Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Mộng cảnh

Mộng cảnh

—Cộc, cộc, cộc.

-Sát.

‘Regret.’

Regret.

Là Regret.

Sao lại sớm thế này?

Trời vẫn còn đang độ nửa đêm cơ mà.

Regret vốn là chúa ngủ nướng.

Tại sao?

Có chuyện gì chăng?

Hay là đùa giỡn?

Trò đùa gì đây?

‘Hộp quà bất ngờ? Ma pháp khổng lồ hóa? Hay là tranh vẽ ma nhát người?’

-Chập, chập, chập.

Sao mình lại vội vã chạy ra thế này?

Là mình.

Phía sau cánh cửa kia chính là Regret.

Nếu thế giới bên ngoài cánh cửa chỉ có mỗi Regret...

Thì có lẽ chẳng cần đến cánh cửa làm gì.

Lạ thật.

Mình cứ thấy bận tâm về phần tóc mái.

‘…Hay là do nằm gục xuống ngủ nên tóc bị bẹp rồi?’

Chẳng có chiếc gương nào để soi cả.

Trong phòng mình.

Tôi vô thức đưa tay vuốt lại tóc mái.

Nhưng rồi cũng nhanh chóng bỏ cuộc.

Tôi thừa biết vẻ ngoài của mình có sửa sang thế nào cũng chẳng khá khẩm hơn được.

“……Phù.”

Regret.

Regret.

-Cạch.

Tôi mở cửa.

-Póng!

-Cái này bất ngờ thật đúng không? Công nhận đi?

Không có Regret.

Cũng chẳng có con ếch nào nhảy ra từ hộp quà bất ngờ.

Thay vào đó là một cô gái.

“…”

Đẹp quá.

Thật đáng yêu.

Và thơm ngát.

Nơi dấu chân cô đi qua, hoa luôn đua nở.

Cô được mọi người ở Excel yêu mến.

Và cô cũng yêu mến tất cả mọi người ở Excel.

Cô trao cho tất cả nụ cười rạng rỡ đến lóa mắt.

Câu văn trên không hề có lỗi logic.

Bởi vì tôi đâu có nằm trong số "tất cả mọi người" đó.

Lần này tôi được chọn vào đội viễn chinh.

Tôi đã nợ người này một ân huệ lớn.

Để đưa một kẻ rác rưởi như tôi vào đội, chắc hẳn cô ấy đã phải tốn không biết bao nhiêu công sức.

‘Phải chào hỏi một tiếng mới được.’

Nên bắt đầu thế nào đây?

Phải nói gì để một kẻ như Lamia có thể bày tỏ lòng cảm ơn mà không khiến đối phương thấy khó chịu—

-Cộp.

Cô gái vốn đang ngước nhìn tôi với đôi mắt trống rỗng ấy.

“Ghen tị thật. Tôi ghen tị với cô.”

Cô ấy là người phá vỡ sự im lặng kéo dài bằng những lời đó.

“Vì cách để cô yêu cậu ấy thật đơn giản.”

“Dạ?”

Frieda Meyer ngay sau đó liền nở nụ cười với tôi, giống như cách cô vẫn làm với những người bạn khác.

Tất nhiên, nó không được tự nhiên cho lắm.

Đó là một biểu cảm lửng lơ, chẳng phải khóc mà cũng chẳng phải cười.

“Chỉ cần chết đi là xong mà.”

“…?”

“Tôi ghen tị với sự tiện lợi đó.”

Dường như đã nói xong những gì cần nói, cô ấy đóng cửa lại.

-Hy vọng cô cũng sẽ khóc nức nở cho xem.

Lời lẩm bẩm khe khẽ phía sau cánh cửa cứ vương vấn mãi nơi hành lang.

Thật lâu.

*

Vào cuối tuần, chúng tôi đi dạo ở công viên.

Từ lúc nào không hay, đây đã trở thành lịch trình ngầm định giữa tôi và Lamia.

Nơi này lúc nào cũng yên bình. Một công viên ngày cuối tuần như bao ngày khác.

Thế nhưng, từ nãy đến giờ có một thứ duy nhất… đang biến chất một cách kinh khủng…

“Regret. A~ nào.”

Nếu chỉ nghe lời thoại thì chẳng ai hình dung nổi đó là ai, nhưng ngạc nhiên thay, đó lại là Lamia. Chính là Lamia đó. Lớp A đặc biệt của Excel. Số 8. Cô nàng Lamia vốn luôn chìm đắm trong vũng lầy tự ti ấy, giờ đây đang định dùng nĩa đút dâu tây cho tôi ngay trên tấm thảm picnic.

“Để tôi tự ăn được rồi.”

“Lamia muốn đút cho cậu ăn cơ.”

Đến cả mái tóc bù xù vốn chẳng buồn chăm sóc nay cũng được tết lại gọn gàng, trông cô ấy tươi tắn đến mức rợn người.

“Vừa rồi cô tự xưng tên mình ở ngôi thứ ba đấy à?”

“Đúng vậy ạ.”

“Cô học thói đó từ con mụ Frieda kia đúng không? Ai mượn cô bắt chước chứ? Cái đó dơ lắm. Dơ lắm nhé.”

“Sao cũng được mà. Chẳng phải rất đáng yêu sao?”

Ừ. Đáng yêu thật.

‘Khoan đã.’

Suýt chút nữa thì mình bị hớp hồn rồi.

“Này. Cô không phải Lamia đúng không? Đồ khốn. Ngươi là Frieda phải không?”

“Không phải đồ khốn, cũng chẳng phải Frieda. Ở Excel này làm gì còn ai đáng yêu được như thế này nữa chứ?”

“Cái đó… bộ đầu cô bị trúng đạn rồi hả?”

Điên mất thôi.

‘Hay là cô ấy đang trả thù vì hôm qua mình đùa là không đi mua bánh kẹo cùng?’

Dù vậy thì cũng quá đáng quá rồi. Nếu đây là tiểu thuyết, cô ấy thà hy sinh cả thiết lập nhân vật đã xây dựng suốt 120 chương chỉ để trả thù sao? Lòng thù hận sâu đậm đến mức nào vậy.

Được rồi, để xem cô đỡ chiêu này thế nào.

“Hôm nay Lamia cũng xinh đẹp vãi chưởng luôn.”

Nào, hãy phản ứng như tôi mong đợi đi.

Hãy xua tay bảo là "Không có đâu" như mọi khi đi.

“Cậu nói chuyện hiển nhiên quá đấy.”

-Nháy mắt.

Tôi thua rồi.

-Ồn ào.

Trong công viên có rất nhiều học sinh đến dã ngoại. Chắc hẳn họ đang tranh thủ đi chơi nốt lần cuối trước khi bước vào mùa thi cuối kỳ.

Tôi và Lamia thì không nằm trong diện đó, vì chúng tôi sắp phải đi viễn chinh rồi.

-Nhai nhai.

Đó là lúc tôi vừa ăn quả dâu tây mà Lamia đút cho, vừa ngắm nhìn lũ vịt trời đang bơi lội dưới hồ. Lamia khẽ tựa đầu vào vai tôi.

“Sao thế… hôm nay cô cứ… làm mấy việc chẳng giống mình tí nào.”

“Regret.”

Cô ấy gọi tên tôi lần nữa, ngập ngừng mãi rồi mới nói tiếp.

“…Ở Excel… trên thế giới này… cậu thích ai nhất…?”

Cô ấy hỏi một câu thật chẳng giống phong cách của mình chút nào.

Hôm nay tuyệt nhiên chẳng thấy điểm nào là "Lamia" cả.

“Cái đó thì tất nhiên là…”

“Dù người đó không phải tôi cũng không sao. Nhưng tôi ghét bị nói dối.”

“...Tôi…”

-Phành phạch!

Con vịt trời đang bơi lội thong dong bỗng vỗ cánh bay vút lên.

“...đó.”

Sau khi nghe câu trả lời, Lamia không có phản ứng gì.

“…Lamia…?”

Tôi cúi xuống nhìn người đang tựa vào vai mình.

“Anh trai, em hiểu rõ lòng anh rồi.”

Lamia đâu mất rồi, sao lại là Bianca nhà mình ở đây?

Bianca rút ra một thanh đại kiếm từ trong giỏ đựng bánh sandwich. Tại sao thứ đó lại ở trong đấy chứ?

Hóa ra là một cuộc điều tra gài bẫy.

“Tịch thu xúc xích.”

-Keng!

*

“Hi hi hi!!! Đừng lấy đi mà!!!”

“Hự á!”

Tôi bật dậy như thể vừa chạm tay vào chảo nóng.

“Hộc… phù…”

Ga giường ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hóa ra là ác mộng.

“A, biết rồi! Biết rồi! Tôi không lấy đâu mà…! Làm ơn, làm ơn đừng đánh tôi… hức, hức…! Đây, đây! Tôi đổ tiền lại vào bao rồi này? Thấy chưa! Đổ rồi đấy?! Nhé!? Tôi vẫn chưa trộm đâu!”

Cái thằng ranh này lại là gì nữa đây…

Nilleone, kẻ đang mải mê hốt tiền của Chloe vào một cái bao lạ lẫm, vội vàng đổ tiền ngược trở lại. Cô ta sụp xuống, quỳ gối giơ hai tay lên trời như một đứa trẻ đang chịu phạt.

“Này…”

“…Hức… Quả nhiên là định đánh tôi đúng không? Hức… Không tha cho tôi sao? Đ-định đánh mấy cái? Đánh vào đâu? Nói trước đi. Nói xong rồi hãy đánh.”

“Đi lấy cho tôi cốc nước…”

“Ơ? Nước…?”

Đang ngơ ngác vì kinh ngạc, sắc mặt cô ta bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên rồi tức tốc chạy biến đi.

*

Thứ Bảy.

Bộ ba tôi, Lamia và Nilleone cùng nhau đi mua sắm.

Mục đích là để chuẩn bị sẵn các nhu yếu phẩm cần thiết cho chuyến viễn chinh trước khi chúng bị vét sạch.

Cửa hàng ma đạo cụ vốn dĩ luôn vắng như chùa Bà Đanh, nay bỗng chốc đông nghịt khách.

Có cả những người ngoài không phải học sinh Excel. Họ định đầu cơ tích trữ để bán lại cho những kẻ không mua kịp đồ. Chúng tôi đến hôm nay chính là để không bị rơi vào cái bẫy đó.

“Hi hi.”

Được cùng hai người bạn duy nhất đỗ kỳ tuyển chọn viễn chinh, lại còn chưa bị giết dù bị bắt quả tang đang trộm tiền mua sắm, Nilleone trông có vẻ rất đắc ý.

“Vui đến thế cơ à?”

“Ừ!!!”

“Hồi đi dã ngoại, chắc chắn là cô toàn ngồi cạnh giáo viên trên xe buýt đúng không?”

“K-không phải! Là giáo viên tự ngồi cạnh tôi đấy chứ!”

Thì có khác gì nhau đâu.

“M-mà sao trông hai người mặt mày như kiểu… đang xếp bộ tranh 9600 mảnh mà lại bị mất mảnh cuối cùng thế?”

“Tại tôi gặp ác mộng…”

“…Tôi cũng gần như vậy.”

Chẳng lẽ Lamia cũng gặp ác mộng sao? Chỉ sau một ngày, cô ấy đã trở lại với trạng thái vốn có của mình. Mới hôm qua, khi nghe tin đỗ viễn chinh, cô ấy còn tỏ ra vô cùng phấn khích (theo tiêu chuẩn của cô ấy).

“Lamia.”

Tôi gọi cô ấy. Vẫn thấy hơi nghi ngờ.

“Dạ?”

“Cô đúng là Lamia thật chứ?”

“…? Vâng. Tất nhiên rồi ạ.”

...Vẫn chưa tin lắm.

“Thử chửi 'Regret đồ chó đẻ' xem nào.”

Vì nếu là Lamia thật thì chắc chắn sẽ không nói được câu đó.

“Regret đồ chó đẻ.”

“Ngươi là Bianca đúng không?”

“…Vì cậu ra lệnh nên tôi mới làm…”

Đúng là Lamia rồi.

‘Phù, đúng là cái giấc mơ quái đản hết chỗ nói…’

Lẽ ra mình phải nhận ra đó là mơ ngay từ lúc Lamia nháy mắt rồi chứ.

Chắc là do lát nữa mình định ghé qua Teinos sau một thời gian dài. Lão Bill cứ nhất quyết đòi mình phải đến bằng được vào cuối tuần…

“Regret. Đừng lo. Người ta chẳng bảo giấc mơ thường trái ngược với thực tại là gì.”

Nilleone an ủi tôi bằng một câu nói chẳng giống cô ta chút nào.

“Á. Cô Lamia! Nhìn cái túi mèo con này đi!”

“…Mèo con… A. Đúng thật này…”

Lamia cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại và cùng cô ta ngắm nghía các món đồ trong cửa hàng.

“Nhưng mà cái này sao lại là ma đạo cụ nhỉ?”

“…Đúng là lạ thật.”

“Hi hi. Đáng yêu là được rồi mà.”

Nilleone đang mân mê cái túi mèo thì vô tình ấn vào móng vuốt của nó. Ngay lập tức, con mèo ngoạm chặt lấy ngón tay cô ta.

“Gwaaaaaa—!! Á á á!!! Đau quá! Đau quá đi mất!!!”

“Cô Jolip...!”

Lamia, người đang đứng cạnh ngắm con mèo, lần đầu tiên gọi cô ta bằng một cái biệt danh vô cùng kỳ quặc.

“Lamia ơi!!! Cắt nó đi!!”

“Dạ…? Cắt ngón tay cô ạ?”

“Không phải ngón tay!!! Cắt con mèo đi!!! Đau quá!! Đau quá à!!!”

“…Không được làm thế đâu… Phải có cách khác chứ…”

Cuối cùng nhân viên cửa hàng phải ra tay mới gỡ được nó ra.

Con mèo đó là một loại ma đạo cụ kiểu như trò chơi nhấn răng cá sấu để nó ngậm miệng lại phiên bản thế giới khác. Cái khóa kéo không phải để đựng đồ, mà là để người chơi bỏ tiền vào đó rồi đặt cược.

Nhân viên dán băng cá nhân cho ngón tay của cô ta. Khi được hỏi muốn chọn loại băng vị nho hay vị dâu, Nilleone sau một hồi phân vân đã chọn vị dâu.

-Mắt long lanh.

“R-Regret! Nghe bảo đây là con khủng long sẽ to ra vô hạn khi cho vào nước đấy…!”

“Cái thiết lập kiểu trùm cuối gì thế này…”

“Regret… cậu nhìn cái này đi. Đây là quan tài hình con mèo. Nghe nói có tác dụng khiến lũ mèo hay đến chơi quanh mộ…”

“Cô này… mới học cấp ba mà đã lo tính chuyện mồ mả rồi à…”

Mua sắm xong những thứ cần thiết, chúng tôi ra về.

Vẫn còn vài tuần nữa mới đến chuyến viễn chinh nên chúng tôi dự định sẽ thỉnh thoảng ghé lại đây.

*

-Lộc cộc, lộc cộc.

‘Khu phố này lần nào đi qua cũng thấy u ám.’

Đường phố Teinos nhếch nhác với cỏ dại mọc tràn lan. Dù vậy, sau vài lần lui tới, tôi không còn cảm thấy nó bẩn thỉu như lần đầu nữa.

Cư dân ở đây cứ lấm lét tránh ánh mắt của tôi. Chẳng có chút thiện cảm nào cả.

Chắc hẳn họ thấy khó chịu khi một thằng nhóc côn đồ vắt mũi chưa sạch, kẻ từng thu tiền bảo kê của họ, nay lại thành đạt ở trường danh tiếng và diện bộ đồng phục chỉnh tề đi lại nghênh ngang.

‘Ngột ngạt quá.’

Những lúc thế này phải chủ động tiếp cận và trò chuyện trước. Cái gọi là "phá băng" (Ice Breaking) ấy mà.

“Hắng giọng. Chào em.”

Tôi tiến lại gần một cô bé trông lấm lem đang bán nước chanh.

2 copper một ly. Rẻ hơn cả cà phê gói ở máy bán hàng tự động.

‘Cái cốc này…’

Bộ không rửa sao? Bẩn quá đi mất.

Chẳng phải tự nhiên mà mấy cái ly uống rượu thời trung cổ lại mang tiếng xấu đến thế.

Nhưng giờ đã lỡ rồi, không rút lui được.

“Cho anh ly nước chanh lớn nhất.”

“Anh cầm đi. Lấy hết đi ạ.”

?

“Ơ?”

“Tiền thì đến tháng sau em sẽ xoay xở đủ. Làm ơn…”

Chẳng đợi tôi kịp nói câu nào, cô bé đưa nguyên cả bình nước rồi chạy biến mất.

-Xì xào.

Tôi, kẻ vốn định làm một việc thiện nhỏ nhoi là mua nước chanh với giá 2 silver, bỗng chốc biến lại thành thằng khốn nạn vừa bẻ tay cô bé vừa phá nát gia can người ta trong mắt mọi người.

“…Nhìn cái gì?”

Tủi thân vãi. Chết tiệt.

Ở trường thì bị gắn mác thằng chuyên bắt nạt bắt người khác đi mua bánh dù mình chưa từng làm thế. Ở đây thì lại trở thành nhân vật chính của mấy trò côn đồ mà mình cũng chưa từng đụng tay.

Cái tiệm nước chanh nhỏ xíu chỉ vừa một người đàn ông trưởng thành chui vào. Tôi để lại 5 silver dưới kệ rồi rời đi.

*

“Đại ca!”

Bill, kẻ đang ngồi trên bậc thang đá dẫn xuống Apple Pie, vội vàng chạy ra đón.

“Vẫn khỏe chứ?”

“Vâng! Em nhớ đại ca lắm!”

Có vẻ như tôi đã dần quen với việc gã côn đồ đầu trọc này là đàn em của mình, tôi thấy mình đang thản nhiên xoa đầu Bill. Đáng sợ hơn là Bill lại đang tận hưởng cái xoa đầu đó như một chú chó nhỏ…

“M-mà đại ca ơi, có chuyện lớn rồi!”

Cái tổ chức này sao ngày nào cũng có chuyện lớn thế không biết.

Có phải đó là lý do hắn ngồi một mình trên bậc thang sốt ruột đợi tôi không?

“Chuyện lớn?”

“Vâng! Chuyện là, Boss…!”

Bianca, lại là cô nữa hả?

*

“Bianca làm sao?”

Lần trước bảo là bận học nên không ra khỏi phòng mà.

“Cái đó… từ sau khi đi dự buổi dự giờ lần trước về… hình như Boss bị ốm rồi ạ.”

“…Cái gì?”

Bước chân tôi nhanh hơn.

“Ốm thế nào?”

“Không phải đau ốm thân thể đâu ạ… mà là…”

Có vẻ như hắn không nỡ nói thẳng là tinh thần của sếp mình có vấn đề, nên chỉ rụt rè chỉ tay vào trán.

‘Có chuyện gì xảy ra sao?’

Sẽ đối xử tốt với anh gấp trăm, gấp ngàn lần.

Sẽ trở thành người mà anh thích. Đó là những lời Bianca đã để lại trước khi rời đi.

Càng nói chuyện với Bill, tôi càng nhận ra tình hình không hề đơn giản.

Vừa nói vừa đi, chẳng mấy chốc đã đến Apple Pie.

Chào hỏi vài đứa đàn em đang ra đón, tôi vội vã bước tới trước cửa phòng Bianca.

Trên cửa phòng vẫn dán đầy những câu danh ngôn học tập.

<Kẻ muốn cõng Regret, hãy chịu đựng sức nặng của anh ấy>

<Học thêm một giờ, chồng tương lai sẽ có khuôn mặt của Regret>

<Nếu không muốn hối hận thì hãy sống như thế, còn nếu đã sống như thế thì đừng hối hận.>

Trước khi gõ cửa.

“…Chính xác là lạ ở chỗ nào? Nói cho tôi biết rồi hãy vào.”

Tôi hỏi Bill, nhưng hắn chỉ lắc đầu vẻ nan giải.

“…Em cũng không rõ nữa… cứ như thể chỉ sau một đêm đã biến thành người khác vậy…”

-Run rẩy...

Nghe hắn nói, tôi càng lo lắng hơn và đẩy mạnh cửa bước vào.

“Bianca?”

Bất ngờ thay, tôi nhìn thấy bóng lưng của Lamia đang ngồi học tại bàn của Bianca.

“…A, anh trai…?”

Không phải Lamia.

Nhìn kỹ lại thì đó chính là Bianca.

Từ kiểu tóc cho đến khí chất, cô ấy giống Lamia một cách đáng sợ.

-Người ta chẳng bảo giấc mơ thường trái ngược với thực tại là gì.

Lời nói của Nilleone cứ văng vẳng bên tai tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!