64
“...Tôi nên viết gì đây?”
“Gửi Julius. Chúc ân sủng của Regret sẽ luôn đồng hành cùng cậu ngày hôm nay. Cậu viết như vậy được chứ?”
...Tôi là cái tượng nữ thần đặt trong nhà thờ hay sao vậy?
“...”
-Sột soạt sột soạt.
Tôi dùng bút khắc dòng chữ lên mặt kiếm. Trong lúc đó, Julius vẫn chăm chú quan sát bàn tay đang di chuyển của tôi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
‘Làm màu quá mức rồi đấy, thật sự...’
Trong nguyên tác, Julius Ferdinando là một nhân vật đối thủ thuộc kiểu "cool guy" trầm mặc và đầy sức nặng.
Đồng thời, về mặt kiếm thuật, anh ta cùng với Aria giữ vị trí sư phụ của nhân vật chính. Chẳng hạn như... hình như là khoảng chương 240 thì phải.
-Bịch.
-Julius! Tôi xin cậu! Tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn! Hãy dạy kiếm thuật cho tôi!
-Ta từ chối.
-Tại sao...? Cớ làm sao...!
-Đừng mưu đồ lợi dụng thanh kiếm.
-...Hả?
-Để chiến thắng trong chiến tranh. Để bảo vệ ai đó. Để trở nên mạnh mẽ hơn. Ta thấy tội nghiệp cho những thanh kiếm bị sử dụng một cách thô bạo như một công cụ để đạt được những mục đích đó.
-...
-Cậu hiểu chưa? Trước khi bản thân thanh kiếm trở thành mục đích, thì dù có chết đi sống lại cậu cũng không bao giờ vượt qua được ta.
...Anh ta vốn là một nhân vật nói ra những lời như thế cơ mà?
Nhưng cái ánh mắt như thể đang nhìn thấy Iron Man kia là sao đây?
‘Trong khi tôi là kẻ đang lợi dụng thanh kiếm một cách triệt để hơn bất cứ ai?’
Để bảo vệ Lamia ở sân tennis.
Để tẩn Michael một trận.
Để không bị Tania đánh.
Để không bị ở lại lớp.
...Tất nhiên là tôi chẳng dại gì mà nói ra những lời đó.
“...Thế này là được rồi chứ?”
Sống trên đời, lần đầu tiên tôi đi ký tên cho người khác. Lại còn ký lên kiếm nữa chứ.
...Mà thôi, miễn là anh ta không có ác ý với mình là được.
-Lấp lánh lấp lánh.
Dù tôi đang cảm thấy một cảm giác nguy hiểm theo một nghĩa hoàn toàn khác.
*
-Cộp cộp.
-Bạch bạch.
“Sao cứ đi theo tôi mãi thế?”
“Chỉ là cùng điểm đến thôi.”
...Tránh xa ra một chút đi.
Anh cứ đi bên cạnh như một hiệp sĩ hộ tống thế này làm tôi thấy mình cũng phải chỉnh lại dáng đi cho hẳn hoi mất.
“Greping. Cuối tuần này cậu có thời gian không?”
“Greping?”
Cái gì cơ?
Cái cách gọi tên rợn tóc gáy mà tôi không thể ngó lơ này là sao?
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“Đó là biệt danh của riêng tôi dành cho cậu.”
“Đừng có làm thế.”
Sao vậy hả...? Hả?
Cậu đâu phải loại nhân vật đó?
‘Thằng cha này, mình có nên hạ gục nó luôn không nhỉ?’
Khẳng định chắc chắn là tôi không có một chút hứng thú nào với cái thể loại (đam mỹ) đó cả. Nếu hắn ta định giở trò "gay moving" hay có dấu hiệu "bẻ lái" với tôi, tôi thà cắn lưỡi tự tử ngay lập tức còn hơn.
*
Đã quá nửa tháng Tư.
Kỳ thi giữa kỳ đã kết thúc. Nghe nói kết quả sẽ có vào thứ Hai tuần tới.
Dù là học sinh trường danh giá thì rốt cuộc vẫn là trẻ con. Gương mặt của những đứa trẻ vừa đón nhận tự do trở nên rạng rỡ hẳn lên.
Các học sinh lớp đặc biệt cũng không ngoại lệ. Ngay cả Tania cũng có vẻ đang tâm trạng tốt, hôm qua cô ta chỉ đánh tôi có hai cái.
“Hộc, hộc...”
Tôi và Lamia vẫn tiếp tục buổi tập thể dục buổi sáng. Đã mất công học ở học viện quân sự, mục tiêu trở nên mạnh mẽ hơn vì Lamia của tôi vẫn đang được thực hiện.
“Hội đồng kỷ luật... là tuần sau phải không ạ?”
“Họ bảo là sau khi thi xong... nên chắc là tuần sau thôi.”
Chỉ là những cuộc trò chuyện vụn vặt như vậy, nhưng lạ thay, ở bên cạnh Lamia tôi lại thấy rất vui. Tại sao nhỉ? Cách nói chuyện của cô ấy cũng chẳng có gì duyên dáng, cũng chẳng biết làm nũng.
Sau khi lặp đi lặp lại chu kỳ chạy rồi nghỉ, chạy rồi nghỉ.
“Cảm ơn anh.”
Khi đang nghỉ trên ghế đá, Lamia cúi đầu chào.
‘...Ơ? Sao cô ấy biết nhỉ?’
Cái kem Polapo tôi vừa dùng 500 điểm mua trong Cửa hàng Thành tựu còn chưa kịp đưa ra mà?
Chẳng lẽ cũng giống như việc tôi có thể đọc được cảm xúc qua nét mặt cô ấy, cô ấy cũng đã làm được điều tương tự sao?
“Cảm ơn anh... vì đã tiêu diệt lũ Golem.”
“...À.”
Thì ra là chuyện đó à?
Tôi cũng đã nhận được lời cảm ơn từ vài học sinh khác rồi.
“Lamia cũng sợ Golem sao?”
“...”
“...?”
“...Vâng.”
Chà chà. Chẳng giống cô ấy chút nào. Nhìn cô ấy cứ như kiểu có thể một mình vào bệnh viện bỏ hoang chơi cầu cơ được ấy chứ.
“Lamia thấy nóng đúng không?”
“Vâng.”
Dù là thời tiết mùa xuân, mồ hôi vẫn lấm tấm trên trán cô ấy. Đó là bởi cô ấy đã đeo thêm túi cát vào cả hai chân để chạy cùng tốc độ với một Regret yếu nhớt.
“Tèn ten.”
Tôi lấy cây kem Polapo ra cho cô ấy xem. Thấy vẻ mặt ngơ ngác không hiểu là gì, tôi áp thẳng nó vào má cô ấy.
“!”
Phụt, cái cách cô ấy giật mình phản ứng trước cái lạnh đột ngột trông thật giống một cô gái bình thường.
“...Đây là một chiếc gậy phép được yểm thuộc tính băng ạ?”
“Cũng có thể coi là vậy.”
Tôi vốn định tốt bụng đưa cho cô ấy ăn thôi, nhưng thấy cô ấy phản ứng đáng yêu thế này, tôi lại buộc phải trở thành kẻ bắt nạt thôi.
Tất cả là tại sự đáng yêu của cô đấy nhé. Hãy ngoan ngoãn nhận lấy đi.
-Xoa xoa xoa.
“Nào, phản công đi chứ. Mau lên...! Mau lên nào.”
Tôi liên tục di chuyển cây kem Polapo lạnh buốt (đến mức chính tôi cầm cũng thấy lạnh) lên hai gò má của cô ấy. Cô ấy bất lực quay đầu qua lại để né tránh, nhưng đó chỉ là sự kháng cự vô vọng của một loài thú ăn cỏ.
“Tôi nói trước là tôi sẽ không dừng lại đâu đấy?”
“Ngài Regret. Khó chịu lắm ạ. Má tôi sắp rơi ra mất thôi.”
“Thế thì mau phản công đi tôi đã bảo rồi mà? Cô định cứ để bị bắt nạt thế này cả đời sao?”
Hôm nay tôi lại mải mê với công cuộc thay đổi tính cách cho Lamia.
Đến mức này thì có lẽ trong bảng xếp hạng "những kẻ khốn nạn" của Lamia, cái tên Regret đã vươn lên như một con ngựa ô rồi cũng nên. Không sao... đóng vai phản diện thì tôi quen rồi...
-Cộp cộp.
Đúng lúc đó, tôi chạm mắt với Michael đang chạy bộ ngang qua. Vốn dĩ hắn là đứa chẳng bao giờ chịu nỗ lực lấy một chút. Dạo gần đây không biết có phải đã thay đổi suy nghĩ hay không mà thỉnh thoảng tôi lại thấy hắn trên đường tản bộ.
‘...’
Hắn nhìn tôi với vẻ mặt đầy thắc mắc. Cứ như thể đang muốn hỏi:
‘Thằng cha đó chẳng phải đã làm ầm lên rồi đánh mình nhừ tử vì mình đánh Lamia sao? Thế quái nào giờ hắn lại đang bắt nạt Lamia thế kia?’
“Hic...”
Thấy trên tay tôi đang cầm thứ gì đó, hắn liền tăng tốc chạy biến đi.
“... Ngài Regret... dừng lại đi... ưm...”
“Làm gì có chuyện dừng lại.”
Cuộc tra tấn bằng Polapo vẫn không ngừng nghỉ. Tôi xoa lên má, rồi lại di lên trán, rồi di cả lên mũi cô ấy.
...Ơ kìa?
Vui thật đấy.
Tại sao lại vui nhỉ? Cái trò này ấy?
Chẳng biết nữa. Chỉ là trêu chọc Lamia thấy vui kinh khủng...
Sống đến từng này tuổi đầu, không ngờ có ngày tôi lại đồng cảm được với Michael.
‘Mà khoan... trình độ tinh thần bắt nạt của mình thật sự là thế này sao?’
Chẳng khác gì mấy đứa nhóc mẫu giáo cầm cái gậy dính phân đi dọa bạn cả....
“...”
Ồ...
Lamia nhút nhát cuối cùng cũng nắm chặt đôi bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn lại. Cuối cùng cô ấy cũng đã hạ quyết tâm tự tay mình trừng trị sự bất công.
Đúng lúc mọi chuyện đang diễn ra theo kế hoạch.
-Vút.
Một vật thể hình cầu bay tới, tôi vô thức vung cây kem Polapo lên đánh trả.
-Xoẹt.
Quả bóng tennis bị chém làm đôi một cách gọn gàng rồi bay sang hai bên.
“...A...”
Và rồi...
Cây kem Polapo quý giá mà tôi đang dùng để trêu đùa cô ấy cũng bị chém đứt...
Nó nổ tung và bắn tung tóe lên mặt tôi. Những hạt đá màu nho văng đầy mặt...
-Lạch bạch.
Một cô bạn mặc váy tennis, đội mũ chống nắng chạy tới với vẻ mặt lo lắng.
“Ôi, bạn có sao không? Quả bóng bay về phía đó mất rồi.”
“... Không sao cái gì mà không sao... cây Polapo của tôi.”
“Hả?”
Làm việc xấu nên bị trời phạt rồi. 500 điểm của tôi...
“...Khục.”
“...?”
Nhìn tôi đang lấm lem vị nho của cây Polapo, Lamia lấy hai tay che mặt rồi cười khúc khích.
...
Dẹp Polapo sang một bên, nhìn thấy cảnh này tôi thấy mãn nguyện đến mức cũng tự nhiên mỉm cười theo.
Sau hình phạt của ông trời, phần Polapo còn lại chúng tôi đã chia nhau ăn hết.
*
“Bộ này thấy sao!?”
“Đẹp đấy.”
“Còn cái áo tank top này?”
“Đẹp đấy.”
Vừa mới có chút tự do sau kỳ thi giữa kỳ, cô nàng này đã sang phòng tôi bày trò trình diễn thời trang là sao đây.
“Này tiểu thư Min Su-ji? Cô lấy đâu ra chìa khóa phòng tôi thế hả?”
Vì tôi nhất quyết không mở cửa nên Nilleone đã tự tay đúc luôn một chiếc chìa khóa mới. Tôi biết cô nàng khéo tay, nhưng đến mức này sao? Đây không còn là phạm trù khéo tay nữa, đây là phạm tội rồi!
“Hả? Chìa khóa phòng Regret được bán trong Cửa hàng Thành tựu với giá 300 điểm mà.”
Nghe cô ta nói, tôi kiểm tra lại thì đúng là họ đang bán chìa khóa phòng tôi thật. Thật là quá đáng mà. Quyền riêng tư của Regret đang bị đem ra mua bán với cái giá rẻ mạt.
“C-cái này thì sao? Đây là chiếc váy trễ vai tôi đã hạ quyết tâm lắm mới mua đấy...”
“Đẹp đấy.”
“Cậu, cậu thật là! Cứ định dùng đúng một câu 'đẹp đấy' để trả lời mãi à? Bảo sao mà cậu chẳng có mống bạn nào!”
“Một đứa suốt hai tháng trời không kết bạn nổi với ai nên phải sang tận lớp bên cạnh tìm tôi như cô mà cũng có lương tâm để nói câu đó à?”
Tôi đứng dậy, nắm lấy má cô ta rồi kéo mạnh ra.
“Á á á! Đau! Đau quá!”
“Này. Cô còn nhớ những gì mình đã nói hồi đầu học kỳ không?”
-Nếu không có bạn ăn cơm cùng thì cứ đến tìm tôi nhé! Cả cậu và Lamia luôn! Giờ tôi tự tin với cuộc sống học đường lắm rồi. Chúng ta sẽ cùng chơi với những người bạn trong lớp mà tôi đã kết thân.
“Thật sự là tôi không biết nên bắt đầu cười nhạo cô từ đâu cho đúng nữa.”
Khi tôi buông tay ra, cô ta lùi lại với đôi mắt rưng rưng.
“K-không phải... chỉ là vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu thôi. Tại tôi hơi nhạy cảm một chút...”
“Chắc là định tìm hiểu cho đến tận lúc tốt nghiệp luôn quá.”
“D-dù sao thì! Bộ đồ này thế nào...”
“Thế nào cái gì mà thế nào, chẳng phải đây là bộ đồ để ngày mai cô đi chơi điện tử với Lamia sao? Cô thấy mặc thế này có hợp lý không?”
Ngày mai là Chủ nhật. Cô nàng đang phấn khích tột độ với lời hứa đi chơi phố cùng Lamia. Gu ăn mặc thì cứ như đi xem mắt không bằng.
Lúc đầu tôi đã bảo là không đi.
-Tôi không đi đâu.
-Tôi sẽ chết cho cậu xem!
Thế là Nilleone mang hẳn chai nước tẩy Javel ra dọa tự tử thật.
Dọa tự tử á? Với tôi thì chiêu đó vô dụng. Thà cô bảo sẽ đi bậy trước cửa phòng tôi thì may ra tôi còn sợ.
-Tùy cô thôi. Cô là người có kinh nghiệm rồi mà? Cứ uống đi. Uống mạnh vào.
Cô ta đã chết một lần rồi, chết lần nữa thì có sao. Tôi bảo cô ta cứ tự nhiên, tôi không quan tâm.
-C-cậu đã nói thế thì đừng trách...!
Bất ngờ cô ta đổi chiến thuật, bắt đầu đọc vanh vách địa chỉ của Apple Pie ở số 14 phố Teinos gì đó. Có vẻ cô ta đã học thuộc từ lúc xem trộm bức thư của Bianca.
-Nếu cậu không đi chơi cùng, tôi sẽ mách hết với Bianca. Nào là những chuyện biến thái cậu đã làm với tôi, nào là Frida đã mang thai đến tháng thứ 6, nào là cậu nảy sinh dục vọng khi nhìn ngực Chloe, rồi cả chuyện sáng nào cậu cũng nhìn trộm Lamia mặc đồ tập nữa!
Cô ta dám dùng những lời vu khống không tưởng đó để đe dọa một công dân lương thiện như tôi sao. Mà trong đống đó lại lọt thỏm một cái là sự thật nên tôi thấy hơi nhột.
-Được rồi... đi là được chứ gì.
-Ya hô!
...Thà đi chơi điện tử còn hơn là bị biến thành kẻ bất lực.
Thế rồi cô ta cứ ở lì trong phòng tôi không chịu đi. Khác với vẻ rụt rè thường ngày, cô ta nói năng dõng dạc, không hề lắp bắp, gương mặt rạng rỡ đầy phấn khích.
“Đúng rồi! Regret! Từ thứ Hai tới sẽ có buổi triển lãm tác phẩm mỹ thuật của khối lớp 1 đấy!”
“Vậy sao? Cô ở câu lạc bộ mỹ thuật nhỉ.”
“Ừ ừ! Tác phẩm của tôi cũng được chọn là tác phẩm ưu tú đấy! Cậu sẽ đến xem chứ?”
“Nếu tôi không đến thì cô lại định đe dọa tôi tiếp à?”
“...Không? Tình bạn có được bằng cách đó thì có ý nghĩa gì chứ? Tôi thích câu trả lời thành thật của Regret hơn. ...Nhưng mà... ngoài chuyện đó ra thì tôi cũng muốn kết bạn với Bianca nữa...”
“Tôi sẽ đến. Đồ xấu xa.”
“Oa! Vui quá!”
Lẽ ra lúc đó tôi nên đi đốt luôn cái phòng triển lãm đó đi mới phải.
*
Đêm hôm đó.
“...”
Lamia đã từng định từ bỏ kỳ thi lần này.
Không phải vì cô sợ lũ Golem.
-Hãy tiến vào phòng thi đã chỉ định. Khi vào phòng, mọi ma lực và khả năng cường hóa cơ thể bằng ma lực sẽ bị vô hiệu hóa.
Cô không thể bước vào căn phòng đó.
Vì vậy cô đã định bỏ thi.
Nhờ có phép màu khi Regret phá hủy lũ Golem mà hình thức thi đã thay đổi, cô không cần phải làm vậy nữa.
...
“Mình không thể để ai nhìn thấy được.”
Những ngón tay trắng nõn của cô hướng về phía mặt bàn.
“Đặc biệt là.”
Bức chân dung mà Regret đã vẽ cho cô trong một buổi tập thể dục sáng trước đây.
“Với anh.”
Nét vẽ nguệch ngoạc.
Một bức tranh vẽ hỏng bét.
Nhưng đó là món quà đầu tiên cô nhận được.
Có người đã nhìn thẳng vào mặt cô và vẽ.
Không né tránh, không buồn nôn, mà nhìn thẳng vào cô để vẽ.
“Lại còn... vẽ đẹp thế này nữa...”
Qua mấy ngày, bức tranh đã trở nên hơi cũ kỹ.
Có lẽ cô đã ngắm nó đến hàng trăm lần rồi.
...
Nó thật quý giá.
Dù cho cô gái trong bức tranh này hoàn toàn chỉ là một lời nói dối.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
