Dù người trong cuộc còn chưa mảy may tính đến chuyện cho "bánh", nhưng đôi bên đã tự ý lao vào một cuộc chiến tâm lý nảy lửa
Tôi xin khẳng định lại một lần nữa, tôi đã giáo huấn Frida rất kỹ càng.
Tôi cũng đã lặp đi lặp lại việc mình đã có bạn gái tên là Bianca.
"Bạn gái... ạ...?"
"Phải, phải, phải."
Nhưng Frida coi lời tôi như gió thoảng mây bay.
*
[Nội dung được chỉnh sửa như sau: Frida Meyer rút lại lời nói dối vừa rồi.]
[Thiếu điểm tích lũy.]
[Nội dung được chỉnh sửa như sau: Bianca bị chứng mất trí nhớ cấp tính và quên sạch những gì vừa nghe.]
[Thiếu điểm tích lũy.]
[Nội dung được chỉnh sửa như sau: Frida Meyer đột tử vì nhồi máu cơ tim cấp tính.]
[Thiếu điểm tích lũy.]
[Nội dung được chỉnh sửa như sau: Bianca thông báo chia tay và buông tha cho Regret.]
[Không thể chỉnh sửa nội dung này.]
Tôi chuyển chế độ điều chỉnh sang bắn liên thanh, xả kỹ năng chỉnh sửa vô tội vạ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
Vốn dĩ đây là số điểm tôi tích cóp từng chút một để mua gà rán Nene cho Lamia.
- Gà sốt gia vị là gì ạ?
- Ừm, là vua của các món gà? Nếu xét về độ đẹp mắt thì chắc cũng cỡ như Lamia vậy?
- Đồ rác rưởi.
- La... Lamia? Cô vừa lầm bầm cái gì thế?
- Dạ? Tôi có nói gì đâu ạ.
... Chắc là tôi nghe nhầm rồi nhỉ? Dạo này miệng lưỡi cô nàng bắt đầu sắc lẹm lên thì phải? Toàn học mấy lời kỳ quặc từ tôi thôi.
- Vậy nên... việc tìm mua món gà sốt đó và việc Regret đang nắm lấy bàn tay bẩn thỉu của tôi lúc này có liên quan gì đến nhau không...?
- Cứ chờ chút đi. Đang làm việc quan trọng mà.
[Đã hoàn thành thành tựu hàng ngày: Nắm tay Lamia trong 30 phút]
Với mối quan hệ ngày càng thân thiết gần đây, tôi cứ ngỡ việc kiếm 20.000 điểm không phải là giấc mơ xa vời.
Vậy mà giờ đây, bao nhiêu điểm tích lũy tôi đều nướng sạch vào việc chỉnh sửa.
Nếu tôi bỏ mạng ở đây thì gà rán hay gì cũng thành công dã tràng hết.
- Cười hớn hở.
Ngày nào tôi cũng dạy toán cho cô ta. Đúng là đồ "đầu óc nở hoa", chẳng biết ơn huệ là gì.
Lẽ ra tôi không nên mềm lòng khi nghe tiếng thút thít mà thả cô ta ra khỏi tủ đồ mới phải.
"Đây là bẫy!"
Tôi chỉ tay vào mặt Frida Meyer và hét lên.
"Ai thèm cái loại dâm..."
Trước khi phun ra lời chửi thề, tôi kịp đạp phanh.
Gọi là "dâm nữ" thì hơi quá đáng. Dù sao bố mẹ Frida cũng đang ở đây.
Tạm cất mấy lời độc địa đi đã.
"Em sao thế? Frida...? Mọi người sẽ hiểu lầm mất. Chúng ta hẹn hò bao giờ chứ...? Hả?"
Tôi mỉm cười dịu dàng nhưng chân thì giẫm mạnh lên chiếc giày trắng của cô ta. Tiện tay nhéo nhẹ vào eo một cái.
"... Hả?"
Frida đặt ngón trỏ lên môi.
"Anh nói gì lạ vậy, Regret? Chúng ta đang hẹn hò mà...? Sao anh lại thế?"
???
Cô ta nghiêng đầu hỏi ngược lại với vẻ mặt ngây thơ nhất thế gian.
'Chắc con nhỏ này điên thật rồi?'
Định dìm chết mình luôn hay gì?
Ai thuê cô đến đây? Michael? Gulvig? Hay là Nilleone dỗi vì hôm qua mình không lắp dép cho?
Cô nhận bao nhiêu tiền để làm việc này hả?
- Chộp lấy.
Tôi túm cổ áo Frida lôi đi.
"Lạch bạch."
Cô ta lạch bạch bước theo. Tôi thì thầm vào tai cô ta.
Ngày lành tháng tốt thế này, nhất định phải làm mặt nặng mày nhẹ với nhau sao?
"(Frida. Nghe cho kỹ đây. Cô ấy không phải em gái, mà là Bianca, bạn gái tôi đã kể trước đây. Cô ấy cực kỳ mạnh đấy. Cứ thế này là chết chắc.)"
Chết thật đấy chứ chẳng chơi đâu.
Chết dưới tay Bianca ấy.
"(Bây giờ cô thấy tôi giống đang đùa lắm à? Cái đồ lùn tịt này ở đâu ra mà dám giở trò hả? Không nói cho hẳn hoi à? Mau nói đi. Chúng ta chẳng có quan hệ gì hết. Tất cả chỉ là ảo tưởng của một mình cô thôi. Mau nói đi.)"
- Lắc lư.
Dù tôi đã nói với thái độ nghiêm túc đến thế.
Nhưng Frida ngước nhìn tôi, gương mặt lại lộ vẻ sợ hãi, run cầm cập rồi lắc đầu nguầy nguậy.
"... Sao anh lại thế...? Em sợ lắm. Sợ lắm. Regret, anh mới là người đang nghiêm túc đấy à? Anh bị thương ở đầu sao? Chúng ta đang hẹn hò mà. Chúng ta là người yêu của nhau."
Thật kinh ngạc, trước sự truy vấn của tôi, cô nàng nói dối này lại trưng ra bộ mặt như thể bị sốc nặng.
'Không phải đang nói dối sao?'
Không lẽ nào. Chẳng lẽ.
Sau mấy ngày huấn luyện địa ngục.
- Chúng ta là quan hệ gì.
- Thôi mà... thôi mà... em biết rồi... chúng ta là bạn bè.
- Tốt. Giờ thì thả ra.
Trong quá trình đó, Frida – người tin tưởng sắt đá rằng chúng ta đang yêu nhau – đã đạt đến cảnh giới mà ảo tưởng bắt nguồn từ đức tin mãnh liệt đã bóp méo cả thực tại. Kiểu như mang thai giả ấy hả?
Điên thật rồi.
"Regret. Không sao đâu. Anh phải vững lòng lên chứ. Còn phải nghĩ đến đứa con trong bụng chúng ta nữa."
Lại còn khuyến mãi thêm cả mang thai giả thật luôn.
'Phải làm gì với cái thứ này bây giờ?'
Vẻ mặt ngây thơ "em có lỗi gì đâu" ㅇㅅㅇ vì chẳng hiểu mô tê gì về tình hình hiện tại.
Một kẻ điên mà ranh giới giữa thực và ảo đã mờ mịt.
Hỏng rồi. Con người này hỏng hẳn rồi.
Tôi ném đại kẻ điên đang bị túm cổ áo lủng lẳng vào một góc.
Dù ngày mai cô ta có chết, tôi cũng sẽ không cứu.
'Dư luận.'
Thứ duy nhất có thể dựa dẫm lúc này là tiếng nói chính trực của đám đông.
"Này. Lớp đặc biệt A. Các cậu nói đi chứ. Các cậu biết mà. Tôi với Frida có gì đâu, hẹn hò bao giờ?"
"""...?"""
Thế nhưng, lũ bạn cũng chẳng thèm đứng về phía tôi.
- Ngày nào cũng hôn hít rồi ôm ấp lăn lộn, không phải hẹn hò thì là gì?
- Tầm đó mà không hẹn hò thì mới là có vấn đề đấy.
- Không hẹn hò? Thế cái thiệp mời đám cưới này là sao?
"Cái đó, đưa đây cho tao, thằng ranh!"
Tôi giật phăng tấm thiệp được viết mà không có sự đồng ý của phía chú rể, xé nát rồi nuốt chửng. Chết tiệt thật. Do Frida cứ kiên trì đóng vai "dâm nữ" nên dư luận cũng đi tong luôn rồi.
- Có... có vẻ không phải là hẹn hò đâu...
Lạ thay, chỉ có mỗi công chúa của chúng ta là lên tiếng bênh vực tôi với giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Ê, Regret!"
Thằng Ed vô tư lự tiến lại gần với vẻ mặt hớn hở.
Nó định giúp mình sao?
Dù thấy hơi bất an...
'Ed, mày là đứa lúc cần vẫn làm được việc mà, đúng không?'
"Cứ thành thật nói ra là được mà. Ngượng vì có em gái ở đây hả? Tao thấy hai đứa bay đẹp đôi lắm."
"Hết giờ ở lại gặp tao, thằng chó."
Tôi ghé sát tai Ed, đọc tên một thành viên Blackpink và tên thật của nó ở Trái Đất là Park Kyung-ho ba lần.
- Cộp, cộp.
"Bạn gái?"
Một giọng nói lạnh như băng thẩm vấn hướng về phía Frida.
Xong đời rồi.
Đôi mắt tím tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm vào cái "đầu óc nở hoa" kia.
Chế độ em gái thanh thuần, hiền thục của Bianca cũng bắt đầu chập chờn như sắp tắt.
"Vâng vâng. Em là bạn gái hiện tại, và sắp tới sẽ là vợ ạ."
Frida đúng là kiểu người thản nhiên nướng khoai trong lúc nhà đang cháy.
"Bi... Bianca. Chuyện này chị có thể giải thích. Trước tiên em cứ bình tĩnh-"
Nếu tôi nói hết câu, chắc đầu tôi đã lìa khỏi cổ rồi. "Im lặng. Anh thì để sau tính nhé?", trước lời cảnh cáo không lời đó, tôi quyết định thu mình lại.
"Bạn là con gái thôi à? Chỉ đơn thuần vậy thôi?"
Bianca kiên nhẫn gặng hỏi.
"Không ạ, không ạ, không ạ. Chúng em là quan hệ đã thấy hết những gì cần thấy và không nên thấy của nhau rồi."
Con thú hoang màu hồng mà tôi từng tin là bạn, mỉm cười bẽn lẽn đỏ mặt, nhe hàm răng trắng nhởn chẳng biết xấu hổ là gì.
'Chuẩn bị thôi.'
Để đề phòng, tôi nắm lấy cán cây đập vải. Cây đập vải của tôi, thứ mà nếu truyền ma lực vào sẽ biến thành rồng kiếm Dragon Tooth. Dù tôi chưa bao giờ thành công.
'Liệu mình có thắng được Bianca không?'
Chắc là không. Nhưng tôi vẫn phải có trách nhiệm ngăn cản.
'... Nhịn đi, Bianca.'
Dù là Bianca đi chăng nữa, nếu múa kiếm ở đây thì cũng không yên thân được đâu.
Đoàn trưởng kỵ sĩ đế quốc.
Cha của Chloe.
Frida Meyer.
Và còn cả những giáo sư quái vật của Excel, bao gồm cả Harvy Edmond đang túc trực.
Nếu cần thiết, họ còn có thể triệu hồi cả đại tinh linh Aragon.
Cô ấy không phải kẻ ngốc, nên chắc sẽ không vượt quá giới hạn đâu, nhưng...
'Vì là Bianca nên tôi cũng chẳng biết thế nào nữa.'
Vừa chạm đúng vào vảy ngược của cô ấy là vấn đề phụ nữ, thật khó để dự đoán cô ấy sẽ đưa ra quyết định gì.
Hai người đứng đối diện nhau.
Chiều cao chênh lệch khá nhiều.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Xung quanh thì chẳng ai quan tâm đến hai người họ.
Trong bầu không khí yên bình, các gia đình vẫn đang trò chuyện với nhau.
"Ý cô là, Regret đã đụng chạm thân thể với cô?"
"Bianca. Thật sự anh không có làm. Là con nhỏ đó tự nhào vô thôi. Đừng tin lời nó. Đừng tin. Nó là một đứa bạn đáng thương thôi. Đầu óc hơi có vấn đề. Bị tâm thần phân liệt đấy."
"Anh à. Nếu anh còn mở miệng nữa là em hơi bị giận đấy."
Câm nín.
Frida xoắn quẩy cả người lại như cái quẩy thừng.
"Ái chà, không được đâu. Regret bảo đây là bí mật của riêng hai đứa mà."
Sau đòn bồi thêm của Frida, tôi nghe thấy tiếng gì đó vừa gãy rắc.
"... Đã chạm vào rồi đúng không? Regret ấy?"
"Suỵt, bí mật ạ. Bí mật. Regret bảo nếu nói ra sẽ bị mắng đấy."
"Chạm vào đâu? Nói thật cho tôi biết đi."
"Không nói được đâu. Không nói được đâu. Ngượng lắm."
Vừa nói, cô ta vừa thản nhiên sờ soạng vào những vùng nhạy cảm như ngực và đùi như thể muốn khoe ra.
Thế nhưng... cuộc đối thoại lại rẽ sang một hướng không ngờ tới.
"Lạ nhỉ...? Anh nhà tôi đâu có gu mặn đến mức chạm vào loại thân hình đó đâu..."
?
Này. Này.
Em định làm gì thế hả?
Frida đang cười hồn nhiên bỗng khựng lại.
...
"Sao cơ? Sao cơ? Sao cơ? Ý cô là gì? Cái đó?"
"Có cần phải nói ra không nhỉ... Vì cô chẳng có chút sức hút nào của phụ nữ cả? Giống như một miếng thịt phẳng lì treo ở tiệm thịt vậy. À, tôi không có ý nói cô đâu nhé."
- Rắc.
Gương mặt tỉnh bơ (poker face) vốn được coi là đứng đầu Excel của Frida bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ trong nụ cười hớn hở.
'Cái quái gì đang xảy ra thế này?'
Bianca – người mà tôi cứ ngỡ sẽ túm gáy lôi tôi đi thiến ngay lập tức – giờ lại đang quay sang cắn xé Frida.
Nhưng nực cười thay, Frida Meyer cũng không phải hạng vừa để yên cho người ta đánh.
- Mỉm cười.
"Đúng rồi. Đúng rồi. Hồi nhỏ tôi cũng từng muốn mình to lớn hơn. Trông ngầu mà đúng không? Mấy con quái vật như Salamander hay Nidhogg ấy. Hồi nhỏ ai chẳng thế. Thay vì những thứ đáng yêu, dễ thương, ra dáng con gái, thì cũng có lúc tôi thích những thứ to xác và gớm ghiếc hơn."
Cô ta mở miệng cười tươi hơn bình thường.
Hóa ra lúc tức giận mặt cô ta trông như thế kia.
"Quái vật sao? Phụt, à thất lễ quá. Tôi biết ngay cô sẽ nói thế mà. Những người nhỏ bé thường dùng sự đáng yêu làm lá chắn, đó là một kiểu trốn chạy thôi. Việc gọi người cao lớn là quái vật cũng giống như một kẻ bị chê béo đi mỉa mai người gầy là cá mắm vậy, nghe thật đuối lý. Những người có thân hình chuẩn thì chọn bên nào cũng được, nên tôi chỉ thấy tội nghiệp cho cô thôi. Tất nhiên là không phải nói chuyện của cô Meyer rồi."
"Oa oa, hóa ra lũ quái vật thường sống bằng cái động lực tự thôi miên bản thân như thế à. Mượn lời của Regret thì đúng là cảm động cảm động cảm động quá đi mất. Regret của chúng ta, người đã được chứng minh là chỉ hưng phấn với những cô gái nhỏ nhắn, chắc sẽ vất vả lắm đây, nhưng nếu lục tung cả đại lục này lên, biết đâu một ngày nào đó cô sẽ tìm được người coi cô là phụ nữ chứ không phải quái vật. Tất nhiên, chuyện đó chẳng liên quan gì đến Bianca (Bbang-ka) cả."
Trong bầu không khí điềm đạm, tông giọng của cuộc trò chuyện vẫn rất dịu dàng.
Nếu nhìn từ xa là như vậy.
Nhưng nghe trực tiếp ở ngay trước mặt thì rõ ràng đây là một trận chiến sinh tử, nơi họ đang dùng dao đâm tới tấp vào nhau. Chỉ đơn giản là vậy thôi.
"U hu hút."
"He he."
Giờ tôi sẽ ra sao đây.
'Frida... ngày mai cô chết chắc rồi.'
Đó là nếu tôi còn sống được đến ngày mai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
