Lamia
Xôn xao, xôn xao. Giảng đường lúc này còn nóng hừng hực hơn cả lúc chỉ số của Ferdinand được công bố. Chỉ khác một điều, sự nóng hổi này không phải là những lời tán dương tích cực.
– Không phải Kiếm thuật... mà là Tài năng Kiếm?
– Với cái chỉ số bèo bọt thảm hại kia á?
– Ý là nó cậy mình có tài năng nên sống buông thả, chẳng thèm nỗ lực tí nào chứ gì? Đằng nào có tài năng thì cũng auto đỗ mà?
– ..... Oa, ông trời thật bất công. Sao lại trao nó cho cái thằng lười biếng đó chứ...
Biểu cảm của Greg cũng méo xệch một cách kỳ quái.
“Em dù có tài năng, nhưng từ trước đến nay chưa từng nỗ lực một chút nào sao?”
…
“Cái đó em cũng mới biết hôm nay mà?”
Nói lại lần nữa tuy hơi thừa, nhưng dù thân xác này là Regret, thì cái thứ hiển thị trên màn hình kia là chỉ số của Yang Seon-woo. Tức là của Yang Seon-woo đấy. Bảo là Yang Seon-woo thực ra có tài năng về Kiếm.
…
‘Tại sao? Vì cớ gì?’
Người hoang mang nhất ở đây chính là tôi. Tôi, hay nói cách khác là Yang Seon-woo, mà lại có tài năng về Kiếm sao?
‘Tuyệt đối không có chuyện đó-’
…
Ơ? Sự phủ nhận mù quáng mà tôi đinh ninh là đúng.
‘Khoan đã.’
Bất chợt va chạm với một nghi vấn vừa lóe lên.
‘Yang Seon-woo đã bao giờ được kiểm chứng là không có tài năng về kiếm chưa? Vốn dĩ mình đã bao giờ cầm kiếm vung thử chưa?’
…
Thử ngẫm lại xem nào. Tôi đã sống ở đất nước Hàn Quốc hòa bình. Từ tiểu học, trung học đến đại học, tôi chỉ là một cậu sinh viên bình thường, ngoan ngoãn bỏ sách giáo khoa và hộp bút vào cặp rồi đi học. Đi nghĩa vụ quân sự thì tôi bắn súng. Dù từng đấm nhau tay đôi với ai đó, nhưng đương nhiên tôi chưa từng cầm cái gì dài dài để vung vẩy cả. Tôi biết mình không có năng khiếu đá bóng hay bóng bàn. Bởi vì tôi đã chơi thử rồi. Làm rồi mới biết.
Thế còn Kiếm?
‘... Ơ, ơ kìa?’
Càng nghĩ càng thấy khó định nghĩa bản thân. Dù tôi chưa từng có cơ hội nhận ra mình có tài năng với Kiếm. Nhưng bằng chứng cho việc tôi không có tài năng với Kiếm thì phải tìm ở ký ức nào đây?
‘...’
Bất chợt, một ký ức rất xa xưa tìm đến và gõ cửa. . . . Hồi nhỏ, chắc tầm 5 tuổi gì đó. Lúc tôi đang xem Digimon trên TV.
– Seon-woo à.
– Mẹ đang bận tiếp khách, con xem hộ mẹ nồi canh có sôi không nhé?
– Vâng ạ.
Hồi đó chắc là tiệc tân gia hay gì đó, tóm lại là khách khứa rất đông và mẹ tôi cực kỳ bận rộn. Trong lúc ngẩn ngơ nhìn cái nắp nồi đang nảy lên bần bật, cái thớt lọt vào tầm mắt tôi. Nó nằm trên kệ bếp.
‘Mình muốn giúp mẹ.’
Chỉ với ý định đó thôi. Tôi ì ạch leo lên cái ghế cao ngang ngửa người mình. Trên thớt có mấy bó hành và một bó đang thái dở.
‘A ha. Làm giống y hệt cái này...’
Con dao bếp rất nặng. Tôi phải dùng cả hai tay mới nâng lên nổi. Cốc cốc cốc.
…
Khoảng 10 phút sau, mẹ quay lại và hỏi tôi đang ngồi trước TV.
– Con trai. Có ai vừa vào bếp à?
– Con hổng biết.
Mẹ tôi lẩm bẩm: “Lạ thật đấy... Ai mà thái đẹp thế này nhỉ... Mẹ chồng vừa ghé qua làm giúp à...?” rồi đi ra. . . .
‘Không, cái đó chắc chỉ là khéo tay một tí thôi chứ?’
Con người ai chẳng có một vài tài lẻ. Tôi là kẻ kiếm cơm bằng cái tài lẻ viết lách. Tôi cứ tưởng thái rau củ cũng chỉ ở cái tầm đó thôi.
Bất giác tôi chạm mắt với Min Su-ji. Cô nàng mấp máy môi, hình như đang nói: ‘Cà... rốt... hình... ngôi... sao...’ Nhắc mới nhớ, lúc nãy nấu canh tôi cũng chỉ thái nguyên liệu trông rõ "nghệ" thôi.
…
‘Thật đấy à. Có nên tin không đây?’
…
Cho dù là khéo tay đi, nhưng liệu có đến mức được phân loại là "Tài năng" giữa cái đám học sinh Excel quái vật này không thì... Hừm.
Đang mải suy nghĩ thì…
“?!”
Vù! Vù! Vù! Quả cầu nãy giờ phun trào hơi nước bạc không biết mệt mỏi bỗng ré lên một tiếng quái dị. Và rồi như một lời nói dối. Tách. Nó im bặt.
Greg hoảng hốt ra mặt. Cả khán phòng nuốt nước bọt theo dõi. Quả cầu vừa ngưng mọi hoạt động như chiếc vòi nước bị khóa chặt, bỗng nhiên…
Xòa a a a…
Tỏa ra một luồng hào quang màu vàng kim tĩnh lặng. Và rồi, quả cầu đỏ lòm bất động ấy không chuyển qua cam, cũng chẳng qua vàng. Vút. Nó chuyển thẳng sang màu tím. Màn hình của tôi được cập nhật ngay cùng lúc đó.
Sức mạnh: F- Phản xạ: F- Ma lực: Z Tinh thần: F+ Tài năng: Kiếm
Gia hộ: Gia hộ của Lưỡi bén
_______________________________________________________________
“..... Này. Thầy ơi? Thầy ổn không đấy?”
Thấy cái ông chú trông lạnh lùng như tiền kia đang há hốc cái miệng giống con Kappa vì kinh ngạc, tôi thực sự thấy lo lo.
“...”
Ánh mắt kinh hoàng của đám học sinh. Sau cái bảng chỉ số thảm hại, giờ lại lòi ra Tài năng rồi đến cả Gia hộ.
Cái thằng phế vật gì thế kia? -> Cái thằng thiên tài láo toét gì thế kia? -> Cái thằng điên rồ quái đản gì thế kia? Tôi cảm nhận được nhận thức của bọn họ đang bẻ lái theo thời gian thực như vậy đấy.
...
‘Gia hộ của Lưỡi bén...’
Thiết lập do tôi viết. Gia hộ giống như một loại Thần khí mà Thần của thế giới này ban tặng cho con người thích hợp nhất để nắm giữ sức mạnh đó. Nó biến kẻ mạnh trở thành kẻ được bảo hộ. Tiêu chuẩn để được Gia hộ của Lưỡi bén lựa chọn. Kẻ được thanh kiếm yêu thương nhất. Đây cũng là thứ mà nhân vật chính đang vật lộn tìm kiếm ở chương mới nhất, tầm chương 400 gì đó trong tiểu thuyết của tôi.
Đ-Đến mức đó cơ à.
“... Số 37... còn có thêm Gia hộ... ưm...”
“Là số 32 ạ.”
“..... À ừ. Thế, trước tiên em về chỗ được không? Thi xong thì đến gặp ta...”
Tự nhiên ông Greg đổi giọng ngọt xớt như ông bố chiều con gái. Chắc ở nhà ông ấy nói chuyện kiểu này.
Tôi bước xuống bục và về chỗ. Đám học viên im thin thít. Chỉ có mỗi Min Su-ji là không biết đọc bầu không khí, vỗ tay bộp bộp bộp với cái răng thỏ nhe ra cười.
‘...’
Mặc kệ bọn họ. Trong đầu tôi giờ chỉ toàn là sự hối tiếc.
A đù má... Hồi tiểu học đáng lẽ mình không nên đi học thêm tiếng Anh ở English MooMoo mà phải đi học Hải Đông Kiếm Đạo mới đúng…
Biết đâu giờ đã thành Đệ nhất Kiếm khách Joseon... đoạt huy chương vàng Olympic đấu kiếm... được miễn nghĩa vụ quân sự, chẳng bao giờ phải gặp cái thằng Trung sĩ Park chó chết đó... Thành bộ ba Gu Bon-gil, Kim Jung-hwan, Yang Seon-woo rồi không... Lets go... Mẹ kiếp... Tiếc đứt cả ruột...
Cộp cộp. Trước khi ngồi xuống, tôi chạm mắt với một cô gái ngồi ở hàng ghế cao nhất giảng đường.
‘... Nhỏ đó vào từ lúc nào thế?’
Cô gái đang nhìn tôi với đôi mắt kinh ngạc từ phía sau cùng chính là Lamia. Cô bé vốn tự ti luôn lảng tránh ánh mắt tôi, giờ đang nhìn tôi chằm chằm. Với đôi mắt mở to như cái vung nồi. Có vẻ như cô bé muốn nói điều gì đó.
_______________________________________________________________
Dù bị đơ một lúc, nhưng có lẽ do ý thức trách nhiệm phải làm cho xong việc, Greg cho tiếp tục kỳ thi. Các học sinh lại lần lượt bước lên bục.
– Vậy, cuối cùng là số 49.
Bước lên phía trước. Lạch bạch lạch bạch. Nghe Greg gọi tên, tiếng bước chân đi xuống cầu thang bên cạnh. Dừng lại ngay cạnh chỗ tôi ngồi.
...
“Anh.”
Nghe tiếng gọi khẽ, tôi quay lại. Là Lamia. Có vẻ cô bé là số 49.
“... Sao thế?”
Cô bé vẫn nhìn tôi với khuôn mặt y hệt lúc nãy.
“Anh, thực sự không có ma lực sao...? Là thật ạ?”
“Hả?”
Trái với dự đoán, điều cô bé chú ý không phải là Tài năng hay Gia hộ của tôi. Mà là lượng ma lực bẹp dí dưới đáy xã hội kia.
…
“Ừ. Như em thấy đấy, có vẻ anh là dân khố rách áo ôm khoản này rồi?”
“Vậy thì.”
Cô bé vốn điềm tĩnh bỗng ngắt lời tôi.
“Vậy thì, vậy thì anh nhìn tôi ra sao...?”
…
Nhìn ra sao là thế nào…
Thì là…
“Thì... trông giống một cô gái thôi?”
“.........”
Lamia đứng chôn chân bên cạnh tôi như tượng đá. Greg gọi“Số 49? Số 49 vắng à?” thêm vài lần nữa, cô bé mới sực tỉnh và đi xuống cầu thang.
Khik khik. Khi cô bé bước lên bục, những tiếng cười khẩy vang lên từ đâu đó.
– Đến rồi kìa.
– A~ là con nhỏ đó hả? Cả giảng đường xôn xao với bầu không khí hoàn toàn khác so với lúc tôi hay Ferdinand lên. Ai nấy đều làm vẻ mặt ghê tởm.
– Á, tởm quá. Buồn nôn chết mất.
– Oẹ, oẹ…
– Sinh ra với cái mặt như thế thì làm ơn trùm cái túi nilon lên đầu mà đi lại không được à?
– Cứ cố đấm ăn xôi mò lên Cao đẳng làm phiền người khác... Nó học 3 năm mà chẳng khôn ra tí nào nhỉ.
Những lời xì xầm nhai đi nhai lại về Lamia lấp đầy hội trường. Là đám học sinh từ Trung đẳng lên chăng?
‘... Nói cái quái gì thế?’
Mắt bọn này để trang trí à. Chuyện khác thì không nói, nhưng chê bai Lamia về ngoại hình thì tôi đếch thể nào hiểu nổi. Trong đám đó làm gì có đứa nào xinh hơn cô bé. Muốn chửi thẳng mặt bọn nó là có soi gương bao giờ chưa ghê.
“Là Lamia sao. Xin lỗi nhưng không có ngoại lệ đâu.”
“Vâng. Em hiểu ạ.”
Vo vo vo. Cô bé vừa đặt tay lên, quả cầu đỏ lập tức chuyển sang màu đen kịt.
Sức mạnh: D Phản xạ: D- Ma lực: X- Tinh thần: S+
– Chà. Ma lực vẫn chạm đáy. Đáy của đáy.
– Với cái ma lực rác rưởi đó mà chưa bỏ học thì cũng phải công nhận cái tinh thần lực kia. Chắc lại định dựa vào mỗi cái đó để đòi đãi ngộ đặc biệt chứ gì.
– Con nhỏ đó ma lực chắc bét trường Excel luôn nhỉ?
– Khik khik.
– Bét thế nào được. Giờ có đứa tạo ra cái đáy mới rồi còn gì. Cái màu lúc nãy ấy...
Cái thằng vừa nói câu đó ngước lên nhìn, chạm mắt tôi cái là cụp mắt xuống ngay.
Xòa a a... Quả cầu đen kịt lần này xuất hiện viền vàng. Tuy nhiên, ngay trước khi màn hình của Lamia kịp cập nhật, Greg đột ngột tắt nó đi bằng một động tác quen thuộc.
“Hãy chuyên tâm tu luyện lượng ma lực còn thiếu sót. Hết.”
Lamia cúi chào rồi quay người lại.
…
Tôi vẫn chưa hiểu chính xác tại sao cô bé lại bị tẩy chay. Là do ma lực, hay do màu sắc ma lực làm biến đổi quả cầu? Hay do cái thứ mà Greg cố tình che giấu vào phút cuối?
…
Hay thực sự là do ngoại hình - điều mà tôi hoàn toàn không thể lý giải nổi.
‘Thôi kệ. Dù là gì thì có sao đâu.’
Thực ra tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Tôi tò mò về phản ứng của Min Su-ji hơn. Nhân vật mà nó cuồng si đến thế đang sống sờ sờ ngay trước mắt…
Có khi nào con nhỏ lại xúc động quá mà ngất xỉu nữa không?
Tôi đi xuống phía dưới. Đúng như dự đoán, cái đầu vàng ngốc nghếch đang dán chặt mắt vào Lamia không rời.
“Này này. Thích không? Hả con kia? Gặp được thần tượng sướng quá hả?”
Tôi định trêu nó một tí.
…
Nhưng khoảnh khắc bước đến và nhìn vào mặt Min Su-ji. Tôi buộc phải dừng lại.
“...... Này.”
“...”
“Su-ji à.”
“... Hửm? Hửm? Sao thế?”
Khuôn mặt cô nàng khi quay lại nhìn tôi ngay lập tức trở về vẻ tròn xoe ngây thơ thường ngày.
…
“Vừa nãy vẻ mặt cô...”
“... Sao cơ? Tôi làm sao? Sao á.”
“....... Không có gì.”
Nhìn nhầm chăng. Dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng sự thất vọng hiện lên rõ nét trên khuôn mặt cô ấy.
