[Thử thách] Hãy solo vì Lamia
Một trong những viên đá đang bay tới tấp.
Bộp.
“A...!”
Meo...
Cuối cùng nó cũng trúng đích vào cái trán trơn láng của con mèo và nảy ra. Cọ cọ. Con mèo dùng chân trước dụi dụi vào vầng trán vừa bị ném trúng. Nó kêu lên một tiếng yếu ớt.
Những viên đá được ném đi có khối lượng nhỏ. Nên chúng không làm rách bộ lông trắng của con mèo. Nếu mục đích của cái bia ngắm là không bị mũi tên xé toạc, thì con mèo kia đang hoàn thành xuất sắc vai trò đó.
“Quá đáng thật...”
Nil Leone rời mắt khỏi sân tennis và quay phắt lại nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy chứa chan sự khẩn cầu, mong tôi hãy làm gì đó.
“R-Regret...”
Nil Leone gọi tôi bằng giọng nghẹt mũi.
“Cậu mạnh hơn tớ mà.”
“... Cô đùa tôi đấy à...”
“Đùa thôi. Cứ đứng yên đó đi.”
Là một người yêu mèo, tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì với tình huống hiện tại. Thực ra thì bất kỳ ai nhìn thấy cảnh này cũng sẽ thấy ghê tởm thôi. Nhưng quan trọng hơn cả điều đó.
…
Ánh mắt tôi hướng về phía khuôn mặt của Lamia. Nếu cả ngày hôm nay khuôn mặt ấy chìm dưới đáy biển sâu 10.000m, thì bây giờ có vẻ nó đã tụt xuống độ sâu 10.010m rồi. Chính cái 10m chênh lệch đó là lý do khiến cô bé đứng chôn chân ở sân tennis này không dám nhúc nhích.
Run lẩy bẩy... Từ cái bát cơm mà cô bé đang cầm bằng đôi tay run rẩy, những hạt thức ăn cho mèo rơi lả tả xuống đất.
…
Cơn bực bội trào dâng. Trừ Nil Leone ra, tất cả những đứa trẻ ở đây đều là nhân vật trong tiểu thuyết của tôi. Ừ. Là do tôi tạo ra. Nên dù bất cứ kẻ nào làm bất cứ chuyện gì trên thế giới này, tôi đều có liên quan. Tôi không có tư cách để trách cứ hay trừng phạt hành vi bạo ngược của chúng.
Tôi biết chứ... Nhưng mà... Dù có cân nhắc tất cả những điều đó…
“Chà, cái bản mặt kia... trông ngứa mắt thật đấy.”
Phải. Nhìn gai mắt chết đi được. Tôi không nói đến lũ trẻ trâu nhàm chán đến mức rác rưởi đang hành hạ động vật nhỏ kia. Lũ đó thì rõ ràng là mấy thằng não tàn rồi. Cái mà tôi thực sự không muốn nhìn thấy là.
“Này. Cô Lamia.”
“...”
“Con mèo đó không phải của cô à?”
“...”
Đúng thế. Hiện tại tôi hơi bị ghét cô đấy, Lamia ạ. Tại sao em chỉ biết đứng nhìn thế? Tại sao không dám mở mồm chửi "đ*t mẹ" vào mặt cái thằng đang làm khùng làm điên kia một câu?
‘...’
Tất nhiên tôi cũng biết. Tôi chẳng có chút tư cách nào để lên mặt dạy đời em cả. Người thiết lập em là đứa trẻ bị bắt nạt một cách vô trách nhiệm là tôi. Người tạo ra cái tính cách khiến em dù bị chửi rủa thậm tệ trong giảng đường vẫn không chớp mắt, nhưng giờ lại trưng ra cái vẻ mặt đó mà không dám ho he nửa lời, cũng là tôi nốt.
Dù vậy... sau một ngày quan sát cô bé, tôi thật sự rất khó hiểu. Tại sao em lại sợ hãi đến mức co rúm người lại như thế? Xấu xí là cái tội lớn đến thế sao? Hay là còn có điều gì đó mà tôi không biết? Những khoảng trắng thông tin về Lamia mà tôi chưa nắm rõ càng khiến hình ảnh của cô bé trong tôi thêm phần khó ưa.
“... Không phải của tôi.”
…
“Không phải á?”
“... Vâng. Đứa bé đó, nó ghét tôi lắm.”
…
Lại càng thấy ghét hơn rồi đấy. Đồ hèn nhát. Hóa ra nãy giờ em cứ tự nhẩm câu thần chú đó để kiếm cớ không cứu con mèo à. Nếu không thì có lẽ em đã lao vào sân tennis ngay lập tức, ném đất cát hay đá vào hạ bộ bọn chúng mà khô máu rồi.
“Thế cô còn đứng đó làm gì? Đi tiếp con đường của mình đi chứ.”
“...”
Cô bé không trả lời. Vì con mèo ghét em sao? Chính em cũng thấy cái cớ đó nghe phèn lắm đúng không?
“Thế còn cô?”
“...... Dạ?”
Cô bé nhìn tôi.
“Được rồi. Tôi biết con mèo ghét cô rồi. Thế còn cô thì sao, cô thấy thế nào?”
“...”
Lamia, người đang đứng đực ra như cây cột điện, lẳng lặng bước vào trong sân.
____________________________________________________________
“Meo!! Meooooo-!”
“Xin lỗi mày. Chờ một chút thôi.”
Có vẻ chuyện con mèo ghét cô bé là thật. Nó cào liên tiếp vào mu bàn tay Lamia khi cô bé đưa tay vào định cởi dây trói.
“Xong rồi.”
Được giải thoát khỏi sợi dây, con mèo trắng nhảy qua hàng rào và chạy biến mất.
...
“Hưm... Khó xử nhỉ.”
Trong nhóm nam sinh, một tên để tóc rẽ ngôi với đôi mắt híp bước ra.
“Này. Lamia? Mày vừa làm cái gì thế? Vẫn chưa xong mà?”
Hắn ta nở một nụ cười dịu dàng và hỏi.
“... Cậu đã nói rằng với tư cách là thành viên Ủy ban Kỷ luật, cậu đang thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt 1 ma tộc mỗi ngày. Đứa bé đó là ma thú tôi nuôi.”
“Mày hiểu tình hình tốt đấy chứ. Ừ. Thì sao?”
“Thế này là được chứ gì.”
Lamia lấy sợi dây vừa trói con mèo quấn chặt quanh cổ mình. Rồi đứng thẳng người đối diện với hắn.
…
“Thế này cũng được.”
“Vậy sao.”
“Chỉ tiếc là mục tiêu đang từ dễ thương lại biến thành hơi tởm lợm một chút... A, xin lỗi nhưng mày quay mặt sang bên cạnh chút được không.”
Khik khik khik.
“Vâng. Quay rồi ạ.”
“Bắt đầu lại nhé. Lúc nãy đến lượt ai rồi?”
“Tao. Tao ném nhé.”
Vút! Keng! Ngay lúc viên đá bay tới, Lamia đã nhắm mắt lại, nhưng nghe thấy âm thanh lạ lẫm, cô bé hé mắt ra.
“...?”
“Cái... phần tôi nghĩ em hèn nhát vì sợ hãi ấy, tôi xin rút lại nhé.”
Đôi mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì của Lamia di chuyển qua lại giữa khuôn mặt tôi và chiếc vợt tennis bị rách lưới trên tay tôi. Tôi nhặt được cái này ai đó vứt ở góc sân.
“Mày là thằng nào?”
“Seon-woo.”
…
“Seon-woo là thằng nào?”
“Kỷ lục gia lồng bóng chày ở khu vui chơi Ngôi Sao.”
Hừm, nhắc mới nhớ... Ở thế giới cũ tôi chưa từng chơi bóng chày bao giờ mà sao lại chơi giỏi thế nhỉ.
‘Mấy cái này cũng được tính là "Lưỡi bén" à...’ Hóa ra là nhờ Gia hộ.
____________________________________________________________
“Gương mặt lạ nhỉ? Khối Cao đẳng à?”
“Ừ.”
“Hưm... Chắc mày thuộc kiểu người có tinh thần chính nghĩa ngùn ngụt, thấy chuyện bất bình là lao vào không cần suy nghĩ hả?”
“Thỉnh thoảng thôi. Không thường xuyên lắm.”
Hắn ta nở nụ cười thân thiện. Giống như đang hướng dẫn cho người lần đầu đến tham quan vậy.
“Ha ha. Nếu là thế thì mày nhầm to rồi. Ở đây hoàn toàn trái ngược với bất bình, đây là hiện trường nơi công lý đang được thực thi. Bọn tao đang nhổ cỏ tận gốc và trục xuất nơi trú ngụ của ma thú. Còn con nhỏ mày đang chắn trước mặt kia là nguồn gốc của cái ác. Tấm băng tay Ủy ban Kỷ luật trên tay tao bảo chứng cho điều đó.”
“Sứ mệnh của Ủy ban Kỷ luật cao quý là ném đá vào con mèo bị trói à?”
“...”
Nụ cười nhăn nhở trên mặt hắn vụt tắt.
…
– Thằng kia là thằng nào?
– Nó điên rồi à?
– Biết bọn tao là ai không.
– Này, cứ đấm cho nó mấy phát rồi đi. Tao chẳng cảm thấy chút ma lực nào từ nó cả.
Tên mắt híp chống cằm, làm bộ dạng khó xử.
“Gay go nhỉ. Tại sao mày lại bảo vệ con nhỏ đó?”
“Để lấy le. Em nó xinh thế kia mà.”
…
Câu nói đó khiến cả sân tennis đóng băng trong sự lạnh lẽo.
“..... Này anh. Cái đó thì hơi.”
Ngay cả Lamia đang bị trói cổ cũng lên tiếng phủ nhận.
“... Ra thế. Tao hiểu tấm lòng của mày rồi. Vì Lamia rất đặc biệt mà. Nên mày mới quan tâm đúng không?”
“Giờ mới nói chuyện được đấy.”
Phải cày điểm thiện cảm mà lị. Cái câu đó chắc không cần nói ra đâu nhỉ. Lúc đó, tôi tình cờ chạm mắt với Nil Leone đang bám chặt vào lưới sắt bên ngoài sân, nhìn vào với ánh mắt rực lửa. Cô nàng đang nhập tâm với vẻ mặt xúc động như mấy bà mẹ xem phim truyền hình buổi sáng đến đoạn cao trào của buổi ra mắt gia đình thông gia. Có vẻ kế hoạch đang tiến triển tốt.
“Được rồi. Thế này đi.”
Tên mắt híp dang hai tay bước lại gần.
“Seon-woo. Mày thay mặt tất cả mọi người ở đây tát vào má Lamia một cái. Như thế là chúng ta đã thực thi công lý của ngày hôm nay, và mày cũng sẽ không bị sa đà vào mối quan hệ nam nữ không lành mạnh. Coi như bọn tao sẽ không truy cứu trách nhiệm chuyện hôm nay nữ-”
“Này.”
“... Hử?”
“Cái thằng chó chết này. Sao mày dài dòng văn tự thế. Nói ngắn gọn lại xem nào.”
“...”
“Mày đi học thêm văn nghị luận à? Tác giả là tao còn chưa nói nhiều thế. Cái loại nhân vật như mày mà vào tiểu thuyết chắc thoại chiếm hết đất diễn mất?”
“...”
“Với lại là thằng đàn ông, thấy ngứa mắt thì bảo là ngứa mắt, bày đặt yêu cầu đóng kịch tình huống làm gì. Như con đàn bà ấy.”
Nghe tôi nói thế, đám đàn em định lao lên thì bị bàn tay dựng thẳng đứng của tên mắt híp chặn lại.
“... Hiểu rồi. Đổi chủ đề nhé.”
Tên mắt híp rút thanh mộc kiếm bên hông ra.
“Từ giờ tao sẽ dùng cái này quật vào người Lamia ba mươi cái.”
Chân hắn ta được bao bọc bởi ánh sáng màu xanh lam. Đám đàn em xung quanh lùi lại tạo khoảng trống.
“Trong quá trình đó, dù con nhỏ này có chết tao cũng đếch quan tâm.”
Hắn thủ thế. Co người lại như lò xo sẵn sàng bắn đi bất cứ lúc nào.
“Trong ba mươi cái đó, nếu mày đỡ được dù chỉ một cái, tao sẽ buông tha cho con nhỏ này từ nay về sau.”
Vút—! Hắn biến mất.
____________________________________________________________
…
“Giờ mày đưa Lamia đi được rồi đấy.”
Tên nhân vật mắt híp mở mắt ra khi thanh mộc kiếm hắn vung lên nhanh như chớp đã... chui tọt vào cái lỗ thủng trên vợt tennis của tôi.
“Giữ lời đấy.”
...
Một lúc sau, vẻ kinh ngạc trên mặt hắn dịu đi đôi chút, hắn thu kiếm lại.
“... Seon-woo. Tao sẽ nhớ tên mày. Đi thôi tụi bay.”
Hắn dẫn theo đám đàn em đang ngớ người rời khỏi sân tennis.
“.... Anh có sao không?”
Lamia, người cũng kinh ngạc trước cảnh tượng vừa diễn ra ngay trước mắt, bước lại gần.
Chạm nhẹ!
“Á, Đ*t mẹeeeeee!!! Đừng có động vào!!!”
“!!!!”
Khoảnh khắc cô bé chạm vào tay tôi... cơn đau nãy giờ tôi phải cắn răng chịu đựng vì mải ra dẻ bỗng ập đến. Làm sao bây giờ. Mắt thì nhìn thấy quỹ đạo kiếm. Đỡ thì đỡ được rồi. Nhưng cơ thể không theo kịp. Sức mạnh của tôi là F mà lị... A, hình như gãy tay rồi.
“... K-Khoan đã, cái, cảm ơn anh...”
“... Ừ.”
Lamia làm vẻ mặt khó hiểu.
‘Dù sao cũng may...’
Cái thằng mắt híp nhìn qua là biết trong bụng chứa cả bồ dao găm, nó tưởng tên tôi là Seon-woo rồi bỏ đi. Nhìn cái tướng là biết kiểu nhân vật phản diện hay ủ mưu tính kế rồi. May mà tôi tháo bảng tên trước khi vào.
“Regreeeeeeet—!!! Regret! Regret! C-Cậu ngầu quá đi mất!!!”
Phập.
“Á á á á!”
Tôi chọc hai ngón tay vào mắt con nhỏ Min Su-ji đang làm lố chạy ào tới. Cô nàng ngã lăn ra đất, vừa lăn lộn vừa la hét. Tên mắt híp đang đi đằng xa quay lại nhìn về phía này rồi gật đầu. A, đ*t mẹ lộ rồi. Cái con cục tạ này.
