138
Tắm sáng sau khi tập thể dục. Đó là một trong những thói quen mà tôi mong đợi nhất.
“Regret…?”
“Dạ?”
Ngay tại ngã rẽ giữa nhà tắm nam và nhà tắm nữ.
“Đó là nhà tắm nữ.”
Lamia nắm lấy cánh tay tôi, chỉ vào tấm biển có biểu tượng quý cô đang treo trên cửa nhà tắm nữ để ngăn lại.
“Ái chà. Đúng thế thật.”
“…Regret…? Hôm nay là lần thứ mấy anh nhầm rồi đấy…?”
…
- Lườm.
“Lamia. Cô đang nghĩ là tôi cố ý đấy à?”
Tôi nghiêm mặt hỏi ngược lại, mắt nheo thành hình lưỡi rìu.
“Ơ…”
“Hơi khó chịu đấy nhé? Tôi thực sự không phải loại người đó đâu.”
Trước sự truy vấn không một chút ý cười của tôi, Lamia – người vừa mới coi tôi như tội phạm – bỗng trở nên rụt rè.
“Tôi xin lỗi.”
“Hãy chú ý một chút.”
“Vâng.”
Thấy chưa?
Phải làm thế này này.
Nếu cứ ấp úng lấp liếm thì chắc chắn cái tâm đồ đen tối đã bị bại lộ rồi.
- Lạch bạch.
Từ cuối hành lang vang lên tiếng dép lê lẹt xẹt. Là Roxy đang dụi đôi mắt ngái ngủ.
“Hey hey.”
Tôi tóm lấy đỉnh đầu cô nàng khi cô ta đang ngáp ngắn ngáp dài định hiên ngang bước vào nhà tắm nam.
- Lạch bạch.
Roxy bước đi tại chỗ như một con búp bê dây cót bị nhấc bổng lên không trung.
“Đi đâu đấy con ranh này. Định vào làm lũ trẻ con chảy máu cam hay gì?”
“…Thả raaaa…”
Có vẻ như quán tính từ thời còn là đàn ông đã dẫn lối cô ta đến đó. Chẳng lẽ con bé này vẫn còn đứng tiểu đấy chứ?
“Cô là bên này cơ mà.”
Tôi xoay đỉnh đầu cô ta như xoay vòi nước để điều chỉnh lại lộ trình. Cô nàng dường như không mở nổi mắt, cứ thế đâm sầm vào bức tường ngoằn ngoèo rồi lảo đảo đi vào trong.
Kể từ khi phải học chung lớp với Roxy vì chương trình đào tạo tiền viễn chinh, tôi mới nhận ra con bé này ham ngủ hơn tôi tưởng nhiều.
Một ngày thời gian nó tỉnh táo chắc chưa đầy 2 tiếng. Đúng là đồ chỉ biết ăn, ngủ và tự sướng.
- Thình thịch.
Lần này đến lượt Nilleone tiến lại gần, vừa đi vừa thổi hơi vào một con vịt cao su.
“Regret. Lamia. Chào nhé.”
Tôi ngăn cô nàng lại khi cô ta định thản nhiên bước vào nhà tắm nam.
“Ối mẹ ơi!”
Nhìn thấy tấm biển nhà tắm nam, cô ta giật bắn mình rồi vội vàng bẻ lái sang nhà tắm nữ. Sao con bé này cũng nhầm được hay vậy?
*
- Nghi ngút khói.
Nhà tắm nam, nơi nước nóng chảy róc rách từ bức tượng sư tử bằng thạch cao.
“Chào nhé. Số 11.”
‘Mẹ kiếp.’
Tôi chạm trán Michael trong bồn tắm, hắn ta chẳng mặc một mảnh vải che thân.
Dạo gần đây, tôi mới là người phải né tránh hắn. Hắn ta khiến tôi phát ngán chẳng khác gì mấy gã leo núi chỉ mang theo sáu con Geodude trong game Pokemon vậy.
Bởi vì cứ hễ thấy tôi là hắn lại tìm đến để tư vấn tình cảm về Nilleone.
‘Điên mất thôi.’
Trước đó, vì muốn giải tỏa chút hiềm khích với hắn nên tôi đã tích cực tư vấn vài lần, và đó chính là sai lầm chết người.
Ba chương truyện nhạt nhẽo nhất của Excel:
1. Julius và con đường trở thành Thiên hạ Đệ nhất kiếm.
2. Nilleone, nói về Jorip (lắp ráp) tại điểm tận cùng của mỹ thuật trung cổ.
3. Tinh linh không thể cản phá, Đại tinh linh Aragon đại náo gọi gió thổi mưa.
Và giờ đây là chương “Michael rung động” đang đứng ngang hàng với những cực phẩm đó.
Trên hết, việc hắn nảy sinh tình cảm với Nilleone là điều mà tôi hoàn toàn không thể thấu cảm nổi.
Dĩ nhiên, sau vài tháng ở chung, tôi cũng thấy cô ta có nét quyến rũ riêng.
Nhưng để coi là đối tượng khác giới thì hoàn toàn không. Biết là nói thế này với một cô gái thì hơi quá đáng, nhưng nói thẳng ra là chẳng có chút sức hút giới tính nào cả.
Chẳng những thế, vì vô tình chứng kiến cảnh cô ta khỏa thân trước đây mà dạo này tôi vẫn thường xuyên gặp ác mộng.
‘Thằng cha Michael… chắc lại sắp bắt đầu rồi đây.’
Đã lỡ khơi mào bằng cách hỏi hắn thích ai trước, giờ không thể bảo hắn tự đi mà giải quyết được.
Nhưng may mắn là hôm nay đã có vật chắn bùn.
“Ồ! Regret! Đến đúng lúc lắm!”
Ed và Baria đang trần truồng ngâm mình trong bồn.
*
Tôi cứ thắc mắc họ thì thầm cái gì trong nhà tắm…
Hóa ra Ed và Baria đang cùng nhau tư vấn tình cảm cho Michael.
Michael… bảo tôi là chỉ được biết thôi, thế mà giờ chính miệng hắn lại đi rêu rao kìa.
Có vẻ như hắn không thể kìm nén được tình yêu đang ngày một lớn dần thêm nữa.
‘Phải rồi. Làm tốt lắm.’
Dù sao cứ thế này thì hắn cũng chẳng có cơ hội hay thắng toán nào đâu.
Cứ lén lút rình mò từ xa như hiện tại chỉ tổ bị trừ điểm thôi.
Thà rằng đi hỏi ý kiến Ed, kẻ có nhiều kinh nghiệm đời hơn, hoặc hỏi vị Hoàng tử Alpha kia còn tốt hơn.
- Chìm xuống.
Nhờ vậy, tôi có thể thong thả ngâm mình ở một góc xa để thư giãn gân cốt.
“Hừm. Michael, sao không nói sớm. Tớ là chuyên gia tình yêu đây này.”
…Chuyên gia tình yêu? Ed, cậu á?
Không đời nào.
Trong nguyên tác, cũng chính vì cậu mà các nữ chính đều tức lộn ruột đấy thôi.
Một kẻ được thiết lập là “thánh đần” để làm động lực cho bộ truyện rom-com học đường dài tập của tôi như cậu mà là chuyên gia cái nỗi gì.
Mà cũng phải, vì đần nên mới thản nhiên thốt ra được câu đó.
“Con gái ấy mà, họ thích mấy cái gì đó kiểu… ngưa ngứa, nhột nhột cơ.”
“Kiểu gì…?”
“Regret. Cậu giải thích đi.”
Sao lại lôi tôi vào cái đống rác này hả?
“Cái gì.”
“Mấy cái thứ ngưa ngứa mà con gái thích ấy.”
Cái quái gì thế hả trời… Ngưa ngứa? Bộ định túm cổ áo người ta rồi gãi nách à?
“Không biết.”
“Thế thì Baria! Cậu trả lời đi. Cậu đào hoa với con gái lắm mà.”
“Regret đào hoa hơn tớ chứ.”
Baria vuốt ngược phần tóc mái ướt đẫm, mỉm cười nhìn tôi.
Đào hoa…? Tôi á?
Con nhỏ tóc hồng ngày nào cũng rình trộm quần lót của tôi.
Đứa mắc chứng rối loạn kiểm soát cơn giận coi phòng tôi như nhà nó.
Rồi cả con bé cuồng Jorip (lắp ráp) cứ mờ sáng là lại lẻn vào khoắng tiền.
Chưa bị bọn nó hành hạ nên cậu mới nói được câu đó đấy.
“Được rồi. Michael. Tớ nhất định sẽ tác hợp cho cậu và cô ấy.”
Ed hào hứng tiếp tục giải thích.
Nghĩ lại thì hồi đầu học kỳ, Michael cũng giống như Lamia, công khai coi thường và bắt nạt Ed một chút…
Không biết là do cậu ta tốt tính hay là do chẳng biết gì nữa.
“Vậy chúng ta lập kế hoạch nhé? Đại chiến dịch tỏ tình của Michael.”
“Tỏ, tỏ tình sao?”
Michael khựng lại. Có vẻ như hắn bắt đầu thấy sợ hãi trước sức nặng của từ “tỏ tình”.
“Regret. Cậu nghĩ vấn đề của Michael là gì?”
Là mặt xấu đau đớn.
Tôi vội vàng giấu nhẹm cái ý nghĩ độc địa đó đi.
Nếu nói ra, cô em gái tôi gặp trong buổi dự giờ của hắn chắc sẽ buồn lắm.
May mà Michael không có “Gia hộ của Thấu thị”.
“Không biết.”
“Cái gì cậu cũng không biết… Là sự thú vị. Thú vị đấy.”
Ngạc nhiên thay, Ed lại chạm đến chân lý chỉ trong một nốt nhạc.
Đúng là Michael nhạt nhẽo đến mức không còn gì để nói thật.
“Cậu phải nói chuyện sao cho mặn vào. Trên đời này không có cô gái nào ghét đàn ông thú vị cả.”
“Thế phải nói thế nào?”
“Cứ nói như bọn tớ này.”
Ed khéo léo xếp tôi, Baria và cậu ta vào cùng một đẳng cấp.
Tôi tuy cũng nhạt thật, nhưng sao nghe xong thấy khó chịu thế nhỉ.
“Dù cậu nói thế thì…”
Bảo một đứa nhạt nhẽo rằng “từ giờ hãy trở nên thú vị đi” thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
Mấy cái đó đâu phải cứ học nhồi nhét là được.
“Hừm… Quả nhiên là khó sao…? Vậy hay là cậu học thuộc mấy câu sến súa đi?”
“……Ví dụ như?”
“Kiểu như thế này này.”
*
Michael mặc bộ vest xanh, cài huy hiệu mặt cười.
Bối cảnh là vườn hồng trên đường đi học.
- Nilleone tiểu thư. Cô có thích nước không?
- Dạ…? Vâng… tôi thích…
Nháy mắt.
- Vậy là cô đã thích khoảng 65% cơ thể tôi rồi đấy.
*
“Khà~~~ Thấy sao?”
“Ờ thì…”
Ed vỗ đùi đét một cái, tự mãn với kịch bản mô phỏng của mình.
Michael thì trưng ra bộ mặt kiểu “thế này có ổn thật không nhỉ”.
‘Tởm lợm thật.’
Baria có vẻ cũng chung suy nghĩ với tôi, cậu ta khẽ nhíu mày.
“Cái đó… còn cái nào khác không?”
“Tất nhiên là có chứ!”
*
Michael mặc bộ vest xanh, cài huy hiệu mặt cười.
Bối cảnh là cạnh cửa hàng tiện lợi.
- Nilleone tiểu thư. Tôi muốn gửi thư cho cô nhưng địa chỉ thì…
- Xin lỗi… chúng ta mới gặp lần đầu…
- Mỉm cười.
Michael thong thả bước vào cửa hàng tiện lợi mua một thanh socola.
Hắn tiến lại gần, cười dịu dàng rồi đưa cho cô ấy.
- Giờ thì… chúng ta là người quen rồi nhé?
*
“Khà khà khà~~~~~~ Phê lòi mắt!”
“......Thế à?”
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã cầm chặt cái gáo múc nước trong tay.
Nhịn nào. Có phang cái này vào đầu hắn thì hắn cũng chẳng chết được vì đã có “Gia hộ của Lưỡi bén” bảo vệ.
Vị Hoàng tử cũng đã tắt ngấm nụ cười, nhìn Ed bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Còn nữa không? Cho tớ học thuộc thêm một câu nữa đi.”
“Có chứ. Đây là chiêu cuối đấy.”
Lại còn chiêu cuối nữa cơ đấy.
Phải mau bịt tai lại thôi.
…
Nhưng sao tôi lại muốn nghe thế này?
Tôi điên rồi sao?
Sự sến súa của Ed giống như mấy cái video tai nạn nhảy cầu mà hồi tiểu học tôi tự tay tìm xem vậy, cực kỳ kinh tởm nhưng lại có ma lực kỳ lạ khiến người ta không thể rời mắt.
*
Michael mặc bộ vest xanh, cài huy hiệu mặt cười.
Bối cảnh là đêm trăng, trên ban công của một buổi dạ tiệc.
- Cô có biết điểm chung giữa mặt trăng và Nilleone tiểu thư là gì không?
- Là gì cơ…?
- Đó là cứ hễ đêm xuống là lại hiện lên (trong tâm trí tôi).
*
“Hà, mẹ kiếp…”
Ngạc nhiên thay, câu chửi thề đó không phải từ tôi mà là từ miệng Baria.
Chính cậu ta cũng giật mình vì lời lẽ thô lỗ mình vừa thốt ra nên vội vàng bịt miệng lại. Đến mức phá vỡ được cả bộ mặt lạnh lùng của Baria thì đúng là đỉnh cao của sự sến súa rồi.
“Thế nào!? Hoàn hảo chứ?”
“Cái, cái cuối cùng có vẻ ổn đấy! Chắc cô ấy sẽ đổ thôi…!”
Đổ cái con khỉ… Tôi sắp nôn hết bữa sáng ra đây này.
Mà sao cứ phải cố chấp với bộ vest xanh và huy hiệu mặt cười thế hả?
Nhìn hai đứa nó hớn hở tung hứng với nhau, có vẻ như chúng sắp đưa vào thực hành đến nơi rồi.
Trường chúng ta rồi cũng sẽ có ngày xảy ra khủng bố thôi…
Nhưng không ngờ kẻ khơi mào lại là Michael.
Vậy Ed là Bin Laden chắc?
- Đứng dậy.
Tôi bước ra khỏi bồn nước.
“Ơ, Regret. Đã xong rồi à? Đi đâu đấy?”
“Đi nôn.”
Bẩn mắt quá, từ mai tôi bỏ nhà tắm công cộng luôn cho rảnh nợ.
*
Trước cửa nhà tắm, tôi bắt gặp Nilleone và Lamia vừa tắm xong, trông ai nấy đều tươi tắn.
“Ra, ra rồi. Lamia…! Nếu tớ thất bại thì Lamia phải nhờ Regret đấy nhé!”
“Vâng, vâng…!”
Hai đứa này lại đang âm mưu gì rồi.
Đang định xem chúng nói gì, thì Nilleone lon ton chạy lại, dùng giọng nũng nịu bảo tôi mua cho sữa chuối.
Bộ tôi gửi tiền chỗ cô chắc? Tự lấy tiền mình mà mua…
…
“Đi thôi. Tôi mua cho.”
“Hì~ Biết ngay là anh không mua… Ơ, ơ? Anh bảo mua á?”
“Thì cô bảo mua còn gì.”
“Sao, sao thế? Tớ là Nilleone chứ không phải Lamia đâu nhé?”
Vì tôi thấy thương hại cô thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
