hôi hột thế kia?”

Cô ấy dùng khăn tay nhẹ nhàng lau má cho tôi. Hành động đó trong mắt tôi chẳng khác nào một người khâm liệm đang lau xác chết.

‘Cuộc điều tra ngầm vẫn chưa kết thúc đâu.’

Nếu muốn kết thúc, thì lúc nãy cô ấy đã đơn giản là “xử” đẹp Frida rồi túm cổ áo đồng phục của tôi lôi xềnh xệch đi rồi.

Bianca vẫn chưa công khai danh phận bạn gái ngay cả trong cuộc khẩu chiến với Frida.

Cô ấy vẫn đang ẩn mình dưới vị trí em gái.

Điều này có nghĩa là gì?

‘Cô ấy định lôi ra bằng sạch những người phụ nữ có liên quan đến mình.’

Để quét sạch một mẻ những mối quan hệ của tên trăng hoa Regret.

Cô ấy phán đoán rằng cái gã Regret biến thái huyền thoại, kẻ có danh tiếng lẫy lừng đến tận Tinh linh giới với biệt danh “Bàn tay chậm chạp”, lẽ nào lại chỉ dừng lại ở mỗi Frida.

Đáng tiếc thay, lớp chúng tôi lại có quá nhiều bạn nữ xinh đẹp, nên cô ấy định đào sâu thêm đây mà.

Bianca không chỉ nhìn cây mà đang nhìn cả khu rừng.

Và nếu thấy những cái cây khác cũng “ngứa mắt” như con bé lúc nãy, có khi cô ấy sẽ phóng hỏa đốt sạch cả khu rừng mất.

Cái con bé bệnh hoạn cuồng si kia thì chuyện đã rồi, chẳng cứu vãn được nữa. Nếu tôi còn sống sót cho đến khi buổi dự giờ kết thúc, tôi sẽ cho nó một trận đòn ngay lập tức. Dù nó có xin tha, khóc lóc hay bám lấy chân tôi thế nào đi nữa, tôi cũng tuyệt đối không buông tha.

‘Cứ làm theo đúng quy trình thôi. Đúng quy trình.’

Từ giờ trở đi, xin các bạn học hãy vận hành một cách an toàn, không xảy ra sự cố nào nhé.

*

Nội dung chạy bộ đã bị loại khỏi lịch trình.

- Chậc. Uổng công mình đã luyện tập chăm chỉ bấy lâu.

Không biết có phải là vì ngày hôm nay hay không, nhưng Chloe – người vẫn thường tập chạy mỗi sáng sớm – tỏ ra đầy tiếc nuối.

‘Không đâu Chloe. Hãy cảm ơn Excel đi.’

Thử nghĩ xem tâm trạng của một vị Quốc vương, một người cha sẽ thế nào khi nhìn thấy con gái mình chạy ở cuối hàng, người thì phấp phới như con diều vây, còn hai “quả dưa hấu khổng lồ” thì cứ nảy lên bần bật.

Tiết đầu tiên là môn Toán.

Những người đến dự giờ đứng xếp hàng phía sau, hoặc ngồi cạnh học sinh để xem sách giáo khoa.

Tôi, kẻ lỡ dại thể hiện vào ngày đầu tiên nên bị chọn làm trợ giảng môn Toán, lại phải đối mặt với một thử thách khác.

<Bộ tụi bây là đồ óc bã đậu hả?>

Tôi phải nuốt ngược câu nói đó vào trong khi đang dạy cho Nilleone và Ed – những kẻ đang trưng ra bộ mặt như thể lần đầu tiên trong đời nghe thấy công thức nghiệm mà tôi vừa mới dạy hôm kia.

“Sao lại thế này…? Chẳng phải hôm kia anh đã dạy rồi sao…? Anh đã bảo nếu không biết thì phải hỏi… Hai đứa cũng bảo là biết hết rồi mà.”

Thật sự thì những lúc thế này là bực nhất.

Dạy rồi mà vì ngốc quá không hiểu? Chuyện đó có thể hiểu được. Đến loài ốc mượn hồn còn có trí thông minh khác nhau tùy cá thể, huống chi là con người.

Nhưng vấn đề là không hiểu, mà vì sợ bị mắng ngay lúc đó nên lại nói dối là đã hiểu?

“Cũng không làm bài tập về nhà luôn đúng không?”

“Không có.”

“Không làm đúng không?”

“Vâng.”

“Cái con bé hư hỏng này!”

“Tha, tha cho em với!”

- Run cầm cập.

Tôi dừng bàn tay định vung lên cốc vào đầu Nilleone theo thói quen.

“…Ư…”

“…”

Tôi chạm mắt với bố mẹ Nilleone đang đứng phía sau quan sát với ánh mắt lấp lánh. Biểu cảm kiểu như: ‘Con gái mình đang học bài kìa. Hi hi.’

“Chúng ta thử làm lại từ đầu nhé…?”

“…?”

Thấy con bé nhìn tôi như muốn hỏi: ‘Hôm nay không bị ăn đòn hả…?’, tôi liền gật đầu một cái.

Bianca nãy giờ cứ lẽo đẽo theo sau xem tôi làm trợ giảng.

- Trợ giảng? Anh á? Anh mà cũng dạy người khác được sao?

- Ừ.

- …Thật không? Không phải kiểu “trợ tửu” biến tướng đấy chứ?

Vẻ mặt đầy nghi ngờ, như thể ngoài làm “tay vịn” ở quán karaoke ra thì anh trai mình chẳng làm nổi việc gì ra hồn.

Trong tiết Toán, số học sinh tôi hỗ trợ rơi vào khoảng mười lăm đứa.

Cứ thế, tôi mải miết đi quanh hướng dẫn một hồi.

- …Cũng nhiệt tình gớm nhỉ. Ừm.

Vẻ mặt của Bianca đã dịu đi một chút, chỉ một chút thôi.

Nhìn thấy sự nhiệt huyết của tôi khi dạy dỗ tận tình cho cả nam lẫn nữ, và cảnh đám trẻ tự nhiên tiếp nhận sự chỉ bảo của tôi, có lẽ nền móng niềm tin rằng tôi đến Excel không phải chỉ để tán tỉnh đám con gái đã được xây dựng đôi chút.

“Nào, Nilleone. Thế này thì đáp án là bao nhiêu?”

Đó là một bài toán tính giá trị hàng hóa.

Có lẽ vì thời trung cổ có quá nhiều tên thương nhân ăn cướp, nên có rất nhiều bài toán tính giá trị hàng hóa để rèn luyện cho người ta không bị quỵt tiền khi tính toán.

“Ưm…”

Tính ra hết rồi mà Nilleone vẫn còn phân vân.

Tôi kiên nhẫn mỉm cười hỏi:

“Ê~ này. Sao thế hả One? 500 nhân 5 mà cũng phải suy nghĩ sao?”

“K-khoan đã. Cẩn thận một chút cũng đâu có thừa.”

“Haizz… thật là… Nilleone của chúng ta đâu phải hạng cầm thú cứ phải ăn đòn mới nghe lời đâu nhỉ.”

Em không biết thật đấy à? Đến cả Bianca đứng cạnh quan sát cũng vừa lẩm bẩm nhỏ xíu: ‘Hai ngàn năm trăm…’ rồi kìa.

“A, h-hai ngàn năm trăm!”

“Giỏi lắm.”

Tôi giơ ngón tay cái tán thưởng thành công của Nilleone như để cho mọi người thấy. Bố mẹ cô bé cười rạng rỡ.

“Hi hi, đ-đúng rồi! Bằng đúng giá trị thân xác trần trụi của mình luôn!”

- Nháy mắt.

Có vẻ cô nàng nghĩ đó là một câu đùa hóm hỉnh, nhưng nó nhạt nhẽo vô cùng. Người duy nhất cười là Bianca.

Nhân lúc bố mẹ cô bé nhìn đi chỗ khác, tôi dùng cục tẩy đã được phóng đại kích thước lên khổng lồ nện thẳng vào đầu cô nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!