Bầu cử lớp trưởng
"Em tỉnh táo lại chưa?"
Delekis, người vừa nãy còn lồng lộn đến mức làm hỏng luôn cả hình tượng "người chị quyến rũ".
"Vâng."
Dù đang xoa xoa gáy đau nhức, cô ấy cũng không hề trách móc tôi. Bởi lẽ ai nhìn vào cũng thấy hành động của cô ấy lúc nãy chẳng bình thường chút nào. Tôi đã lấy giúp cái bánh răng đen đó ra rồi, lẽ ra cô ấy phải cảm ơn tôi mới đúng.
"Thật không còn mặt mũi nào cả. Là giáo viên, là người lớn mà cô lại để em thấy cảnh khó coi như vậy... Trông thảm hại lắm đúng không?"
"Không đâu ạ."
Thảm hại.
"Nếu là fan lâu năm thì cũng có thể như vậy mà."
Không, không thể nào như thế được.
Đúng là một cảnh tượng không thể nhìn nổi.
"Bingret của chúng ta. Em thất vọng lắm sao...?"
Cái danh xưng từ Regret bị giáng xuống số 11, nay lại được "thăng cấp" thành cái tên thân mật khiến người ta phải nhíu mày: Bingret.
"Bingret. Chuyện hôm nay..."
"Em sẽ giữ kín như bưng cho đến khi xuống mồ. Với điều kiện cô đừng gọi em là Bingret nữa."
Cả Julius lẫn Delekis đều có những thái độ nằm ngoài dự đoán. Những nhân vật mà tôi từng biết đã thay đổi vì sự hiện diện của tôi.
"...Hừm..."
Cô ấy liếm môi một cách đầy ẩn ý, khẽ ho khan hai tiếng rồi cố gắng lấy lại vẻ đoan trang muộn màng.
'Ừ, muộn rồi cô ạ.'
Trong lòng tôi, huy hiệu mang tên Delekis đã bị ngón tay tôi gạt nhẹ, chuyển thẳng sang danh mục "lũ ngốc" cùng với Nilleone, Gulvig và Michael.
"Regret. Cô thực sự cảm động trước tài năng rực rỡ của em. Cô thấy mình làm fan của em quả là không sai lầm chút nào..."
Dạ?
Hồi trưa cô còn bảo đó là trò vô bổ, rồi còn không thèm đọc cơ mà.
"Thật sự rất thán phục. Văn chương của em làm các nhân vật như sống dậy vậy. Ngạc nhiên là nó giống hệt bút pháp trong 'Tôi ghét kiểu thuần ái này'. Đây không còn là cấp độ fanfic nữa, mà gần như là viết thay tác giả luôn rồi."
"Vâng."
"Sao em có thể miêu tả tâm lý giỏi thế chứ!? Những đoạn đối thoại đầy sức sống, những sự kiện ngọt ngào, hay những tình tiết ẩn ý mang dư vị đắng cay, đặc biệt là ở trang 111 này..."
"Giáo sư. Dừng lại đi ạ. Để khi khác hãy nói. Khi khác nhé."
Tôi phải cắt ngang giữa chừng vì sợ nếu cứ để "con quỷ thuần ái" này luyên thuyên tiếp, cô ấy sẽ biến hình thành thứ gì đó mất.
Hơn nữa, giọng cô ấy cứ to dần lên. Giữa đêm hôm khuya khoắt chưa thấy ánh bình minh mà một nữ giáo sư trẻ tuổi lại làm ồn trong phòng nam sinh? Nếu bị bắt gặp thì cả cô ấy lẫn tôi đều coi như "xong đời" ở cái trường này.
"...Cuốn sách này... khi nào cô phải trả lại cho em...?"
Cô ấy ôm chặt 12 tập bản thảo tôi viết, hỏi với gương mặt đầy lo lắng. Cảm giác như nếu tôi trả lời "ngay bây giờ" thì cô ấy sẽ lao thẳng từ sân thượng trường xuống đất mất.
"Cô không cần trả đâu. Cứ giữ lấy đi ạ."
Nghe vậy, cô ấy đan tay vào nhau, nhìn tôi như nhìn một vị thần cần được tôn thờ. Áp lực quá. Tôi nhớ có người nổi tiếng từng bị chấn thương tâm lý vì fan cuồng đột nhập vào ký túc xá trộm đồ lót... Giờ thì tôi phần nào hiểu được cảm giác đó rồi.
"Delekis này sẽ làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình. Regret. Hãy nói ra điều ước của em đi."
"Cho em điểm tuyệt đối bài thi ma pháp ạ."
Vừa dứt lời, mặt cô ấy cắt không còn giọt máu.
'...Không lẽ, đến mức đó sao?'
Dĩ nhiên tôi không nói thật.
Delekis là một kẻ cuồng ma pháp, thường thì cô ấy sẽ thẳng thừng từ chối những yêu cầu mờ ám như vậy và mắng tôi một trận tơi bời.
Thế mà, cô ấy lại đang cân nhắc.
'Rốt cuộc cô là fan cuồng đến mức nào vậy?'
Tôi dám cá là giờ bảo cô ấy cởi hết đồ ra đi dạo bộ, cô ấy cũng sẽ sẵn lòng làm theo mất.
"Đương nhiên là em đùa thôi. Em không hề có ý định dùng tiểu xảo trong kỳ thi ma pháp thiêng liêng đâu."
"...Ờ, ừ. May quá."
Cô ấy lau mồ hôi hột rồi nói.
...
- Tích tắc.
- Tích tắc.
Tiếng kim đồng hồ lấp đầy khoảng không tĩnh lặng trong thoáng chốc. Cô ấy thận trọng mở lời.
"Khụ khụ, Regret? Vậy... giờ vào vấn đề chính nhé..."
"Vâng."
"Chu kỳ ra chương mới là như thế nào nhỉ?"
"Dạ? Chu kỳ gì cơ ạ? Thế là hết rồi mà?"
Ngay lập tức, một luồng ma lực mạnh mẽ đến mức một kẻ "liệt ma pháp" như tôi cũng cảm nhận được, cùng với những tia lửa điện đen ngòm tỏa ra từ người cô ấy.
*
"Thật xấu hổ quá. Cô lại để em thấy dáng vẻ thiếu sót của mình... Đây là lần đầu tiên trong đời cô không kiểm soát được cảm xúc như vậy. Này, Regret...? Câu em vừa nói lúc nãy..."
"Em đã nói rồi mà. Ngừng viết rồi. Em sẽ không viết nữa."
Lúc trước chưa thèm đọc đã tự ý phán xét rồi khinh miệt người ta cơ mà.
"...À, cô thừa nhận lúc nãy cô hơi quá lời. Cô xin lỗi em."
"Vâng."
"Re, Regret... Tập tiếp theo thì..."
"Chẳng phải cô nói không muốn làm kẻ ngốc nghếch chỉ biết vui mừng trước món quà chuẩn bị từ những trò vô bổ của học trò, người lẽ ra phải tập trung vào việc học sao?"
Tôi có thể viết tiếp.
Dù sao tôi cũng có lỗi với cô ấy, coi như đây là huề nhau.
Nhưng chuyện cô ấy đánh thức một người đang ngủ ngon lành để nói mấy chuyện tào lao thế này thì thật là đáng ghét.
Phải trêu cô ấy một chút mới được.
"...Aaa..."
Vì lỡ lời lúc trước nên giờ Delekis không thể dễ dàng rút lại lời nói. Đến nước này mà còn bảo "viết cho cô đi mà" thì đúng là mất hết tư cách làm thầy.
"Đừng như vậy mà... Nhỉ? Regret... Em biết cô đang bị trói buộc bởi lời nguyền nào mà...?"
Cô ấy chỉ biết thốt ra những lời cầu xin thụ động như vậy.
'Lời nguyền sao...'
Lời nguyền "drop" truyện (ngừng ra chương).
Đó là một lời nguyền đáng sợ, dùng những ký ức hạnh phúc khi đọc truyện làm sợi dây thừng để trói buộc độc giả vào một sự chờ đợi vô định.
"Làm ơn đi. Regret. Làm ơn."
Nghe giọng nói khô khốc, van nài của cô ấy, tôi thấy mình không nên đùa quá trớn.
Dù 12 tập đã ra mắt, nhưng nếu dừng lại ở đây thì mọi thứ sẽ quay về như cũ. Chẳng khác nào đưa một người bị cô lập trên sao Hỏa lên tàu vũ trụ về Trái Đất, rồi lại thả họ xuống mặt trăng.
"Được rồi. Về việc tiếp tục sáng tác, em sẽ xem xét một cách tích cực."
"Ừ. Hãy suy nghĩ kỹ nhé. Delekis này sẽ chờ đợi mãi mãi. Nếu có việc gì cô giúp được, nhất định phải nói đấy."
"Cô thử nói 'Tôi là đồ ngốc, đồ đần, đồ ba ngơ' đi."
"Tôi là đồ ngốc, đồ đần, đồ ba ngơ."
"Giờ thì cô về cho. Nếu em mệt thì em sẽ chẳng muốn viết lách gì đâu."
Vừa nghe yêu cầu đó, cô ấy đã dùng phép dịch chuyển tức thời và biến mất trong nháy mắt.
*
Tôi không hề biết rằng, nội dung thi kiếm thuật vốn bị hủy bỏ vì tôi đã được đổi lại thành Battle Royale (trận chiến sinh tồn) và đã diễn ra vào ngày hôm qua.
Lamia đã đạt được kết quả khá tốt. Cô ấy một lần nữa cảm ơn tôi vì đã phá hủy con Golem giúp cô ấy.
"Nếu thấy biết ơn thế thì xoa đầu em đi."
"Xoa đầu."
"Bằng hành động ấy, đừng nói bằng miệng."
Lamia nhìn tôi với vẻ mặt hơi ngán ngẩm. Cái nhìn kiểu như: 'Thằng này đã mười bảy tuổi đầu rồi mà còn đòi hỏi mấy thứ này sao? Chậc chậc'. Xin lỗi nhé, phải cộng thêm mười tuổi nữa mới đúng.
Giờ sinh hoạt cuối ngày.
"A, buồn ngủ quá... Hôm qua ngủ có mỗi tám tiếng."
Thế chẳng phải là đủ rồi sao?
"Hừm... Kết quả tổng hợp sẽ có vào tuần sau, còn hôm nay có thông báo mới. Trước tiên, bầu lớp trưởng đi. Ngay bây giờ."
?
Trước lời nói của Harvey, trên đầu các học viên lớp Đặc biệt A hiện lên một dấu hỏi chấm. Đã gần đến tháng Năm rồi còn bầu lớp trưởng cái gì? Giờ mới bầu sao?
"Làm gì mà nhìn tôi dữ vậy? Phải có lớp trưởng chứ. Có thế thì tôi mới đỡ phi... à không, thì lịch trình của lớp mới diễn ra suôn sẻ được chứ."
Cái thằng cha này.
Nhắc mới nhớ, bên lớp của Nilleone đã có người được gọi là lớp trưởng từ tận tháng Ba rồi.
"Nói cho mà biết, không phải tôi quên đâu nhé? Cũng không phải bầu để đùn đẩy công việc đâu."
Rõ ràng là quên rồi.
Quên tận hai tháng trời.
"Dù sao thì, vậy đó. Ai muốn làm lớp trưởng?"
"Em ạ. Frida ạ."
Frida giơ tay và nhảy cẫng lên một cách đáng yêu.
"Được rồi. Vậy em làm lớp trưởng."
"Yahoo! Phải về khoe với mẹ mới được."
Cuộc bầu cử lớp trưởng của ngôi trường danh giá nhất lục địa diễn ra còn đơn giản hơn cả trò trốn tìm của lũ trẻ con hàng xóm.
"Thầy ơi thầy. Lớp trưởng có đặc quyền gì không ạ? Em có được tùy ý điều khiển các bạn trong lớp không? Có được thoải mái hôn các bạn không?"
"Ừ. Đó chính là quyền lợi của lớp trưởng đấy."
Frida cười hì hì rồi nháy mắt với tôi. Tôi giơ ngón tay thối kẹp giữa nách cho cô nàng xem, thế là cô nàng sướng rơn cả người.
"Thầy ơi. Cách thức thế này... có vẻ không ổn lắm ạ..."
Lạ thay, Gulvig lại đứng ra phản đối cuộc bầu cử siêu tốc này. Bình thường hắn là kẻ luôn ngoan ngoãn tuân theo quyết định của cấp trên vì sợ ảnh hưởng đến quyền lợi của mình.
"Ây dà... Vậy thì chơi oẳn tù tì đi."
Này ông chú. Ông có đúng là giáo viên không đấy?
Dù đây là trường Excel không phân biệt địa vị, nhưng hoàng tử Baria cũng đang ngồi lù lù ra đó, ông làm thế này thì quá trớn rồi.
Các giáo sư khác dù không lộ ra mặt nhưng ít nhiều cũng phải giữ kẽ trước mặt cậu ta...
Tuyệt vời. Tôi phải học tập mới được.
"Hay là chúng ta nhận đề cử đi ạ?"
Đó là đề xuất của Chloe. Harvey, người vốn đang định xỏ dép lê để chuồn về sớm, tối sầm mặt lại khi thấy quy trình bầu cử trở nên phức tạp. Frida cũng lộ vẻ tiếc nuối khi tuột mất cái ghế lớp trưởng vừa mới vơ được.
*
Trong nguyên tác, Frida là người trở thành lớp trưởng.
"Số 2. Tôi đề cử Frida Meyer."
"Yahoo!"
Giống hệt nguyên tác, Baria đã đề cử cô ấy. Frida nháy mắt tinh nghịch khiến Baria chỉ biết cười khổ.
"Em đề cử Tania ạ!"
"...Cái gì?"
Lần này, thằng nhóc Ed vô tâm đã dám vuốt râu hùm khi con sư tử đang nằm ngủ trong góc.
"Này. Đồ cá mực. Đợi thầy đi rồi mày có muốn đấu một trận sống chết với tao không?"
"Này, Rokotov...? Thầy giáo vẫn còn ở đây đấy..."
Tania lườm Ed như muốn bóp nát cậu ta. Đến lúc đó cậu ta mới nhận ra mình vừa gây ra chuyện gì. Chậc, đi học hai tháng rồi mà vẫn chưa hiểu tính cô nàng sao?
"...Tôi tự đề cử bản thân."
Gulvig, sau một hồi quan sát tình hình, đã lên tiếng như vậy. Chẳng lẽ lúc nãy hắn phản đối là vì bản thân muốn làm lớp trưởng sao?
Vì không ai đề cử nên hắn tự ứng cử luôn. Tôi cứ tưởng Michael sẽ đề cử hắn chứ.
"Tôi đề cử số 11. Regret làm ứng cử viên."
"?"
Chloe giơ tay nói.
'...Tự nhiên lại kiếm chuyện với mình làm gì nhỉ?'
Dạo này đang yên đang lành, lại muốn gây chiến sao? Dạo này trình độ của tôi đang lên, chỉ cần né được ma pháp giỏi một chút là dù có là cô thì cũng bị thương như chơi đấy.
Vậy là các ứng cử viên gồm:
Số 2: Frida Meyer.
Số 4: Lokotov Tania.
Số 7: Demetrian Gulvig.
Số 11: Regret.
"Em..."
Ai đó vẫn tiếp tục giơ tay muốn đề cử thêm một người nữa nhưng bị ngó lơ. Chắc chắn sẽ có ngày lời nói của cậu thấu đến mọi người thôi.
*
"Nếu em trở thành lớp trưởng, mỗi ngày em sẽ hôn Regret một cái."
- Bộp bộp bộp! (Tiếng vỗ tay)
Đó là lời hứa tranh cử của Frida.
*
"Đứa nào bầu tao, tao sẽ cắn xé đứa đó cho đến tận ngày tốt nghiệp."
- .........Bộp...
Đó là lời hứa tranh cử của Tania.
*
"Nắng xuân rực rỡ của những ngày tháng Tư đang dần khép lại. Để chào đón tháng Năm sắp tới... (lược bỏ phần sau)"
- Khò khò...
Ơ kìa... mình đã ngủ bao lâu rồi nhỉ...? Dù sao thì đó là lời hứa tranh cử của Gulvig.
*
"Tôi xin rút lui."
- Bộp bộp bộp bộp bộp!!
Đó là lời hứa tranh cử của Regret.
*
"Lớp trưởng được chọn hãy đứng dậy nào."
"A, chết tiệt."
"Cả 'A chết tiệt' cũng đứng dậy đi."
"...Cả hai đều là em ạ."
Cuối cùng tôi đã trúng cử với 6 phiếu bầu.
Điều nực cười là hai người đồng hạng nhì là Frida và Chloe mỗi người được 2 phiếu. Gulvig được 1 phiếu.
"Regret. Em có muốn phát biểu cảm nghĩ không?"
"Có ạ."
"Nói đi."
"Em xin đánh đổi cả mạng sống để rút lui ạ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
