Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Dạo chơi

Dạo chơi

- Cộc cộc cộc.

Tôi tỉnh giấc vào lúc bình minh xanh mờ.

Tiếng động chói tai vang lên phía sau cánh cửa gỗ.

Lũ quái vật đang xì xào bàn tán.

Không.

Quái vật chính là tôi mà.

“...”

Lối vào hang động nơi quái vật sinh sống lúc nào cũng bẩn thỉu.

- Cạch.

Tôi mở cửa.

Tôi đã hy vọng sẽ thấy xác chuột hay côn trùng nằm đó như mọi khi.

...

Chị hàng xóm lần đầu dạy tôi ma pháp.

Bà chủ tiệm xúc xích từng nói dối rằng đó là xúc xích thừa để tôi cứ tự nhiên nhận lấy.

Người đàn ông khờ dại đã bán đi chiếc đồng hồ quý giá không cho ai chạm vào, chỉ để mua con vịt bông cho đứa con gái nhõng nhẽo ngây thơ.

Những khuôn mặt ấy giờ đây dính chặt vào nhau như những khối đất sét rách nát, tạo thành một đống lù lù bị vứt bỏ.

...

Tôi hiểu mà.

- Tí tách.

Dù ký ức đã mờ dần.

Dù chúng đã lùi xa như một điểm nhỏ.

Nhưng điểm nhỏ ấy lại giống như cành cây vướng vào vạt áo, khiến tôi phải ngoảnh lại.

...

Tôi quỳ xuống trước đống xác người như núi.

Dùng ngón tay gỡ từng khuôn mặt ra.

Họ vẫn đang nở nụ cười rạng rỡ.

Thà rằng tất cả cứ khóc lóc đi thì tốt biết mấy.

*

- Cộc cộc cộc.

...

Tôi mở mắt.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng xuân ấm áp đang tràn vào.

“...”

- Sột soạt.

Tôi dùng mu bàn tay dụi mắt.

Đứng trước cửa, đôi bàn tay tôi bỗng run rẩy nhẹ.

- Cạch.

Tôi mở cửa.

- Piu!

- Cộp!

“...Á.”

Một con ếch bật ra đập nhẹ vào mũi tôi.

“...”

Con ếch nối với chiếc hộp bằng lò xo cứ thế đung đưa qua lại.

“Bất ngờ chưa?”

Cậu thiếu niên tóc đen nhìn mô hình con ếch mà cậu đã làm lớn hơn hẳn lần trước, gương mặt tràn đầy vẻ mong đợi và đắc ý.

“...”

Lại nữa rồi.

Hình như tôi lại sắp cười.

Lạ thật.

Phía sau cánh cửa ấy, vốn dĩ luôn là địa ngục cơ mà.

“Ngủ nướng nhé. Thêm một phiếu điều ước.”

“...Chẳng phải hôm qua anh cũng đi tập thể dục buổi sáng muộn sao?”

“Oa~ Hôm qua bảo không sao rồi mà. Thù dai thế. Không ngờ Lamia tiểu thư lại là người đáng sợ vậy nha.”

“...Xì.”

“Xì? Xì á!? Dạo này còn dám bật lại cơ đấy? Có giỏi thì đấm một phát xem nào. Hử?”

Từ lúc nào không hay, tôi đã bắt đầu chờ đợi cánh cửa địa ngục mở ra mỗi ngày.

*

“La, Lamia tiểu thư? Sao có thể như vậy được!? Cách ăn mặc này...”

Đội mũ cói rộng vành, mặc váy yếm đen trắng phối với ủng, Nilleone – người đã ăn diện hết mức để đi chơi điện tử – đang nhìn Lamia với ánh mắt đầy bất mãn.

“Đúng thế, Lamia tiểu thư. Bọn tôi đã chuẩn bị có tâm thế này mà... mặc đồng phục thì hơi quá rồi.”

Khi tôi vừa đồng tình.

“Cậu cũng thế thôi!!! Đang mặc nguyên bộ đồ thể dục còn gì!”

Nilleone sùi bọt mép, lên cơn co giật.

“Nói nhảm gì thế? Tiệm điện tử là chiến trường. Đã chơi là phải thắng sạch chứ.”

Đến lượt tôi cũng thấy ngán ngẩm với cách ăn mặc của Nilleone. Với cái bộ đồ điệu đà như dân chơi Henesys thế kia, làm sao cô ta định lập kỷ lục điểm cao ở tiệm điện tử được chứ?

“Này nhóc. Cô tưởng chúng ta đi chơi à? Tiệm điện tử là trò đùa chắc?”

“...Ơ, không phải đi chơi sao? Vậy để tôi đi lấy gậy phép và kiếm.”

“Cả hai người bị sao thế hả...!? Đây là lần đầu tiên tôi ở vị trí người bình thường đấy! Tôi không quen kiểu này! Tôi là người kỳ quặc à?”

Cô nàng, người đã tốn hai tiếng đồng hồ hôm qua ở phòng tôi chỉ để phối đồ đi chơi điện tử, giờ đang mếu máo như sắp nổ tung vì uất ức.

Đáng tiếc thay, Lamia là người chẳng có quần áo gì ngoài đồng phục và đồ vận động.

“Tôi có xu hướng hạn chế những khoản mua sắm không cần thiết.”

“A, không, sao lại nói lời đau lòng thế! Làm gì có đứa con gái nào không thích làm đẹp chứ!?”

“Kẻ như tôi dù có làm đẹp cũng chẳng ai vui vẻ gì đâu.”

“Ê. Không phải thế đâu nhé.”

Tôi xen vào.

“Hả?”

“Lamia tiểu thư bây giờ đã là người đẹp nhất Excel rồi, nếu mà diện lên thì chắc chắn là cực kỳ xinh đẹp luôn. Tôi mong chờ lắm đấy?”

“Dừng lại đi. Cấm nói từ 'xinh đẹp'.”

Ừ, không cấm được đâu.

- Keng.

“Không phải cấm, mà là chuyển sang dịch vụ trả phí rồi.”

Lamia nhìn 5 đồng xu đồng trong tay với vẻ mặt không hài lòng.

“A, không được rồi! Regret! Hôm nay phải đưa Lamia tiểu thư đi mua sắm nữa!”

“Hả?”

Lamia hỏi lại với vẻ mặt như thể mình nghe nhầm.

“Không được. Tôi thì làm gì...”

“Chà. Vẫn còn kháng cự dữ dội nhỉ.”

Thấy tôi cười nhạo sự kháng cự của "thường dân" Lamia.

“Hô hô~ Đúng thế. Lamia tiểu thư, cô vẫn chưa hiểu bọn tôi sao?”

Giờ đến lượt Nilleone cũng đã nắm bắt được nhịp điệu, hùa theo một cách đầy gian xảo.

Lamia bộ vẫn chưa nhận ra cái luồng lạch này sao?

Cô ấy nghĩ mình có thể thoát khỏi bọn tôi à?

“Nếu tôi mặc thường phục... chắc chắn... đội cận vệ sẽ xuất quân. Bộ Tư pháp sẽ xử phạt tôi nghiêm khắc.”

Lamia nói với giọng run rẩy như một bệnh nhân sợ máu bị bắt xem video lễ hội cà chua Tây Ban Nha.

“A, lôi thôi quá. Nilleone?”

“Rõ! Thuyền trưởng Regret! Tôi sẽ áp giải cô ấy đến cửa hàng đồ bơi...!”

Lamia, mặt cắt không còn giọt máu, lúc này mới chịu ngoan ngoãn đi theo.

*

Khu vực của Excel có những con phố ẩm thực giống như khu đại học, và so với thời trung cổ thì cũng có khá nhiều trò giải trí. Cũng phải thôi, đây là thế giới tiểu thuyết tình cảm hài hước mà? Nếu nội dung giải trí chỉ có cờ vây hay Othello thì làm sao tiến triển được mấy cảnh tình tứ.

Trước khi nhập học, khi ra phố, cũng có những cửa hàng xua đuổi Lamia.

“Vâng. Tôi hiểu rồi. Hai mì Ý sốt kem, một bít tết cỡ lớn, một pizza tôm...”

Nhưng bây giờ vị thế đã khác.

- Đây ạ. Chủ quán bảo xuất trình thẻ học sinh sẽ được giảm giá đúng không.

-... À, nếu là lớp Đặc biệt A thì... vâng...! Xin mời vào!

Dù có muốn đuổi Lamia đi chăng nữa, cũng chẳng có cửa hàng nào đủ gan dạ để đuổi cả Regret – bạn cùng lớp của Hoàng tử Baria Ran Carlos.

Dù vậy, tôi cũng không muốn dùng đặc quyền để làm loạn hay quảng cáo "Lamia ở đây này" ngay giữa quán, nên chúng tôi chọn một chỗ ngồi hơi khuất trong góc. Quan trọng nhất là tôi không muốn Lamia cảm thấy khó chịu.

“Ăn nhiều vào nhé!”

Nilleone cười đến tận mang tai.

“Vâng...”

“Ngon không!?”

“Vâng.”

Sự nôn nóng hỏi han ngay cả khi người ta còn chưa kịp ăn.

Một Nilleone đang hưng phấn tột độ và một Lamia lần đầu đi ăn ngoài với gương mặt như sắp nghẹn đến nơi.

“Lamia tiểu thư, ăn cái này nữa đi. Cả cái này! Cái này nữa!”

“Vâng... Tôi đã no lắm rồi. Thôi mà...”

‘Phấn khích ghê nhỉ.’

Bầu không khí vô cùng hòa hợp. Phấn khích đến mức cô ta còn chuyển cả đĩa hàu chiên mà tôi định gắp sang trước mặt Lamia. Tôi định dùng nĩa đâm cho một phát nhưng vì sợ cái *Gia hộ của Lưỡi bén* nên đành nhịn.

Uống nước cam liên tục trước khi món ăn ra nên giờ buồn tiểu quá.

“Tôi đi giải quyết nỗi buồn tí nhé.”

“Khụ khụ! Phụt! C-Cứ bảo là đi vệ sinh đi!!”

Nilleone, người đang mút ống hút nước cam đúng lúc đó, đỏ mặt ho sặc sụa.

“Tôi đi đái tí nhé.”

“Khônggg! Thô thiển quá, không cần phải nói huỵch tẹt ra thế đâu!!! Đang ăn với con gái mà sao bất lịch sự thế!? Đúng không!? Lamia tiểu thư!?”

“...”

Lamia, người sắp bị đống đĩa thức ăn đè chết, hiện rõ vẻ mặt ‘Cô thì khác gì...’. Một kẻ cứ chất đồ ăn thành núi trước mặt người muốn ăn uống yên tĩnh mà lại đi nói chuyện lịch sự thì đúng là nực cười.

“Phù, nhẹ cả người.”

Khi tôi giải quyết xong quay lại, bàn ăn vốn ồn ào của chúng tôi giờ lại bao trùm một sự im lặng lạnh lẽo.

- Vẫy vẫy.

Nilleone thấy tôi đi tới liền vẫy tay rối rít bảo tôi lại nhanh lên.

Hai người này cứ hễ thiếu tôi là lại ngượng ngùng.

Tôi định đi giật lùi để trêu họ thì thấy cô ta mấp máy môi: ‘B.I.A.N.C.A’. Lát nữa đi vệ sinh tôi sẽ nhổ nước bọt vào cốc nước của cô ta cho xem.

*

Vì là con phố gần như liên kết với Excel, nên các cửa hàng thường hoạt động theo lịch trình của học viện.

Số lượng học sinh đông đảo, lại chủ yếu là con em giới thượng lưu nên khu thương mại sạch sẽ này mới duy trì được. Vì đây là nơi được Hoàng gia hỗ trợ nên thuế được giảm mạnh, lại có lực lượng an ninh tuần tra thường trực nên an ninh tốt cũng là một điểm cộng.

Thế nên, việc được kinh doanh ở khu này đã là một biểu tượng rồi. Giống như Gangnam hay Apgujeong Rodeo vậy.

Dĩ nhiên không phải hạng tiểu thương tầm thường nào cũng có thể đến đây buôn bán. Chất lượng món ăn và dịch vụ ở đây coi như đã được bảo chứng.

Khác hẳn với quê hương tôi, nơi mà 6 phần 10 phụ nữ ra đường là hở ngực.

Cửa hàng quần áo.

“C-Cái này này...!”

Nilleone cầm chiếc váy yếm xoay vòng vòng, ý đồ muốn mặc đồ đôi với Lamia lộ rõ mồn một.

- Ánh mắt sắc lẹm.

“Lamia tiểu thư?”

“...!”

Lamia chạm mắt với cô nàng đang hùng hổ tiến lại gần định bắt mình mặc thử. Với vẻ mặt như thể sắp gặp họa lớn, Lamia định bỏ chạy thì bị tóm lấy cổ tay.

“Cô đi đâu đấy?”

Lamia bối rối giữa lớp tóc mái bù xù đen kịt.

Nilleone ướm thử bộ đồ lên người cô gái đang cúi gầm mặt.

“Ô ô ô! Thế nào? Regret? Thế nào!? Hả!?”

Giờ thì Nilleone còn chảy cả nước miếng. Nếu lúc này có ai dám cướp Lamia đi, tôi tin chắc cô ta sẽ đánh chết kẻ đó trong vòng 5 giây kể cả đó có là Frida đi nữa.

“Đẹp đến mức hủy diệt luôn.”

“Đúng không!? Đúng không! Nhưng mà...”

Nilleone đang vỗ tay tán thưởng bỗng dưng tối sầm mặt lại nhìn tôi.

“...Này Regret. Hôm qua lúc tôi mặc bộ này, cậu bảo nhìn như bút bi Monami... bảo xấu điên xấu đảo mà.”

“Ơ bộ này giống bộ hôm qua à? Tôi không biết đấy.”

“Th-Thế này là được rồi phải không ạ...”

Lamia lùi lại một bước khỏi bộ quần áo đang ướm trên người. Vẻ mặt cô ấy như muốn nói rằng mình không xứng với nó.

“Không được! Phải mặc thử chứ!”

Nilleone không để cô ấy thoát, ấn bộ đồ vào tay Lamia rồi đẩy cô ấy vào phòng thay đồ.

“...Thật sự... phải mặc sao? Chắc sẽ trông gớm ghiếc lắm.”

“Dĩ nhiên là phải mặc rồi.”

Tôi khoanh tay xen vào một cách nghiêm nghị. Lamia bước vào trong với gương mặt đau khổ như con sò bị đặt lên vỉ nướng.

“Aaa... Regret.”

Nilleone định lao đến ôm tôi với nụ cười rạng rỡ.

“Sao hôm nay cậu nghe lời tôi thế? Hử? Thấy tôi đáng yêu lắm đúng không?”

“Mắt mũi để đi đâu đấy? Ghê chết đi được.”

Tôi dùng lòng bàn tay đẩy mạnh vào má cô nàng đang tiến lại gần. Tay dính mỹ phẩm nên tôi tiện thể quẹt luôn vào áo cô ta.

“Chẳng qua là chung mục đích thôi.”

“Mục đích là xem Lamia mặc thường phục?”

“Chính nó.”

“...Ước gì bình thường cậu đừng có như con lính quýt thế này. Dù sao thì cũng mong chờ thật đấy... đúng không?”

Đúng như cô ta nói. Lamia mặc thường phục? Ngay cả bộ đồ vận động mà mỗi sáng tôi còn phải giả vờ mệt đứt hơi để lén lùi lại phía sau ngắm thì bộ này chắc chắn sẽ rất tuyệt.

...

Một lúc lâu trôi qua.

“A, mãi không thấy ra nhỉ.”

“Ừ.”

“Kh-Khoảng chừng cô ấy mang theo cuộn giấy dịch chuyển không? Thoát xác từ bên trong...?”

...Ê, chắc không đâu. Dù có ghét đến mấy chắc cũng không làm đến mức đó.

- Cạch...

Đúng lúc đó, cửa phòng thay đồ hé mở, Lamia thò đầu ra.

“...Xin lỗi. Tôi không biết cách mặc...”

...

“Hết cách rồi. Để tôi vào giúp cho.”

Nghe tôi nói, Nilleone nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đã đánh mất chút nhân tính cuối cùng còn sót lại.

“...Đồ tồi.”

“Đùa thôi mà.”

Mà, nếu cho phép thì tôi tự tin mình sẽ làm tốt lắm đấy.

Nilleone cũng vào phòng thay đồ. Bên trong vang lên tiếng sột soạt. Một lát sau, Lamia bước ra trong chiếc váy yếm.

“...”

Gương mặt cô ấy ửng hồng một cách không quen thuộc. Ánh mắt sau lớp tóc mái cứ đảo qua đảo lại giữa sàn nhà và tôi.

“...”

- Từ từ...

Thấy tôi không phản ứng gì, Lamia càng cúi đầu thấp hơn, định quay trở lại phòng thay đồ.

“Sao lại hợp đến mức đó nhỉ?”

...

“!”

Cô ấy lại phát ra tiếng lầm bầm nhỏ bảo tôi đừng nói thế như mọi khi. Tuy nhiên, trông không có vẻ gì là thực sự ghét bỏ.

Cô ấy lén liếc nhìn vào gương.

“...Tôi sẽ mau chóng thay lại đồng phục rồi ra ngay.”

Nhận được cái "Like" từ Regret, cô ấy bước nhanh tới như muốn chạy trốn. Cô ấy đưa tay định lấy bộ đồng phục trong túi giấy trên tay tôi.

- Vút!

“!”

Tôi giơ cao lên để tay cô ấy không chạm tới được.

“Lamia tiểu thư.”

“...Vâng.”

Lamia đáp lại rất khẽ, như sợ ai đó nghe thấy.

“Cứ mặc thế này mà đi đi. Đẹp thế này mà cởi ra thì phí lắm.”

Lamia kiễng chân cố gắng lấy lại bộ đồ vài lần.

“...Cô có vẻ không cố gắng lấy lại lắm nhỉ? Thật ra là cô cũng thích bộ đồ này hơn đúng không?”

“Không phải. Đó là vu khống. Thật đấy.”

Nhìn xem. Chính cô ấy cũng thích mà?

Làm gì có người phụ nữ nào ghét quần áo đẹp chứ?

Bây giờ cô ấy cũng chỉ giả vờ kiễng chân cho có lệ thôi. Thực tế thì hoàn toàn không có ý định thay ra...

- Bốp!

“Hự!”

“!”

Cuối cùng cô ấy đã húc đầu vào mũi tôi.

“Á! Mũi tôi!”

“Phải làm sao đây...!? Tôi xin lỗi. Tôi sẽ tạ lỗi bằng bất cứ giá nào.”

“Ối giời ơi chết tôi rồi! Lamia đánh người kìa!”

Thật ra thì không đau lắm. Nhưng màn diễn xuất Hollywood này sẽ trở thành quân bài để bắt cô ấy phục tùng...

“Thấy có lỗi không?”

“Có... rất nhiều...”

“Vậy thì hôm nay hãy mặc bộ đồ mới này đi chơi đi.”

“...”

“Đẹp lắm đấy.”

Lamia gật đầu nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra.

‘...’

Trước tấm gương lớn, cô ấy khẽ dang rộng hai tay một chút.

‘Đáng yêu thật.’

...Nhưng mà.

“Này, sao từ nãy đến giờ cô im re thế? Lúc nãy còn hớn hở lắm mà.”

“...Ơ, hả?”

Nilleone, người đã im lặng suốt từ khi từ phòng thay đồ bước ra.

“A, không có gì đâu...! Hề hề...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!