Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23098

Wn - Hẹn hò

Hẹn hò

Tôi thắt đai lưng vào hông. Trên đai gắn sẵn vài bao kiếm.

'Chuyện tương tự sẽ không có lần thứ hai đâu.'

Tôi đã rút ra được bài học từ trận mô phỏng ngay trước đó.

- Sát thủ kiếm thuật sẽ không để đối phương kịp tuốt kiếm.

Nếu kẻ thù hiểu rõ về tôi, chúng có thể phong tỏa khả năng sử dụng vũ khí của tôi. Để ngăn chặn những sự cố như vậy, tôi cần chuẩn bị sẵn các lưỡi cắt dự phòng mọi lúc.

Hiện tại là bảy chiếc thìa sắt. Mang theo đoản kiếm thì trông quá nghiêm trọng nên tôi hơi e ngại.

Vòng eo có chút nặng nề. Thỉnh thoảng lại phát ra tiếng lạch cạch. Thật chẳng ngờ có ngày tôi lại phải bận tâm đến những thứ như thế này.

'Thử hiệu năng chút nhỉ?'

Giả định có một kẻ thù đang đứng trước mặt.

Như một chàng cao bồi miền Tây, tôi rút chiếc thìa bên hông ra và vung nhanh vào không trung.

- Vút!

'Phải thế chứ.'

Sẵn đà, tôi múa cả nhị kiếm phầm phập, thử ngậm một chiếc vào miệng, rồi lại kẹp giữa các ngón tay xoay tròn điệu nghệ, miệng lầm bầm mấy cái tên chiêu thức sặc mùi "trẻ trâu" (chuunibyou), rồi nhìn ra phía cửa nơi gió đang thổi vào.

"Cậu ở đó từ bao giờ vậy?"

"Regret."

"Từ bao giờ..."

Khục!!

"Phụt... ha ha ha ha!! Nó, nó đang làm cái trò gì thế kia!? Buồn cười chết mất! Phải kể mới được! Phải đi kể cho La, Lamia ngay mới được...!"

"Dừng lại. Đợi đã. Chờ chút. Tớ có thể giải thích rõ ràng mà. Soo-ji à."

Thế là tôi và Nilleone bắt đầu màn rượt đuổi dọc hành lang ký túc xá.

- Đứng lại đó! Con khốn này!

- Phù ha ha ha! A ha ha!

Nó không nể nang gì mà đập cửa phòng Lamia rầm rầm. Lamia hé đầu ra nhìn. Nilleone, đứa đang thở hổn hển và cười đến mức bắn cả nước miếng, vừa cười nắc nẻ vừa mách lẻo sạch sành sanh.

- Lamia. Đó là vu khống. Cậu biết con mắm Nilleone này bị chập mạch mà.

Tạm thời cứ chối phăng đã, nhưng Lamia chỉ che mặt cười.

- ...Trông ngài... có chút đáng yêu ạ.

Làm ơn, ai cũng được, giết tôi đi cho rảnh nợ.

*

- Em sẽ đối xử tốt với anh gấp trăm lần.

Tôi đã tận mắt chứng kiến con số "gấp trăm lần" đầy đột ngột mà Bianca nói được chuyển hóa vào thực tế như thế nào.

- Bộp.

Một lá thư rơi ra từ hòm thư đã chật cứng không còn chỗ hở. Dưới sàn nhà tràn ngập những lá thư hình trái tim màu tím của Bianca không thể nhét vừa vào trong. Tôi e rằng người đưa thư có thể đang âm mưu ám sát mình mất.

- ...Bianca...

Điều đáng sợ nhất là ngày hôm sau, một lượng thư tương đương lại được nạp đầy.

Chữ viết vẫn xấu như cũ. Tuy nhiên, có thể thấy rõ những dấu vết khổ sở để cố gắng viết cho đẹp.

Chín mươi phần trăm nội dung là những lời yêu tôi. Mười phần trăm còn lại nói rằng cô ấy đang tìm kiếm thêm những cách khác để có thể yêu tôi nhiều hơn nữa.

...

Thật đáng nể.

Là một tác giả truyện hài lãng mạn, tôi hiểu rõ hơn ai hết việc lấp đầy những trang giấy chỉ bằng tình yêu khó khăn đến nhường nào.

Nghe nói có những cuốn tiểu thuyết mà nam nữ chính chỉ quanh quẩn tình tứ trong một tòa tháp đen kịt suốt hơn 200 chương... Chắc hẳn tác giả phải là một kẻ điên cuồng vì sự thuần khiết.

...

Đã bao giờ tôi được ai đó yêu thương đến mức này chưa?

Không phải gia đình... mà là người yêu...

Bianca thì tương ứng với cả hai.

- Sột soạt.

Dù không thể bằng được những gì đã nhận, tôi vẫn nắn nót viết thư hồi đáp.

Những tình cảm không chỉ còn là lời nói suông như trước dần thấm đẫm vào từng nét chữ.

Từ trái tim, qua ngòi bút, lên trang giấy.

Gợi nhớ về đứa em gái với đôi mắt sáng rực trước chiếc hộp âm nhạc rẻ tiền khi đó.

Không, là gợi nhớ về em gái tôi.

*

Trở lại trường học.

Ngày đầu tiên, tôi không nói chuyện với Frida.

Ngày thứ hai.

- Regret. Cô ta không chết đấy chứ?

- ...

Sự nôn nóng của cô ấy lộ rõ đến mức cả lớp đều nhận ra.

Ngày thứ ba, cuối cùng "nàng gấu" Frida với đôi mắt thâm quầng không chịu nổi nữa, đã bật dậy giữa giờ học và leo lên mặt bàn.

Sau đó, như một người bị bỏ bùa, cô ấy dẫm lên các mặt bàn kêu "Cộp! Cộp! Cộp!" rồi lao đến ôm chầm lấy tôi. Cô ấy quàng tay qua cổ tôi, hôn chùn chụt liên tiếp và nhận án phạt 25 điểm kỷ luật. Sự vội vã đầy điên cuồng đó giống như một người bị nhốt trong bể đầy nước đang đập cửa kính thình thình.

Sau đó, một bức tường gượng gạo lại dựng lên.

- Mỉm cười...

Kể từ ngày cãi nhau, nụ cười của Frida trở nên hơi gượng gạo.

Dù định nắm tay tôi, nhưng chỉ cần tôi quay lại nhìn, cô ấy liền lùi lại vài bước như thể bị lăn ngược ra sau.

Có lẽ vì cô ấy nghĩ mình đã sai.

Như một đứa trẻ vừa nghe câu: 'Về nhà liệu hồn ăn đòn vào lòng bàn tay nhé', cô ấy cứ quanh quẩn bên tôi như một vệ tinh không thể thu hẹp khoảng cách.

Hành động cũng trở nên rụt rè hơn.

Lợi dụng lúc tôi sơ ý trong nhà ăn để đặt hộp sữa chua của mình lên khay cơm của tôi rồi bỏ chạy, hoặc đi vẽ bậy lên tường ngoài của trường dòng chữ 'Regret và Frida đang yêu nhau kỉ niệm', hay đột nhiên lao đến ôm chặt nói yêu tôi rồi chạy đi đến mức vấp ngã, hoặc lẻn vào phòng tôi trộm đồ lót...

...Ừm, hành động có vẻ không giống "quanh quẩn" cho lắm nhỉ? Thậm chí còn nặng đô hơn trước.

...

Cứ thế này thì không ổn.

.

.

.

Hôm nay là tiết Toán.

Tôi vẫn chăm chỉ với hoạt động trợ giảng của mình.

"Đúng rồi. Margaret. Giờ cậu áp dụng tốt lắm."

"Cảm ơn nhé, Regret. Tớ sẽ bao cậu một chầu ở căng tin."

"Ha ha. Cậu nói câu đó hai tháng rồi, liệu tớ có được ăn trước khi tốt nghiệp không đây...?"

Đám học sinh lớp thường hầu hết đều nói rằng nhờ có tôi mà họ làm bài thi Toán rất tốt. Tôi chỉ truyền đạt lại những gì còn nhớ từ lò luyện thi... nhưng có vẻ nó có hiệu quả. Tôi vừa phổ cập giáo dục tư nhân vào thời Trung cổ đấy.

Đang đi vòng quanh thì tôi thấy Frida đang nhìn mình chằm chằm.

...

Vẻ mặt cô ấy như đang lo lắng không biết mình có được đoái hoài tới không. Đôi môi vốn luôn có hình dáng mỉm cười (Binggre) giờ đang dập dờn như sóng nước ~~~.

- Cộp, cộp.

Tôi tiến lại gần cô ấy. Mỗi khi tôi tiến lại, đôi môi cô ấy lại cong lên hình quả chuối. Khi tôi lùi bước, nó lại trở về hình sóng nước.

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy.

Chẳng mấy khi cô ấy đưa cho tôi xem bài tập Toán đã làm rất chăm chỉ. Thật sự như thể chỉ chờ đợi mỗi tiết Toán này, cô ấy đã giải bài một cách cực kỳ tâm huyết.

"Này. Cậu chép đáp án đúng không?"

- Giật mình.

"Không phải đâu. Không phải đâu, Regret. Thật sự không phải mà. Tin tớ đi."

"Tớ sẽ xóa chỗ này, cậu giải lại thử xem. Viết cả quá trình ra. Nếu không giải được, từ nay tớ sẽ không kèm cậu nữa đâu."

"Tớ xin lỗi. Tớ xin lỗi, Regret. Thật sự xin lỗi. Tha lỗi cho tớ đi."

Đã ba ngày rồi.

Đây là lần đầu chúng tôi nói chuyện dài đến thế.

Cô ấy vui mừng khôn xiết vì Regret đã "trở lại".

- Cười rạng rỡ.

Frida như trút hết những tình cảm bị dồn nén bấy lâu, cô ấy cọ xát vào tay tôi, chạm vào má tôi, và dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn nghịch ngợm tay tôi.

"Không tập trung à?"

"Tớ đang tập trung mà. Vào Regret."

Như cá gặp nước.

"Làm nhanh đi. Ngoài cậu ra tớ còn phải xem cho các bạn khác nữa. Câu này hiểu chưa?"

- Lắc đầu nguầy nguậy.

"Không, tuyệt đối không hiểu."

"Thế còn ví dụ này?"

- Xua tay.

"Ưm, sai rồi. Có đến chết tớ cũng không biết đâu."

"Được rồi. Câu cuối cùng. Câu này chắc được tạo ra để tiếp thêm dũng khí sống cho những kẻ đang ở bờ vực thẳm của cuộc đời đấy. Chẳng lẽ câu này cũng...?"

- Xoay tròn đầu.

"Không biết. Không biết đâu. Có hỏi bao nhiêu lần cũng không biết. Frida cả đời này sẽ chẳng biết gì hết. Regret phải kèm tớ suốt đời cơ."

"Thế thì chết đi, đồ đầu đất này."

Ngay cả lời mắng đó cũng khiến cô ấy vui sướng, cô ấy nằm ườn lên đùi tôi.

"Hề hề. Thật lòng tớ đã hơi sợ đấy. Sợ Regret sẽ ghét tớ lắm."

"Ghét lắm chứ? Giờ tớ vẫn chưa nhai được đồ ăn hẳn hoi đây này? Đau bỏ xừ đi được."

"Tớ cũng vì Regret mà bay mất một nắm tóc kèm cả da đầu đây này. Không sao. Vợ chồng cãi nhau như dao chém xuống nước thôi mà. May mà Regret không bỏ rơi tớ."

"Nếu bỏ thì sao?"

"Trước tiên tớ sẽ khóc. Sau đó... ừm... tớ sẽ bẻ gãy chân."

"Bảo là thích mà lại bẻ gãy chân? Tại sao? Để không chạy trốn được à? Đồ tâm thần?"

"Không phải chân Regret. Chân của tớ cơ."

"..."

"Vì nếu thế, một Regret dịu dàng chắc chắn sẽ cõng tớ, người không thể đi lại được nữa, suốt cả cuộc đời."

"Tớ dịu dàng hồi nào?"

"Không đâu. Regret rất dịu dàng. Đã từng, và sẽ luôn dịu dàng. Chuyện này tớ không nhượng bộ đâu. Xin lỗi nhé."

Cô ấy đang nằm sấp trên đùi tôi bỗng lật người nằm ngửa lại. Đôi mắt xanh biếc tràn đầy tình yêu đang ngước nhìn tôi như thể đang ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời đêm.

"Nếu Regret đi hẹn hò với tớ một lần thôi thì tớ chẳng còn mong ước gì nữa."

"Thật không?"

"Vâng vâng vâng."

"Đi thôi. Hẹn hò."

*

Tôi và Frida cùng nhau ra phố.

Tâm trạng cô ấy lên cao hơn bao giờ hết. Cô ấy dang rộng hai tay trong chiếc áo cardigan rộng thùng thình và xoay vòng quanh tôi.

"Regret. Nắm tay tớ đi."

"..."

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

Frida thử nhún chân nhảy phốc lên, phó mặc hoàn toàn vào lực nắm của tôi.

Trông cô ấy vui vẻ không gì bằng.

...

Nếu có con gái, liệu cảm giác có giống thế này không?

"Regret. Hôn tớ nữa."

"Vừa phải thôi chứ."

"Đang hẹn hò mà? Regret có thể làm gì khác được nào?"

"Đúng là được đằng chân lân đằng đầu... Thôi được rồi."

Khi cả thế giới dường như không ai chú ý đến chúng tôi, tôi cúi người xuống.

.

.

.

Ngay lập tức, ma lực tuôn ra từ cơ thể Frida hóa thành những bong bóng xà phòng bay lơ lửng giữa không trung.

"Hôn vào môi cơ. Cả lưỡi nữa."

"A, tớ chịu hết nổi cái sự sến súa này rồi. Đồ khốn này. Hết hẹn hò."

"Hủy bỏ. Hủy bỏ. Hủy bỏ. Vừa rồi tính là chưa nói nhé."

Hôm nay tâm trạng Frida quá tốt nên việc giao tiếp có chút khó khăn.

"Vậy, Frida. Cậu muốn làm gì?"

"Kết hôn."

"Không, tớ hỏi bây giờ cậu muốn làm gì cơ."

"Kết hôn."

"Cậu muốn làm tớ tăng xông à? Ngay bây giờ ấy. Ngay lập tức."

"Kết hôn kết hôn kết hôn."

Kiểu như vậy đấy.

Chúng tôi đi đến một quán cà phê trẻ em (Kids Cafe). Không phải quán cà phê thường, mà là quán cho trẻ em.

Tại sao ư?

Chẳng cần hỏi cũng biết. Khẩu vị của Frida cực kỳ hợp với quán cà phê trẻ em. Không biết có phải cô ấy muốn kết thúc cuộc đời bằng bệnh tiểu đường trước khi trưởng thành không mà cái gì ngọt cũng tống vào miệng.

"Frida. Cứ thế là sâu răng hết đấy."

"Người không có răng thì không hôn được à?"

"Chắc là không phải đâu."

"Thế thì tớ vẫn ăn."

*

Sau đó chúng tôi đi đến sân chơi. Những điều Frida muốn thật sự rất kỳ quặc. Nào là hai đứa cùng trượt cái cầu trượt bé tí, nào là xây lâu đài cát, hay là bảo tôi đẩy xích đu cho.

"Ôi trời. Vì mưa nên xích đu ướt hết rồi."

"Ừ nhỉ."

"Lần sau lại đến chơi nhé. Đúng không?"

*

Frida nói cô ấy cũng muốn đi công viên giải trí.

"Muộn quá rồi. Trời tối rồi mà. Chắc công viên đóng cửa hết rồi."

"Lần sau phải đi nhé. Đúng không?"

*

Tôi và Frida đến nhà hàng Blue Mantagon lần trước.

- Cạch, cạch.

Cô ấy rất vụng về trong việc dùng dao nĩa. Chính xác là đang diễn trò vụng về.

"Frida. Dù cậu có làm trò con bò gì đi nữa thì tớ cũng không đổi phần của tớ đã cắt sẵn cho cậu đâu."

"Đang hẹn hò mà?"

"Thôi được rồi."

Tôi đổi đĩa bít tết đã cắt miếng vuông vức của mình cho cô ấy. Những miếng thịt tôi cắt vừa miệng mình thì đối với cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy, phải cắn mấy lần mới hết.

"Hợp khẩu vị chứ?"

"Vâng. Quả nhiên kết hôn với Regret là quyết định đúng đắn nhất."

"Nhân tiện nói về chuyện đó, sao lần trước cậu lại nói dối Bianca rằng cậu là bạn gái tớ?"

Sắc mặt Frida trắng bệch ra. Vẻ mặt như kiểu: Đúng rồi, mình cũng từng làm chuyện đó nhỉ...

"Tớ xin lỗi. Nhưng đó cũng là lỗi của cô bé đó nữa. Tớ là người thích Regret trước mà."

"Chắc chắn không phải đâu."

Bianca là bạn thanh mai trúc mã cơ mà.

"Không, chắc chắn là đúng đấy."

Lại bắt đầu cãi cùn mấy thứ kỳ quặc rồi.

"Hôm nay tớ hạnh phúc lắm. Regret. Regret à. Giờ tớ có chết cũng không hối tiếc?"

...

Suốt bữa ăn, Frida không hề rời mắt khỏi tôi.

Như một đứa trẻ sợ rằng nếu buông tay dù chỉ một giây thôi là sẽ mất mẹ mãi mãi.

"Sao ăn uống dính đầy ra thế này. Thật là."

Tôi lau khóe miệng dính đầy nước sốt của cô ấy.

"Hì hì..."

Đó là khi bữa ăn đã trôi qua được một lúc.

- Thưa quý khách, thành thật xin lỗi... thực đơn quý khách vừa gọi...

Một nhân viên ăn mặc chỉnh tề bước ra thông báo với chúng tôi rằng món tráng miệng bánh san hô đã hết nguyên liệu nên không thể phục vụ được.

"Tớ đã rất muốn ăn thử... Lần sau lại phải đến thôi. Đúng không? Regret."

"..."

"Đúng không? Regret."

"Frida."

"Vâng."

"Cậu có thể cho tớ biết lý do cậu ghét Lamia không?"

"Tớ không thể nói."

"Vậy thì, việc không ghét Lamia nữa..."

"Tớ không làm được."

- Nhồm nhoàm.

Không biết cái cơ thể nhỏ bé của cô gái kia chứa hết đống thức ăn đó vào đâu nữa.

"Nào, Regret. A nào~"

Cô ấy xiên một đống đồ ngọt mình thích vào nĩa rồi đưa cho tôi.

...

"Frida. Tớ có chuyện muốn nói với cậu."

"Đừng nói, Regret."

"Đây là chuyện phải nói."

"Thế thì nói đi!"

- Mỉm cười.

Frida làm quá lên, dùng lòng bàn tay áp vào tai tạo thành hình chiếc loa.

...

Tôi đã suy nghĩ suốt bấy lâu nay.

Thực tế tôi cũng đã từng định cắt đứt.

Sống trên đời, đôi khi có những mối quan hệ giống như khối u cần phải cắt bỏ, bất kể ta thích hay ghét đối phương.

Tôi thấy, bây giờ.

Frida Meyer chính là như vậy.

"Frida. Nhân duyên của chúng ta, dừng lại ở đây thôi nhé."

"Regret. Nắm tay tớ đi."

"...Xin lỗi. Buổi hẹn hò vừa kết thúc rồi."

Frida dùng dao rạch lòng bàn tay mình. Máu tươi tuôn ra, nhuộm đỏ chiếc khăn trải bàn trắng tinh.

...

"Nhìn xem. Tớ nói đúng mà? Regret quả nhiên rất dịu dàng."

Trước khi kịp nhận thức, tay tôi đã nắm chặt lấy tay Frida. Với lực nắm run rẩy, tôi cố sao cho máu không còn rỉ ra từ bàn tay nhỏ bé này nữa.

Cô ấy khóc. Hay đang cười. Tôi không biết nữa. Thứ rơi xuống là nước mắt, nhưng nụ cười rạng rỡ lại tương phản với điều đó. Tôi chẳng biết gì nữa rồi. Bây giờ.

"Regret."

"..."

"Nếu anh lại định bỏ rơi em lần nữa, anh có thể để em lại ở luyện ngục được không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!