70
“Từ chức cái gì. Cứ làm đi. Phiền phức quá.”
“Giờ thầy thèm giấu giếm vẻ lười biếng luôn rồi đấy à. Em không làm đâu.”
“Cứ làm đi. Nếu không ta cho 5 vạn điểm phạt nhé?”
“Thầy đang tống tiền em đấy à?”
“Ừ.”
“Em sẽ mách hiệu trưởng đấy. Rằng thầy Harvey quên béng vụ bầu lớp trưởng, mãi đến tận tháng Năm mới chịu làm.”
“Vất vả cho em rồi, Regret. Từ chức đi và nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Tôi chẳng mảy may có ý định làm lớp trưởng. Từ hồi tiểu học, tôi đã luôn là một con ong chăm chỉ chuyên nhắm vào những vị trí "ngon ăn" nhất, bắt đầu bằng chân chân trực nhật tưới cây xương rồng (hai tuần một lần).
“Làm lớp trưởng có quyền lợi riêng, lại còn được cộng điểm ưu tiên sau khi tốt nghiệp nữa, em thấy ổn chứ?”
Nghe đến chữ "điểm ưu tiên", Chloe bật dậy ngay lập tức. Cái mặt cô nàng hiện rõ vẻ: "Cái gì!? Có vụ đó nữa hả? Biết thế mình cũng làm!"
“Vâng. Không sao đâu ạ.”
Mấy cái điểm ưu tiên đó chẳng khác gì quà tặng khuyến mãi dụ dỗ của mấy tôn giáo cả. Tôi cũng chẳng định nộp đơn xét tuyển tổng hợp vào đại học, và tôi dám cá là thời gian và công sức bỏ ra còn nhiều hơn cả cái đống điểm cộng đó. Thà dùng thời gian đó mà học còn hơn.
Ngay từ đầu, tôi cũng chẳng cần cái thứ điểm chác sau khi tốt nghiệp làm gì.
'Rốt cuộc là đứa nào đã bầu cho mình nhỉ?'
Để tôi truy vết nét chữ, đứa nào yếu hơn tôi thì chuẩn bị ăn đòn trừng phạt đi.
“Được rồi. Thế em muốn nhường lại cho ai?”
Harvey hỏi.
“Để xem nào… Này. Có ai muốn ôm cái việc chết tiệt này không.”
Frida là người giơ tay nhanh nhất, thế là tôi giao luôn cho cô ấy.
“Từ giờ Frida là lớp trưởng.”
- Bộp bộp bộp.
“Frida. Chọn lớp phó đi. Đó là đặc quyền của lớp trưởng.”
“Là Regret ạ.”
“Á.”
Thế là tôi trở thành lớp phó.
*
“Còn vài chuyện cần thông báo nữa… Cái chức chủ nhiệm này sao mà lắm việc thế không biết…?”
Nghỉ quẫn đi cho rảnh nợ, ông người này ơi…
Cứ nộp đơn từ chức rồi rời khỏi Excel đi. Lười đến mức đó thì sao ông vẫn tự lo cơm nước được hay vậy.
“Cuối cùng thì lịch trình viễn chinh cũng đã được ấn định. Các thành viên tinh nhuệ trong lớp Đặc biệt A của chúng ta sẽ được tuyển chọn.”
…
‘Thấm thoát mà thời gian đã trôi qua nhanh vậy rồi sao.’
Thấy nhắc đến chuyện viễn chinh, nghĩa là tiến độ của cuốn tiểu thuyết đã đi đến mức không còn gọi là giai đoạn đầu được nữa rồi.
“Viễn chinh là gì thì chắc ai cũng biết rồi nhỉ? Ta bỏ qua phần giải thích nhé?”
…
Sắc mặt của đám học sinh bắt đầu hiện lên vẻ khinh bỉ nhẹ. Đến lúc đó Harvey mới cảm thấy chút nguy cơ, khẽ hắng giọng rồi tiếp tục giải thích.
Viễn chinh.
Đó là việc thành lập một đội thám hiểm tinh nhuệ trong Excel để khám phá các hầm ngục chưa được khai phá hoặc các khu vực bên ngoài.
Được tích lũy kinh nghiệm thực chiến cùng giáo sư hướng dẫn, lại còn có cơ hội săn lùng những trang bị hiếm hay chiến lợi phẩm như đá quý, viễn chinh chính là sự kiện quy mô lớn nhất của Excel.
Vì là đội tinh nhuệ nên không phải ai cũng có thể tham gia. Nhà trường sẽ xem xét tổng hợp từ thành tích, thái độ, danh tiếng cho đến năng lực cá nhân để chọn ra những nhân tài xuất sắc nhất.
Chỉ riêng việc được chọn vào đội viễn chinh đã là một vinh dự lớn lao, và nó mang lại điểm cộng ý nghĩa trong học bạ cũng như bảng điểm. Tất nhiên, bản thân chuyến đi cũng đem lại rất nhiều lợi ích khác.
Vì vậy, đây là sự kiện mà bất kỳ sinh viên nào của Excel cũng thèm muốn.
Học sinh lớp Đặc biệt có khả năng được chọn cao, nhưng không phải là tuyệt đối. Do đó, ngay cả trong nhóm tinh anh của những kẻ tinh anh này, vẫn có những người cảm thấy thất vọng và nản lòng.
“Này. Số 11. Nghe gì mà chăm chú thế?”
Gulvig cười nhạo tôi khi tôi đang ngồi chống cằm.
“Biết thừa là cậu chẳng có cửa được chọn rồi mà?”
Hắn hừ mũi, đôi mắt xanh biếc tràn đầy sự tự tin.
…Đây rồi. Một người bạn sắp sửa thất vọng và nản lòng.
Ừ, chú em không được chọn đâu.
Tôi định "spoil" luôn cho hắn một trận nhưng lại thôi.
“Địa điểm đã được quyết định. Nếu không có gì thay đổi thì sẽ giữ nguyên như vậy.”
Địa điểm y hệt như trong nguyên tác.
Thung lũng Gió.
Hồ Lá Lớn.
Byeolbiruk.
“Vì đây là chuyến viễn chinh dành cho năm nhất nên sẽ không có những việc nguy hiểm như mất mạng hay gì đâu.”
Không đâu. Có đấy.
“Đến Hồ Lá Lớn chắc sẽ thú vị lắm. Thảm thực vật ở đó lớn một cách bất thường, các em sẽ phải di chuyển bằng cách bước lên những lá sen khổng lồ như những phiến đá bắc cầu vậy.”
Đó cũng là nơi tôi từng muốn đến. Tôi đã viết rằng phong cảnh ở đó tuyệt đẹp.
“Thung lũng Gió thì… lạnh. Và nghe bảo thỉnh thoảng có Wyvern xuất hiện nên hãy cẩn thận. Chúng sẽ quắp người ta về tổ, vỗ béo vài ngày rồi mới ăn thịt. Mà chắc chẳng có đứa ngu nào để bị bắt đi như thế đâu nhỉ.”
Tôi nhìn sang Ed và Chloe.
‘Ở đây này.’
“Byeolbiruk là nơi được đặt tên theo những vách đá trong hẻm núi đính đầy các loại khoáng thạch đặc biệt trông như bầu trời đêm. Có tin đồn nhảm là đâu đó trong hang động có thanh Long kiếm huyền thoại… Đừng bận tâm làm gì.”
Không phải tin đồn nhảm đâu.
- Rì rầm rì rầm.
Vừa nhắc đến chuyện viễn chinh, bầu không khí trong lớp đã xôn xao hẳn lên.
Đa số học sinh lớp Đặc biệt A đều xuất thân từ những gia đình giàu có.
Những đứa trẻ từ khi sinh ra chỉ biết đến học hành và luyện kiếm, giờ đây lần đầu tiên được bước ra ngoài vòng tay bảo bọc để đi phiêu lưu…!
Được khám phá thế giới mà mình vốn chỉ ngưỡng mộ qua sách vở, không học sinh nào là không thấy tim đập rộn ràng.
“Hy vọng tất cả đều được chọn.”
“Đúng vậy.”
Cả Baria, cả Julius.
“…”
Ngay cả Tania cũng đang chăm chú lắng nghe lời Harvey với vẻ mặt hơi phấn khích.
“Regret… Nếu cậu được chọn, tớ sẽ chuẩn bị cho cậu băng cá nhân có bùa hộ mệnh đuổi muỗi, cuộn giấy dịch chuyển Quick Casting, và cả gối chặn không xuyên âm dù là tiếng rồng gầm.”
“Được rồi mà. Đã bảo là được rồi. Đừng có đối xử tốt với tôi nữa, đồ quái vật ngực bự.”
“...Ừ. Tớ là quái vật ngực bự. Phải rồi. Không sao đâu. Dù cậu có nói thế thì cũng chẳng thấm tháp gì so với món di vật mà tớ đã làm hỏng… Tớ phải chuộc lỗi cả đời…”
Làm ơn hãy quay lại làm cái đồ quái vật ngực bự tầm thường như ngày xưa đi. Hãy quay lại làm cái đứa ngốc nghếch chạy hùng hục bằng tất cả "sức mạnh của sữa" ấy.
“Regret…! Cậu định mang cơm hộp gì đi thế? Có sườn nướng không?”
Ed có vẻ vẫn còn nhớ món sườn nướng dạo nọ, hắn liếm môi một cách trơ trẽn. Thấy hắn hào hứng với chuyến đi, tôi bèn hát cho hắn nghe một đoạn về hành trình tìm dòng nước mát trong thung lũng có tiếng vọng, thế là hắn túm lấy tôi lắc lấy lắc để như sắp khóc đến nơi.
“Này. Michael. Mà hồi nãy lúc bầu lớp trưởng cậu bầu cho ai thế?”
“…Ơ, ơ hả?”
Gulvig đang túm lấy Michael để tra hỏi gì đó.
Khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày của lớp Đặc biệt A, bầu không khí giờ đây náo nhiệt như lễ hội.
“...”
Chỉ duy nhất Lamia vẫn giữ khuôn mặt vô cảm nhìn vào cuốn sách.
Không phải cô ấy đang đọc. Cô ấy đang giả vờ đọc.
Bởi vì suốt hơn 20 phút rồi mà cô ấy vẫn cứ dừng ở đúng một trang đó.
“...”
Cô ấy sẽ không bao giờ được chọn vào đội viễn chinh.
Vì tiêu chí tuyển chọn có bao gồm cả danh tiếng nữa.
“Chẳng hiểu sao mọi người lại muốn đi viễn chinh đến thế nhỉ. Phải không?”
“Dạ?”
Ánh mắt đang cụp xuống của cô ấy hướng về phía tôi.
“Ở trường uống nước táo rồi chơi với Nabi chẳng phải tốt hơn nhiều sao? Đúng không ạ?”
Tôi khua tay giả làm cái chân trước của con mèo bắt chước Nabi.
…
Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười dường như chỉ dành riêng cho tôi thấy.
“Vâng… Đúng là như vậy… Regret.”
Đang lúc nhìn nụ cười gượng gạo vụng về đó, Harvey lại tiếp tục nói.
“Vì ý kiến của lớp trưởng cũng tác động đến tiêu chí tuyển chọn thành viên, nên hãy liệu mà cư xử cho tốt vào.”
“Nghe thấy chưa hả các bạn? Tớ sẽ không chọn ai hết. Tớ chỉ chọn mỗi Regret để đi tuần trăng mật thôi.”
“Đúng là điên thật rồi.”
Tôi dùng ngón trỏ vẽ một vòng xoáy trên đầu, khiến vài đứa bật cười. Frida thì phồng má giận dỗi.
‘...Ơ?’
Sao thế này nhỉ?
Truyện học đường của mình vốn có bầu không khí thế này sao.
“À này Regret. Sắp tới sẽ có buổi họp của Hội đồng kỷ luật đấy. Chuẩn bị lý do biện minh cho tốt vào.”
Nhắc mới nhớ, hình phạt cho vụ hành hung Tania vẫn chưa được đưa ra. Do thời gian đình chỉ học của tôi và kỳ thi chồng chéo lên nhau nên lịch trình cứ bị hoãn mãi, đến tận bây giờ mới tổ chức.
“Vâng.”
“Và… thông báo cuối cùng… Phù, sao mà lắm chuyện cần truyền đạt thế không biết. Nếu là trong tiểu thuyết thì chắc cũng phải chiếm hết 2 chương rồi đấy.”
Với một kẻ có mức độ hoạt động tương đương con lười như Harvey thì đây quả là một lịch trình quá tải.
“Sắp tới sẽ có buổi dự giờ.”
?
Tôi nghi ngờ cái lỗ tai vốn chưa từng làm mình thất vọng bấy lâu nay.
“Các phụ huynh hoặc người bảo hộ sẽ đến để quan sát nội dung tiết học của các em-”
- Bật dậy!
“Không, làm gì có chuyện đó!? Tôi chưa từng viết cái nội dung đó bao giờ!”
“…”
Mọi ánh mắt của Harvey và các sinh viên đều đổ dồn vào tôi, kẻ vừa bật dậy phản ứng dữ dội.
“…Cái đó? Chưa từng viết bao giờ? Em đang nói cái gì thế?”
“…Không có gì ạ.”
Dự giờ? Cái quái gì đang giáng xuống đầu tôi thế này.
Trong đầu tôi không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh cô bạn gái xăm trổ, vác đại kiếm, tóc tím tết bím và hay chửi thề.
...
‘Tuyệt đối không được để Bianca biết chuyện này.’
Nhân cơ hội này, hay là mình chính thức công bố mình là trẻ mồ côi, nhấn mạnh mạnh mẽ rằng mình là kẻ cô độc không gia đình, không họ hàng, cũng chẳng có người quen luôn nhỉ.
“Thư mời đã được gửi đi hết rồi.”
“? Cả của em nữa ạ?”
“Ừ. Của em thì nghe bảo Delekis đã gửi riêng rồi.”
Đồ khốn kiếp này.
*
Tôi xông thẳng vào khu nghỉ ngơi của giáo viên.
Mụ phù thủy đã đẩy tôi vào cảnh "thái giám" đang thong thả nhâm nhi trà hồng, má áp vào cuốn *Lee Soon-sil* tập 12 mà tôi viết với vẻ nũng nịu.
“Cô nuốt trôi miếng trà đó sao?”
“Phụt!!! Á nóng nóng!!”
Dù bị đổ trà lên người nhưng cô ta lo cho cuốn sách trước cả cái tay của mình.
“Phù, tác giả Lee của tôi ơi. Làm tôi suýt rớt cả tim ra ngoài rồi. Xuất hiện lù lù sau lưng thế này thì dở quá.”
“Sao cô lại gửi thư cho Bianca?”
Nghe câu đó, mặt cô ta cắt không còn giọt máu.
“…Khoan đã, khoan đã nào. Bình tĩnh đi em.”
“Cô bảo em bình tĩnh thế nào được? Nói mau đi. Trước khi em tịch thu cuốn sách đó.”
Dường như chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến cô ta sợ chết khiếp, Delekis lập tức chắp hai tay cung kính, bày ra tư thế của một kẻ tội đồ.
Bỏ qua hết các tình tiết rườm rà thì đại loại là: trước đây cô ta thấy chướng mắt vụ tôi phá hỏng con Golem nên đã hèn hạ lên kế hoạch trả thù học sinh. Đúng lúc có buổi dự giờ, cô ta nhớ ra địa chỉ của Bianca trên bức thư của tôi vô tình bị gió thổi bay dạo nọ nên đã gửi thư mời đến đó.
- Đứa trẻ hư hỏng đã phá hỏng Goldol-i và Golsun-i của ta, hãy nếm mùi bị bạn gái ghét bỏ đi nhé.
Đúng là cái ý tưởng trẻ con như vậy đấy. Cô ta định gọi Bianca đến trường để trêu chọc một Regret có số lượng bạn bè là nữ giới nhiều một cách đáng ngờ.
“Thật đấy, thật mà. Lúc đó là trước khi em viết sách cho cô…”
“Không, ý tôi là. Nếu tôi không viết sách thì cô định hủy hoại đời học sinh của tôi luôn hả?”
“Hử? Tất nhiên là không rồi. Bị bạn gái mắng vài câu thì sao mà gọi là hủy hoại cuộc đời được? Delekis này tuyệt đối không bao giờ đùa giỡn quá trớn đâu.”
Rõ ràng là quá trớn rồi còn gì?
‘Cái người này tưởng Bianca là cô bạn thanh mai trúc mã hàng xóm hay ôm búp bê chơi đồ hàng chắc?’
Mà cũng đúng thôi. Ai mà ngờ được cô ấy lại là đại ca xã hội đen chuyên đi đánh nhừ tử đám du côn trong ngõ tối chứ?
“Cô gửi từ khi nào?”
“Hôm kia… thứ Bảy. Re, Regret...? Tập tiếp theo thì sao...? Chuyện này với chuyện đó là hai việc khác nhau mà..."
"Tập tiếp theo cái nỗi gì."
- Ầm đoàng!
Cảm giác lạnh sống lưng, tôi quay lại hòm thư. Quả nhiên, có một bức thư hồi đáp của Bianca to như cái lệnh bài khổng lồ. Nội dung là lời cảm ơn Excel đã mời cô ấy, và cô ấy hứa ngày hôm đó sẽ ăn mặc thật đẹp rồi đến, bảo tôi hãy mong đợi đi.
'Phải nói dối để cô ấy đừng đến mới được.'
Cứ bảo là đường đến Excel chết hết cả rồi đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
