Tại công viên cùng Lamia
Bí kíp hẹn hò của chuyên gia tình yêu Ddo-chi. [Lần hẹn hò đầu tiên, hãy đến muộn khoảng một tiếng so với giờ hẹn] Nội dung dưới đây là diễn biến tâm lý của phụ nữ theo thời gian chờ đợi.
Vừa đến giờ hẹn: ‘Không có phép tắc gì cả...? Đáng lẽ phải đến trước 5 phút chứ?’
Sau 10 phút: ‘A, gì thế này. Chán thật đấy. Khi nào mới đến đây? Hay là bỏ về luôn?’
Sau 30 phút: ‘Ha! Chà! Cái thằng này điên thật rồi! Rõ ràng bảo sẽ đến mà? Lấy đâu ra cái tự tin để mà chảnh chọe thế hả? Mày tưởng mày ngon lắm à?’
Sau 1 tiếng: ‘... Hay là người này thực sự có chuyện gì đó? Giờ mình cũng không biết nữa... Ừ... Em tò mò về anh... Anh giống như ông chú chân dài vậy... Em đợi thêm cũng không sao đâu... Anh đến cẩn thận nhé...’
‘Bốc phét ít thôi...’
Tôi không ủng hộ cái lý thuyết trễ hẹn một tiếng của Ddo-chi, nhưng vì ngủ quên mà đến công viên muộn mất một tiếng, tôi bỗng nhớ lại mấy lời nhảm nhí này.
‘Thấy có lỗi vãi chưởng...’
Hôm nay trước khi gặp Lamia, tôi phải gấp rút chuẩn bị cái này cái kia nên mới muộn. Lo trước thì khỏi họa (hữu bị vô hoạn) mà.
“R-Regret!”
Từ xa, Nil Leone nhảy tưng tưng như con Hoppip, lao đến chào đón tôi nồng nhiệt với cái giọng như nam châm hút ve sầu.
“Sao, sao giờ mới đếennnn...!”
Cô nàng mặc quần âu và áo blouse tay bồng. Mái tóc vàng óng ả thường ngày cũng được búi thấp. Hít hít. Lại còn xịt cả nước hoa nữa chứ.
“Xin lỗi nhé. Tôi ngủ quên. Nếu tôi chưa đến thì cứ chơi trước đi chứ.”
“Nh-Nhưng mà... ngượng lắm... ngượng chết đi được...”
Nil Leone liếc nhìn về phía Lamia đang ngồi trên ghế băng. Khác với Nil Leone, Lamia vẫn mặc đồng phục y như hôm qua. Mái tóc đen dài vẫn rối bù. Định bảo là cậy xinh nên không thèm chưng diện à? Nhưng chắc chỉ có mình tôi thấy em ấy xinh thôi.
“M-May quá. Cậu đến rồi... Tớ đã cố kể mấy chuyện cười bể bụng để phá tan bầu không khí ngượng ngùng mà chẳng ăn thua...”
“Chuyện cười bể bụng á. Kể tôi nghe thử một cái xem nào?”
Nghe có mùi toang rồi đấy.
“Tại sao sinh viên đại học lại mạnh mẽ vào tháng 3?”
‘Ê đừng bảo là cái đó nhé?’
Với suy nghĩ đó, tôi hỏi: “Vì khai giảng (Gae-gang - Khai giảng/Mạnh vãi) à?”, thế là Nil Leone tự cười Phụt một cái rồi lăn ra cười một mình.
Được rồi. Lamia tội nghiệp. Tôi hiểu em đã phải chiến đấu vất vả thế nào trong suốt một tiếng qua rồi. Chắc là địa ngục trần gian nhỉ. Có khi còn khổ sở hơn cả lúc bị đánh ở sân tennis.
“Xin lỗi cô. Cô Lamia. Tôi ngủ quên. Xin lỗi nhé.”
“... Không sao ạ. Đằng nào giờ này ở nhà tôi cũng chỉ ngồi không thôi mà...”
Đừng có đặt ra mấy cái khung giờ kiểu đó chứ.
“... Cơ mà chúng ta nói chuyện tự nhiên đi nhé? Cùng tuổi mà. Thế nào? Lamia?”
Tôi đưa tay về phía cô bé và nói giọng thân thiện. Tuy cái ruột già hơn nhiều, nhưng thế này dễ thân thiết hơn.
“Không thích. Tôi sẽ không nói trống không đâu.”
“Vâng. Xin lỗi cô. Cô Lamia.”
Cắt.
…
Chắc ChatGPT còn biết làm nũng hơn con nhỏ này.
“Trước tiên đi chơi đã nhỉ?”
“... Dạ? Thế... C-Con mèo đâu...?”
Cô bé hỏi dồn về tung tích món đồ đã hứa. Hừ. Đồ ngây thơ. Định dùng vài lời nói suông để hưởng lạc thú (chơi mèo) hả?
“Cái đó thì tôi cũng chịu. Không biết giờ nó đang ở đâu.”
“.....”
“Trên mặt cô đang viết chữ: ‘Bị lừa rồi. Đồ lừa đảo. Đồ xấu xa.’ kìa?”
“..... D-Dạ? Thật ạ?”
Lúng túng.
“... Oa, nhìn cô hoảng hốt thế kia thì chắc là thật rồi?”
“Kh-Không phải ạ. Nấc cụt.”
“Cô nói dối dở tệ.”
“... Vậy là hôm nay không được gặp mèo sao...?”
…
Oa. Trông đáng thương đến mức đó cũng là một loại tài năng đấy.
“Lát nữa tôi sẽ gọi nó đến.”
Cái này không phải nói dối. Ở thế giới cũ, với tư cách là Tiến sĩ mèo, tôi chỉ cần thổi sáo bằng lá cỏ là có thể triệu tập toàn bộ mèo trong bán kính 300m. Nhưng giờ mà gọi đến cho cô sờ thì cô về nhà luôn chứ gì? Thế thì không được. Tôi gọi cô đến đây làm gì cơ chứ.
“... Vậy con mèo thì...”
“Tùy thuộc vào độ hợp tác của cô đấy.”
Lamia gật đầu với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Con bé này thích mèo thật đấy.
_____________________________________________________________
“Regret!”
Trong lúc đi bộ kẹp Lamia ở giữa như đang áp giải tội phạm, Nil Leone gọi tôi.
“Cái đó, tớ, tớ có gì thay đổi không? C-Có đấy! Cô Lamia đoán trúng ngay lập tức luôn!”
Vừa hỏi, cô nàng vừa vuốt tóc, chớp chớp đôi mắt gắn mi giả và giơ mu bàn tay lên khoe bộ móng mới sơn. Đúng là vặn vẹo cả người để bắt người ta nhận ra mà.
“Cắt tóc à?”
“.....”
Tất nhiên dù có bị đâm chết tôi cũng sẽ giả vờ không biết.
“Xì. Cậu đi chơi với con gái mà ăn mặc kiểu gì thế kia...”
Dỗi rồi. Cái mỏ cô nàng nhô ra như con thú ăn kiến mũi nhọn, dỗi hờn vu vơ rồi quay sang bắt bẻ gu thời trang của tôi để trả đũa.
“Quần áo tôi làm sao?”
“Đ-Đó là quần áo hoạt động của trường mà! Có phải ăn mày không có quần áo đâu... Ai lại quê mùa đến mức mặc đồ của trường vào ngày nghỉ...”
Khựng!
“......”
Vừa lỡ mồm nói xong, Nil Leone chạm mắt với Lamia - người đang làm vẻ mặt "Xin lỗi vì tôi còn sống" - thế là cô nàng đành phải ngậm miệng ngay lập tức. Nếu bây giờ tôi biến mất thì chắc chỗ này thành cái "nhà hàng đặc sản" ngượng ngùng mất. Thôi, tha cho một lần đấy.
Buổi chiều đầy nắng ấm áp ở công viên. Trước tiên chúng tôi quyết định đi dạo thoải mái dọc bờ sông.
…
Thực ra đây là một phần trong kế hoạch cưng nựng Lamia đã được tính toán kỹ lưỡng.
‘Tôi đếch có ý định lãng phí thời gian quý báu ở cái chốn này đâu.’
Từ giờ tôi sẽ nhanh chóng khen Lamia xinh đẹp, cưng chiều cô bé hết mực.
Thử thách lấp đầy cả cái bảng đen tuy nhiều thật nhưng cũng không phải là vô hạn. Nếu quyết tâm làm thì trong vòng 1 năm chắc chắn sẽ xong. Nên là đến nửa sau tiểu thuyết, cái học viện này có nát bét hay không thì kệ xác nó, tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ rồi Bùm! biến mất là xong.
…
Nếu không thoát được thì đành ở lại đóng phim hành động siêu năng lực vậy.
Dù sao thì từ hôm nay, tôi định gộp nhiều nhiệm vụ lại để giải quyết một lần. Tuy không phải là một bộ, nhưng tôi thấy có những cái chỉ cần bịa ra cốt truyện là có thể gom lại thành một bộ. Ví dụ như những việc cần làm hôm nay:
[Dẫn Lamia đi mua sắm]
[Cứu Lamia bị đuối nước]
[Mua cho Lamia món cô ấy muốn ăn]
‘...’
Ba cái này. Thoạt nhìn thì chẳng liên quan gì nhau, nhưng có thể giải quyết gọn lỏn bằng kịch bản sau: Đầu tiên, đẩy Lamia xuống nước.
– Khi cứu một cô gái bị đuối nước, thứ cần thiết nhất là cô gái bị đuối nước. Trước tiên phải đẩy cô ấy xuống nước đã.
Nghe thì bệnh hoạn nhưng thằng Ddo-chi nói đúng. Việc cứu một cô gái bị đuối nước là cái sự kiện mà có chờ cả đời cũng chưa chắc xảy ra.
Con đường độc đạo vắng người. Khi Lamia đi qua giữa cây cầu gỗ mục nát, tấm ván dưới chân cô bé sẽ Tõm! sụp xuống.
[Tiêu tốn 1.500 điểm.] [Chỉnh sửa = Khoảnh khắc Lamia giẫm lên phần nền đất yếu ở giữa cây cầu gỗ khu C-6 lâu ngày không được bảo trì, cây cầu sập xuống và cô rơi xuống nước.]
Dù đã chọn cây cầu trông nát bấy rồi mà vẫn tốn tận 1.500 điểm. Nghĩa là tính xác thực nát bét rồi. Cũng phải, đi qua đi lại bao nhiêu cây cầu mà có bao giờ sập đâu. Cầu cũng thấp, nước chỉ ngập đến ngang hông thôi nhưng làm chuyện xấu cũng thấy cắn rứt lương tâm. Xin lỗi nhé...
Sau đó vớt Lamia ướt sũng lên là giải quyết xong vụ cứu người. Tiếp theo, Lamia ướt như chuột lột sẽ cần quần áo thay. Thế là có cớ hợp lý để đi mua sắm. Tính đến khả năng Lamia bị đuổi khỏi cửa hàng, tôi đã nhắm trước vài tiệm có điểm thân thiện và độ hài lòng khách hàng cao nhất trong khuôn viên Excel. Thế là xong cái thứ hai. Cuối cùng, dụ dỗ cô bé đang run rẩy vì cái lạnh cuối xuân đến quầy bán khoai tây luộc đã ngắm sẵn. Nhìn làn khói bốc lên nghi ngút thì đố mà cưỡng lại được.
‘... Hư hư..’
Một kế hoạch ấu trĩ và hèn hạ đến mức khó tin là nó phát ra từ đầu óc của một gã đàn ông gần 30 tuổi... Không phải kẻ mạnh mới tồn tại, mà kẻ tồn tại (lươn lẹo) mới là kẻ mạnh...
“... Regret? Sao cậu cười biến thái thế? Tởm quá...”
“Đang tưởng tượng mấy chuyện người lớn cực mạnh ấy mà.”
Tôi lè lưỡi trêu ngươi Nil Leone đang kiếm chuyện. Thấy cô nàng sợ rúm ró khép chặt áo lại, chắc là sẽ không dám phá đám đâu.
_____________________________________________________________
“Đợi đã.”
Đang đi giữa tôi và Nil Leone trên cầu gỗ, Lamia nheo mắt lại.
“Có bẫy.”
“... Dạ?”
“Chỉ có khúc giữa là âm thanh khác.”
Lamia vén tóc sang một bên và áp tai xuống sàn. Cô bé dùng tay gõ cốc cốc vào mấy chỗ trên cầu rồi phán: “Chỗ này.”
Ấn. Cô bé dùng lòng bàn tay ấn xuống, tấm ván ở giữa tõm rơi xuống nước.
…
Mẹ kiếp. Nội dung chỉnh sửa là: Lamia rơi xuống nước ngay khoảnh khắc giẫm lên tấm ván. Nhưng Lamia không giẫm lên mà dùng trực giác né được.
…
Không thể tin nổi.
“Có vẻ là âm mưu của ai đó.”
“L-Lamia sao cô biết hay vậy? Giỏi quá...!”
…
Vẫn chưa xong đâu... Nếu không làm Lamia rơi xuống nước thì mọi công sức đổ sông đổ biển hết.
‘Để xem ai thắng nào.’
Tôi thu lại ánh nhìn trừng trừng vào cô bé. Dùng chức năng Chỉnh sửa tiếp. Với cái Bút lực F+ vừa tăng thêm 5 điểm hôm qua. Từ lúc đó, tôi dùng số điểm còn lại để lên kế hoạch dìm Lamia xuống nước bằng mọi giá.
Chỉnh sửa!
"Nơi này nước sông dâng cao nguy hiểm."
“A, vâng ạ! Cảm ơn chị Lamia...!”
_____________________________________________________________
Chỉnh sửa!
".... Đợi đã. Nơi này là nơi bóng tennis từ trường Excel bay tới nhiều thứ hai. Nếu bị trúng bóng, chấn động có thể làm rơi xuống nước."
“Ra, ra là vậy! Tôi không biết gì cả! Suýt chết rồi!”
_____________________________________________________________
Chỉnh sửa!
"..... Không được đi. Cái trôi trên mặt nước không phải là gà con. Là gà bông. Có lẽ là một phần trong kế hoạch dụ tôi xuống nước. Gần đây ít thấy dùng cách này nhưng..."
“Th-Thật ạ? Định xuống cứu mà! Hóa ra là thú bông.”
_____________________________________________________________
“... Này anh... Anh định làm gì thế? Sao cứ xòe tay ra rồi tiến lại gần từ phía sau...”
“... Không có gì...”
Ngay cả kế hoạch cuối cùng là đẩy toẹt xuống cho xong cũng thất bại và tôi đành bỏ cuộc. Cả ngày trời xé lẻ điểm ra để tung những cú đấm chỉnh sửa Gomu Gomu, nhưng trước khả năng ứng biến khủng hoảng của "Vua bị bắt nạt" trường Excel, mấy trò bắt nạt hạ cấp của tôi hoàn toàn vô dụng.
“... Chị Lamia... ngầu quá. E he he...”
Còn Min Su-ji đang đan tay vào nhau nhìn Lamia với ánh mắt ngưỡng mộ lấp lánh kia thì có vẻ càng thích cô bé hơn rồi.
