Tiệc Câu Lạc Bộ
“Regret…!”
Giật cả mình.
Trên đường chạy bộ buổi sáng.
Lamia – cô nàng vốn hiền lành đến mức nhu mì – đang tiến lại gần với gương mặt sát khí đằng đà, cứ như thể cô ấy sẵn sàng rút nỏ từ trong lòng áo ra bất cứ lúc nào.
“Sao, sao thế?”
Hôm nay tôi đã kịp nhìn trộm gì đâu.
“……Anh, anh đã làm gì bố mẹ tôi vậy hả…?”
…?
À…
“Thì… thấy bác cứ bảo muốn viết thư cho tôi mãi… nên tôi thấy, thấy biết ơn quá.”
“Nói cho hẳn hoi xem nào.”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy một Lamia đáng sợ đến thế này đấy.
“Thì tôi viết thư hồi âm thôi…”
Chẳng qua là tôi lén nhét bức thư chào hỏi mình viết vào kiện bưu phẩm mà Lamia định gửi về nhà, thế thôi mà?
“Haaa… chuyện đó…”
Lamia đưa tay ôm trán, lảo đảo như thể sắp ngất vì chóng mặt.
“Sao, sao thế!?”
Chẳng lẽ thân phận bị cảnh sát Đế quốc phát hiện rồi sao…!? Không khí đột ngột biến thành phim hành động của Iris rồi.
“Sao anh lại làm thế…”
Lamia thốt lên.
Cô ấy bảo gia đình cô giờ đã hoàn toàn "đổ gục" trước tôi rồi.
Họ cứ mè nheo đòi gặp tôi, mức độ còn kinh khủng hơn cả trước đây.
…Làm hú hồn. Hóa ra chỉ là một cô nàng gián điệp Ma tộc đang đau đầu vì gia đình quá khích thôi sao…
“Rốt cuộc anh đã viết cái gì trong thư?”
Cô ấy truy hỏi.
“Sao, sao cơ?”
“…Vì bức thư của Regret mà nhà tôi loạn hết cả lên rồi. Gia đình tôi hễ có thời gian là lại lôi thư ra đọc đi đọc lại, thậm chí còn tranh giành, cướp bóc của nhau rồi cãi vã vì ai cũng muốn là người được đọc trước.”
Này, bộ cái thư đó là cái điều khiển tivi trong nhà trọ hay sao vậy?
Lamia, người vốn dĩ ít nói, giờ lại bắn chữ như súng liên thanh, có vẻ cô ấy đang hơi bị kích động.
“Họ cứ hỏi tôi suốt là bao giờ Regret mới đến chơi.”
“Thế cô trả lời sao?”
“Tôi bảo là ngủ xong một trăm đêm nữa thì anh ấy sẽ đến.”
Cái gì vậy… Cái kiểu giải thích đó chỉ dành cho mấy đứa trẻ có mẹ bỏ nhà đi thôi chứ.
‘Phải làm sao đây.’
Vừa vui mà cũng vừa khó xử.
Lỡ đâu gia đình Ma tộc đó sơ suất làm lộ chuyện gì thì hỏng.
“…Tôi xin lỗi.”
“A…”
Trước lời xin lỗi của tôi, Lamia khựng lại như thể vừa bị một con cá đông lạnh đập trúng mặt.
“À, không. Không có gì phải xin lỗi cả… Chỉ là tôi hơi bất ngờ thôi… Ngược lại thì… cảm ơn anh…”
“…”
Dù vấn đề là có cả núi thứ phải chuẩn bị cho bữa ăn giữa tôi và gia đình cô ấy… nhưng có vẻ cô ấy vẫn cảm kích trước phép lịch sự mà tôi đã thể hiện.
…
Nhận ra mình đã quá nhập tâm, cô ấy lấy lại bình tĩnh.
“…Bố mẹ tôi thích anh lắm. Regret ạ.”
“Thế còn Lamia thì sao?”
“Dạ?”
Tôi mỉm cười hỏi khéo: "Thế còn Lamia thì thấy thế nào?"
“Tôi cũng thích.”
Cô ấy đáp lại một cách thản nhiên, chẳng mang hàm ý sâu xa gì.
Dù đã nghe câu này vài lần rồi nhưng tôi vẫn không thấy chán.
“Xong đợt viễn chinh này chắc phải đến nhà cô ngay thôi. Đây là lần đầu tiên có bạn đến nhà cô đúng không?”
“Không phải đâu ạ.”
“Tôi đã bảo nếu cô nói dối thì tôi sẽ làm gì nào?”
“…Chắc chắn là sẽ tiêu diệt cả gia đình tôi…”
“Tôi nói thế bao giờ!?!! Tôi nói mấy lời đáng sợ đấy từ lúc nào hả??!!!”
Dù lúc đầu có dọa dẫm thế nào đi nữa, thì khi đi bộ trên đường chạy, Lamia vẫn không ngừng bày tỏ sự xin lỗi và lòng biết ơn đối với tôi.
“Cảm ơn đến thế cơ à?”
“…À, vâng…”
“Cảm ơn thì phải có qua có lại chứ.”
Hả? Lamia ngơ ngác hỏi lại. Cắn câu rồi nhé.
“Lần tới Lamia cũng đến nhà tôi chơi đi.”
Thời gian của cô ấy như ngừng trôi.
Chắc là nếu giải thích kỹ càng với Bianca thì sẽ ổn thôi.
*
Hôm nay là ngày sinh hoạt câu lạc bộ.
Chúng tôi không tập trung ở phòng sinh hoạt mà ra ngoài phố.
Cả nhóm dự định tổ chức một bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập. Đây là ý kiến đầy sức nặng của Nilleone – nhân vật quyền lực thứ ba trong câu lạc bộ.
“!!!!??? Tại sao lần nào ra ngoài cậu cũng chỉ mặc áo thun với quần đùi thế hả!?”
Vừa gặp tôi trên phố, Nilleone đã sùi bọt mép lên cơn co giật.
“Mát mẻ thế này còn muốn gì nữa? Với lại cái này là vải co giãn đấy.”
“Tiêu chuẩn chọn đồ của cậu là mấy ông lão đi tập thể dục buổi sáng à!? Đồ hạ cấp!!!”
“Xì. Cô thì khác gì, mặc cái thứ trông như túi nilon ấy mà còn nói.”
“Túi… túi… nilon…! Đây là xuyên thấu (see-through)! Cậu không biết xuyên thấu là gì à!?”
Có vẻ cô nàng có triết lý thời trang riêng, cứ đứng giữa phố mà chỉ tay vào mặt tôi quát tháo. Nhưng ngay khi Lamia trong bộ đồng phục trường tiến lại gần, cô nàng lập tức im bặt.
“Lamia ơi. Cô ta bảo cô mặc đồng phục ra ngoài trông xấu hổ lắm, không muốn đi cùng cô đâu.”
“…Vâng. Tôi xin lỗi vì đã vác mặt ra ngoài thế giới này.”
“Không phải đâu mà!! Tớ không có nói thế! Tin tớ đi! Lamia!”
Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
“Khi nào thì Roxy mới… À, kia rồi.”
Từ xa, một bóng dáng mặc áo thun quần đùi đang lững thững đi tới.
Đúng là người anh em chí cốt, gu ăn mặc chuẩn nam nhi đại trượng phu.
Chỉ có cô nàng Jorip (lắp ghép) – người đã dày công lên đồ cho ngày hôm nay – là đang mếu máo.
*
Để chuẩn bị cho bữa tiệc, chúng tôi đã thuê một phòng tại quán cà phê có bàn dài (room cafe). Nếu bạn hỏi tại sao thời trung cổ lại có quán cà phê phòng riêng, tôi xin thưa rằng cái thế giới này vốn đã chẳng màng đến tính logic để mà giải thích mấy chuyện vặt vãnh đó rồi.
Ngoại trừ Delekis đi mua đồ uống thì tất cả đã có mặt đông đủ.
“Cô cũng ngoan gớm nhỉ, gọi cái là đến ngay.”
“...”
Roxy nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa treo trên cổ tôi với vẻ mặt hậm hực. Đó là chìa khóa của ổ khóa cố định bộ đồ của cô ta ở trường.
“Nhìn cái gì? Tôi đã bảo nếu để tôi bắt gặp lần nữa là tôi khóa lại mà? Không phục thì đừng có làm trò đó ở trường nữa. Hoặc có làm thì đừng để bị bắt.”
Kẻ thủ dâm trong trường đã là kẻ quái dị, nhưng có vẻ kẻ quái dị đó cũng không ngờ tôi lại thực sự thi hành hình phạt ổ khóa.
Nhưng nghĩ lại thì, với một pháp sư tầm cỡ ma năng đó, việc phá cái ổ khóa chắc chỉ là chuyện nhỏ thôi nhỉ?
“Phá đi thì còn gì là ý nghĩa của việc đeo khóa nữa.”
Roxy đúng là người nghiêm túc một cách kỳ lạ.
*Rào rào!*
Tôi đổ đống bánh kẹo ra bàn.
Bánh nhân kem (Home Run Ball)
Khoai tây que (Postick)
Bắp giòn (Corn Chip)
Bánh trứng
Snack tôm (Saewookkang)
Snack cua (Kkotgerang)
Hành vòng (Onion Ring)
Bánh que (Pepero)
Snack chuối (Banana Kick)
Ngũ cốc
Đậu phộng mực
Tôi đã vét sạch cửa hàng điểm thưởng đấy.
“G-Gu thẩm mỹ kiểu gì thế này!? Toàn vị của mấy ông chú lính dự bị thôi!”
“Làm sao cô biết cái vị đó hả?”
“Mấy thứ này là gì đây? Bảo tàng bánh kẹo à? Đồ cổ lỗ sĩ! Thậm chí cái snack tôm này còn không phải loại cay nữa! Cậu điên rồi à!? Đầu óc có vấn đề gì không đấy? Sao cậu lại sống cái cuộc đời như thế hả?”
“Oa, cái con nhỏ miệng hố vôi này, hôm nay tôi đã định không chửi thề rồi mà cô cứ than vãn suốt cả ngày! Thật là, ái chà!”
Tôi ném một miếng Banana Kick vào mông cô ta khiến cô ta lăn lông lốc.
“Cho cái gì thì ăn cái nấy đi. Nhìn Lamia kìa. Cô ấy đã ăn hơn 20 viên đậu phộng mực rồi đấy.”
“Không có chuyện đó đâu ạ.”
“Tôi thấy cô cứ tranh thủ lúc tôi nhìn chỗ khác là tống hai ba viên vào mồm một lúc nhé.”
Ngon thì cứ thành thật mà ăn đi. Ăn cái bánh thôi mà cũng phải nhìn sắc mặt người khác, thật là cái cô này.
*Cạch*
Cuối cùng, giáo viên phụ trách câu lạc bộ – Delekis – cũng đã quay lại.
“Ái chà, chạy về nên nóng quá.”
Cô ấy dùng đầu ngón tay túm vạt áo sơ mi phẩy phẩy để hạ nhiệt.
“Cô dùng phép dịch chuyển tức thời là được mà?”
“Tác giả Lee à. Quá phụ thuộc vào ma pháp là sẽ biến thành lợn béo đấy.”
Chắc với cô ấy, quãng đường dưới 2km là để đi bộ.
“Ôi chu choa… mấy thứ này là gì thế này… Đúng là bánh quy cao cấp rồi…”
Delekis nhận xét khi nhìn đống bánh kẹo hiện đại đủ màu sắc bày trên bàn.
“Cũng tốn kém lắm đấy ạ.”
Thực ra tôi đã bốc phét đây là bánh kẹo cao cấp để trấn lột mỗi người 3 đồng bạc tiền bánh. Trừ Lamia ra.
‘Mà cũng đúng thôi chứ?’
Bình thường nạp tiền vào game thì 10.000 won đổi được 1 triệu vàng, kiểu kiểu thế mà.
Vả lại Roxy với Delekis thì tiền đè chết người.
Tôi cũng đã đưa chút tiền bịt miệng cho Nilleone – người biết rõ sự tình – nên mọi chuyện vẫn ổn.
“Giáo sư. Thế còn đồ uống cô bảo đi mua đâu ạ?”
“Cô chẳng biết gì ngoài hồng trà nên đã mua đại mấy thứ người ta bán ở phía trước đấy.”
“Không sao đâu ạ. Chúng em dễ nuôi lắm, cái gì cũng uống được.”
“Tên nó là… Tomtom Blue Tin…”
Chết tiệt thật.
*
Vì chỉ có bánh kẹo thì hơi đơn điệu nên chúng tôi quyết định tự làm bánh kem. Đây cũng là ý kiến của Nilleone. Một đứa cuồng các hoạt động giải trí đến mức này sao lại có thể bị bắt nạt đến mức cô độc được nhỉ?
Dù sao thì, đây là danh sách đồ chuẩn bị mà mỗi người đảm nhiệm cho ngày hôm nay:
Delekis: Đồ uống (Bản thân vẫn chưa biết mình đã mua cái gì).
Tôi: Bánh kẹo (Vét sạch túi điểm thưởng).
Lamia: Nướng cốt bánh kem (Vì là chuyên môn nên cô ấy tỏ ra rất tự tin, từ nãy đến giờ cứ lộ rõ vẻ vui mừng).
Nilleone: Mang nến (Từ nãy đến giờ cứ ôm khư khư mấy cây nến trụ to đùng trong lòng, tôi đang cầu nguyện rằng đó không phải là nến cắm bánh kem).
Roxy: Chuẩn bị topping trang trí (Hy vọng con mắm đó không chạm tay vào đồ ăn khi chưa rửa tay...).
*
Đầu tiên là cốt bánh của Lamia – con gái chủ tiệm bánh.
“Ồ. Trông ra gì đấy chứ?”
Tôi cố tình khen ngợi sự chuẩn bị chu đáo và nét đảm đang của Lamia để Roxy và Delekis nghe thấy. Hy vọng họ sẽ thân thiết hơn.
“Tôi cảm nhận được tấm lòng của Lamia dành cho các thành viên câu lạc bộ đấy.”
Tôi chuyền bóng cho Lamia.
“Tôi mua trên đường đến đây đấy ạ. Ở tiệm bánh ngay phía trước.”
Hết hiệp.
Đúng là nhân tài tối ưu cho sự cô độc, không bao giờ làm tôi thất vọng.
Tiếp theo là Roxy, người phụ trách topping.
“Đâu rồi?”
“Tôi để ở đây mà. Topping socola.”
Roxy chỉ vào mặt bàn trống không.
“Có cái gì đâu?”
“Lạ nhỉ.”
…Lúc đó, tôi để mắt thấy Nilleone đang nhồm nhoàm nhai cái gì đó, miệng dính đầy những thứ đen sì.
…
Nilleone của chúng ta ơi... Cô đang bận rộn ăn cái gì thế kia...?
“Ăn gì đấy?”
“…Socola.”
“Lấy ở đâu ra?”
“Hửm? Th-Thấy nó để ở trên này mà…?”
“Được rồi. Delekis. Cô giết Nilleone đi.”
“…… Bây giờ em bảo người làm thầy như cô phải hại học trò mình sao? Dù em có là Tác giả Lee đi chăng nữa thì cô cũng không làm thế được đâu.”
“Chắc là cô không cần cái này rồi nhỉ?”
Tôi rút từ trong lòng áo ra cuốn ngoại truyện đặc biệt mùa hè của bộ *Tôi ghét kiểu thuần ái này*.
Trên bìa là dàn nhân vật nam cô ấy yêu thích đang nằm dài trên bãi biển với bộ đồ bơi khoe cơ bụng sáu múi.
“……Dù có thế nào đi nữa…… chuyện không được là không đượ…”
*Ziiiiing…*
“Gi-Giáo sư? Đầu gậy phép của cô có ma lực hình đầu lâu… Ơ, ơ ơ? Giáo sư? Sao nó cứ to dần lên thế kia…?”
Chúng tôi quyết định bỏ qua phần làm bánh kem.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
