Khu vui chơi
“Cái này thì sao ạ!?”
“Đẹp lắm.”
“Thế còn cái này!?”
“Đẹp lắm.”
“...Cái này?”
“Đẹp lắm.”
Nilleone, người nãy giờ vẫn kiên trì hỏi, cuối cùng cũng phải đâm sầm vào bức tường mang tên Lamia – người chỉ đưa ra những lời đánh giá rập khuôn y hệt Regret.
“Tại sao, tại sao đánh giá của mọi người đều giống hệt nhau thế này…”
“...Làm sao tôi dám đưa ra đánh giá cơ chứ. Một người như tôi…”
Đang nói dở, cô ấy chợt nhận ra điều gì đó rồi liếc nhìn sắc mặt tôi, sửa lời:
“…Ngài rất xinh đẹp. Ngài mặc bộ đồ nào cũng đều đẹp cả.”
Bình thường nếu được khen, Nilleone sẽ xoắn xuýt cả người lại như một kẻ ngốc, nhưng hôm nay cô ấy lại có vẻ hơi ủ rũ. Dù vậy, có vẻ không muốn làm hỏng bầu không khí, cô ấy vẫn cố giữ vẻ rạng rỡ.
“L-Lần này, cô Lamia hãy tự chọn bộ đồ mình muốn mặc đi!”
Trước yêu cầu của Nilleone, Lamia lững thững bước đi rồi mang về một bộ áo choàng đen kịt.
“Tôi thấy bộ này được ạ.”
Đó là kiểu áo choàng toàn thân mà các tư tế của giáo phái hắc ma pháp hoạt động ngầm thường mặc. Mặc cái này vào thì đúng là cả người đen thui như cái bóng, chẳng nhìn thấy gì nữa luôn.
“Regret! Cô Lamia lại định chui vào vực thẳm nữa kìa! Đến lượt cậu đấy!”
“Phải rồi. Không được rồi. Hôm nay mình đến đây với lòng tốt thực sự mà.”
Để tôi trừng phạt cho.
Tôi mang ra một chiếc áo ống (tube top) hở cả rốn. Mà không chỉ dừng lại ở mức hở rốn đâu. Thiết kế của nó mỏng manh đến mức nếu có câu hỏi: “Hãy nêu điểm khác biệt giữa cái này và áo lót”, chắc người ta cũng phải bó tay.
Nhưng mà mặc thứ này ở thời trung cổ có ổn không nhỉ? Chắc bị bắt vì tội gây rối trật tự công cộng quá.
“Regret… Cậu đúng là… Thật may vì cậu ở cùng phe với tôi.”
“Cô Lamia?”
Lamia đang sợ hãi lùi lại từng bước chậm rãi như một con hoẵng mắc bẫy.
“Đi đâu đấy. Lại đây nào.”
Tôi cũng khổ tâm lắm…
Tôi chẳng muốn làm thế này chút nào…
Nhưng tất cả đều là vì Lamia thôi… Tuyệt đối không phải vì tôi thấy hứng thú với cái rốn của cô ấy đâu.
…
Một lát sau, tại quầy thanh toán của cửa hàng quần áo.
“A.”
Oẳn tù tì để trả tiền. Vì chi phí mua sắm của mọi người đều tương đương nhau nên chúng tôi quyết định phân định bằng oẳn tù tì.
“Này. Cô phản bội tôi đấy à?”
“M-Mình đi ăn kẹo bông nhé…”
Nilleone, người đã bàn trước với tôi là cả hai sẽ cùng ra kéo, đã phản bội tôi và cùng ra bao với Lamia.
Tôi là thằng ngốc à? Lẽ ra tôi phải nhận ra ngay từ lúc con bé cuồng Lamia này bày mưu tính kế để “hại” Lamia chứ.
“…Ngài Regret. Hay là để tôi tự thanh toán phần của mình…”
“Ây, không đâu. Không sao mà.”
Không sao thật.
Thực ra tôi cũng muốn mua đồ cho Lamia. Chỉ là tôi thấy hơi cay cú vì bị cái đầu đất kia vượt mặt về trí tuệ thôi.
Rời khỏi cửa hàng, hai người họ mua kẹo bông bán dạo trên phố. Còn tôi thì mua một cốc bánh gạo cay (tteokbokki).
“Phụt! Regret đúng là khẩu vị trẻ con tiểu học!”
Nilleone vừa cười hì hì vừa chế nhạo, có vẻ cô nàng đang rất đắc ý vì vừa phản bội được tên Regret đáng ghét lại vừa được mặc đồ miễn phí. Cô ấy thậm chí còn chẳng biết nước sốt bánh gạo đã bắn lên lưng bộ đồ mới của mình. Chắc là cô ấy sẽ chẳng bao giờ biết đâu.
*
Lamia đã mặc bộ váy yếm ban đầu.
Vốn dĩ trang phục của Lamia chỉ xoay quanh đồng phục và đồ tập. Có lẽ vì chưa quen với quần áo mới, cô ấy cứ liên tục để ý xung quanh và gãi gãi ống tay áo.
“Hi hi…”
Nilleone lại nhìn cảnh đó rồi cười mãn nguyện như một bà mẹ…
Thời tiết thật đẹp…
Lâu lắm rồi mới có cảm giác như đang ở trong một bộ truyện chữa lành đời thường thế này.
“Ngon không?”
-Gặm gặm…
Lamia đang thích thú nhấm nháp miếng kẹo bông nhỏ xíu như một con bọ cánh cứng. Chắc là vì lượng kẹo bông ít quá chăng?
“Cho tôi xin một miếng.”
“Vâng.”
-Xoẹt
-Húp sùm sụp
Tôi húp trọn miếng kẹo bông mà Lamia đang ăn dè xẻn vào miệng.
“...”
Miếng kẹo bông của cô ấy đã bị hút sạch linh hồn bởi một kẻ ăn chực độc ác. Kẹo bông của cô ngon tuyệt đấy.
-Bĩu môi
Nhìn miếng kẹo bông bị vơi đi rõ rệt, đôi môi cô ấy lại dẩu ra.
Chính vì cô ấy luôn đưa ra những phản ứng đúng như mong đợi mỗi khi bị trêu chọc nên tôi không thể nào bỏ được cái trò này.
“Này.”
Tôi mua lại cho cô ấy một cây kẹo bông khổng lồ phiên bản đặc biệt, to gấp mấy lần cây cũ.
“Tôi không thể nhận thứ này đâu ạ.”
Miệng thì nói từ chối nhưng tay cô ấy đã nhanh chóng chộp lấy cây kẹo bông từ tay tôi.
…Ngon đến thế cơ à?
“Có phải đây là lần đầu cô ăn kẹo bông không?”
“…Vâng.”
-Gặm gặm…
Cô ấy lại tiếp tục nhấm nháp cây kẹo bông khổng lồ đó theo đơn vị tế bào. Không biết đến lúc tốt nghiệp cô ấy có ăn hết được không nữa.
*
Lối vào Khu vui chơi Ngôi Sao.
Có lẽ vì là tuần sau kỳ thi nên có khá nhiều học sinh.
“Oa, nhìn vui quá…”
Nilleone đang phấn khích như một đứa trẻ ngồi ở hàng ghế đầu của tàu lượn siêu tốc đang leo lên đường ray.
“Nilleone. Đây là lần đầu cô đến khu vui chơi đúng không? Vì cô không có bạn mà.”
Trước câu hỏi đầy mỉa mai, khóe miệng Nilleone giật giật.
“Không phải nhé! Tôi biết thừa bên trong có những trò gì rồi! Ví dụ như trò chơi đối kháng, Tekken, Street Fighter. Rồi trò đua xe, trò bắn súng, trò chơi nhịp điệu, buồng chụp ảnh, máy gắp thú, bóng rổ, hockey bàn, bàn bi-a, khu trải nghiệm thực tế ảo VR…”
“Biết rồi.”
Tôi dám lấy cả tính mạng của Michael ra thề là cô nàng đã hỏi AI rồi học thuộc lòng để không bị lộ việc lần đầu đến khu vui chơi.
“Còn cô Lamia thì sao?”
“Trò chơi điện tử là gì ạ?”
Phải rồi.
Tôi xin lỗi vì đã hỏi. Bỏ qua đi.
“R-Regret! Cậu có trò nào giỏi không…? Cậu sẽ gánh tụi tôi chứ!?”
“Hà, thật là. Cô hỏi tôi có trò nào giỏi không á?”
Nói ra thì hơi quá, nhưng mà…
“Hai người cứ đứng bên cạnh mà thở thôi. Tôi sẽ lấy hết quà về cho.”
“Oa! Ngầu quá!!”
“Tôi không rõ lắm nhưng… thật tuyệt vời, thưa ngài Regret.”
Trong nguyên tác, có một tình tiết là Ed – người Trái Đất – sẽ đến khu vui chơi này cùng các nữ chính vào khoảng mùa thu và phá kỷ lục ở đây.
‘Cái này… xin lỗi cậu nhé, Ed.’
Riêng về khoản trò chơi, dù đối thủ có là học sinh tiểu học tôi cũng sẽ dốc toàn lực để nghiền nát, vậy mà tôi lại đến đây trước mất rồi.
Với Regret – tay chơi khét tiếng của Khu vui chơi Ngôi Sao – thì không có khái niệm “nhường nhịn”.
*
Trò ném phi tiêu trúng bóng bay.
“R-Regret là đồ ngốc à…? Sao lại ném kiểu đó?”
“...Vốn dĩ đây là môn thi đấu kỳ quái vậy sao?”
Tôi ném phi tiêu cắm chính xác vào… khoảng hở giữa những quả bóng bay.
“A, thật là…!”
Đây là lần đầu tôi chơi phi tiêu, nhưng sao mà nó khó quá vậy. Tôi chẳng có chút năng khiếu nào trong việc ném đồ cả. Phi tiêu cứ bay đi đâu đâu ấy. Thậm chí tôi còn suýt làm ông chủ ngồi bên cạnh mất mạng đến hai lần.
“N-Né ra xem nào! Đồ ngốc!”
“...”
Nilleone đứng đằng sau thấy ngứa mắt quá nên đã đẩy tôi ra. Cô giỏi thì làm thử đi… cái này khó kinh khủ…
-Vút!
Chiếc phi tiêu bay đi theo đường vòng cung như một loại vũ khí tối thượng.
-Bộp bộp bộp!
“...”
Chỉ với một lần ném, cô ấy đã làm nổ tung ba quả bóng bay trong sự kinh ngạc của mọi người.
“Cái này mà cũng không làm được à?”
Giỏi vãi chưởng.
“...Này. Tôi chỉ không giỏi mỗi trò này thôi.”
*
Trò tiếp theo. Ném vòng.
-Xoẹt
“Không chứ! Sao mười cái mà cậu không ném trúng được cái nào hả! Cậu chưa đi nghĩa vụ quân sự à!? Đồ chưa nhập ngũ này!”
“Một đứa được miễn nghĩa vụ từ trong trứng nước mà cũng bày đặt nói chuyện nhập ngũ à. Cái này thì liên quan gì đến quân đội? Cô còn chẳng có số quân nữa là.”
“Sao tôi lại không có số quân!? 23-7100… Hức! À, không có gì…”
Gì vậy?
Cái số cô định nói lúc nãy là gì thế?
Trò ném vòng thì Nilleone cũng chẳng giỏi giang gì. Nhưng lại xuất hiện một thiên tài không ngờ tới…
-Vút…
-Vút…
“...”
Những chiếc vòng mà Lamia ném một cách rụt rè đều rơi trúng vào ô 5 điểm.
“Đúng là cao thủ.”
“Thiên tài! Cô Lamia! Đi thi đấu quốc gia đi!”
“...”
Hai má Lamia hơi ửng hồng.
*
Lamia, người ban đầu còn hơi lạc lõng, về sau cũng tham gia rất tích cực.
Nhiệt huyết đó lớn đến mức nào ư?
“Không, cô Lamia. Cho tôi xin một cái giấy chứng nhận nhà đất thôi mà. Đi mà.”
Dù tôi – kẻ đang bị lột sạch linh hồn vì trò Cờ tỷ phú (Blue Marble) – có van xin thảm hại thế nào.
“…Không thể chuyển nhượng được. Xin hãy hiểu cho.”
Cô ấy cũng chẳng thèm mảy may lay chuyển…
Bình thường nếu tôi có cướp giấy tờ nhà ngay trước mặt, cô ấy cũng sẽ nói: ‘Vâng… một người như tôi thì nhà cửa gì chứ… vỉa hè là đủ rồi’ rồi đưa cho tôi. Vậy mà tiền giả trong trò Cờ tỷ phú thì cô ấy không nhường lấy một đồng.
“Aooo. Lại vào đảo hoang rồi.”
“A ha ha ha!! Robinson Regret!”
“...Phụt…”
“Im đi. Lamia, cô quay mặt đi chỗ khác rồi lén cười tôi cũng thấy hết đấy nhé. Đổ ra số 1 là tôi thoát rồi. Hai người cứ đợi đấy. Tôi sẽ lột sạch đến khi hai người chỉ còn đúng cái nịt.”
-Vút
Thế nhưng, như muốn bảo tôi hãy bỏ cuộc đi, xúc xắc không ra số 1 mà lại ra tận số 6.
Chết tiệt, tại sao "Gia hộ của Lưỡi bén" không có tác dụng với xúc xắc hả trời!
Cứ thế bị trấn lột tiền, cuối cùng ngay cả Teinos – mảnh đất rẻ nhất tôi mua ở ô đầu tiên – cũng bị thâu tóm mất.
“Không được.”
Regret tội nghiệp đã mất sạch cả quê hương thực sự và trở thành kẻ trắng tay.
Những mảnh đất của cô ấy mà dẫm vào là đời coi như tàn… Tôi đã vùng vẫy bằng kỹ thuật nhảy lò cò như con ếch trên cầu đá để né tránh, nhưng rồi…
“Không, đúng là bị ép đến chết mà.”
Cuối cùng tôi đã dẫm phải Hoàng cung đắt nhất của Lamia…
Dù vậy… nếu là Lamia thì sao nhỉ…?
Liệu có cơ hội nào để thương lượng không…?
“…Cô sẽ tha cho tôi chứ?”
“3 vạn vàng ạ.”
Regret phá sản.
Giờ thì tôi cầm chắc cái kết bị đánh "Indian Bob" (trò chơi vỗ lưng) trong vòng 10 giây rồi. Khả năng cao là tôi sẽ thăng thiên giữa chừng mất.
“...Hay là tôi trả bằng tiền mặt thay vì tiền trong game được không?”
“?”
…Tôi có tiền thật mà…
“Nằm xuống!!!”
Nilleone đang há hốc mồm cười sằng sặc yêu cầu tôi đưa lưng ra. Nhìn ghét thế không biết.
“...Nhẹ tay thôi nhé.”
-Bộp bộp bộp bộp bộp!
Vừa run rẩy nằm xuống, một trận mưa đòn như sấm sét đã quét qua lưng tôi.
“Ư hự! Trúng, trúng xương rồi! Á! Đồ chết tiệt! Đừng có dùng cùi chỏ.”
Bất kể là học viên xếp hạng bét hay gì, cô nàng cũng chẳng thèm nương tay.
“...”
Ngay cả Lamia nhút nhát, người trước đây còn chẳng dám đập trứng vào trán, giờ cũng dồn chút lực vào tay. Điều đó lại khiến tôi cảm thấy khá dễ chịu.
“Khà khà khà! Gà vãi~ Chơi dở tệ! Sao hả!? Muốn làm ván nữa không? Hử? Hử?”
Tôi chỉ muốn ném xúc xắc vào mồm cô nàng thôi.
“Cút đi. Cái trò may rủi chết tiệt. Không bao giờ chơi nữa.”
“...Phụt, hức…”
Lamia, người nãy giờ quan sát phản ứng của tôi, lại lấy hai tay che mặt cố nhịn cười.
…
Nilleone nhìn cảnh tượng đó với vẻ mãn nguyện.
…Chắc vẻ mặt tôi lúc này cũng giống cô ấy thôi.
“Hê hê! Tôi đi mua nước đây! Đợi đấy!”
Đi đường bị xe ngựa tông đi.
…
“A… Nilleone. Con nhỏ điên này… Lực tay khỏe kinh khủng…”
Chắc là do tôi yếu thôi… Nếu không cầm thứ gì trong tay mà đánh nhau, tôi chắc chắn 100% là mình sẽ thua. Phải tập thể dục nhiều hơn mới được. Thật đấy…
“...Hử?”
Một bàn tay nhẹ nhàng xoa lên những chỗ tôi vừa bị đánh mà không hề phát ra tiếng động.
“…”
“...”
Chẳng hiểu sao tôi không ghét sự tĩnh lặng đó, nên đã cuộn người lại thêm một chút.
Một lúc sau, khi Nilleone quay lại, bàn tay trên lưng tôi cũng rời đi.
“A, vẫn còn nằm đó à? Regret đúng là đồ làm quá.”
“...Ờ. Phải đấy. Đau thật mà.”
“Regret gà mờ Cờ tỷ phú…! Giờ mình đi chơi trò khác đi chứ?”
“…Chơi thêm ván nữa cũng được.”
“Hả?”
*
Sau đó, chúng tôi tiếp tục thưởng thức đủ loại trò chơi trong khu vui chơi như lũ ngựa hoang bị đốt đuôi.
Tôi cũng thấy vui. Lamia cũng vậy.
Chỉ là…
Bắn cung, đá bóng, tìm điểm khác nhau, rút bài Joker… chẳng có trò nào tôi giỏi cả…
Chủ yếu là Nilleone và Lamia chơi tốt.
“Phù…”
Nilleone thở dài.
“Regret…?”
“Vâng.”
“Chà, nói sao nhỉ… Hơi kỳ kỳ nhỉ? Cô Lamia cũng đang nhìn đấy…”
Cô nàng, người chơi tốt hơn tôi nhiều, bắt đầu lên mặt dạy đời. Cô ấy đang ăn viên kẹo caramel mà họ vừa thắng được làm phần thưởng.
“Cho xin một viên nữa đi.”
“Nói ‘Tôi là đồ ngốc’ đi rồi cho.”
“Tôi là đồ ngốc.”
Tuy cay đắng nhưng mà kẹo ngon thật.
“Regret. Regret của chúng ta giỏi trò gì nhỉ? Hử?”
Nilleone, sau khi nhét kẹo vào miệng tôi, khoanh tay hỏi như một bà mẹ khi con mình thi trượt tất cả các môn.
“Giỏi cái gì á…? Có cái đó sao…”
Tôi bắt đầu mất tự tin rồi đấy.
“Ừm… Đánh bóng chày?”
Dù tôi từng đánh nát cả quả bóng, nhưng chưa bao giờ đánh hụt cả.
“Được rồi. Còn gì nữa?”
“…Đập chuột chũi…”
Chỉ cần tôi cầm búa là lũ chuột chũi sợ quá chẳng dám thò đầu ra luôn.
“Nói mấy cái không có ở đây thì ai mà tin? Đồ, đồ ngốc Regret!”
Đúng là vớ được thời cơ rồi. Nilleone đang tranh thủ lúc này để lên mặt cả đời luôn đây mà.
“Chịu thôi chứ sao. Toàn là mấy trò lần đầu tôi chơi…”
“Suỵt. Đứa xếp bét… mà dám cãi à?”
“Vâng. Xin lỗi vì tôi là sinh vật chỉ biết tốn cơm tốn gạo.”
“Cô Lamia cũng đang nhìn đấy, làm tốt chút đi chứ…? Nhé?”
“...Ừ… Xin lỗi. Nhưng mà cho xin thêm viên kẹo nữa được không?”
Giờ cứ việc gáy cho sướng mồm đi. Đợi đến lúc lễ hội có mấy trò tôi vừa kể, tôi sẽ cho cô biết tay. Tôi sẽ cá cược cạo đầu để biến cái mái tóc vàng như phân kia thành đầu trọc lốc luôn.
…
Thật là mất mặt trước mặt Lamia quá.
“Không sao đâu ạ.”
“Dạ?”
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Lamia lên tiếng.
“Ngài Regret cứ như thế này là tốt rồi ạ.”
“...”
…Cái gì thế. Cái câu đánh giá cửa miệng dành cho mấy đứa vô dụng kiểu “Chỉ cần khỏe mạnh là được rồi” này.
Thế nhưng, biểu cảm của cô ấy khi nói câu đó lại nghiêm túc đến mức khiến tôi ngạc nhiên.
“Mời ngài dùng ạ.”
Cô ấy đưa cho tôi viên kẹo caramel vừa mới thắng được.
“Cô Lamia cũng ăn đi chứ. Cô đưa hết cho tụi tôi rồi còn đâu.”
Viên kẹo caramel có vị hơi giống kẹo vitamin Tenten. Vị ngọt rất vừa phải, ngon tuyệt.
-Lắc đầu.
Lamia cứ nhận được cái nào là lại đưa hết cho tôi và Nilleone. Có vẻ cô ấy chỉ thích chơi chứ chẳng quan tâm gì đến phần thưởng.
“Hôm nay vui quá đi! Đúng không?”
“...Thì cũng vui.”
Và tôi thấy Lamia cũng khẽ gật đầu. Quá mãn nguyện rồi.
“Nhanh lên, đi chơi thêm trò nữa trước khi đóng cửa nào!”
Nilleone sải bước đi trước.
-Bộp!
-Bộp!
Đang đi theo, tôi bỗng bị thu hút bởi những âm thanh ồn ào phát ra từ một phía.
‘...Tania?’
Một cô gái với mái tóc đuôi ngựa kép màu đỏ đang đấm túi bụi vào chiếc máy đo lực đấm được chế tạo bằng ma lực.
-Bộp!
-Bộp!
‘...Nghe cái tiếng kìa.’
Tại sao cô ta không phải là một võ sĩ nhỉ? Cái bao cát như đang gào thét muốn được chết quách đi cho xong ấy.
‘Sao cô ta lại làm thế nhỉ… Lẽ nào?’
Vì cuối tuần không có Regret để đánh nên cô ta phải đến đây tìm thứ gì đó để xả à?
Giống như mấy con chó con đang tuổi mọc răng, nếu không cho chúng đồ chơi để gặm thì chúng sẽ cắn nát cả bộ sofa?
Đúng là phong cách của cô ta, lúc nào cũng phải đập phá thứ gì đó thì mới hả dạ.
‘Đừng để chạm mắt nhau…’
*
Đây là lúc có thể chơi thêm một trò cuối cùng.
“Ưm… Trò gì thì tốt nhỉ.”
Nilleone bận rộn nhìn quanh để chọn trò chơi cuối cùng.
‘…Chơi cái gì cũng được. Đại đi.’
Miễn không phải là mấy trò cá cược đánh nhau là được. Dù sao thì ở đây cũng chẳng có trò nào tôi giỏi cả.
…
Tiếng bước chân của Lamia, người nãy giờ vẫn đi theo sau, bỗng dừng lại.
Quay lại nhìn, tôi thấy cô ấy đang nhìn chằm chằm vào một nơi khác chứ không phải tôi.
‘...?’
Như thể cô ấy đã để quên thứ gì đó rất quan trọng.
Đôi mắt cô ấy dán chặt vào một gian hàng trò chơi nằm trong góc khuất, nơi chẳng có học sinh nào qua lại và ông chủ thì đang ngủ gật gù.
Cô ấy không thể rời mắt khỏi kệ trưng bày phần thưởng ở đó.
“…Cô có món gì muốn lấy à?”
Tôi hỏi cô ấy.
“Ngài Regret.”
“Vâng?”
“Trò chơi cuối cùng. Tôi có thể chọn được không ạ?”
Lần đầu tiên Lamia tự mình chọn một trò chơi.
*
Tôi hiểu tại sao chỗ này lại vắng khách rồi.
‘Lão già này chẳng có khiếu kinh doanh gì cả.’
…Đó là trò dùng đũa gắp hạt đậu.
“...”
Lamia liên tục thất bại.
“Á! Sao hạt đậu này trơn thế không biết!”
Nilleone cũng chơi hỏng bét.
-Này… Chắc mấy đứa đó không biết gian hàng này rồi.
-Chỗ đó là lừa đảo mà… Nghe bảo lão ta bôi dầu lên hạt đậu đấy.
-Hồi trước tôi cũng không biết nên mới chơi thử.
Đứng đợi trong khi xách túi đồ cho hai cô nàng, tôi nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán như vậy.
Quả nhiên. Nhìn hai cái nốt ruồi to tướng cạnh mũi lão chủ là biết ngay phường lừa đảo rồi.
Sau bao nỗ lực mà không thành, cả hai lững thững đi về phía tôi như những kẻ bại trận.
“...Ư ư, đi thôi.”
Nilleone nói.
“Phải đấy. Đi thôi. Cái khu vui chơi đáng ghét này.”
Giờ tôi ghét khu vui chơi này ngang ngửa với sân tập võ rồi… Không bao giờ quay lại nữa. Tôi bước đi theo Nilleone.
-Lộp cộp
…
Tôi quay đầu lại. Ánh mắt của Lamia vẫn dán chặt vào kệ trưng bày phần thưởng.
“Món đồ cô muốn lấy là gì thế?”
“...Không có gì đâu ạ.”
“Thành thật nói cho tôi biết đi.”
“…”
Ngón tay trắng ngần của Lamia rụt rè chỉ vào một con vịt nhồi bông nằm trong góc.
“...Là con vịt đó ạ.”
Không phải là con gấu Teddy khổng lồ trông có vẻ là giải nhất, cũng chẳng phải thanh trường kiếm nghi lễ được lau chùi sáng bóng, mà là một con vịt nhồi bông trông cũ kỹ và xấu xí.
“Cô thích vịt à?”
“…Cũng không hẳn là vậy…”
“Thế thì tại sao? Con gấu lớn kia chẳng phải tốt hơn sao?”
“…Vì nó trông giống với… món quà tôi đã làm mất ngày xưa… Tôi chỉ hơi bị xao nhãng một chút thôi. Giờ không sao rồi ạ. Chúng ta đi thôi.”
“Đợi chút đã.”
Đây là phần thưởng đầu tiên mà Lamia mong muốn. Tôi muốn lấy nó cho cô ấy.
Tôi giao túi đồ cho cô ấy rồi bước vào trong. Gắp hạt đậu à? Suy cho cùng thì cũng chỉ là dùng đũa thôi mà.
“Một lượt chơi bao nhiêu tiền?”
“20 đồng đồng (copper).”
…Lấy đắt thế. Bảo sao chẳng có khách.
*
Lão chủ quán trông có vẻ gian xảo há hốc mồm kinh ngạc.
Cả Nilleone và Lamia đang đứng xem cũng vậy.
“R-Regret… Không trơn à!?”
“Tôi có thấy trơn gì đâu.”
Lão chủ quán mồ hôi hột chảy ròng ròng, lắp bắp:
“K-Không thể nào! Làm sao cậu có thể gắp hết chỗ đó được!? Có gian lận không đấy!?”
Này ông già. Ông không được lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên đó chứ. Nếu thế thì hóa ra chính ông mới là kẻ gian lận à.
Nilleone vui sướng vỗ tay như điên.
“T-Tất cả chỗ đậu đó luôn! Để xem. Có bao nhiêu hạt nào…”
Cô ấy đếm được tổng cộng 35 hạt.
Nghe nói 20 hạt là được giải đặc biệt rồi.
Lão chủ quán đứng bật dậy cái rầm.
“H-Hãy để tôi được chào tạm biệt nó lần cuối!”
Chắc lão nghĩ mình sắp mất món đồ đó nên đã ôm chầm lấy con gấu Teddy khổng lồ và ôm hôn thắm thiết. Cái mặt đầy dầu của lão dính hết lên đó rồi kìa.
“Không phải cái đó.”
Tôi chỉ vào con vịt nhồi bông mà Lamia mong muốn.
“...Hả, hả? Cái đó á?”
“Không được sao?”
“Đ-Được chứ, sao lại không!”
Lão cố che giấu vẻ bàng hoàng, vội vàng đưa con vịt nhồi bông ra.
Tôi nhận lấy rồi đưa cho Lamia.
“Của cô đây.”
“…”
Cô ấy ngẩn ngơ nhận lấy con búp bê.
...
Đôi mắt lấp ló sau mái tóc mái hướng về phía tôi.
Chính là đôi mắt đã nhìn chằm chằm vào con vịt nhồi bông trên kệ lúc nãy.
“...Sao thế?”
“...”
“Cô Lamia?”
...
Dù sao thì, trả được ơn viên kẹo caramel lúc nãy là tốt rồi.
"Đi thôi nào."
-Chộp
Khi tôi vừa quay lưng định đi ra, cô ấy đã nắm lấy tay tôi kéo lại.
“Thực sự, thực sự, lần này tôi nhất định sẽ trân trọng nó. Regret.”
“...?”
Cô ấy nói trong khi ôm chặt con vịt nhồi bông vào lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
