Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Wn - Lời khuyên

Lời khuyên

“Cái quái gì thế này...”

Tôi có đến đúng phòng đơn ký túc xá không vậy...? Chứ không phải là phòng Suite Deluxe khách sạn à? Tôi đã so sánh chìa khóa phòng được cấp với thẻ sinh viên mấy lần rồi, đúng là phòng của tôi mà.

Phòng sinh viên kiểu gì mà nến thơm xếp thành hàng thế này. Sàn nhà lát đá cẩm thạch sang trọng - thứ mà chỉ nhà giàu mới có - kiểu này mà đang ngủ lăn từ trên giường xuống thì đúng là chết bất đắc kỳ tử luôn chứ chẳng chơi. Chưa kể đến sự thoải mái mang tính hủy diệt của chiếc giường cỡ Queen kia nữa.

“... Chà.”

Được đấy chứ…

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã cân nhắc lên bàn cân giữa việc hét to "Ice Kekki" (trò tốc váy) với Lamia để bị cô bé cắt đứt quan hệ rồi sống cả đời ở đây, với việc quay về cuộc sống cũ…

“Hự...! Cha...! Hây a!”

Đúng là sự thoải mái hút sạch mọi mệt mỏi trong người.

Người nhớp nháp quá, đi tắm cái đã. Nhưng vừa bước vào phòng tắm, nhìn thấy bức tượng thạch cao cơ bắp toàn thân với "cái ấy" chính là vòi nước, tôi quyết định không bén mảng đến khu vực đó vì quá áp lực.

‘Chẳng có cái gì là vừa phải cả... Tắm vòi sen thôi.’

Học viên Excel toàn là siêu tinh anh, nên Đế quốc đã đầu tư rất nhiều tiền để họ được hưởng đãi ngộ tương xứng. Đúng là tôi có viết như thế, nhưng thế này thì hơi quá rồi…

Chắc mỗi sáng thức dậy phải cảm tạ trời đất vì chưa ngã khỏi giường mất.

Rào rào rào. Áp lực nước tốt thật. Đặc điểm của thế giới giả tưởng trung cổ: Dù thế nào thì ở sân khấu hoạt động của nhân vật chính tại thủ đô, hệ thống nước máy vẫn hoạt động ngon lành.

“Hà, sảng khoái quá.”

Thốt ra câu cảm thán đúng chuẩn ông già xong, tôi trần như nhộng ném mình lên giường.

‘...’

Hưm... Vậy là từ giờ mình sẽ sống ở đây…

‘...’

Vẫn khó mà chấp nhận được. Có khi nào cái mở đầu của cuốn tiểu thuyết mạng rẻ tiền lăn lóc đâu đó trong đầu tôi đang được tái hiện dưới dạng giấc mơ khi tôi ngủ không nhỉ. Những suy nghĩ như thế cứ chốc chốc lại trồi lên.

“Thì thế...”

Những kiến thức thường thức tích lũy gần 30 năm qua đã vỡ vụn như lá khô chỉ trong vài ngày. Nào là thế giới bên kia, nào là fantasy, địa ngục nướng kẻ ác, rồi cả Thần Chết nữa…

Phù. Lạ là tôi không thấy thèm thuốc lá. Chắc do đổi cơ thể. Không biết Cửa hàng Thành tựu có bán thuốc lá không nhỉ? Shin Ramyeon ly nhỏ còn bán thì chẳng có lý do gì cấm bán Esse Himalaya cả.

Nhắc mới nhớ, tôi bắt đầu lướt "shoppe" trên Bảng trạng thái. Dù tiêu tốn tận 3.000 điểm cho mỗi ly mì nhưng tôi không thấy tiếc.

– ... Khá là ngon ạ…

‘Thân thiết hơn chút rồi mà.’

Hơn nữa vẫn còn dư 5.000 điểm. Giết người được 500 điểm, thì số điểm này chắc chắn không nhỏ đâu.

Tôi ấn vào màn hình giữa hư không để tìm kiếm. Nhưng có vẻ không có cách nào để tăng chỉ số trực tiếp. Cũng phải, chỉ cần click vài cái mà tăng được 3 chỉ số cơ bản thì đúng là chiêu trò khiến 3 triệu gym thủ phẫn nộ thấu trời xanh.

Sức mạnh: F- Phản xạ: F- Ma lực: - Tinh thần: F+ Tài năng: Kiếm Gia hộ: Gia hộ của Lưỡi bén

Phải sống với cái thân xác phế vật này một thời gian sao? Cái Tài năng và Gia hộ chói lòa không ăn nhập gì với chỉ số kia cứ như đang lườm nguýt tôi vậy. Cảm giác giống như cô bạn gái sinh viên Dược vẫn còn gắn bó vì tình nghĩa với anh bạn trai thi trượt công chức nhiều năm.

‘Thiên tài Kiếm thuật...’

Tôi lấy cái mắc áo trên tường xuống và thủ thế. Giữ tư thế Phích Lịch Nhất Thiểm, tôi trợn mắt quát Hây a-! rồi vung ngang một đường. Không khí bị xé toạc, tạo ra âm thanh ma sát rợn người. Ồ... Có vẻ khác bọt thật. Về Trái Đất có nên nghiêm túc luyện tập để đi thi Olympic không nhỉ? Đang nghĩ vẫn vơ thế thì tôi lướt thấy một món trong cửa hàng.

‘... Ơ? Có cái này nè.’

Vật phẩm tên là “Viên kẹo kỳ lạ” đang được bán với giá 2.000 điểm. Mô tả vật phẩm như sau:

– Tăng ngẫu nhiên một chỉ số hiện có.

À, được đấy được đấy. Đúng cái vị "kẹo kỳ lạ" mà tôi biết. Đây chính là cái vị phèn đặc trưng của thể loại Hệ thống. Có thể mua được 2 cái nhưng tôi chỉ mua 1 cái thôi. 3.000 điểm còn lại để dành phòng khi khẩn cấp. Biết đâu lúc nào đó cần dùng đến tính năng Chỉnh sửa.

Bóc vỏ ra, một viên kẹo cầu vồng hiện ra.

‘Bảo là ngẫu nhiên nhỉ...’

Tăng Sức mạnh thì tốt, hay là tăng Nhanh nhẹn để thành kiếm khách hệ tốc độ? Không, tăng Ma lực để thành Ma kiếm sĩ... Không phải. Nói cái gì thiếu tầm nhìn thế? Phải nghĩ cho tương lai chứ. Tăng Bút lực là ngon nhất còn gì? Biết đâu sau này viết được mấy bộ như Demon Sword, Con chim uống nước mắt, Tiểu thuyết gia bước đi trong thời gian...? Gì cũng được. Tự nhiên thấy hứng thú rồi đấy.

“A a...”

“Tôi nghĩ anh không nên ăn cái đó đâu.”

“...”

Tay đang đưa kẹo vào mồm khựng lại, tôi quay sang nhìn thì thấy Thần Chết đang ngồi lù lù trên giường.

________________________________________________________________

“Làm ơn nín đi. Ai nhìn vào lại tưởng tôi vừa hiếp anh đấy. ... Dù sao thì chuyện anh có tài năng Kiếm... tôi biết rõ rồi...”

“Cô nhìn đi đâu mà nói thế hả? Cô là người của công chúng (công chức âm phủ) đấy? Ăn nói cho nó... đ*t mẹ... lịch sự chút đi...”

Con khốn nạn này... Sợ bật lại nó cho vé xuống địa ngục nên tôi cũng chẳng dám chửi mạnh mồm…

“Xin lỗi. Nhưng tự nhiên anh trần truồng lao từ phòng tắm ra mà. Lỗi tại tôi chắc?”

“Thời điểm đó cô có mặt trong phòng tôi đã là lỗi của cô rồi.”

Tôi quay đi và lẩm bẩm một mình: Con điên này... Đúng là cái loại đàn bà coi việc đùn đẩy trách nhiệm kiểu "Dù sao người chết là do anh nên chịu trách nhiệm đi" như cơm bữa, tư duy "sơn tặc" đã ăn vào máu rồi.

“Có gì mà oan ức thế...? Tùy người thôi, có đàn ông lại thích được phụ nữ nhìn thấy đấy.”

“Tôi đếch phải loại đó nên tôi thấy oan ức vãi chưởng, được chưa. Mà này, chúng ta cứ phải tiếp tục cái cuộc đối thoại như lờ này à?”

“Oan ức thì sao, hay tôi cũng cởi nhé? Thế anh có thỏa mãn không?”

Ừ, được thôi. Con chó này. Cô cũng thử đỏ mặt như quả hồng xem nào. Với tâm lý đó tôi trả lời "Có", ai ngờ Thần Chết cởi phăng bộ đồ tang ra thật. Được lắm. Tôi thua. Đồ chó chết... Cô thắng rồi đấy.

Tôi quay mặt đi, Thần Chết cười khẩy Khik một tiếng đầy đắc thắng. A. Đ*t mẹ. Đấm nó thì có xuống địa ngục không nhỉ.

“Dù sao thì lúc nãy anh đứng dậy hô Hây a-! rồi vung mắc áo, tôi cũng đã quay mặt đi rồi mà.”

“Cảm ơn vãi lều nhé. Đã cất công thông báo. Vậy thì sao? Chắc cô không đến đây giữa đêm hôm khuya khoắt để cà khịa tù nhân đang thụ án đâu nhỉ? Đến làm gì?”

“Tôi khuyên anh đừng ăn cái đó.”

“... Dạ?”

Thần Chết chỉ vào viên kẹo và nói.

“... Tại sao?”

“Anh Seon-woo chắc cũng cảm thấy Min Su-ji thi thoảng lại có biểu hiện lạ đúng không?”

“...”

– Này... vẻ mặt cô vừa nãy…

– ... Hửm? Tôi làm sao?

– Ọe, Ọe e e!

Hình như tôi hiểu cô ta đang nói gì.

“... Ý cô là đừng để tăng Ma lực chứ gì? Vì nếu tôi làm bạn với Lamia thì mọi chuyện sẽ trở nên khó khăn hơn?”

“Anh hiểu nhanh quá khiến những lời giải thích tôi chuẩn bị trở nên thừa thãi.”

Lamia trông như thế nào. Lời nguyền trên người cô bé là gì. Tuy không biết gì cả, nhưng cô ta cho rằng việc tăng Ma lực chắc chắn sẽ gây trở ngại cho việc tiếp cận Lamia.

Nhưng nếu thế. Thì cái ván game được lập ra để an ủi Min Su-ji này ngay từ đầu đã không thể thành lập được rồi.

“Cô Thần Chết. Cô biết tôi định bắt bẻ cái gì đúng không?”

“Vâng. Dù vậy anh cứ bắt bẻ đi.”

“Vốn dĩ cấu trúc đã vô lý rồi. Càng đối xử tốt với Lamia thì Ma lực càng mạnh, mà Ma lực càng mạnh thì lại càng ghét Lamia sao. Còn cái viên kẹo ngu ngốc này là gì nữa? Lúc tạo ra nó để bán cô không nghĩ đến chuyện này à?”

Lừa đảo. Nếu đây là game thì chắc chắn phải có bản vá sửa lỗi quy mô lớn ngay lập tức.

“Anh Seon-woo. Anh biết được bao nhiêu về Lamia?”

“...”

Không biết gì cả. Hoàn toàn không. Chuyện cô bé xuất thân từ Trung đẳng, chuyện bị ghét bỏ đến mức không mua nổi nước uống.

Chuyện cô bé đang che giấu hình dạng thật bằng lượng ma lực ít ỏi.

“Tôi biết về cô ấy được bao nhiêu chứ? Hơn anh Seon-woo? Hay hơn cô Min Su-ji đã đọc đi đọc lại hàng chục lần?”

“...”

“Thời gian để thiết lập ván game này chỉ vỏn vẹn trong mấy ngày anh Seon-woo thuyết phục Min Su-ji thôi.”

Tôi hiểu ý cô ta rồi. Tóm tắt lời của Thần Chết là thế này. Theo giấc mơ của Min Su-ji. Xuyên không vào mà không phá hỏng nguyên tác tiểu thuyết. Tạo ra một hệ thống để thân thiết với một cô gái theo ý muốn của cô ấy. Nhưng cái hệ thống đó ngay từ gốc rễ đã bị méo mó.

Tôi càng đối xử tốt với Lamia, hoàn thành thành tựu và mạnh lên, thì cô bé trông càng xấu xí. Điều này có thể liên quan đến một lời nguyền nào đó. Và Min Su-ji đã bước vào giai đoạn đó rồi.

“... Tôi hiểu vấn đề rồi. Vậy giờ làm sao? Min Su-ji hủy bỏ điều ước, hay chọn thế giới khác? Kiểu thế à?”

“Không thể.”

Thần Chết khẳng định bằng giọng lạnh lùng.

“Thế giới bên kia tuy tử tế, nhưng không thể cứ bón cơm tận miệng theo ý muốn như thế được.”

“... Vậy thì...”

“Đã quyết định một lần là xong. Tôi bận rộn lắm, đâu có lý do gì để chạy theo sự đỏng đảnh của tất cả những người chết tầm thường chứ?”

“... Chuyện đó Min Su-ji cũng...”

“Tôi đã giải thích đầy đủ rồi. Cô ấy hiểu rất rõ.”

Cô ấy không phải muốn nhịn mà nhịn. Mà là tình thế bắt buộc phải nhịn. Nếu bây giờ Min Su-ji bảo chán rồi muốn bỏ cuộc thì sao? Khi câu hỏi đó hiện lên, đôi môi xanh nhợt của Thần Chết nở một nụ cười sắc lạnh.

“...”

Không cần hỏi cũng biết. Linh hồn của kẻ mè nheo xấu tính đó tuyệt đối sẽ không được đưa đến nơi tốt đẹp.

“Thế nên anh Seon-woo. Tôi xin lại viên kẹo đó...”

Nhoàm.

Rộp rộp. Tôi cố tình nhai viên kẹo rộp rộp cho cô ta nghe thấy.

“Bỏ tiền ra mua mắc gì phải vứt?”

“...”

“Với lại Lamia có xấu đi cũng chẳng sao cả. Đằng nào tôi cũng không có cảm xúc gì, và sau này cũng sẽ không có.”

Bút lực đã tăng thêm 5.

“Thấy chưa.”

“Tôi đi đây.”

Thần Chết đứng dậy.

“Lần sau gặp lại tôi, sẽ là lúc anh quay về thế giới cũ.”

“Mong là sớm gặp lại.”

“..... Để xem đã.”

Thần Chết để lại nụ cười đầy ẩn ý rồi biến mất vào cái lỗ đen ngòm.

“Mặc quần áo vào rồi hẵng đi chứ... Đúng là điên thật rồi.”

“Ôi chao. Thật là.”