Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Hội ngộ (2)

Hội ngộ (2)

[Thành tựu đạt được] Giúp Lamia có nụ hôn đầu - Nhận 10.000 điểm thành tựu

Mạch tư duy đang bị tê liệt của tôi bắt đầu quay trở lại khi tôi xâu chuỗi được các suy luận sau. Lý do duy nhất để cái thành tựu có độ khó "địa ngục" này hoàn thành vào đúng lúc này. Chỉ có một mà thôi.

Cô bé vừa chạy trốn khỏi quán lúc nãy chính là Lamia. Và việc cô ấy uống chung ống hút của tôi - một nụ hôn gián tiếp - cũng được tính là hôn. Liệu có sự trùng hợp nào vô lý thế này không? Dù muốn nghi ngờ, nhưng chẳng còn cách giải thích nào khác.

Rầm. Sau một thoáng đứng ngây ra như phỗng, tôi đẩy cửa lao ra ngoài. Thật không thể ngờ đó lại là Lamia, dù chỉ một chút tôi cũng chưa từng nghĩ tới. Cơ hội đây rồi.

“Này em ơi-!”

Nghe tiếng tôi gọi, cô bé giật nảy mình, dù ở khoảng cách xa vẫn có thể nhận thấy rõ. Lạch bạch lạch bạch. Và rồi cô bé bắt đầu cắm đầu chạy mà không thèm ngoái lại.

‘C-Cái gì thế? Sao lại chạy?’

Chẳng hiểu sao, cô bé lại chạy trốn tôi. Tại sao chứ? Do lúc nãy tôi nắm tay áo làm cô bé sốc à? Hay là theo tiêu chuẩn thẩm mỹ của thế giới này, thằng Regret trông khốn nạn đến mức nữ sinh không muốn dây dưa dù chỉ một lời? Tôi xấu ma chê quỷ hờn thế sao?

Không, tình huống này làm tôi cảm giác mình cũng phải chạy theo mới đúng? Cô bé vừa chạy lạch bạch vừa giơ hai tay cầm ly nước ra phía trước. Nhưng có lẽ vì sợ làm đổ nước nên cô bé không thể chạy nhanh được, và cuối cùng cũng bị tôi bắt kịp.

“............”

..........

Môi bĩu ra...

‘Ha, chà. Nhìn cái mỏ đang dẩu ra kìa.’

Cô bé thất bại trong việc bỏ trốn trông thế nào nhỉ…

Giống hệt biểu cảm ủ rũ của một loài động vật ăn cỏ yếu ớt đến thảm hại. Trông như con rái cá Bonobono bị con gấu mèo lấy mất vỏ sò vậy.

“Phù, sao em lại bỏ chạy?”

“...”

Lén lút…

“Của anh đây ạ.”

Cô bé đưa trả ly nước cho tôi một cách yếu ớt với khuôn mặt đau khổ như thể đang ký vào một hiệp ước bất bình đẳng.

“?”

“...... Anh uống đi ạ...”

Sao lại đưa cái thứ rác rưởi này cho tôi uống...? Em muốn đánh nhau với tôi hả?

“...”

Thấy tôi không nhận ly nước mà cứ đứng im, cô bé nghiêng đầu thắc mắc.

“... Không phải anh đuổi theo để đòi lại ạ?”

____________________________________________________________

Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh đài phun nước vắng người. Hóa ra cô bé tưởng tôi đổi ý giữa chừng nên đuổi theo để đòi lại ly nước.

“À... Thế nên em mới chạy trốn để không bị cướp lại...”

“Xin lỗi ạ.”

Cúi đầu.

“Không. Xin lỗi gì chứ.”

Thấy tôi bày tỏ rõ quan điểm là không có ý định trấn lột ly nước, cô bé mới có vẻ an tâm. Tôi có điên đâu mà đi giành giật cái thứ đó?

Đứa nhóc này.

‘Là em sao...? Lamia.’

Nguyên nhân khiến tôi bị lôi đến đây. Người phụ nữ dùng mị lực ma quái tạo ra một fan cuồng rồi tiễn vong cô ấy sang bên kia thế giới. Ừ. Tôi cũng biết. Rằng không phải lỗi của cô bé. Nhưng nếu theo cái lý lẽ đó thì cũng đâu phải lỗi của tôi, thế mà tôi vẫn bị bắt đến đây đấy thôi. Đằng ấy sau này cũng phải hợp tác với tôi cho tốt đấy nhé.

...

“...”

“...”

Ừm…

Cơ mà bắt được người ta ngồi xuống rồi thì…

Ngọ nguậy. Lại chẳng biết nói gì.

‘Ngại quá...’

Phải rồi. Thực ra thế này mới là bình thường. Min Su-ji thuộc dạng người tép riu, à thất lễ, thuộc dạng người thoải mái quá mức. Giá mà có Min Su-ji ở bên cạnh thì chắc tôi đã nói chuyện tự nhiên hơn.

‘Hừm, dù sao thì... đã gặp rồi cũng nên mở lời nói chút gì đó...’

Khoảng thời gian im lặng vĩnh cửu như địa ngục, nơi sự ngượng ngùng chất chồng thành núi. Ngay trước khi cái miệng tôi thốt ra câu hỏi thảm họa kiểu: “Em thích cầu thủ bóng đá nào?”, ánh mắt tôi chạm vào ly TomTom Blue Teen Ade mà cô bé đang nâng niu trên tay.

“Cái đó ngon lắm hả? Là món được yêu thích sao?”

“...”

Lamia lặng lẽ nhìn xuống chai nước. Cô bé ngọ nguậy một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở miệng.

“....... Không phải món được yêu thích đâu ạ. ... Dở lắm.”

“...? Thế sao em lại định mua?”

Cô bé không trả lời. Chỉ đăm đăm nhìn vào dòng nước xanh lét bên trong ly.

...

“A. Em không cần phải trả lời đâu.”

Ánh mắt liếc nhìn lén lút. Những ngón tay trắng trẻo cứ mân mê vào nhau. Em đang thấy khó chịu và ngượng ngùng đúng không? Ừ. Thật ra tôi cũng thế.

“Anh đi đây. Chắc em là năm nhất, thi tốt nhé.”

Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Bây giờ mà cố bắt chuyện thêm, lỡ cô bé nảy sinh tâm lý cảnh giác thì hỏng bét. Dù gì đi nữa, đây cũng là nhân vật quan trọng đối với tôi. Không thể vì nóng vội mà làm hỏng mối quan hệ được.

“..... Cái ơn này tôi nhất định sẽ trả.”

Khi tôi định rời đi, cô bé khẽ nhấc ly nước đang đặt trên váy lên và nói. Bỏ cả 10.000 won ra mua lại đồ thừa mà ơn huệ gì.

A, cứ hỏi đại đi.

“Mà này, lúc nãy em cãi nhau với nhân viên quán cà phê đó à?”

Cân nhắc làm gì. Có phải thiếu nữ tuổi dậy thì đâu. Cũng có phải đi xem mắt đâu.

“..... Không ạ.”

“Em nợ tiền chưa trả à?”

“...... Không ạ.”

“Em đi ị trong quán hay gì?”

“...... Dạ?”

“Hơ, thật là. Chẳng có chuyện gì mà sao nhân viên lại thái độ với khách thế nhỉ? Đào tạo nhân viên như hạch ấy.”

“Đ-Đừng nói thế ạ.”

“...?”

Giọng nói đang xua tay chối đây đẩy của Lamia bỗng lớn hơn một chút. Cô bé lén nhìn quanh.

“Người đó làm thế là...... A, dù sao cũng là lỗi của tôi... Như anh thấy đấy, vì tôi sinh ra đã thế này...... sẽ gây thiệt hại cho doanh thu của quán. Nên lúc nãy tôi cũng đã chọn giờ vắng người để đến, nhưng mà...”

“...?”

Ding dong dang~ Tiếng chuông vang lên.

“... Còn 10 phút nữa. Tôi phải đi rồi.”

Cô bé đứng dậy.

– Như anh thấy đấy, vì tôi sinh ra đã thế này... gây thiệt hại…

‘Thế là ý gì?’

Như anh thấy đấy? Hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp Lamia. Cụm từ "như anh thấy đấy" chỉ được dùng khi tôi có thể hiểu rõ tình huống hiện tại chỉ qua thông tin bề ngoài. Với cái ngoại hình này thì có lý do gì để gây thiệt hại cho quán chứ?

‘... Cô gái này thực sự là Lamia... sao?’

Thú thật, đến giờ tôi vẫn chưa tin nổi. Lý do lớn nhất khiến tôi bị "rối loạn nhận thức" khi cái thành tựu lúc nãy hoàn thành. Là vì cô bé Lamia vừa chạy ra khỏi quán hoàn toàn, không một chút nào, dù chỉ một chút xíu, giống với cái vẻ ngoài "xấu xí" mà tôi đã miêu tả trong truyện.

Làn da trắng không tì vết. Mái tóc đen hơi gợn sóng. Ấn tượng hiền lành, dễ chịu. Biểu cảm ủ rũ, trĩu nặng lại toát lên vẻ đẹp đồi phế hơn là sự khó chịu. Đồng thời cũng có nét quyến rũ ngây thơ. Nếu hỏi đây có phải là một mỹ nhân khiến ai cũng phải ngoái nhìn không, tôi chắc chắn sẽ gật đầu. Dù trang điểm rất nhạt, không có bất kỳ trang sức nào, và ngay cả một kẻ mù tịt về làm đẹp như tôi cũng thấy cô bé hoàn toàn không chưng diện.

So với những nữ sinh tôi lướt qua ở Excel hôm nay (bao gồm cả con nhỏ tóc vàng Min Su-ji), cô bé này đẹp một cách độc tôn. Thế nên, bảo cô bé chịu bất công vì ngoại hình là điều khó mà chấp nhận được. Tại sao? Tại sao lại xinh đẹp thế này?

‘Đây không phải tiểu thuyết của mình à?’

Giờ tôi thậm chí còn nảy ra câu hỏi hoang đường đó.

“Em tên là gì?”

“A... cái đó...”

Có vẻ không muốn nói. Đằng nào lát nữa vào phòng thi cũng biết thôi.

“...... Anh là tân sinh viên khối Cao đẳng ạ?”

Thay vì trả lời, cô bé đặt câu hỏi ngược lại. Excel được chia thành 3 năm Trung đẳng (Cấp 2) và 3 năm Cao đẳng (Cấp 3). Tôi và Nil Leone đúng là tân sinh viên Cao đẳng.

“Ừ.”

“... Vậy sao? Hèn gì anh không biết tôi.”

Bảng tên của Lamia khác với tôi. Nghĩa là xuất thân từ khối Trung đẳng lên. Tác giả là tôi giờ mới biết đấy. Vì tôi còn chẳng dành nổi một dòng miêu tả nào cho cô bé cơ mà. Ở thế giới này, những thứ tôi không miêu tả không có nghĩa là chúng không tồn tại. Chúng được hoàn thiện với đầy đủ tính chân thực dưới một hình thái mà tôi không hề hay biết.

Nếu tôi không miêu tả mặt trăng, thì mặt trăng có thể là màu hồng. Nếu tôi không miêu tả mái tóc của nhân vật chính, thì thật đáng tiếc, nhưng hắn ta có thể bị hói. Tạm gác chuyện ngoại hình sang một bên, tôi cũng chẳng viết Lamia học khối Trung hay Cao, chỉ viết là "đứa trẻ bị bắt nạt", nhưng lý do thì không viết. Là gì nhỉ? Lý do khiến một cô bé xinh đẹp thế này bị khinh miệt. Tính cách có vẻ cũng đâu có tệ.

‘Chẳng lẽ đi ị trong quán thật?’

Đùa thôi…

Dù sao thì, lý do cô bé ngập ngừng trước câu hỏi tên đơn giản như vậy chắc cũng nằm ở đó.

“A, anh là Yang Seon... à không, Regret.”

Hức, cái tên này. Tự nhiên nói ra thấy xấu hổ ghê…

Già đầu rồi mà cứ như đang nhại lại giọng game thủ: "Em cầm Tracer nè", quê chết đi được.

“... Tên tôi là Lamia.”

Nói xong, cô bé quay lưng bước đi.

“A, này em.”

“Dạ?”

Cơ hội hiếm có thế này mà. Phải chốt kèo hẹn gặp lại chứ.

“Anh có đi cùng một người bạn nữa. Cũng là tân sinh viên năm nhất.”

“...?”

“Tính cách cô ấy tốt lắm, gặp nhau chắc chắn sẽ thân ngay thôi. Hôm nay thi xong ba chúng ta đi ăn liên hoan nhé?”

Min Su-ji mà gặp Lamia bằng xương bằng thịt chắc sướng phát điên. Lại còn xinh thế này nữa? Có khi con nhỏ đó lại lăn ra ngất tiếp cũng nên. Rồi lần này Lamia có bị Thần Chết triệu tập không? Kiểu: "Cô đẹp quá làm người ta chết."

“...... Anh nghiêm túc chứ?”

“Dạ?”

“Lời anh vừa nói ấy. Tôi hỏi anh có nghiêm túc không.”

“... Sao cơ... Ăn liên hoan á? Nghiêm... túc chứ? Đương nhiên rồi?”

Nghe vậy, khóe miệng cô bé khẽ nhếch lên, rất nhẹ. Gì thế. Biết cười kìa. Lạch bạch, lạch bạch.

“...... Tôi không nghĩ lại có người khẩu vị mặn như anh đâu.”

“...”

“Nếu thi xong... lúc đó anh vẫn giữ nguyên ý định, thì hãy hỏi lại tôi...”

Cô bé ngập ngừng rồi lại cười nhạt.

“Không đâu. Hôm nay tôi rất vui.”

Lạch bạch lạch bạch…

Cái giọng điệu như kiểu sẽ không bao giờ gặp lại nữa vậy.

Con nhãi ranh, tí tuổi đầu mà bày đặt "deep" với chả diễn sâu. Thôi kệ. Đến đâu thì đến.

Phập. Tôi đuổi theo và giật lấy chai TomTom Blue Teen Ade cô bé đang cầm trên tay.

“!?”

“Tịch thu.”

“Dạ...? Dạ?”

“Thật ra anh đến để cướp cái này thật đấy.”

“???”

Lamia làm vẻ mặt còn kinh ngạc hơn cả lúc tôi nắm tay áo cô bé lần đầu.

“Cô Lamia này. Lúc nãy em đưa đồng bạc mà không nhận lại tiền thừa đúng không.”

“...?”

“Thật là, em định biến người ta thành sơn tặc à? Tiền thừa là 6.500 won, à không 65 đồng. Nếu em không nhận thì anh không trả cái này đâu.”

Tôi giơ chai nước lên nói.

Như thể ai đó vừa cắt mất khái niệm thời gian của cô bé, cô bé vẫn đứng chết trân tại chỗ.

“Hôm nay thi xong, nhớ đến lấy lại tiền thừa. Anh không có tiền lẻ đâu, nên sẽ trả bằng nước nhé. Hai chai TomTom Blue Teen Ade. Hiểu chưa?”

Tôi nhét lại chai nước vào tay Lamia đang ngơ ngác.

“Thi tốt nhé.”

Tôi vỗ bộp bộp vào lưng cô bé rồi rời đi. Thình thịch thình thịch.

“Này, này anh.”

Lần này là cô bé gọi tôi lại.

“Cái đó, tôi không thích Blue Teen Ade đâu ạ. Nếu nhất định phải trả thì món khác...”

Được rồi. Nhóc con. Giờ mới ra dáng học sinh chút rồi đấy.

“Tôi không biết đường, đi cùng nhé.”

“...... Không được đâu ạ. Không được đâu. Đi cùng tôi thì hơi...”

“Thế thì tôi bám theo đấy.”

“......”

“Mà này, em bảo không thích, thế sao lại gọi cái món TomTom Blue Teen đó làm gì? Dở tệ hại luôn ấy.”

“........ Em nghĩ nó là hàng tồn kho khó bán... nên... chắc là giúp họ bán được hàng chăng?”

“... Vãi chưởng.”