Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Khai giảng

Khai giảng

Những ngày tháng yên bình dùng mèo làm con tin để triệu hồi Lamia ra công viên cũng đã bước sang ngày thứ 6.

Nhắc mới nhớ.

– Cưng nựng một cô gái bị bắt nạt thiếu thốn tình thương thì dễ như ăn cháo ấy mà.

Hình như cách đây một tuần, có thằng trẻ trâu nào đó đã mạnh miệng tuyên bố câu này. Thằng nào ấy nhỉ? Cái thằng phông bạt tự xưng là Alpha Male mà trong tay đếch có cái gì ấy?

‘... Tôi chịu thua rồi...’

Lamia về cơ bản gần như không biểu lộ cảm xúc. Thích cái gì cũng không nói. Muốn làm cái này, muốn làm cái kia... những điều đó gần như bằng không. Tính cách nghịch ngợm thì còn ít hơn cả lông bàn chải đánh răng trong nhà nghỉ. Làm nhiệm vụ "Chơi vui vẻ với cô gái này" ư? Khó khăn chẳng kém gì việc mời "Thánh học" Kang Sung-tae đi quán net rồi thắng thông 20 trận Liên Minh Huyền Thoại.

Sáng nay, ngày thứ 6, tôi cũng vừa thất bại thảm hại trở về.

‘Lật ngược tình thế bằng cái này... Cái khó nhất...!’

Sáng nay. Tôi đã đầy tham vọng thử thách nhiệm vụ trị giá tận 2.500 điểm: "Bôi kem lên mặt nhau và đùa nghịch cùng Lamia". Đây là nhiệm vụ đậm chất "thanh xuân", phản ánh rõ nhu cầu của Min Su-ji - người có tâm hồn vẫn mắc kẹt ở thời đại Cyworld (mạng xã hội cũ của Hàn).

Bộp. Đầu tiên, tôi úp thẳng cây kem tươi mát lạnh vào má Nil Leone - người đóng vai trò là bệ phóng kiêm vật mẫu - và trét nhoe nhoét. Nil Leone, người đã hứa giúp đỡ tôi hôm nay, diễn rất đạt theo kịch bản: “Regreeeet, cậu được lắmmm~?!”, rồi bôi kem lại vào mặt tôi và cười khúc khích Ha ha ha.

Lamia, em thấy rồi chứ? Làm như thế này này.

– Ha ha! Tiếp theo là... cô Lamia!

Dù sao cũng đã đi cùng nhau mấy ngày rồi, chắc đùa chút thế này em ấy cũng chấp nhận chứ? Tôi đã kỳ vọng như thế. Đáng lẽ tôi không nên làm vậy.

Bộp! Tôi tiến lại và ấn cây kem tươi vào má Lamia.

Lamia vẫn nhìn thẳng phía trước và bước đi.

Ngọn lửa le lói trong đôi mắt cô bé vụt tắt ngấm.

Bầu không khí đang từ Rom-Com đời thường bỗng "bẻ lái" sang Dark Fantasy Apocalypse, trở nên lạnh lẽo đến mức không nghe thấy cả tiếng thở.

– ..... Tôi xin lỗi…

Cô bé bị bạo hành bằng kem tươi cúi gập người xin lỗi với vẻ mặt nghiêm trọng và đầy tội lỗi.

– ... Chắc chắn... là do tôi đã làm sai điều gì lớn lắm nên anh mới làm thế đúng không?

Cô bé vừa nói vừa lau vết kem trên má.

Biểu cảm như muốn nói: Vâng. Anh cứ nói ra đi.

– ... Không phải. Cô Lamia... Tôi... chỉ là... đùa chút thôi…

– ....... Đùa...? À. Vậy sao?

Nhục nhã quá. Càng lúc càng muốn chết quách đi cho xong. Cửa hàng thành tựu có bán than tổ ong không nhỉ?

– ... Haizz.

Câu nói cuối cùng của cô bé đã bóp nát chút lòng tự trọng còn sót lại của tôi.

– ..... Anh làm thế thấy vui lắm à? Nghe như thể cô bé đang thiết kế lại cuộc đời tôi bằng câu: [Hãy tự sát ngay bây giờ đi].

– ..... Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.

Cô Lamia…

Cứ thế, tôi đã trải qua một tuần với cô bé mà chẳng đạt được thành quả nào đáng kể, toàn gọi cô bé ra một cách vô duyên rồi bày mấy trò đùa nhạt nhẽo.

– Haizz…

Thật là... Đó là tiếng thở dài của Lamia.

– D-Dạ!?

– ..... Không có gì ạ.

Ngay cả Lamia, người luôn hợp tác chịu đựng sự bắt nạt của những học sinh khác, thi thoảng cũng để lộ ra sự bực mình nhẹ.

‘... Em ấy ghét mình à?’

Không. Không phải là ghét hay không. Mà chắc chắn là ghét rồi... Suốt ngày lôi con mèo ra làm con tin, rồi lấy cớ bị gãy tay để gọi người ta ra, xong toàn bày trò đào hố (nghĩa đen) để cứu mỹ nhân, rồi đùa mấy trò nhạt toẹt như hạch. Tôi thậm chí còn lo rằng sau này nếu Lamia không chịu nổi sự bắt nạt mà tìm đến Hội đồng bạo lực học đường, cái tên đầu tiên bật ra khỏi miệng em ấy sẽ là Regret.

Ai đó làm ơn chỉ cho tôi với. Làm thế nào để thân thiết với nữ sinh cấp 3 hướng nội đây.

Dù sao thì ngày khai giảng cũng đã đến.

______________________________________________________________

‘Đồng phục đẹp phết...’

Tôi đứng trước gương toàn thân trong phòng. Bộ đồng phục với sự kết hợp hài hòa giữa đen và trắng trông khá khẩm hơn nhiều so với cái áo vest màu xanh đen tôi mặc hồi cấp 3. Tôi rời ký túc xá và đi về phía tòa nhà chính.

Xôn xao xôn xao. Tại bảng thông báo gần lối vào, danh sách lớp đã được dán lên, học sinh tụ tập năm ba bảy người bàn tán.

Lamia chắc chắn ở Lớp Đặc Biệt rồi. Còn tôi và Nil Leone chắc ở Lớp Thường thôi nhỉ?

Lớp Đặc Biệt. Ở thời đại ngày nay mà phân biệt đối xử học sinh dựa trên năng lực thì chắc chắn sẽ gây tranh cãi, nhưng đây là thời trung cổ có giai cấp mà. Lớp Đặc Biệt được hưởng đãi ngộ đặc biệt một cách công khai. Nhân vật chính cũng ở lớp này…

‘Giờ này chắc cậu ta đang ở đâu đó quanh đây... A.’

Kia rồi. Một thiếu niên đẹp trai tóc đỏ đang ngồi trước đài phun nước, ngó nghiêng xung quanh.

‘Chà. Thằng nhãi này. Quả nhiên đẹp trai thật.’

Cũng phải... Ôm mộng tấn công thị trường độc giả nữ nên tôi đã thiết lập nhân vật chính siêu đẹp trai mà. Viết truyện Harem nữa chứ... Điên thật rồi. Lát nữa xem lớp sau cũng được.

Bỗng dưng tôi muốn trêu chọc nhân vật chính một tí nên tiến lại gần. Khi đi ngang qua, tôi khẽ ngâm nga lời bài hát quen thuộc.

“... Đó có lẽ là...”

Vừa nghe tôi ngân nga, cậu chàng tóc đỏ đang ủ rũ với vẻ mặt ‘Tại sao mình lại xuyên vào đây...’ bỗng mắt sáng rực lên.

“Tình yêu như chiến tranh...?”

Cậu ta tiếp lời ngay lập tức. Quả nhiên, đúng là cậu ta rồi.

“N-Này anh gì ơi!”

“Dạ? Sao thế?”

“V-Vừa nãy anh hát cái gì...? Bài hát đó là...!?”

______________________________________________________________

“A ha ha... Tớ lại cứ tưởng... là người cùng quê hương chứ...”

Nhân vật chính Ed gãi đầu cười trừ.

“Hàn Quốc? Phương Đông có đất nước đó à? Lần đầu tớ nghe thấy đấy.”

Trước tiên cứ giả ngu đã. Định tiết lộ thân phận nhưng tôi quyết định giả vờ không biết. Chưa biết quan hệ với cậu ta sẽ thế nào. Nói chuyện nhiều về bản thân lỡ lòi ra mình là tác giả thì rắc rối to.

Haha thực ra tao là tác giả tạo ra mày đây. Người viết mày thành nhân vật chính xuyên vào học viện là tao đây. Nói thế để ăn chửi làm gì cho mệt. Hơn nữa tôi cũng chẳng cùng lớp với cậu ta - người thuộc Lớp Đặc Biệt - nên chắc cũng chẳng mấy khi gặp nhau.

“Dù sao thì... rất vui được gặp. Sau này gặp lại nhé.”

Ed có vẻ đang rất nhiều tâm tư, vẫy tay chào rồi lững thững đi về phía sảnh trung tâm.

“Ed.”

“... Hử?”

“Cố lên nhé.”

“... Ừ. Ừ. Cảm ơn. Cậu cũng thế.”

Phải rồi. Cố lên nhé. Thằng nhãi này. Biết không? Sắp tới mày sẽ lập dàn Harem với toàn tiểu thư xinh đẹp, quyền quý đấy. Nắm tay rồi hôn hít các kiểu. Tất nhiên đổi lại thi thoảng mày sẽ thành mục tiêu ám sát, đánh nhau đổ máu với quái vật, rồi khóc lóc thảm thiết khi đồng đội tin tưởng hóa ra là trùm cuối, và vượt qua ranh giới sinh tử vài lần. Nhưng mà cố lên nhé.

“Regret!”

Ai đó gọi từ phía sau. Là Nil Leone đang vẫy tay cười tươi rói.

‘Nhắc mới nhớ con nhỏ này...’

Cảm giác cô nàng tươi sáng hơn nhiều so với lần đầu gặp.

À không. Nghĩ kỹ lại thì lần đầu gặp là lúc nó vừa mới chết vì đọc tiểu thuyết, đương nhiên giờ phải tươi tỉnh hơn lúc đó rồi.

“T-Tớ có gì thay đổi không?”

Cô nàng dang rộng hai tay Vút! Con nhỏ này gặp lần nào cũng hỏi có gì thay đổi không thế? Cô là giá đỗ đang nảy mầm à?

“Cắt tóc rồi hả.”

“Q-Quá đáng... Lúc nào cũng câu đó...”

Cứ hỏi cả trăm ngày đi. Ngày cô nhận được câu trả lời mong muốn sẽ không đến đâu. Tôi sẽ trả lời là "Cắt tóc rồi hả" cho đến khi cô chán ngấy thì thôi.

“... Ước gì lớp của Lamia ở gần mình nhỉ? Đúng không?”

“Ừ ha.”

Cơ sở vật chất của Excel cực kỳ rộng lớn. Tùy theo lớp mà khoảng cách có thể xa đến mức khó gặp nhau. Dù là Lớp Thường, nếu may mắn thì có thể ở lớp bên cạnh.

“Này, Regret... C-Cậu giãn cơ mặt ra chút đi.”

“Mặt tôi làm sao.”

“... Th-Thực ra bình thường tớ không dám nói đâu. Nhưng mặt cậu trông dữ lắm.”

“Tốt thế quái nào được? Bị con điên nào đó bắt cóc, gần 30 tuổi đầu rồi còn bắt đi học.”

“A, dù sao thì! Hôm nay là ngày đầu tiên, giãn mặt ra đi. Cứ để nguyên thế này chắc chắn cậu chẳng kết bạn được với ai đâu?”

“Để xem.”

“N-Nếu không có bạn ăn trưa cùng thì cứ đến tìm tớ! Cả cậu và Lamia nữa! Giờ tớ tự tin về khoản đời sống học đường lắm nhé? Tớ sẽ rủ các bạn cùng lớp chơi cùng luôn.”

“Biết rồi, đừng có vẫy tay nữa. Che hết tầm nhìn rồi.”

Chúng tôi đến trước bảng thông báo. Tôi nhìn danh sách các Lớp Thường được dán chi chít.

‘Regret. Regret. Regret... Ơ...’

Ủa? Dù có dụi mắt tìm kiếm thế nào cũng không thấy tên tôi đâu. Chết tiệt... Tôi nhớ lại lời Greg nói có thể bị hủy nhập học vì chỉ số quá phế... Chẳng lẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe rồi...

“Á á á á á!!!!”

A, đ*t. Giật cả mình. Nghe tiếng hét như con lửng bị trúng đạn ghém, tôi quay sang thì thấy Nil Leone mắt ố lồi như ếch xanh đang bịt miệng. Mấy học sinh xung quanh cũng lườm cô nàng với ánh mắt ‘Gì thế? Ồn ào quá...’.

“Sao thế? Cô cũng bị loại à?”

“K-Không phải, nhìn kia kìa...”

Ngón tay cô nàng chỉ vào Nhóm B của Lớp Đặc Biệt - danh sách được chia làm hai trang.

Roxy

Nicholas Edward

Andreas Putina

Andreas Zelia

Achilleus Peleides

Todd Rose

Julia

Enoch Liar

Carib Ran Carlos

Nil Leone

Tên Nil Leone nằm ở vị trí số 10, dưới cùng.

‘...?’

“T-Tớ thi tốt thế sao! Hay điền nhầm đáp án?”

“Đồ ngốc. Bộ thi bằng phiếu trắc nghiệm à?”

Cô nàng phấn khích lắc mạnh cánh tay tôi.

Tại sao?

‘Tại sao nhân vật Nil Leone lại nằm ở đây?’

Trước khi đến thế giới này, lý do tôi không biết đến nhân vật Nil Leone đơn giản là vì cô ấy không thuộc Lớp Đặc Biệt. Làm sao tôi biết được một nhân vật ở Lớp Thường nằm ngoài câu chuyện của đám Lớp Đặc Biệt chứ.

‘... Tại sao? Cốt truyện thay đổi rồi ư?’

Dù không nhớ hết từng nhân vật quần chúng, nhưng danh sách 8 người Nhóm A và 10 người Nhóm B của Lớp Đặc Biệt - sân khấu chính của truyện - thì tôi nhớ như in.

‘... Ơ?’

Tôi phát hiện thêm một điểm kỳ lạ nữa. Nil Leone được thêm vào lớp B, nhưng lại có một người biến mất.

“Ơ ơ? L-Lamia không có ở đây!”

Nil Leone, người đang vui mừng tưởng được học cùng lớp, cũng nhận ra điều đó. Phải rồi. Lamia. Cô bé là số 3 của Lớp Đặc Biệt B, giờ lại không thấy đâu. Lý do cô bé đứng thứ 3 ở lớp B - nơi đánh giá cao kinh nghiệm và năng lực hơn tiềm năng - chắc chắn là nhờ vào năng lực Tinh thần lực S+ vô tiền khoáng hậu đó.

Dù sao sân khấu chính cũng là Lớp A của nhân vật chính nên tôi không quan tâm lắm đến Lớp B. Nhưng mà. Em ấy đi đâu rồi?

‘Ch-Chẳng lẽ...’

Vì bị thằng cha biến thái đeo bám, gọi ra vào ngày nghỉ rồi bôi kem lên mặt nên em ấy bỏ học rồi à? Hôm kia, cái trò [Thổi vào tai Lamia để làm cô bé cười] quả nhiên không nên làm sao?

‘A, không được!’

Tôi còn không biết nhà Lamia ở đâu! Hỏi mãi em ấy cũng không nói! Nếu em ấy lặn mất tăm thì tìm kiểu gì...

“Ơ kìa... Regret.”

“... Gì?”

“Nhìn kia đi. Lạ lắm. Lớp A không phải có 9 người sao...? Tại sao...?”

Ngón tay cô nàng chỉ vào danh sách Lớp A.

‘...’

Quả thực khác hoàn toàn với những gì tôi biết.

Varia Ran Carlos

Frida Meyer

Ryan

Rokotov Tania

Julius Ferdinand

Chloe de Frutois

Demetrian Gulvig

Lamia

Michael Born

Ed Brown

Regret

Có hai cái tên không thể nào có mặt ở đó lại đang nằm chình ình trong danh sách. Và một trong số đó là tôi.