Câu lạc bộ
Hình ảnh một người đàn ông trung niên cực kỳ đáng yêu, đang mỉm cười mãn nguyện khi thắt chiếc cà vạt được học trò tặng, phản chiếu qua chiếc gương trên bàn làm việc.
*Thích đến thế thì cứ lộ ra trước mặt tụi nó đi. Đồ người lớn gì mà cứ thích làm bộ làm tịch (tsundere), đàn ông trung niên kiểu đó thì ai thèm chứ.*
*
"Dọn dẹp chút đi thầy."
Tôi giúp Harvey dọn dẹp mấy cái vỏ bánh kẹo trên bàn làm việc trong phòng giáo viên.
"Đến lúc thì ta sẽ dọn thôi."
Cả đời tôi chưa từng thấy ai lười đến mức khiến người khác phát hỏa như ông chú này.
...
Tôi dọn dẹp sơ qua rồi ngồi xuống cạnh ông ấy.
Lý do ông ấy gọi tôi lên thì quá rõ ràng rồi.
"Regret."
Ông chú lôi thôi lếch thếch nở một nụ cười tinh quái.
"Này nhóc. Sao không tham gia câu lạc bộ nào hết vậy? Nghe nói mấy anh chị khóa trên mời mọc mà em đều từ chối hết hả?"
"Vì em chẳng thấy chỗ nào ưng ý cả."
"Em tưởng thầy không biết em làm vậy là vì Lamia sao?"
"..."
Ông ấy nói đúng.
Vì muốn vào cùng câu lạc bộ với Lamia nên mấy ngày nay tôi đã từ chối mọi lời mời nhập hội.
Nhưng chẳng có câu lạc bộ nào chịu nhận cô ấy cả. Đúng như Baria đã dự đoán.
Thông thường, học sinh lớp đặc biệt luôn được các câu lạc bộ săn đón, dùng đủ mọi lời lẽ ngọt ngào để lôi kéo.
Dĩ nhiên, Lamia là ngoại lệ. Mấy ngày nay, tôi thường xuyên nhìn thấy đơn đăng ký của Lamia bị vò nát nằm trong thùng rác.
...
Chuyện này khác với việc đăng ký tín chỉ môn học.
Câu lạc bộ là hội nhóm do học sinh tự quản lý, và họ có quyền lựa chọn thành viên.
Việc mọi câu lạc bộ đều đùn đẩy cô ấy như chuyền một quả bom hẹn giờ là điều đã được dự liệu.
Cứ thế xoay vòng, xoay vòng, để rồi cuối cùng, một thành viên của câu lạc bộ đen đủi nào đó bị thua trong trò bốc thăm sẽ vừa chửi thề vừa viết tên cô ấy vào danh sách hội viên.
Lamia, người bị từ chối hết lần này đến lần khác suốt mấy ngày qua, trông vẫn có vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Đối với cô ấy, đây là chuyện thường tình. Và đối với tôi, nó cũng dần trở nên quen thuộc. Tôi đã quen với sự tồn tại của cô ấy.
"Em thích Lamia đến thế cơ à?"
"Dĩ nhiên rồi. Cô bé ấy xinh xắn biết bao, lại còn hiền lành nữa."
"Thế Lamia bảo em chết, em cũng chết à?"
"Lamia mà lại nói những lời độc ác thế sao? Lamia của em đến đi vệ sinh chắc cũng không đâu."
"Thì đúng là con bé hiền lành đáng yêu thật. Chẳng giống cái đồ 'ông cụ non' lươn lẹo như em."
"À vâng. Em cũng thích Delekis hơn thầy Harvey đấy."
"Cảm ơn nhé. Ngay ngày Nhà giáo mà lại nói những lời đó. Tim thầy như tan nát đây này. 200 điểm phạt. Nhớ viết bản kiểm điểm rồi nộp đấy."
"Thầy thật là nhỏ mọn."
Harvey là một trong số ít những người hiểu tôi ở ngôi trường này.
Dù ngày thường hành xử như kẻ dở hơi nhưng ông ấy là người rất giàu tình cảm với học sinh. Điều tôi hài lòng nhất là tình cảm đó không hề gạt bỏ Lamia.
"Regret. Trước khi em đến, thầy đã gọi Lamia lên rồi. Có vẻ con bé không có ý định tham gia hoạt động câu lạc bộ đâu."
...
"Sao lại thế được? Lúc nãy Frieda bảo đó là nghĩa vụ mà."
"Nghĩa vụ?"
Harvey kể cho tôi nghe một chút về chuyện của Lamia hồi còn ở khối trung học.
Đó là một câu chuyện cảm động sến súa rẻ tiền. Nhân vật chính là một cô bé luôn lẳng lặng ngồi đọc sách một mình trong căn phòng trống mỗi giờ sinh hoạt câu lạc bộ.
"Regret này. Cái gọi là nghĩa vụ ấy, nó chỉ được thiết lập khi có những kẻ cảm thấy khó chịu nếu nghĩa vụ đó không được thực hiện."
Đúng vậy. Một quy tắc mà tất cả mọi người đều lờ đi thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
Nếu một thành viên chướng mắt biến mất khỏi tầm mắt, chắc hẳn ai nấy đều sẽ vui mừng.
"Đúng vậy... Regret. Em cũng biết mà..."
Ông ấy tháo kính ra, dụi đôi mắt ngái ngủ rồi đi thẳng vào vấn đề chính.
"...Vâng. Em hiểu rồi."
"Phải. Em biết chứ? Rằng không được làm như vậy?"
Tôi biết rõ. Tôi cũng vậy.
Việc cố tình chen chân vào cùng một câu lạc bộ với Lamia, rồi lôi kéo các thành viên khác và nói: "Các bạn ơi, các bạn ơi, Lamia cũng là bạn của chúng ta mà, cho cậu ấy tham gia với", đó là một hành động ngu ngốc với lối tư duy quá sức trẻ con.
Làm vậy chẳng khác nào tôi, người vốn luôn chống lại sự bất công mà cô ấy phải chịu đựng, lại đi đổ sự bất công lên đầu người khác. Một sự tiêu chuẩn kép triệt để.
Nó cũng sẽ phá hỏng phương châm sống "cố gắng không gây phiền hà cho ai" của Lamia – một người mà ngay cả sự tồn tại của bản thân cũng đã gây khó chịu cho người khác.
"Vì vậy nên, thưa thầy. Em cũng..."
"Sao? Em cũng định theo con bé mà không tham gia câu lạc bộ luôn hả?"
"..."
Ông ấy mỉm cười dịu dàng, như thể cho thấy mình không hề nổi giận.
"Lúc nãy Lamia đã dặn dò thầy rất kỹ. Nếu Regret có ý định làm theo con bé, thì hãy mắng em thật nặng vào. Cái con bé vốn nhút nhát đó lại nói vậy đấy."
"..."
"Em cũng biết mà? Làm vậy thực sự không ổn chút nào."
"Em biết."
"Biết sao còn nói những lời ngớ ngẩn đó?"
"...Em cũng không biết nữa."
"Regret thú vị thật đấy."
"..."
"Có lúc em chín chắn như một người bạn của thầy, nhưng cũng có lúc lại trẻ con hơn cả bạn bè đồng trang lứa. Giống như lúc này đây. Nhưng thầy cũng thích một Regret như thế này."
"...Tại sao ạ?"
"Thường thì người ta chỉ như vậy khi thực lòng nghĩ cho bạn bè mình thôi."
...
Thật là.
Trước mặt đám trẻ thì không nói, cứ phải đợi đến lúc sau lưng mới nói chuyện kiểu ra dáng giáo viên. Cố tình làm bộ đáng ghét hay gì đây?
"Dù sao thì Regret này. Chuyện lần này thực sự không còn cách nào khác. Em hiểu chứ?"
"Vâng. Có lẽ là vậy."
Tôi đã muốn Lamia cũng được tham gia câu lạc bộ.
Nếu không được, ít nhất tôi cũng muốn được ở bên cạnh cô ấy trong căn phòng trống đó.
Nhưng xem ra cả hai đều khó rồi.
Cô ấy đã chặn đứng mọi ngả đường của tôi từ trước.
Khi tôi dần hiểu về cậu, thì cậu cũng dần hiểu về tôi rồi nhỉ.
Chẳng còn chỗ nào để mà vòi vĩnh nữa. Chuyện này cũng giống như chuyến viễn chinh vậy. Không lẽ chỉ vì một mình tôi nằm lăn ra đó mà người ta dẹp luôn chiếc Wrecking Ball (Quả cầu phá dỡ) sao?
Để tiếp tục làm bạn của Lamia, tôi không chỉ phải chấp nhận một Lamia là bạn mình, mà còn phải chấp nhận cả một Lamia bị ghét bỏ ở Excel. Chỉ vì được phép đến chơi nhà bạn mà tôi không có quyền thay đổi nội thất ngôi nhà đó theo sở thích của mình.
"Regret. Cảm ơn em."
Harvey xoa đầu tôi.
"Lời hứa hồi đầu học kỳ. Em đã giữ lời rất tốt."
Lời hứa.
Đúng là ông ấy đã nhờ tôi hãy làm bạn và đối xử tốt với Lamia.
Lúc đó tôi còn tự hỏi liệu mình có thể thân thiết với một cô bé u ám như vậy không...
Xem ra tôi đã thành công đến mức nhận được cả lời cảm ơn từ người này.
*
Vì hôm nay là hạn cuối để quyết định câu lạc bộ, tôi quyết định đi dạo một vòng qua những nơi đã gửi "lời mời gọi" cho mình.
Coi như là đi xem thử.
Đầu tiên là Câu lạc bộ Thực vật.
*‘Ngạt thở quá.’*
Bầu không khí ở đây đúng như tôi dự đoán, nát như tương bần.
*Róc rách...*
Hoàng tử điện hạ đang mỉm cười bình thản, dùng bình xịt tưới nước cho mấy chậu cây bên cửa sổ.
Ngược lại, xung quanh những thành viên còn lại đang tụ tập thành nhóm nhỏ chỉ có một bầu không khí im lặng đến lạnh người. Biểu cảm của họ cứ như muốn nói: "Không, tôi chỉ có tội là yêu cây cỏ thôi mà, tại sao lại thành ra thế này?". Mà khoan, bên nào mới là thực vật vậy?
"Thế nào? Regret? Trực tiếp đến đây thấy tốt chứ? Tâm hồn có thấy thanh thản không?"
...Chỉ mình ngài thấy vậy thôi.
Làm ơn hãy nhìn sắc mặt người khác đi! Hoàng tử điện hạ!
*
Tiếp theo, tôi đến Câu lạc bộ Mỹ thuật.
Thiên tài Nilleone đang trong giờ giảng dạy cách vẽ hình tròn. Đầu tiên là vẽ một cái đầu, sau đó dùng tẩy xóa đi, rồi xóa thêm lần nữa, thế là hiện ra một hình tròn hoàn hảo như vẽ bằng compa. Đó chẳng phải là kỹ thuật trong phim Spongebob sao? Hóa ra nó có thật à.
*
Tôi cũng ghé qua Câu lạc bộ Tráng miệng, nơi Frieda cứ mè nheo đòi tôi vào cho bằng được.
Biết thế chẳng ghé qua làm gì.
Phải chuồn lẹ thôi, chết tiệt.
Đáng lẽ tôi phải nhận ra điều bất thường ngay từ lúc họ bảo dùng mứt dâu để sát khuẩn tay ở cửa vào rồi.
Bước vào bên trong, đập vào mắt tôi là vô số những đạo cụ kỳ quái. Đệm ngồi bánh quy, ghế bánh mì baguette, cửa sổ thạch, chổi bông băng, quả cầu gương kẹo mút khổng lồ. Thậm chí họ còn dùng lính bánh quy để lấp đầy quân số. Số thành viên là con người chỉ có bốn, bao gồm cả Frieda – vừa đủ số lượng tối thiểu yêu cầu. Đó không phải là con số ít. Điều đó có nghĩa là ở Excel có tận bốn kẻ điên có thể lấp đầy một căn phòng bằng bánh kẹo. Điều đáng sợ là tất cả bọn họ đều có biểu cảm y hệt Frieda. Cả bốn người đều nhìn tôi với khuôn mặt kiểu (ㅇㅅㅇ). Ăn nhiều đồ ngọt quá thì con người ta sẽ trở nên như vậy sao?
Hóa ra mặt tối của ngôi trường do tôi tạo ra lại tồn tại một tổ chức huyền bí thế này.
"Chào mừng cậu, bạn hiền bạn hiền."
Frieda, người đang dính đầy vụn bánh quanh miệng, đưa ra một tờ đơn gia nhập làm bằng một miếng bánh quy lớn. Không biết từ lúc nào, trên tay tôi đã cầm một chiếc bút làm bằng bánh que Pepero.
"Thế nào? Thế nào? Câu lạc bộ của tụi mình tuyệt lắm đúng không? Tụi mình còn mới thay thảm nữa đó?"
"Sao thảm lại không làm bằng bánh luôn đi?"
"Hả...? Cậu nói gì vậy? Làm sao mà dùng bánh làm thảm được chứ...?"
"Thôi, coi như tôi chưa nói gì đi."
Nhìn cô nàng nghiêng đầu thắc mắc, tôi quyết định ngừng suy nghĩ.
*
Vì họ cứ khẩn khoản nhờ vả nên tôi cũng ghé qua Câu lạc bộ Kiếm đạo.
Dĩ nhiên là tôi chẳng có lấy một mảy may ý định nhập hội.
Kết luận nhanh là tôi được chào đón vô cùng nồng nhiệt.
Các thành viên, bất kể nam hay nữ, đều nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh như thể đang nhìn thấy một rương kho báu.
"Tôi đi đây."
Áp lực ở đây quá lớn.
—Ấy, đừng đi mà!
Họ ngăn tôi lại, bảo là hãy cùng nhau bàn luận về kiếm thuật một chút.
Nói một cách đơn giản, đây là nơi cư ngụ của những kẻ cuồng kiếm. Hình ảnh cô gái ngồi trong góc liếm thanh đoản kiếm như liếm kẹo mút chắc tôi sẽ không bao giờ quên được trong đời.
Và người phấn khích nhất chính là Julius, kẻ đã thành công trong việc mời tôi đến đây.
Không biết anh ta vui đến mức nào mà định đặt cái đầu đang nghiêng nghiêng của mình lên vai tôi, suýt chút nữa là tôi đã đấm thẳng vào cằm anh ta rồi, không đùa đâu.
*Hòa khí vui vẻ*
‘Cái gì đây...? Có cả sách nữa à?’
Trên kệ sách trong góc. Ở đó có những cuốn tạp chí với cái tiêu đề gây sốc: "Tuần báo Regret"...
Hả...?
Regret... Regret...
Nếu là Regret thì...
Chẳng phải là tôi sao?
‘Chết tiệt.’
Những cuốn tạp chí in hình chân dung tôi chễm chệ trên trang bìa được xếp đầy ắp trên kệ.
<Kiếm Quỷ. Cuối cùng cũng rút kiếm? Ý chí đối lập. Tường thuật độc quyền trận đấu tập tại đấu trường>
Oẹ.
<Bắt đầu ngày mới bằng việc chạy bộ, 60 phút sức khỏe mỗi ngày. Phương pháp tập luyện của Regret>
Điên mất thôi.
<Frieda Meyer ngạo mạn. Sự trừng phạt lúc bình minh. Siết chặt cho đến khi van xin tha mạng...>
Đúng là đồ nhà báo lá cải.
<Tuần 1 tháng 5, những món ăn Regret yêu thích: Củ cát cánh trộn, salad cá hồi, xúc xích Vienna xào tương cà>
Sao thông tin lại chính xác đến thế này?
<Tin nóng tháng 4. Ngôi sao phương Bắc cuối cùng đã rụng. Chinh phục Lokotov Tania>
Thậm chí, cô bạn cùng lớp Tania còn bị mô tả như một con Boss Raid vừa bị đánh bại.
Ngoài ra còn có chuyên mục đăng tải những tuyệt chiêu của Regret mà chính tôi còn chưa bao giờ nghe tên. Tên của mấy tuyệt chiêu đó xấu hổ đến mức tôi không dám thốt ra thành lời.
Hóa ra đây là hội những người hâm mộ Regret, những kẻ cuồng kiếm và là chủ nhân của "Gia hộ của Lưỡi bén". Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.
"Tất cả đống sách này tôi tịch thu hết. Ai không phục thì cứ cầm kiếm lên mà đấu với tôi."
Tôi tịch thu toàn bộ những cuốn tạp chí được viết mà chẳng thèm quan tâm đến bản quyền hình ảnh của chính chủ.
—Xìu xuống...
Thế là tất cả bọn họ đồng loạt ỉu xìu. Kẻ đã vẽ những bức chân dung này để bán thì chẳng cần nhìn cũng biết là ai rồi. Hóa ra hắn lấy cớ luyện vẽ để vẽ mặt người khác rồi đem bán ở đây à. Đồ paparazzi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
