Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Wn - Khai giảng (3)

Khai giảng (3)

Buổi lễ kết thúc. Học sinh Lớp Thường ùa ra cửa sau như thủy triều rút. Lớp Đặc Biệt lúc này mới lững thững đi về phía cửa sau giảng đường đã trở nên yên tĩnh. Học sinh gần như đã về hết. Tôi cũng đứng dậy khỏi ghế, định thong thả đi ra thì...

Vùuuuuuu... Trong khoảnh khắc, từ phía sau lưng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo như thể đang bị nhốt dưới tầng hầm B3 của bệnh viện bỏ hoang...! Phắt! Là Lamia.

“T-Tại sao? Sao cô lại nhìn người ta bằng ánh mắt đó...”

Cô bé đang trừng mắt nhìn tôi với đôi mắt giống hệt con ma trong phim The Grudge (Lời nguyền) và bám theo tôi sát nút.

“... Nếu anh muốn gì, xin hãy cứ nói ra.”

Lamia nói.

“... Dạ?”

Nói cái gì thế không biết. Cô bé đan hai tay vào nhau ngọ nguậy, rồi nói tiếp.

“... Tôi muốn tạ lễ vì anh đã giúp tôi lúc nãy.”

“... Giúp á? Giúp cái gì cơ?”

Ý cô bé là việc tôi dùng Chỉnh sửa để khiến Michael Born ăn cám ấy hả? Làm sao con nhỏ biết về sự tồn tại của Chỉnh sửa được?

“... Khoảnh khắc đôi chân bị trói cử động lại được, tôi đã nhìn thấy mặt anh. Giống như tuần trước...”

“...?”

“..... A, không có gì. Dù sao thì, xin hãy để tôi tạ lễ.”

Dù tôi một mực chối đây đẩy bảo không phải mình, nhưng cô bé vẫn cứ lẽo đẽo bám theo. Bảo là không thể cứ nhận mãi được. Cuộc giằng co căng thẳng. Dai thật đấy. Học được từ tôi trong suốt một tuần qua à?

“Hà, thật là. Vậy tôi muốn gì cô cũng làm hết hả?”

“Vâng.”

Á à? Con nhỏ này ngon? Dám nói làm gì cũng được với một gã đàn ông khỏe mạnh á? Phải cho nếm mùi đau khổ một lần mới tỉnh ra được. Tôi làm bộ mặt như thành viên Team Rocket (Pokemon) đang ủ mưu chờ đợi, dọa cô bé một phen.

“Thế thì làm aegyo một cái xem nào.”

“...”

“Phải thật là dễ thương vào.”

Lamia cứng đờ như đá. Thực ra tôi cũng chẳng có ý định xem thật đâu.

“Thấy chưa. Thấy chưa. Thôi được rồi, để sau...”

“Sẽ, sẽ làm ạ.”

Cô bé cắn chặt môi dưới đỏ mọng. Với vẻ mặt thảm thiết như thể quyết tâm cắt bỏ một chân, cô bé giơ hai tay lên.

...!

“D-Dừng lại!”

Tôi vội vàng nắm lấy hai cánh tay đang định tạo hình tai thú hay cái gì đó tương tự của cô bé để ngăn lại. Trực giác mách bảo tôi. Cái màn làm nũng này. Chắc chắn sẽ để lại một vết nhơ lịch sử khiến linh hồn của cả người làm lẫn người xem bị tổn thương nghiêm trọng.

“Xin lỗi. Bắt cô Lamia ngây thơ phải làm cái trò chó má này.”

“... Chó má sao ạ...? Aegyo của tôi tệ đến thế...”

“A, không. Không phải thế... Tóm lại là đừng làm.”

“Tôi sẽ làm. Tôi làm được mà.”

“Không được. Đừng làm.”

Con nhỏ này dai như đỉa. Rốt cuộc nó cứ lạch bạch bám theo tôi từ đầu này sang đầu kia của cái đại giảng đường rộng lớn. Cuối cùng tôi đành phải thỏa hiệp bằng cách nhận một "Phiếu điều ước" rồi mới chịu rút lui. Gần lối ra đã thấy bóng dáng vài học sinh khác. Cô bé biến mất vèo một cái như chưa từng đứng sau lưng tôi.

___________________________________________________________________

“Nghe nói trong lễ nhập học có kẻ dám bật lại bề trên với thái độ không đứng đắn hả.”

Một ông chú đeo kính, dáng người gầy gò, râu ria xồm xoàm và nồng nặc mùi rượu. Trông giống ông chú nghiện Lineage (game online) ở quán net hơn là giáo viên chủ nhiệm Lớp Đặc Biệt A của trường danh tiếng. Ông ta vừa lật sổ điểm danh soạt soạt vừa nói mà không thèm ngẩng lên.

“Oáp... Từ giờ vi phạm nội quy là bị kỷ luật đấy. Lúc có tôi ở đó thì càng phải cẩn thận hơn. Còn chơi bóng trong giờ thì đừng trách tôi ác.”

Không cần nói tên cũng biết là ai, Tania không phải kẻ ngốc. Cô ả hừ mũi một cái.

“Xì... Điên rồ.”

‘... Người điên là cô mới đúng chứ?’

Ngồi ngay sau lưng nên tôi nghe rõ mồn một tiếng lầm bầm của ả. Tania với khuôn mặt cay cú, giống như ai đó từng bị dọa xé miệng nếu nói thêm một câu nữa mà vẫn trả treo "Một câu", cô ả lại thắp lên ngọn lửa trên đầu ngón tay.

Tách. Ông chú búng tay một cái. Quả cầu lửa vừa bùng lên chưa đầy 1 giây đã tắt ngấm. Tania cũng có vẻ hơi bất ngờ. Nhưng điều kỳ lạ hơn nằm ở chỗ khác. Bầu không khí đang bao trùm Lớp Đặc Biệt A cho đến tận lúc nãy bỗng chốc đảo lộn hoàn toàn. Nếu miêu tả bằng cảm giác thì... Lửa trại, trà hồng và bánh quy, băng tan và tuyết vĩnh cửu, gió xuân, bóng tối. Bầu không khí vốn hỗn độn những thứ đó bỗng chốc bị thay thế, trở thành căn phòng trọ nồng nặc mùi rượu soju và thuốc lá của gã đàn ông độc thân.

Cái này là…

“... Xâm lấn.”

Tôi buột miệng lẩm bẩm. Tai ông chú giật giật khi nghe thấy từ đó.

“Vừa nãy ai nói thế?”

“A, đt...”

“A, đt cũng đứng dậy luôn.”

Rầm…

“Cả hai đều là em ạ.”

Chết tiệt. Già đầu rồi còn bị chửi vì văng tục trước mặt người (trông có vẻ) cùng trang lứa. Không, nhìn kỹ thì lão già hơn tôi cả chục tuổi.

“Số 11. Regret hả. Nói đúng đấy.”

Ông ta không gọi tôi đứng dậy để làm nhục.

“Cái Xâm lấn mà Regret vừa nói không phải là ma pháp hay giả kim thuật. Chắc các em biết chuyện Mana mạnh hơn sẽ đẩy lùi Mana yếu hơn chứ?”

Giống như lúc nãy ngọn lửa của Tania làm tan chảy băng của Gulvig vậy.

“Cộng tất cả Mana của Lớp A các em lại cũng chẳng bõ bèn gì so với tôi đâu.”

Chắc Lớp A không có đứa ngốc nào không hiểu ẩn ý trong câu nói đó.

“Đứa nào tò mò về giới hạn cho phép trừng phạt học sinh của giáo viên chủ nhiệm Lớp Đặc Biệt A trường Excel thì cứ việc quậy thử xem.”

Nhiêu đó thời gian là quá đủ để chứng minh tư cách của người dẫn dắt đám nhân tài kiệt xuất nhưng cái tôi cao ngút trời và tính nết quái gở này.

“Và số 4. Rokotov Tania. Lần tới nếu em còn bị bắt gặp dùng Mana lên bạn cùng lớp thì tôi sẽ trực tiếp tiếp chiêu đấy.”

Bị chỉ đích danh để dằn mặt, ngay cả Tania cũng không dám bật lại nữa, chỉ chống cằm nhìn ra cửa sổ.

“Hưm, còn gì nữa nhỉ... Thông báo... Thứ 2, 4 là học chung. Thứ 3, 5, 6 là học phần tự chọn cá nhân và hoạt động câu lạc bộ... Chắc nghe hết trong lễ nhập học rồi nhỉ?”

“...”

Bọn trẻ nhìn ông ta với ánh mắt: Cái gã như thế này mà là chủ nhiệm Lớp Đặc Biệt A á?

“Ở Excel không phân biệt thân phận, nên vứt cái thói ở nhà đi. Ra ngoài gặp nhau, hay tốt nghiệp rồi thì đừng trách thầy ác nhé? Mấy cái đó bớt bớt lại. Chỉ thiệt thân các em thôi. Thiệt thân. Và... ờ... trước mắt cứ tự học đi!”

Ông ta tuyên bố tự học - đặc quyền của những giáo viên ăn không ngồi rồi. Rồi lê dép loẹt quẹt ra khỏi lớp. Điên thật... Cái lão già lười biếng này... Trong giờ giới thiệu bản thân, lão còn chẳng thèm nói tên mình mà cứ thế kết thúc. Huyền thoại...

“A, số 11 Regret. Số 8 Lamia. Hai đứa đi theo tôi.”

___________________________________________________________________

Lamia được tư vấn trước tôi. Khoảng 10 phút sau cô bé bước ra.

“Thầy gọi làm gì thế?”

“A, không có gì ạ. Vậy tôi xin phép.”

Cô bé cúi đầu lễ phép rồi lạch bạch biến mất về phía bên kia hành lang. Sao sắc mặt kém thế nhỉ? Giờ mới hối hận vì sai lầm ngu ngốc khi trao "Phiếu điều ước" cho kẻ sống bằng trí tưởng tượng (biến thái) như tôi sao? Phải rồi, hãy cứ run rẩy sợ hãi như con nai con dính bẫy đi.

Tôi bước vào phòng giáo viên, tìm đến chỗ ông thầy chủ nhiệm, ông hất hàm về phía cái ghế trống bên cạnh. Ý bảo ngồi đi.

“Cầm lấy. Thư gửi từ quê của em đấy. Vì mới đầu kỳ nên ký túc xá chưa cập nhật địa chỉ bưu điện, nó được gửi về đây.”

Ông ta đưa cho tôi một phong thư. Tên người nhận là tên tôi. Nhưng địa chỉ người gửi thì...

“Đ*t mẹ.”

Vừa nhìn thấy địa chỉ, một câu chửi thề khẽ lọt qua kẽ môi cùng với ngón tay run lên bần bật…

“Mồm miệng cũng hỗn ha. Regret.”

“... Em xin lỗi.”

Xin lỗi ông anh nhé. Nhưng làm sao mà không chửi thề cho được. Địa chỉ là Khu phố cũ Teinos. Toang rồi. Gọi là khu phố cũ cho sang mồm, chứ thực chất là khu ổ chuột chẳng khác gì cái chợ trời. Nghĩa là khả năng rất cao xuất thân của tên nhân vật quần chúng Regret này thực chất là một thằng ăn mày rách nát xuất thân từ đường phố.

Thế nhưng làm sao mà không hoang mang cho được. Cái này là gì đây, bạn bè cô nhi gửi thư hỏi thăm xem dạo này bỏ quê hương đi có sống sung sướng không hả? Nhưng nghĩ kỹ lại, cô nhi thì biết chữ kiểu gì mà viết thư? Chẳng lẽ là một thằng ăn mày thi đại học nhiều năm (trường kỳ kháng chiến) cùng chuẩn bị vào Excel với Regret?

“Thư từ để lát nữa hẵng bóc... Regret. Tôi có chuyện cần nói về em.”

Ông ta nói. Vốn dĩ việc nhập học của tôi đã bị định hủy bỏ. Chỉ số đo được từ quả cầu pha lê đừng nói là Lớp Đặc Biệt, đến Lớp Thường cũng không đủ chuẩn, chỉ ở mức rau dưa tệ hại đến nỗi làm nông nô cũng khó…

“Th-Thầy nói hơi quá rồi đấy ạ.”

“Xin lỗi. Nhưng là sự thật mà.”

Chửi Regret thì không sao, nhưng thấy giáo viên sỉ nhục chỉ số BMI của Yang Seon-woo là phế vật một cách công khai thế này, tôi đau lòng lắm chứ.

“Rốt cuộc quyết định cho phép nhập học phần lớn là nhờ Tài năng và Gia hộ.”

Ông ta nói. Người có Tài năng thì không có ngoại lệ nào không được vào Lớp Thường của Excel. Và dù mẫu số rất ít, nhưng trong lịch sử, tất cả những người có Gia hộ đều thuộc về Lớp A. Đây là thiết lập mà đến tôi cũng không biết. Đầu truyện chỉ số của nhân vật chính Ed tuy yếu hơn các học sinh khác nhưng cũng không đến nỗi làm vấy bẩn danh tiếng đầu vào.

“Chà... Bên phòng tuyển sinh cũng tranh cãi dữ lắm. Những người sở hữu Gia hộ thường mạnh một cách vô lý... Còn cái loại như em thì ở Excel... à không, trong lịch sử là lần đầu tiên.”

“Chắc vậy rồi ạ.”

Kẻ được thanh kiếm yêu thương nhất. Tại sao không phải là con cả của gia tộc Kiếm thánh lâu đời được nuôi lớn bằng linh dược. Cũng không phải là con quỷ chiến tranh điên cuồng sống sót qua biển máu. Mà lại là một thằng tác giả viết tiểu thuyết mạng ru rú trong phòng. Đến nước này tôi bắt đầu nghi ngờ Thần Kiếm cũng là fan tiểu thuyết của tôi giống Min Su-ji lắm.

“Thế nên, em muốn học gì ở Excel?”

Hỏi xong, ông ta đưa ngón cái và ngón trỏ lên vuốt ve bộ râu cằm lởm chởm.

“Hưm. Tôi sửa lại câu hỏi nhé.”

Ông ta xoay ghế quay sang nhìn tôi.

“Ở Excel có cái gì cho em học không?”

Tôi hiểu ẩn ý trong lời nói của ông ta. Ông ta nghĩ rằng tôi chẳng có gì để học ở cái học viện này cả.

Xét theo bài kiểm tra đầu vào - Mana hội tụ về con số 0 tròn trĩnh. Học lớp Ma pháp thì khác gì người cụt tay đi học vẽ, người cụt chân xin vào đội bóng đá. Thế còn Võ thuật? Với cái chỉ số thể chất cùi bắp này, tôi tự tin sẽ bị giáo quan phụ trách từ chối thẳng thừng. Suốt ngày bị đánh cho đến khi gãy cái gì đó rồi kết thúc khóa học thôi. Ngoài ra thì với chỉ số này cũng chẳng bắt đầu được cái gì.

Vậy còn Kiếm thuật? Không phải là không thể học Kiếm thuật. Mà là không có ai dạy được cho tôi. Gộp tất cả giáo viên và học sinh toàn trường lại. Không, dù có lôi bất cứ ai trên thế giới này đến, nếu chỉ xét về Kiếm, chắc chắn không ai dùng kiếm giỏi hơn tôi. Gia hộ của Lưỡi bén là thứ như thế mà.

Dù những kẻ mạnh hơn tôi (về tổng thể) thì chỉ riêng trong lớp tôi đã có 10 đứa rồi.

“Em tự chọn môn học là được đúng không ạ?”

“... Phải. Nhạy bén đấy.”

Đây chắc là lý do ông ta gọi tôi đến. Đến chuyên gia như ông ta còn không biết nên khuyên tên phế vật này học cái gì để mạnh lên, nên bảo tôi tự chọn lấy.

“Vâng, vậy thì.”

Tôi biết thừa. Phải học cái gì mới mạnh lên nhanh nhất.

“Em sẽ học tất cả các môn giống với số 8, Lamia.”