Tiểu thuyết tạm ngưng
“…Số 11, ngươi nói ngươi đã viết tập tiếp theo sao?”
Cô ta vừa hỏi với vẻ thờ ơ, vừa dùng bộ móng tay dài gõ lạch cạch xuống bàn.
“Vâng.”
Tôi đẩy cuốn sổ về phía trước.
“…”
Delekis chống cằm, lật từng trang giấy kêu sột soạt.
Tập 12 của cuốn *Tôi ghét kiểu thuần ái này* được viết tay. Dù viết bằng bút chứ không phải đánh máy, nhưng từ xưa tốc độ viết của tôi đã rất nhanh. Nếu tôi là Raito trong Death Note, chắc hẳn tôi đã có thể giết sạch tất cả rồi thoát thân ở đoạn cuối rồi.
…
“Chà, làm cái trò này… Xem ra ngươi thừa thãi thời gian quá nhỉ? Lại còn ngay trong kỳ thi nữa.”
“Em viết xong cũng được một thời gian rồi, nhưng em nghĩ đợi thi xong mới đưa cho cô thì sẽ lịch sự hơn.”
“Việc đó thì ngươi làm tốt đấy.”
Cô ta ngừng lật những trang giấy hời hợt. *Xoạt* – cuốn sổ bị đóng sầm lại một cách thô bạo.
“Vậy sao? Ngươi muốn ta đọc cái này à?”
“Nếu cô muốn.”
Bất chấp sự thù địch dành cho tôi, Delekis hoàn toàn không lộ vẻ vui mừng.
Hừm…
‘Hay là mình viết vô ích rồi nhỉ.’
Tại sao mình lại làm thế?
Giữa tôi và cô ta cũng chẳng thân thiết gì cho cam.
…
Nếu có một điều tôi có thể tự hào với tư cách là một tác giả, thì đó là tôi chưa bao giờ tạm ngưng sáng tác giữa chừng.
Động lực đó là tiền bạc, là trách nhiệm, hay là lòng trắc ẩn dành cho những độc giả đang chờ đợi?
…
Tôi chợt nhớ đến tập 11 của cô ta, những mép giấy đã chuyển sang màu vàng ố.
‘Trông tội nghiệp quá mà.’
Dù động lực là gì đi nữa, thì lần này yếu tố thứ ba trong ba điều trên đã tác động mạnh mẽ.
Bởi lẽ, hành động viết tiếp tập sau của một tác phẩm đã tạm ngưng không phải do mình sáng tác để đem tặng thì chẳng thể nào có sự can thiệp của tiền bạc hay trách nhiệm được.
“Phù, nhóc con ơi?”
Cô ta thở dài một tiếng thướt tha.
Đôi mắt dưới lớp phấn mắt đậm đặc vẻ buồn chán. Cô ta vắt chiếc áo choàng vừa cởi ra lên tay áo.
“Ta chẳng phải đã nói với ngươi lần trước rồi sao? Mạch cảm xúc của *Tôi ghét kiểu thuần ái này* thì ngoài tác giả đó ra, không ai có thể tái hiện được đâu. Đó là kỹ xảo đi trước thời đại cả mấy thế kỷ đấy biết không?”
“...”
Xét cho cùng thì cái đó cũng là do tôi viết mà.
“Tấm lòng nghĩ cho sư phụ và món quà này, ta ghi nhận. Nhưng từ lần sau, ta hy vọng ngươi đừng làm mấy trò này nữa.”
“Vậy ạ.”
“Ta không muốn trở thành một kẻ ngốc nghếch chỉ biết vui mừng trước món quà mà một đệ tử đáng lẽ phải tập trung vào việc học lại đi làm chuyện bao đồng để chuẩn bị.”
“Vâng. Vậy thì coi như bộ truyện đó kết thúc tại đây và tạm ngưng luôn ạ.”
Cô ta nói đúng.
Quả nhiên mình đã làm chuyện thừa thãi.
Tôi gãi đầu một cách ngượng ngùng.
“Vậy em xin phép lấy lại cuốn sổ nhé?”
“Không. Ta sẽ đọc. Nếu không có ai đọc thì cuốn sách này tội nghiệp quá. Phù…”
Delekis cầm cuốn sách rời khỏi quán cà phê với vẻ mặt như thể chẳng còn cách nào khác.
*
Tôi sẽ đố các bạn một câu.
Sáng sớm chạy bằng hai chân, buổi sáng chạy bằng hai chân, buổi chiều cũng chạy bằng hai chân là ai?
Đáp án là, chết tiệt, chính là Regret.
Hôm nay đặc biệt có thêm cả buổi rèn luyện thể lực vào buổi chiều.
Nghĩa là cái trò chạy bộ chết tiệt đó diễn ra ba lần một ngày.
Một lần với Lamia, một lần lúc chạy bộ buổi sáng. Và bây giờ là một lần nữa.
Thế nhưng, người đang muốn chết đi sống lại không phải là tôi.
- Hộc, hộc…
- Này, thầy Harvey! Các sinh đồ đều đang nhìn kìa, thầy đang làm cái trò mất mặt gì thế hả!
Vesper, người trợ giảng, vừa chạy bên cạnh giáo viên chủ nhiệm Harvey vừa mắng xối xả. *Bộp*. Tiếng hét của Vesper vang lên. Ông chú đó lại ngất xỉu rồi.
‘…Xem ra thể lực của mình cũng tăng lên rồi thì phải.’
Cũng đã một thời gian kể từ khi tôi bắt đầu tập thể dục buổi sáng mỗi ngày cùng Lamia. Một kẻ thiếu nghị lực như tôi mà suốt thời gian qua lần nào cũng hoàn thành quãng đường mà không hề rời khỏi lộ trình chạy.
Hơi biến thái một chút, nhưng bộ đồ thể thao của cô ấy có công lớn đấy. Giống như buộc củ cà rốt vào cần câu rồi huơ huơ trước mắt con lừa vậy. Kỳ lạ là tôi lại thấy có thêm sức lực.
“Phù… Phù…”
Dù sao thì bây giờ, cả Harvey lẫn Chloe, những người vốn ngang ngửa với tôi, đều không còn là đối thủ của tôi nữa.
‘Ồ?’
Phía xa xa, đoàn sinh đồ hiện ra mờ ảo. Một người bình thường như tôi, nhờ nỗ lực không ngừng và một chút "thuốc" (Viên kẹo kỳ lạ), giờ đã đạt đến trình độ có thể nhìn thấy cả ảo ảnh của lũ siêu nhân kia.
- Sinh đồ Regret... sự trưởng thành này thật đáng mong đợi.
- Không phải cậu ta chỉ giỏi dùng kiếm thôi sao?
- Cứ tưởng cậu ta chỉ được cái sâu sắc và đẹp trai thôi chứ…
Chắc giờ này những lời đánh giá kiểu đó đang được bàn tán sau lưng tôi.
- Chạm nhẹ -
Đang mải chạy thì có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi. Là Chloe sao? Ừ thì cô nàng này vì không muốn thua tôi nên cũng tập thể dục mỗi sáng mà.
Ngay khoảnh khắc tôi quay đầu lại.
“!?”
Có thứ gì đó đâm sầm vào mắt tôi.
Tôi lăn lộn trên mặt đất. Biến thành thuyền trưởng Hook, tôi dùng một bên mắt còn lại để nhận diện kẻ tập kích. Đó là Lamia với khuôn mặt như thể đời mình thế là hết. Cô ta lẻn ra sau lưng tôi từ bao giờ thế!?
“Làm, làm cái trò gì thế hả!? Cô kia!”
“Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cậu muốn.”
Lamia, người mà tôi từng ngỡ là bạn thân (cho đến tận hôm qua), giờ đang tái mét mặt mày như thể không bao giờ ngờ được sự việc lại thành ra thế này. Bạn thân? Giờ thì không nhé. Cô ta là kẻ phản bội.
Phải rồi. Cuối cùng thì cô cũng đâm sau lưng tôi một nhát.
“Là sơ suất thôi. Xin hãy tin tôi.”
“Giải thích sao cho tôi chấp nhận được đi.”
Trước khi hủy kết bạn, tôi quyết định nghe lời bào chữa cuối cùng của cô ta.
Cô ta nói rằng mình đã nấp sau cái cây bên cạnh lối đi bộ để thử trò chọc vào má mà tôi vẫn hay làm.
…
“...”
“…”
“Cô định bảo tôi tin lời đó sao?”
Cái trò lừa đảo đến cả Nilleone cũng không lừa nổi này mà cũng dám nói ra à.
Đường đường là Lamia mà lại đi nấp để bày trò đùa nghịch á? Thà bảo Bill đi làm tình nguyện ở cô nhi viện còn dễ tin hơn.
*
“Oa!! Anh Bill kìa!”
“Ôi chao mấy đứa nhỏ đáng yêu này, vẫn khỏe cả chứ?”
Lũ trẻ ùa vào lòng gã giang hồ mặc áo sơ mi họa tiết Hawaii đang xách đầy bánh kẹo và quà cáp trên cả hai tay.
*
“...Tôi định bắt chước hành động mà Regret vẫn hay làm với tôi…”
Nghĩa là…
Định trêu đùa nhưng do kỹ năng kém nên chọc nhầm địa chỉ?
‘Nói dối mà chẳng có chút tâm huyết nào cả. Thật là.’
“Phải chịu phạt đúng không?”
“…Vâng. Hình phạt nào cũng được.”
“Chọn đi. Lamia cũng muốn bị mù à? Hay là uống năm ly nước giải khát Bluetin?”
“Tôi sẽ uống nước giải khát Bluetin.”
…
Cái gì?
Câu trả lời dứt khoát đến bất ngờ khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.
‘Tại sao?’
Tôi cứ ngỡ cô ta chắc chắn sẽ chọn bị mù chứ.
Chẳng phải đó mới là quyết định hợp lý sao?
“Tại sao?”
Sau một thoáng ngập ngừng.
“…Nếu bị mù… thì sẽ không thể nhìn thấy nữa.”
“Thấy cái gì? Thấy tôi á?”
Cô ta xua tay phủ nhận.
“Vậy thì là cái gì?”
“……Những món quà…”
“Dạ? Cô nói gì cơ?”
“Không có gì.”
Cái miệng nhỏ nhắn mấp máy nói gì đó. Tôi đã bỏ lỡ mất rồi.
“Nói mau. Nhanh lên.”
Tôi định cù lét cô ta nhưng cô ta đã nhanh chóng né được.
“…Nếu cậu bắt được tôi, tôi sẽ nói cho cậu biết.”
Cô ta chạy vụt đi.
Không hề nhường nhịn như mọi khi, cô ta chạy hết tốc lực.
Cảm giác như tôi là tàu thường Mugunghwa chạy bên cạnh đường ray của tàu cao tốc SRT vậy. Chạy bộ thì không đời nào bắt kịp.
“Lamia và Regret hôn nhau rồi kìa-!!!”
Khi tôi hét toáng lên như thế, cô nàng vốn đang chạy không thèm ngoảnh đầu lại bỗng ngoan ngoãn quay trở về.
*
Đêm đó, tại phòng tôi.
“Chết mất thôi.”
Một ngày ba buổi rèn luyện thể lực. Dù kỳ thi đã kết thúc nhưng không khí cũng chẳng có vẻ gì là được chơi bời thong thả.
Tại sao thời gian rèn luyện lại tăng lên? Suy cho cùng thì cũng là tại tôi.
Bởi vì tôi mà điểm trung bình môn kiếm thuật đã bị kéo xuống thảm hại. Dù có lẽ việc này chẳng liên quan gì đến thể lực, nhưng biết làm sao được. Cấp trên bảo sao thì phải làm vậy thôi.
Nào, vậy thì…
‘Giờ cái này tính sao đây…’
Người gửi chiếc hộp đặt trước cửa là Chloe.
Kèm theo mẩu giấy ghi "tiện đường nhặt được" là nấm tùng nhung tự nhiên, nhung hươu sao vàng, lươn ngàn năm, v.v. Toàn là những thứ có tiền cũng khó mua được. Cái nào cái nấy chẳng khác gì linh dược. Tiện đường nhặt được à. Rốt cuộc cô nàng đã đi qua con đường nào vậy?
‘Điên mất thôi.’
Thi xong rồi nên cô nàng tặng cho cả một set bồi bổ cơ thể +12 thể lực quý giá này. Biết ơn đến mức phát hoảng, nhưng tôi lại chẳng cần đến chúng, hơn nữa vì biết lý do cô nàng tặng nên tôi càng thấy điên đầu hơn.
‘…Tuyệt đối phải giấu đi. Tuyệt đối.’
Cái ngày mà bí mật về Elephant đó bị bại lộ, vị trí số 11 của lớp đặc biệt A Excel chắc chắn sẽ bị bỏ trống.
- Rầm rầm rầm -
- Regret ơi-. Cậu không quên lời hẹn đi cùng nhau tuần này đấy chứ?
Là Nilleone.
‘Lời hẹn?’
Chẳng biết là chuyện gì nhưng tôi thường cố gắng quên ngay lập tức những lời hẹn với cô ta.
- …Ngủ rồi sao? Lạ thật… Đèn vẫn sáng mà.
“Khò khò…”
- Khò khò ngủ rồi à.
*
- Thình thình thình -
Đang ngủ ngon lành thì lại có ai đó đập cửa dồn dập. Tiếng động đó khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi nheo mắt mở hờ.
Vẫn đang là giữa đêm đen kịt.
- Thình thình thình -
Cơn bực tức trào dâng.
‘…Bây giờ là mấy giờ rồi chứ.’
Với một người luôn giữ phép lịch sự không liên lạc với người quen sau 10 giờ tối như tôi, đây là một hành động vô lễ ngoài sức tưởng tượng.
Xem ra kẻ đó muốn tôi lắp lại bộ răng cửa thành loại tháo lắp được rồi, vậy thì tôi sẽ chiều theo ý muốn đó thôi.
- Lạch bạch -
- Cạch -
“Hôm nay mày chết chắ-”
Delekis lao tới, lắc mạnh vai tôi một cách dữ dội.
*
Trong đôi bàn tay đang quờ quạng loạn xạ của cô ta là tập 12 của *Tôi ghét kiểu thuần ái này*, thứ mà hồi chiều tôi vừa tuyên bố tạm ngưng.
“Thiên tài thiên tài thiên tài, đại văn hào trăm năm có một Regret ơi, Regret Regret Regret, sự bảo hộ của thuần ái Regret.”
“Làm ơn bình tĩnh lại đi.”
Người phụ nữ này trạng thái không bình thường chút nào.
Đột nhập vào ký túc xá học sinh, lại còn đập cửa vào lúc rạng sáng, ngay từ lúc đó đã vượt xa ranh giới bình thường rồi, nhưng mà…
Bây giờ khi đã phát hỏa, cô ta vứt bỏ hết uy tín của giáo sư, lễ nghĩa lẫn giới hạn, đội chiếc mũ đã tuột mất một nửa, cứ thế túm lấy tôi mà lắc.
Sự gắn bó với cuốn tiểu thuyết đã tạm ngưng nhiều năm có thể thăng hoa thành sự điên rồ thế này sao?
Tôi thầm nghĩ tuyệt đối không được để lộ địa chỉ nhà mình, dù là vô tình.
“Ừ, ta sẽ bình tĩnh. Nhưng chẳng lẽ lý do Helios giữ khoảng cách với Michelle là vì cô ấy là đứa con rơi cuối cùng mang dòng máu rồng-”
“Cô chẳng bình tĩnh chút nào cả?”
“Regret. Ta sẽ nhường biệt thự của ta cho ngươi, hãy lấy đó làm phòng làm việc, ta sẽ cử thật nhiều người hầu đến, ngươi muốn mua gì ta cũng sẽ mua cho. Đúng rồi. Regret. Regret. Thôi học đi. Thôi học đi thôi. Ta sẽ chu cấp cho ngươi cả đời, ngươi chỉ việc viết lách thôi. Ngươi không phải là nhân tài nên ở lại đây. Đơn xin thôi học ta sẽ viết thay cho ngươi.”
“Không đời nào! Cô điên rồi à!!? Có giáo sư nào lại xông vào phòng học sinh lúc rạng sáng để nhiệt tình khuyên thôi học không hả!?”
Dù tôi có nói gì cô ta cũng không bình tĩnh lại.
Đôi môi cô ta không ngừng cử động.
“Ta sẽ làm cho ngươi. Ta sẽ làm tất cả. Tác giả Ri cứ tin tưởng và đi theo ta.”
Phù thủy với đôi mắt tím rực lên vẻ điên cuồng quỳ rạp xuống sàn phòng. Cô ta lấy thứ gì đó từ trong túi áo ra. Là đơn xin thôi học.
- Sột soạt sột soạt -
Một tờ đơn xin thôi học hoàn toàn không theo ý muốn của chính chủ đang được viết với tốc độ bút nhanh thoăn thoắt.
- Cốp! -
Tôi dùng miếng nhung hươu mà Chloe tặng nện vào sau gáy cô ta.
- Phịch -
Tạm thời cho cô ta ngất đi đã.
…
‘Chết chưa nhỉ?’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
