Vận may
*- Rào rào rào!*
Cơn mưa xối xả như những nhát roi quất liên hồi vào bức tường bên ngoài của bảo tàng mỹ thuật.
*- Đùng! Đoàng đoàng!*
Sắp chết rồi.
Sớm thôi.
Là tôi.
“...Chloe...?”
*- Lộp bộp, lộp bộp*
“...Dù tôi có xin lỗi, cậu cũng sẽ không tha thứ đâu nhỉ?”
Pháp sư tóc vàng từ từ tiến lại gần.
Trên tay cô ta là bức tượng con voi của Nilleone.
Bức tượng có gắn nhãn ‘Tác phẩm xuất sắc nhất’.
*
“Xem bói một lần đi mà! Cho vui thôi! Cái này thực sự linh nghiệm lắm đó!”
“Linh nghiệm gì chứ, từ đó lỗi thời bao lâu rồi.”
Nilleone vừa nói vừa đưa quả cầu thủy tinh – thứ đang cực kỳ thịnh hành trong đám con gái lớp hệ thường dạo gần đây – về phía tôi, bộ dạng đầy phấn khích.
“Mà sao cậu biết được xu hướng của đám con gái lớp thường hay vậy? Nhật ký trò chuyện của cậu chẳng phải chỉ có mỗi Regret thôi sao?”
“T-Tớ nghe lỏm được trong nhà vệ sinh đấy. Nhà vệ sinh cuối hành lang tầng hai là nơi mấy đứa hay buôn chuyện hay tụ tập lắm.”
Xét theo một nghĩa khác thì cô nàng này cũng đáng nể thật, chẳng kém gì Lamia.
“Được rồi. Để tớ xem thử.”
“Ya-hoo! Nào, chủ đề đầu tiên là phương tiện di chuyển trong tương lai! Tớ trước nhé.”
Nilleone bốc được một cỗ xe ngựa bằng bạch kim.
Lamia bốc được một con ếch khổng lồ.
Regret bốc được một cái bao tải phân bón.
“Ôi trời, xem nó chính xác chưa kìa.”
“Đồ rác rưởi. Cái thứ này, tớ đập nát nó được không?”
“Tôi cũng đã có đủ ếch rồi ạ.”
Quả nhiên mấy trò bói toán này chẳng đáng tin chút nào. Không phải lừa ngựa gì, mà lại lòi ra cái thứ trông như xe trượt tuyết của mấy đứa trẻ con ở nông thôn vào mùa đông thế này.
Lamia đặt quả cầu thủy tinh lên lòng bàn tay. Khi cô ấy định dùng Myoga (Minh Nha) chẻ nó làm đôi thì Nilleone vội vàng can ngăn.
“V-Vậy thì xem vận thế tổng hợp trong một tuần đi. Cái này nghe bảo linh ứng lắm.”
Vận thế một tuần à.
Vào thời điểm Bianca đang sửa soạn để đến Excel thì vận may của tôi chắc chắn sẽ hội tụ về mức ‘Đại Hung’ (cực xấu).
“Nào, đầu tiên...! Bắt đầu từ Nilleone nhé!”
Cứ như thể việc xem bói cùng bạn bè nằm trong danh sách những việc cần làm trước khi chết (bucket list) vậy, Nilleone hào hứng truyền ma lực vào quả cầu.
*- U u u u*
...
“Không thể nào.”
Sau khi kiểm tra kết quả, cô ấy lắc đầu lia lịa.
*- U u u u*
*- U u u u*
*- U u u u*
*- U u u u*
...
Có vẻ không hài lòng với kết quả nên cô ấy cứ liên tục ‘reset’ để bói lại.
“O-Oa, nghe bảo nếu tìm kỹ thì có thể sẽ gặp được vài chuyện vui nho nhỏ đấy! Tuyệt quá.”
“Reset đến hai mươi bốn lần mà chỉ ra được chừng đó thôi sao?”
Tiếp theo, Lamia đặt tay lên quả cầu.
*- Ngùn ngụt*
Quả cầu nhanh chóng bị bao phủ bởi ma lực đen kịt. Cô ấy lén nhìn sắc mặt chúng tôi. Những người đã biết thân phận thật của Lamia như chúng tôi đều triệt để giả vờ như không thấy gì.
“Nấc, nấc, nấc...”
Lộ liễu quá đấy, đồ Min Su-ji.
*- U u u*
“Kết quả ra sao vậy ạ?”
Nilleone hỏi.
“...Nghe nói hôm nay sẽ được một người bạn mua cho nước ép táo ạ.”
...
“Đừng có điêu. Cô học đâu ra cái thói xấu đó từ chúng tôi vậy?”
“...A, bị lộ rồi sao ạ?”
Cô ấy nở một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
“...Regret. Tôi xin lỗi. Anh có cảm thấy khó chịu không...?”
“Khó chịu gì chứ. Tôi thích lắm.”
Chứng kiến cảnh tượng đó, Nilleone bị sốc.
“...C-Cái gì vậy...? Gì thế kia? Hai người đang làm cái trò gì vậy?”
*- Nhoẻn miệng cười*
“Chứ còn gì nữa. Này cô nương, đây gọi là ‘đùa giỡn’ với nhau đấy.”
“Gì chứ, gì chứ. Tại sao hai người lại tiến triển nhanh như vậy?”
...Nhanh sao?
Chẳng phải chúng tôi đã dính lấy nhau hơn 60 ngày rồi à?
“Dù sao thì, không còn chỗ nào cho Nilleone chen chân vào đâu. Chuyện là vậy đấy.”
“Đúng là như vậy ạ.”
“Tôi và Lamia là kiểu quan hệ mà lúc người khác không nhìn thấy thì chuyện gì cũng đã làm rồi đấy nhé?”
“Regret?”
Nilleone lườm tôi với ánh mắt ghen tị. Cô ấy hoàn toàn coi tôi là tình địch. Ánh mắt đó như muốn nói rằng nhất định sẽ cướp lấy Lamia từ tay tôi. Nếu đã vậy thì rủ tôi theo làm gì không biết.
“Regret cũng xem bói đi! Cầu cho cậu bốc phải quẻ xấu! Xì!”
Tại sao phụ nữ lại thích mấy thứ mê tín này đến vậy nhỉ?
Tôi đặt tay lên. Một lượng ma lực bé tẹo như phân chuột quấn quanh quả cầu. Nhờ có Tania mà tôi mới có thể làm được đến mức này.
*- U u u*
Trên quả cầu hiện lên một dòng chữ mà chỉ mình tôi thấy được.
“...Chạy... đi...?”
...Cái gì đây?
Khác với những người khác, chỉ có một thông điệp ngắn ngủi hiện lên: “Chạy đi”.
“Ủa? Gì vậy? Chạy đi sao?”
“Nó chỉ hiện ra mỗi thế thôi.”
Chẳng lẽ...
‘...Là vì chuyện Bianca sắp đến sao?’
Nhưng buổi dự giờ vẫn còn khá xa mà?
Chẳng phải cô ấy bảo đây là vận thế tuần này sao?
‘Hừm.’
Dù có suy nghĩ kỹ đến đâu thì tuần này cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt nghiêm trọng xảy ra cả.
‘Mà khoan. Mình đang làm cái gì vậy?’
Tại sao mình lại phải nghiêm túc suy nghĩ về cái thứ vớ vẩn này chứ?
Chắc chắn là nó sai bét rồi.
Ngay từ việc phương tiện di chuyển tương lai của mình là cái bao tải phân bón thì quả cầu này đã là đồ bỏ đi rồi.
“Nào, quả cầu thủy tinh ơi. Có bao nhiêu người đàn ông từng yêu đơn phương Nilleone rồi?”
*- U u u*
<Mười sáu người>
Thấy chưa. Tính năng đúng là thảm hại mà.
Trăm phần trăm là hàng lỗi.
“Regret. Cậu không quên chuyện ngày mai chúng ta đi bảo tàng mỹ thuật đấy chứ?”
“...À, là ngày mai sao?”
*
Chập tối.
*- Cộc cộc cộc*
Nghe tiếng gõ cửa, tôi ra mở.
Là Chloe.
“Cái này. Cậu dùng đi.”
Đó là phiếu sử dụng nhà hàng Blue Mantagon nằm ở rìa khu đất của Excel.
“Thôi đi mà. Sao cứ thế mãi vậy. Chỗ này đắt đỏ lắm.”
Tôi không thể nhận được.
À mà, cô đến đúng lúc lắm.
“Sẵn tiện thì cầm 3 trăm triệu, à không, 3 vạn vàng này đi giúp tôi với... Tôi xin cô đấy...”
Túi tiền đặt ở góc phòng. Dạo này tôi đang dùng nó thay cho ghế sofa.
“Regret. Tôi đối với cậu, tiền bạc không thể nào bù đắp hết được...”
“Không sao đâu. Nhé? Tôi thực sự ổn rồi.”
Làm ơn đi.
Tôi không muốn trở thành kẻ rác rưởi hơn nữa đâu...
“...Dù sao thì, cứ dùng phiếu đó đi. Đi cùng với cô bạn tóc vàng lớp B của cậu, hoặc Lami, hay số 8 gì đó.”
...
Có vẻ như không thể cứ để mặc cô ấy như vậy được.
“Cô ăn cơm chưa?”
“Hả?”
“Chẳng phải cô nói thấy có lỗi với tôi sao. Vừa ăn vừa nói chuyện chút đi. Tôi có nhiều điều muốn nói lắm.”
...
“Ừm...!”
Không hiểu sao trông cô ấy có vẻ hơi vui.
Chúng tôi hẹn gặp nhau trước đài phun nước sau 30 phút nữa. Tôi thay đồ chỉ mất 20 giây, không hiểu chuẩn bị gì mà mất tận 30 phút nhỉ. Chừng đó thời gian đủ để chơi một ván Liên Minh rồi đấy.
‘...Mặc đồ thể thao thì có hơi kỳ không nhỉ?’
Đi ăn với công chúa một nước mà lại mặc đồ tập rồi xỏ dép lê lẹt quẹt thì có ổn không?
‘Dĩ nhiên là ổn rồi. Mẹ kiếp~’
...
‘Không.’
Dù sao thì 30 phút cũng là khoảng thời gian cô ấy sẽ chuẩn bị khá kỹ càng mới ra.
Hơn nữa hôm nay mình cũng có chuyện nghiêm túc cần nói...
Tôi quyết định giữ phép lịch sự tối thiểu.
Tôi mặc chiếc áo sơ mi và quần tây đã mua ở cửa hàng trước đó. Là bộ mà Nilleone đã gợi ý.
“Cậu đợi lâu chưa?”
Đang đợi ở đài phun nước thì Chloe tiến lại gần.
Tôi đã hơi lo cô ấy sẽ mặc một chiếc váy xòe rộng thùng thình trông như cái tổ Hatchery (trong StarCraft), nhưng cô ấy chỉ mặc một chiếc áo blouse và khoác thêm áo cardigan bình thường.
“Lần đầu thấy cậu mặc thường phục đấy, Regret.”
“Không hợp à?”
Cô ấy lắc đầu.
“Không. Hợp lắm.”
“...”
Mong rằng qua cuộc trò chuyện hôm nay, Chloe sẽ trở lại như trước kia.
Hy vọng khi tôi hỏi có hợp không, cô ấy sẽ quay lại cái vẻ nhạt nhẽo cũ: ‘Hừ! Biết rồi còn hỏi! Đồ tiện dân mà cũng bày đặt chải chuốt gớm nhỉ!’.
*
Chúng tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Nhà hàng nằm trên vách đá nên tầm nhìn rất đẹp.
“Có hợp khẩu vị cậu không?”
“Ngon vãi chưởng.”
Không chỉ dừng lại ở mức ngon. Đây chính là tinh hoa của mỹ vị. Mẹ ơi, con xin lỗi. Con không còn thấy nhớ cơm nhà nữa rồi.
“Cô cũng ăn nhiều vào đi. Sao cứ ăn nhấm nháp như—”
Tôi đang nói dở thì khựng lại. Cô ấy đã dọn sạch đĩa của mình rồi. Vì không còn gì để ăn nên mới ngồi yên như vậy. Nhớ lại lần ăn sườn nướng trước đó, cô nàng trông thì cắt thái rất thục nữ nhưng lại là người chồng đống xương cao nhất.
Món tráng miệng là trái cây tổng hợp được bưng lên.
“Cái này lần đầu tôi thấy đấy.”
Tôi cầm một quả màu xanh lên. Đây là loại quả không có ở Trái Đất.
“Đó là quả ‘Perper’. Nó chỉ mọc ở đại thụ lâm phía Nam thôi.”
“Đắt không?”
“...Cậu lúc nào cũng hỏi giá đầu tiên nhỉ? Tùy theo cấp độ mà khác nhau, nhưng tôi biết loại hạng nhất có giá 10 vàng một quả.”
Cái thứ bé xíu này mà 10 vạn won (khoảng 2 triệu VNĐ) một quả á? Số tiền đó mua được bao nhiêu thùng quýt rồi.
“Nghe cô nói xong tự nhiên thấy nó ngon hẳn ra.”
Tôi bóc vỏ quả Perper. Bên trong cũng màu xanh. Trông cứ như sẽ có vị soda vậy. Tôi cắn một miếng giòn rụm.
“Nhắc mới nhớ, quả đó cay lắm đấy.”
“Khụ khụ!”
Cay vãi cả chưởng thật sự luôn!!!!
Sao cái vẻ ngoài với cái vị nó lại khác nhau một trời một vực thế này!?
Đây là lần đầu tiên tôi bị ngoại hình của thức ăn phản bội một cách triệt để như vậy.
“Nóng, nóng quá!”
Tôi thè lưỡi ra rồi dùng tay quạt lấy quạt để. Lễ nghi? Quy tắc bàn ăn? Phong thái? Dẹp hết đi. Tôi không biết mấy thứ đó.
*- Phì*
Thay vì những lời mắng nhiếc kiểu ‘Đồ tiện dân vô lễ. Thật là thô thiển không chịu nổi’, Chloe lại che miệng cười một cách dịu dàng.
...
Không khí đang tốt, khi tôi định bắt đầu vào chuyện chính thì Chloe đã nhanh chân hơn.
“...Mẹ tôi cũng vậy đấy. Giống như cậu... lúc lần đầu bà ăn quả Perper. Vì không biết nó cay nên đã ăn...”
“...”
Cô ấy cười chua chát rồi nhìn ra cảnh vật ngoài cửa sổ.
Ánh hoàng hôn đang chìm dần xuống dưới đường chân trời.
“...Không có gì. Tôi lại nói mấy lời thừa thãi rồi. Nhìn cậu tôi lại nhớ đến bà... Này, Regret.”
“Hả?”
Cô ấy trân trọng nắm lấy chiếc dây chuyền luôn đeo trên cổ.
“Cậu có biết tại sao tôi lại cảm thấy tội lỗi với cậu đến thế không...?”
“...”
‘Hỏng rồi.’
Phải ngăn lại thôi.
Cô nàng này, cô nàng này sắp nói mấy lời sến súa rồi.
‘Phải ngăn lại, nhưng mà.’
Nhìn gương mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết của cô ấy, miệng tôi cứng đờ không thốt nên lời.
“Tôi cũng vậy... Nếu ai đó chạm vào chiếc dây chuyền này... chắc tôi cũng sẽ không thể chịu đựng nổi.”
Cô ấy nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi đang cầm quả Perper ăn dở.
“Di vật... là sợi dây liên kết cuối cùng để tưởng nhớ người đã khuất.”
Bàn tay mềm mại của Chloe ân cần vuốt ve tay tôi.
Như thể đang nhớ lại cách ai đó đã từng làm với mình, một cái chạm đầy dịu dàng và trưởng thành.
“...Xin lỗi cậu. Xin lỗi cậu, Regret. Tôi sẽ thay vị trí của mẹ cậu để chăm sóc cậu suốt đời.”
Không thể nói ra được. Mẹ kiếp.
Giấu đi.
Có chết cũng phải giấu cho kỹ vào.
*
Ngày hôm sau, tôi cùng Nilleone đến bảo tàng mỹ thuật.
“Phòng trưng bày của năm nhất ở đằng kia! Tác phẩm của tớ được chọn là xuất sắc nhất đấy.”
“Cậu cũng có hoa tay đấy chứ.”
Biết đâu tiểu thuyết của tôi đã vô tình giết chết một nhân tài có thể gây chấn động giới nghệ thuật Hàn Quốc không chừng.
So với tác phẩm của học sinh thì tay nghề này đúng là rất khá. Có vài bức của Nilleone được treo ở đó.
“Chà. Đỉnh thật đấy.”
“G-Giờ thì cậu đã biết mình vừa giết chết ai chưa!?”
Thì đúng là vậy... nhưng dù không có tớ thì cậu cũng sắp chết rồi. Tớ chỉ là kẻ xui xẻo tung ra nhát chém cuối cùng thôi.
“Giải xuất sắc nhất ở ngay bên cạnh kìa.”
Tôi bị cô ấy kéo đi. Một người quen và một con voi quen thuộc đang đối diện với nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
