Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Dự giờ

Dự giờ

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Delekis.

‘Đúng là thật rồi.’

Nghe đồn cô ấy cứ lờ đờ như gà rũ, quả không sai.

Trên bàn làm việc là một vườn hoa được tạo ra bằng ma pháp.

- Đến… không đến… đến… không đến… đến…

Cô ấy vừa ngắt những cánh hoa rực rỡ, bán trong suốt, vừa bói xem tôi có tới hay không.

- Đến… không đến… đến… không đến… đến…

Nghe một hồi mới nhận ra, mấy bông hoa đó toàn có số cánh lẻ. Nghĩa là kết quả chắc chắn chỉ có một: “Đến”.

- …Thấy chưa… Ta bảo là sẽ đến mà… Ngay cả bông này cũng bảo sẽ đến. Sẽ đến đúng không? Phải không…?

Đây chẳng phải bói toán gì, mà là một hiện trường tự thôi miên đầy oán khí.

Tôi chợt nhớ lại lời Harvey nói lúc nãy.

- Khò… hừm, Regret… Delekis này sẽ luôn… chờ đợi… hãy quay về đi…

Nghe bảo dạo này sắc mặt của cô đồng nghiệp xấu đi hẳn, và trong những cơn mộng mị, tần suất Regret xuất hiện là cực kỳ cao.

- Regret. Cô thấy hơi lo lắng đấy.

Thế nên Harvey mới hỏi với vẻ đầy quan ngại.

- Em cũng thấy vậy… Không ngờ lại đến mức đó.

- Ừm. Dù em có là tên công tử bột lăng nhăng, suốt ngày la cà tán tỉnh phụ nữ khắp nơi đi chăng nữa… nhưng với giáo sư thì hơi…

- Rốt cuộc cô đang hiểu lầm cái gì vậy? Với lại ai tán tỉnh ai cơ?

Tôi không thể phủ nhận một cách quyết liệt. Bởi vì khi được bảo hãy kể tên năm người quen ở Excel, tôi đã lỡ miệng tuôn ra ngay năm cái tên con gái trong chớp mắt.

‘Lo quá nên mới ghé qua xem thử…’

Quả thực, trông cô ấy hốc hác đến mức có lăn đùng ra xỉu ngay lúc này cũng chẳng có gì lạ.

‘…Thật tội nghiệp…’

Phải chăng những độc giả chờ đợi một cuốn tiểu thuyết bị tạm ngưng đều có dáng vẻ như thế này? Tôi không biết nữa.

Dưới tư cách là tác giả, đây chẳng phải chuyện gì đáng tự hào để khoe khoang, nhưng vì tôi chưa từng đọc truyện gì khác ngoài truyện của mình, nên tất nhiên tôi cũng chưa bao giờ phải nếm trải cảm giác chờ đợi.

*Cộc cộc cộc*

Tôi gõ cửa.

*Rè rè rè…*

Cánh cửa phòng nghiên cứu vốn đang mở ra một cách yếu ớt bằng ma pháp của cô ấy, bỗng nhiên khi mắt cô ấy chạm phải tôi, cánh cửa bật tung! *Rầm!* một tiếng va vào tường.

“Re, Regret?!”

Chẳng biết có phải người phụ nữ sắp chết lúc nãy không, đôi mắt cô ấy đã lấy lại tiêu cự. Cô ấy bật dậy khỏi chỗ ngồi, chóp chiếc mũ phù thủy nhọn hoắt đâm sầm vào trần nhà.

“Em chào cô.”

Tôi vờ như bình thản.

Dù thực ra đã đứng ngoài nhìn thấy hết sạch rồi.

“Ừm. C-có chuyện gì mà em tìm cô thế? Hay là em có điều gì muốn nói với người độc giả đã kiên nhẫn chờ đợi mà không hề thúc giục hay mè nheo Regret không?”

Trong những lời tuôn ra như súng liên thanh ấy tràn đầy sự kỳ vọng.

Nếu lúc này tôi bảo: “Không, không phải viết tiếp đâu, em đến để thông báo drop truyện luôn đây”, thì có lẽ ngọn nến sinh mệnh đang leo lắt kia sẽ vụt tắt ngay lập tức.

*Lục lọi*

*Ực*

Khi tôi thò tay vào túi xách, Delekis nuốt nước bọt cái ực.

“Của cô đây.”

Tôi đến đây đâu có đi tay không.

Tôi cũng đâu phải hạng người vô tình đến thế.

“Hửm?”

Tôi đưa cho cô ấy một tập bản thảo mỏng.

“…Đây là?”

“Không phải cả một quyển như lần trước, mà là hai chương thôi. Tầm sáu nghìn chữ. Nhưng dù sao cũng tính là đăng liên tiếp (yeon-cham) đấy.”

“Đăng liên tiếp?”

“Nghĩa là em viết liền tù tì đấy. Cô có xem không thì bảo?”

Nhận ra thứ trong tay tôi dù ít nhưng chính là “Tôi ghét kiểu thuần ái này”, Delekis chộp lấy ngay lập tức, nằm bò ra sàn và bắt đầu đọc ngấu nghiến.

Lúc này mà ai định cướp quyển sách đó, chắc sẽ bị cô ấy cắn đứt ngón tay mất.

“Ngon đến thế cơ à?”

Cảm giác này là sao nhỉ?

Cứ như vừa ném khúc xương hầm cho con chó vàng ở dưới quê vậy.

“…Hả? Ừ, ừ…”

Chắc là say mê quá nên chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Vị giáo sư nọ bắt đầu “hốc” lấy hốc để… à không, đang miệt mài đọc.

Mất khoảng 10 phút để đọc hết.

Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến độc giả đọc tiểu thuyết của mình ngay bên cạnh.

Thế nhưng, sau khi đọc xong…

“Cho thêm đi.”

“?”

“Làm ơn, ít quá. Delekis này không thể thỏa mãn với dung lượng bấy nhiêu được nữa.”

Đúng lúc câu thoại đó thốt ra, tôi lại chạm mắt với Roxy đang đi ngang qua phòng nghiên cứu.

- Nhỏ thật đấy.

Cô ta buông một câu ngắn gọn rồi tiếp tục bước đi. Không phải đâu! Không hề nhỏ nhé! Tôi tự tin là mình còn “lớn” hơn cả cô, thậm chí lớn hơn cả cô lúc chưa biến thành con gái đấy!

“Này, cô được voi đòi tiên quá rồi đấy. Sáu nghìn chữ mà nhỏ chỗ nào? Thế là đủ rồi. Này, cô muốn quay lại cái thời làm con chó Sapsal liếm cái bát cơm khô khốc, gặm đi gặm lại tập 12 suốt mấy tháng trời không?”

“Vẫn còn đúng không…? Vẫn còn đúng không…? Tác giả đại nhân…? Vẫn còn mà em giấu đúng không?”

Hỏng rồi. Lời tôi nói chẳng lọt tai cô ấy nữa. Ánh mắt cô ấy dại đi rồi.

“Em giấu ở đâu hả?”

Nữ giáo sư túm lấy cạp quần tôi.

“Không có! Làm gì có bản thảo dự trữ nào! Cô cứ nhai kỹ chỗ vừa đưa đi!”

“Lại đây nào. Để cô…”

Cuối cùng, vì cô ấy định mổ bụng con vịt đẻ trứng vàng nên tôi đã phải tháo chạy. Có vẻ cô ấy cần một cây roi da thì mới tỉnh ra được.

Cho cô nhịn đói tiếp.

Để cô quay lại làm con chó vàng ngoan ngoãn.

*

Giữa tháng Năm.

Hôm nay là ngày dự giờ.

Khác với không khí náo nhiệt như chợ cá của ngày hội thể thao tiểu học, ở đây mọi thứ diễn ra trong sự tĩnh lặng có trật tự, việc dẫn đoàn khách tham quan được thực hiện rất trơn tru.

Lực lượng an ninh tại Excel đông hơn hẳn ngày thường. Con số này còn tăng lên do các hộ vệ đi theo khách tham quan.

Sự canh phòng nghiêm ngặt lấy danh nghĩa bảo vệ khách khứa này sẽ làm họ an tâm, hay là tạo ra cảm giác uy hiếp đây?

Dù là bên nào thì đối với Đế quốc cũng chẳng có gì là tệ.

- Rất vui được gặp ngài.

- Tôi đã nghe danh ngài từ lâu.

Những gia đình gửi con em đến Excel, nếu không phải là thuộc hạ của Đế quốc thì ít nhất cũng đứng về phía hữu nghị, nhưng họ cũng chẳng thể tham quan với tâm thế thoải mái như ở nhà mình.

Dù chỉ là một chuyến đi dã ngoại để xem con trai con gái mình học hành ra sao, nhưng ở cái xã hội giả trung cổ này, có rất nhiều thứ phải để tâm.

“Xin mời vào. Chào mừng quý vị.”

Baria, trong vai trò người hướng dẫn, đang tiếp đón khách một cách thân thiện.

Mục đích là để chính cậu ta ra mặt, dùng sự hài hước để làm dịu đi bầu không khí vốn có thể trở nên cứng nhắc của sự kiện.

Liệu cái đó có hiệu quả không nhỉ? Có bậc phụ huynh nào đủ bản lĩnh để xoa đầu Hoàng tử khi cậu ta cúi người bắt tay và bảo: “Chà, thằng bé nhà này trông hoạt bát quá nhỉ” không?

‘Thật là khủng khiếp.’

Những người đến tham quan, ai nấy đều toát lên vẻ quý phái.

Lớp đặc biệt thì không nói làm gì, ngay cả lớp thường cũng đa phần là con em của các quý tộc có máu mặt trong vùng. Nhắc lại lần nữa, Excel là một học viện danh giá.

Dù không phải quý tộc, dù không giàu có, chắc chắn cũng có những phụ huynh đã tranh thủ tập luyện lễ nghi trước khi đến đây.

- Không, tôi đã bảo là không được cầm tách trà như thế mà!

- Cha mạ ơi, sao mà nó khó dữ thần vầy nè…

Trên đời này làm gì có cha mẹ nào muốn con cái mình phải mất mặt cơ chứ.

Còn tôi đang làm gì đây?

“Phù, Regret. Đứng suốt nãy giờ chắc mỏi chân lắm nhỉ?”

“Không sao.”

Tôi cùng Baria đảm nhận vai trò hướng dẫn. Trên cổ tôi treo thẻ học sinh: Lớp đặc biệt A, số 11, Regret.

- Khối 1 cũng phải chọn người hướng dẫn cho mỗi lớp. Một vị trí đã định sẵn cho Baria rồi… Ừm, chọn ai bây giờ?

- Em ạ!

- Không được. Digda đã được chọn để biểu diễn đấu tập rồi. Người khác đi.

- Thưa thầy. Thưa thầy. Em là Frida ạ.

- À, thầy có thể nhầm mà.

- Thầy tệ quá. Tệ quá. Em sẽ mách mẹ cho xem.

- Thầy xin lỗi. Chẳng phải mới khai giảng chưa lâu sao.

- Hơn hai tháng rồi thầy ơi.

- Thôi bỏ đi. Giờ cứ bầu ra một đứa đẹp trai nhất. Đứa đó sẽ làm người hướng dẫn. Ngay bây giờ. Chỉ tay đi.

Lũ khốn khiếp.

Chỉ những lúc thế này mới lôi đứa đẹp trai ra.

Ngoại trừ Gulvig với khuôn mặt đầy mong đợi và Chloe đang đỏ mặt nhìn ra cửa sổ, tất cả đều chỉ tay về phía tôi.

Thậm chí ngay cả Lamia, cô bạn mà tôi đã dày công chăm sóc vỗ về ngày đêm, cũng đâm sau lưng tôi. Đúng là không nên nuôi ong tay áo mà.

“Regret. Không ngờ cậu làm việc này cũng khéo léo đấy chứ? Nếu bình thường cũng giữ cái vẻ mặt đó, có khi lên lớp 11 cậu còn nhắm được ghế Phó chủ tịch hội học sinh toàn trường đấy.”

“Để rồi lại càng thêm phiền phức á? Thôi xin kiếu.”

“Ha ha ha!”

Nghe nói bố mẹ Baria sẽ không đến.

May thật. Nếu Hoàng đế đích thân vi hành, chắc chắn bầu không khí vốn đang tạm gọi là thoải mái này sẽ tan nát ngay lập tức. Chẳng đứa con nào muốn thấy cảnh cha mẹ các bạn mình phải quỳ rạp xuống hành lễ cả.

Thay vào đó, Đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn của Đế quốc sẽ đến với tư cách đại diện.

“Tớ đi xem phía cửa sau một chút nhé. Regret trông coi ở đây được không?”

“Được thôi.”

Thế là tôi đứng đợi gần hành lang dẫn vào khu lớp đặc biệt, chào đón những người qua lại.

*Tách tách…*

Từ nãy đến giờ, tôi cứ đưa móng tay lên miệng cắn vì run…

‘Làm ơn. Đừng có chuyện gì xảy ra.’

Cuối cùng, vì không tìm được lý do nào chính đáng, tôi đã không thể ngăn cản Bianca đến đây.

‘Đừng sợ. Có gì mà phải lo chứ…’

Bianca là một sinh vật có trí tuệ.

Dù cô ấy có cái miệng khá bẩn, hở ra là lôi phụ huynh người ta ra nói vì nghĩ mình miễn nhiễm, dù tay nhanh hơn não, dù 10 tuổi đã bình định đám du côn ngõ cụt, dù là dân giang hồ có hình xăm, dù vung đại kiếm như vung kẹo bông, nhưng dù sao cô ấy vẫn là sinh vật có trí tuệ.

Tôi đã dặn dò Bianca rằng: “Tôi là kiểu người ít nói và trầm tính khi ở cùng bạn bè, nên xin cô đừng làm gì gây chú ý.”

- Với đám con gái cậu cũng ít nói à?

Trước câu hỏi đầy gai góc đó, tôi gật đầu, và cô ấy đã cười hạnh phúc rồi đồng ý.

“Xin chào.”

Ai đó bắt chuyện với tôi.

Đó là một cặp vợ chồng trẻ. Trông họ rất phúc hậu.

“Rất vui được gặp hai bác. Cháu có thể giúp gì được ạ?”

Tôi nở nụ cười kinh doanh và hỏi một cách niềm nở. Dù tính cách tôi có hơi khó ưa nhưng với người lớn thì tôi lại rất lễ phép.

Với điều kiện họ phải cư xử đúng mực.

“Lớp đặc biệt A đi đường nào vậy cháu?”

Có vẻ là phụ huynh của bạn cùng lớp. Lát nữa chắc sẽ gặp lại.

“Hai bác cứ đi thẳng theo lối này rồi rẽ trái là tới ạ.”

“À, cảm ơn cháu nhé. Hay là để bác gái hôn cháu một cái nhé?”

“Cháu xin nhận tấm lòng ạ.”

Người chồng xen vào cuộc trò chuyện.

“Này. Bà lại thế rồi. Sao lại làm khó học sinh thế? Này cháu, hay để bác cõng cháu một đoạn nhé?”

“Cháu cảm ơn nhưng cháu xin từ chối ạ. Frida chắc đang ở trong lớp đấy ạ.”

““Ơ, sao cháu biết con gái bác là Frida?””

*

“Cho, cho hỏi… đường đến lớp đặc biệt… đi lối nào ạ…”

Một người phụ nữ nhỏ nhắn như hạt dẻ rón rén tiến lại gần.

“Dạ? Xin lỗi bác, vì ồn quá nên cháu không nghe rõ. Bác nói lại được không ạ?”

“Thì là… lớp đặc biệt…”

Giọng cô ấy nhỏ đến mức khó mà nghe thấy. Tôi phải cúi thấp người, ghé sát tai vào thì mới nghe thấy tiếng thì thầm: “Đường đến lớp đặc biệt A đi lối nào ạ…”

Tôi cứ ngỡ người nhút nhát cực độ này là phụ huynh của Nilleone, nhưng hóa ra lại là phụ huynh lớp tôi.

Là ai nhỉ. Đứa nào mà…

“Lisa.”

“Ơ, chị!”

Trời đất ơi.

Cô ấy là em gái của Tania.

Đúng là chẳng giống nhau tí nào.

Trái ngược hoàn toàn với nhà Frida.

Bao nhiêu gen trội của bà Đại công tước phương Bắc dồn hết vào cô chị rồi.

Lisa chạy đến ôm chầm lấy Tania.

“Em đến vất vả rồi. Đi xe ngựa có bị say không?”

“D-dạ…! Em không sao.”

Trời ạ. Trong từ điển của Tania mà cũng có những từ ngữ đó sao? Đó là những lời tử tế đáng lẽ phải đến tận cuối truyện mới xuất hiện chứ.

“Nhìn cái gì. Muốn đánh nhau không?”

Với tôi thì cô ta chẳng nể nang gì cả.

“Ơ, chị. Không được thế đâu… Bị mắng đấy!”

Lisa nhón gót chân lên.

*Cộc*

Cô bé gõ nhẹ vào đầu Tania một cái.

‘Hả!’

*Run rẩy*

Dám đánh con gấu xám đó cơ à.

Đến tôi còn thấy bủn rủn cả chân tay.

“Mau xin lỗi bạn đi. Anh ấy vừa mới giúp em đấy.”

Nếu là đứa khác chắc đã bị cô ta ngoạm đứt cổ rồi, nhưng trước lời của Lisa…

“Xin lỗi nhé. Tôi hơi quá lời.”

Cô ta xin lỗi ngay lập tức.

…Con nhỏ này nghe lời em gái dữ vậy?

Cô là đồ cuồng em gái à?

“Lisa. Anh bảo này một chút…”

Tôi nói.

“D-dạ…”

Tôi ghé tai cô bé thì thầm, hỏi xem sau này cô bé có thể bảo chị mình đừng bắt nạt Regret, đừng đánh Regret, và nói năng dễ thương một chút được không.

“A, em biết rồi. Em sẽ thử xem sao!”

“Cảm ơn em nhiều nhé.”

Yoshi. Hết khổ rồi. Đời tôi lên hương từ đây.

“Chị ơi. Ghé, ghé tai đây em bảo…”

“Ừ.”

*Thì thầm*

Lisa thiên thần ghé tai Tania thì thầm điều gì đó.

*Thì thầm*

Sau khi nhận lại lời đáp từ Tania, Lisa tiến về phía tôi.

“Em, em nói với chị rồi ạ.”

“Cảm ơn em nhiều lắm. Tania nói sao?”

“Chị ấy bảo sẽ không bắt nạt anh nữa.”

“Cảm ơn em, cảm ơn em nhé, em gái Tania.”

“N-nhưng chị ấy bảo sau khi em về chị ấy sẽ giết anh… Anh cố lên nhé.”

Game over.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!