Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Để đến được lớp học nằm ở cuối hành lang, tôi buộc phải đi ngang qua các lớp hệ thường

Để đến được lớp học nằm ở cuối hành lang, tôi buộc phải đi ngang qua các lớp hệ thường

- Đến rồi kìa.

- Là Regret đấy.

- Ờ ờ. Nghe bảo cậu ta thắng cả học sinh năm hai cơ. Đánh cho ngất xỉu luôn mà?

- Ái chà. Biết thế mình cũng đi xem. Cứ tưởng đó chỉ là trận đối luyện biểu diễn thôi chứ...

- Dù gì thì lớp đặc biệt vẫn là lớp đặc biệt, đúng là "hổ chết còn để da"...

Thằng nhóc vừa nói câu cuối kia là ai thế?

Sao tự dưng nhìn người ta đang lành lặn mà bảo là "hổ chết"? Bộ mày quen tao hả? Thằng ranh này?

Dạo gần đây, tôi cảm nhận được những đánh giá khắt khe hồi đầu học kỳ đang dần thay đổi.

Kiểu như: "Cái gì??? Một thằng vô danh tiểu tốt không gốc gác như thế mà lại vượt mặt chúng ta để vào lớp đặc biệt á? Có nhầm không đấy?"

Những tiếng xì xào kiểu đó đã hoàn toàn im bặt.

Nhưng đồng thời, những tin đồn quái ác cũng bắt đầu lan truyền.

- Hình như tin đồn là thật đấy.

- Cái đó... Phù thủy ấy? Cậu ta với cô nàng đó thực sự có quan hệ như vậy sao?

- Bạn tớ thấy cậu ta cõng cô ấy rời khỏi Đấu trường Colosseum đấy.

Ở thế giới nào cũng vậy, cứ hễ nam nữ nói chuyện với nhau là đám người này lại gán ghép đủ điều. Cứ ở cạnh nhau là hẹn hò chắc? Đồ con nít.

- Oa... nhưng khẩu vị lạ thật đấy.

- Công nhận. Sao lại chọn một đứa như thế nhỉ...?

"Đừng có lầm bầm sau lưng nữa, có gì muốn nói thì bước ra đây mà nói."

Đám học sinh lập tức đảo mắt nhìn đi chỗ khác, vờ như đang bận việc gì đó.

Giờ đây, không còn kẻ nào dám xông vào gây sự kiểu "Mày là cái thá gì hả thằng ranh?" như hồi đầu kỳ nữa.

"Regret. Chào cậu."

Có vẻ như đang đi phía sau, Michael tiến lại gần chào tôi.

- Kẻ chạy vặt mua bánh kìa.

- Là thằng sai vặt mua bánh đấy.

- Đúng là thằng sai vặt rồi.

Đã bảo không phải rồi mà. Thời đại này làm gì còn chuyện sai vặt nữa. Tôi không phải hạng rác rưởi chuyên đi tạo ra những lịch sử đen tối đáng xấu hổ như thế.

"Sai vặt mua bánh...?"

Chloe, người đang đi bên cạnh tôi từ lúc nào không biết, cũng nhíu mày lại.

"Này. Cậu thực sự là hạng đầu gấu thế à...?"

Cô ấy hỏi tôi.

"Cậu tin lời bọn chúng nói à? Mấy lời tụi nó thốt ra cứ bỏ ngoài tai hết đi. Bọn nó còn bảo Lamia là phù thủy kia kìa."

À, mà cái đó thì đúng thật.

"Phù. Này. Cậu không được làm thế đâu. Dù cậu ta có trông... kém sắc một chút đi chăng nữa..."

Chloe à. Nói ra những lời đó thì chẳng phải cậu còn ác hơn sao?

Đúng là tôi từng dùng "đòn roi giáo dưỡng" với Michael một lần, nhưng kể từ đó, chẳng có ai đối xử tốt với cậu ta bằng tôi đâu. Chẳng lẽ tôi lại phải lôi chuyện miếng sườn nướng ra kể lại lần nữa à?

Được rồi. Nhân cơ hội này giải tỏa hiểu lầm luôn vậy. Tôi khoác vai cậu ta. Này. Cười lên. Tỏ ra thân thiết chút coi.

Michael lóng ngóng lấy thứ gì đó từ trong cặp ra đưa cho tôi.

"Số 11. Cái này là Hazel... ý tôi là em gái tôi, cậu còn nhớ chứ? Em ấy có đến vào buổi dự giờ đấy."

"À, nhớ chứ. Con bé trông thanh tú giống cậu mà."

"À... chuyện đó thì tôi cũng nghĩ vậy."

Tôi chỉ nói xã giao thôi mà cậu ta lại gật đầu đồng tình một cách nghiêm túc làm tôi hơi bối rối.

Tốt. Chủ đề trò chuyện rất tốt. Chuyện gia đình. Một chủ đề khó mà lôi ra nói nếu không có sự thân thiết.

"Hazel bảo tôi gửi cho cậu. Em ấy muốn cảm ơn cậu vì đã dẫn đường."

"Cái gì đây?"

Tôi mở nắp hộp cậu ta đưa ra, bên trong là bánh crepe.

"Chà. Trông ngon đấy. Gửi lời cảm ơn của tôi tới con bé nhé."

Lúc nào cũng thấy cậu ta khoe khoang về em gái mình... Con bé còn nhỏ mà đã biết quan tâm thế này rồi. Còn tốt hơn chán vạn cái kẻ nào đó chuyên lẻn vào phòng người khác lúc rạng sáng để cuỗm tiền.

"Hazel là một đứa trẻ ngoan."

"Có vẻ là vậy. Nghe bảo Hazel sau này nhập học cũng muốn trở thành người giống như Michael cậu đấy? Ha ha."

Tôi nở nụ cười hiền hậu nói, nhưng ngay lập tức, ánh mắt xung quanh lại trở nên lạnh lẽo.

- Oa... giờ định biến cả em gái người ta thành kẻ sai vặt luôn sao...?

- Loại rác rưởi khiến ác quỷ cũng phải khóc thét...

- Định cho kế thừa luôn kìa... Chắc định cắm rễ cái nghề sai vặt này vào gia phả nhà người ta luôn quá.

- Kẻ nào dám chống đối một lần là sẽ bị trừng trị đến cùng... Thâm độc thật sự.

Ờ, ừm...

Chết tiệt thật chứ?

Giờ tôi có nói gì thì các người cũng không chịu bỏ cái mác "đầu gấu" cho tôi đúng không?

Hay là từ hôm nay sau giờ học tôi đi trấn lột tiền luôn cho rồi nhỉ? Dù sao thì hình tượng cũng nát bét rồi.

Xem mấy truyện học đường khác, thấy nhân vật chính cứ lập công là được mọi người tung hô tán thưởng... Sao tôi càng ngày càng phát triển theo hướng hoặc là thằng đầu gấu, hoặc là kẻ biến thái thế này.

"Số 11. À không, Regret... chuyện lần trước cảm ơn cậu nhé..."

Michael chào tôi vì chuyện trong buổi dự giờ.

- Michael. Giúp tôi một tay trong tiết học ma pháp nhé.

- Ơ, ơ...?

- Nhờ cậu cả đấy~ Cậu chẳng phải là bậc thầy hỏa ma pháp sao.

Nghe nói ngày hôm đó Hazel đã rất vui. Về nhà là cứ tíu tít khoe về anh trai suốt cả ngày.

* * *

- Gãi gãi.

Ngay sau khi buổi dự giờ kết thúc, Harvey đã quay trở lại với dáng vẻ của một kẻ thất nghiệp rỗi nghề chính hiệu. Có lẽ việc hít thở là vai trò siêng năng nhất mà ông ta từng đảm nhận trong đời.

Vị đại pháp sư trẻ tuổi tài năng trong buổi dự giờ đã biến mất như một ảo ảnh.

Thôi. Thế này còn tốt hơn. Nghĩ đến cái mái tóc rẽ ngôi bóng lộn và cặp kính không biết kiếm đâu ra đó là tôi lại thấy buồn nôn.

"Vậy? Các trò à. Cái này là gì đây?"

Harvey nhìn hộp quà đặt trên bục giảng và hỏi.

"Là ngày Nhà giáo mà thầy."

Cái lớp toàn những thành phần bất hảo này cũng biết chuẩn bị quà đấy. Là một chiếc cà vạt. Người chọn là Chloe, người đứng thứ 2 trong bảng xếp hạng những người bình thường của lớp. Tiện thể nói luôn, tôi đứng thứ 4. Ý tôi là cái tập thể này hỏng bét hết rồi.

"Thà đưa tiền mặt cho rồi. Bày vẽ mấy cái này làm gì."

Này ông chú. Đó là lời nên nói trước mặt những đứa trẻ đã tặng quà cho mình à?

Harvey nhét đại món quà vào túi rồi bắt đầu điểm danh.

"Số 1. Baria Ran Carlos."

"Có."

"Phần còn lại miễn đi. Chắc mấy đứa kia vẫn còn sống cả thôi."

Đã thế thì đừng gọi tên từ đầu luôn đi... Chết tiệt... Cái sổ điểm danh đó vứt quách đi cho rồi.

"Tiếp theo có thông báo này. Lớp trưởng...?"

"Vâng ạ."

Frida hiền lành ngây thơ, chẳng hề biết mình đang bị lợi dụng, lon ton bước lên bục giảng để thay mặt giáo viên chủ nhiệm thực hiện nghĩa vụ. Vì cô bé quá thấp nên chỉ thấy mỗi cái đầu nhô lên.

"Trông cứ như Digda (một loại Pokemon sống dưới đất) ấy nhỉ."

Trước câu đùa kiểu Trái Đất của tôi, có ai đó đã bật cười "Phụt!". Ở thế giới này, người có thể cười trước trò đùa này ngoài tôi ra thì chỉ có một người duy nhất.

Nilleone đang lén nhìn vào lớp tôi qua cửa sổ. Không chỉ dừng lại ở mức độ sang chơi, giờ cô nàng còn lén xem cả buổi sinh hoạt sáng nữa cơ à. Rốt cuộc là cô ấy bị cô lập ở lớp mình đến mức nào vậy?

"Tin đầu tiên đây. Số 2 và số 11 phải kết hôn vào tuần tới."

Lâu lâu mới được cầm micro, Frida bắt đầu bằng một câu đùa nhạt nhẽo.

"Này. Cái này cho cậu đấy."

Tôi tháo ngay cái bảng tên ghi số 11 ra đưa cho Ed.

"Hả? Tớ kết hôn với Frida á?"

Ed tự chỉ tay vào mình rồi nghiêng đầu thắc mắc.

"Oa. Ghét thế chứ lị."

Frida lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý không thích, rồi tháo bảng tên của mình đưa cho Harvey.

Cái con bé này, là nữ chính mà lại đi từ chối nam chính kìa. Cứ thế đi rồi có ngày bị Ed bỏ rơi đấy nhé?

"Hừm hừm, tiếp theo nào. Thời hạn đăng ký câu lạc bộ là đến hết hôm nay."

Hoạt động quảng bá câu lạc bộ bắt đầu từ lúc tôi còn nằm viện, đến nay đã bước sang ngày thứ 7.

"Nếu đến hôm nay mà vẫn chưa vào được câu lạc bộ nào thì điều kinh khủng sẽ xảy ra. Các cậu sẽ bị phân ngẫu nhiên vào những câu lạc bộ không ai thèm vào. Có khi lại vào mấy chỗ như đống rác ấy chứ. Ví dụ như câu lạc bộ thực vật chẳng hạn."

"...Meyer? Sao cô lại lấy câu lạc bộ thực vật làm ví dụ hả?"

Frida phớt lờ vị Hoàng tử vốn là một tín đồ của thực vật đang hơi tự ái bằng một khuôn mặt tỉnh bơ (ㅇㅅㅇ?) rồi tiếp tục thông báo.

"Tiếp theo, tèn ten! Danh sách thành viên đi viễn chinh sẽ được công bố vào tuần này."

"Cái gì? Viễn chinh?"

Ngay cả cô nàng Đại công nương đang nằm bò ra bàn ngủ cũng bật dậy khi nghe đến hai chữ "viễn chinh". Tóc mái bết chặt vào trán trông thật buồn cười.

"Đúng đúng. Viễn chinh. Là viễn chinh đấy. Cuối cùng chúng ta cũng được đi viễn chinh rồi? Yahoo!"

Frida đột ngột trở nên phấn khích, giơ tay hô vang rồi xoay vòng vòng.

Cuối cùng cũng đến tuần sau rồi. Buổi công bố thành viên đi "ngoại khóa" phiên bản Excel.

Những học sinh top đầu có khả năng được chọn đều đang rất háo hức.

Những học sinh tầm trung thì bắt đầu lên dây cót tinh thần.

Số còn lại thì chẳng hy vọng gì.

Lamia nằm trong số còn lại đó.

- Cậu biết mà, Regret? Lamia sẽ khó khăn đấy.

Lời Baria nói khi đến thăm bệnh hiện về trong tâm trí tôi.

Dù đã chiến thắng ở Đấu trường, nhưng việc đưa cả Lamia đi viễn chinh quả thực không hề dễ dàng.

'Viễn chinh thì có gì to tát đâu chứ.'

Được đi thì tốt, không được thì thôi. Giờ tôi quyết định nghĩ như vậy.

Cứ nghĩ đến chuyện u ám thì chỉ làm bản thân thêm u sầu mà thôi.

Tôi liếc thấy Gulvig với khuôn mặt tối sầm. Đó là vì cậu ta đã phá hỏng kỳ thi giữa kỳ và chỉ đứng thứ 9. Tất nhiên, kết quả học tập đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong tiêu chí tuyển chọn đi viễn chinh.

'Cũng hơi tội nghiệp nhỉ.'

Tôi nhớ lại hình ảnh cậu ta trong buổi dự giờ, cha mẹ không đến, chỉ ngồi gục mặt xuống bàn cùng với một lão gia nhân già nua.

Gulvig cực kỳ muốn đi viễn chinh. Bởi vì anh trai cậu ta, một thiên tài cũng xuất thân từ Excel, đã từng được đi.

'...Trong nguyên tác thì cậu ta không được chọn.'

Lần này có lẽ cũng sẽ như vậy thôi.

Ngay khi tôi đang nghĩ rằng hy vọng cậu ta sẽ được chọn, thì ánh mắt hai bên chạm nhau. Đôi mắt rắn gian xảo nheo lại. Khóe miệng cậu ta vặn vẹo, mấp máy môi: "Mày, không, được, đi, đâu", tôi cũng chẳng vừa, đáp trả một cách trẻ con: "Ừ, hạng 9." Đúng là tôi cũng đã trở thành một đứa trẻ ranh thực thụ rồi.

"Này. Cái đồ tròn xoe màu hồng kia. Chuyện thành viên gì đó, cô không biết gì thêm à?"

Tania hỏi. Có bao giờ thấy cô nàng tích cực thế này đâu nhỉ?

"Thầy thì biết một chút đấy."

Harvey xen vào nói.

"Ai thế?"

"Hỏi 'ai thế' là nói trống không đấy nhé."

"Là ai ạ?"

"Thêm chút nũng nịu nữa xem nào, Rokotov?"

Sắc mặt Tania trở nên hung dữ.

Nếu là tôi nói câu đó thì chắc phải ăn đòn thêm 3 năm nữa mất.

"...Hà..."

Dù đang rất điên máu nhưng vì tò mò, nàng Đại công nương đành nhẫn nhịn thêm một lần nữa.

"Làm ơn cho em biết thành viên là những ai đi ạ, thưa thầy."

"Áp hai tay lên má làm bông hoa đi, phải đáng yêu hơn nữa."

"Làm ơn cho em biết đi mà, thầy ơiii."

Cô nàng gom góp tất cả sự nũng nịu có thể, cố gắng hỏi một cách dễ thương nhất trong khả năng của mình. Tại sao sự đau khổ lại đổ dồn lên đầu những người đang chứng kiến cảnh này thế này.

"Lừa đấy. Thầy cũng không biết."

Tên chủ nhiệm cười hì hì.

"Này. Thằng chó kia. Muốn chiến nhau không hả?"

Trước những lời chửi thề không qua bộ lọc ngay trong ngày Nhà giáo, Harvey - kẻ vừa cười đắc ý vì chơi khăm được đứa học trò ngỗ ngược - bỗng há hốc mồm.

"Cái, cái gì...!? Thằng chó? Cái con bé này! Vừa nãy em gọi ta như thế đấy à?"

"Chứ còn ai vào đây nữa, đồ chó."

"Không được làm thế! Dù gì cũng là thầy giáo mà! Các em?! Đừng có đứng nhìn nữa, nói gì đi chứ! Mau hội đồng cái đứa tên Rokotov kia đi! Từ hôm nay hãy tẩy chay nó!"

Thật là hèn hạ...

Chẳng có ai hưởng ứng lời ông ta cả.

Dù những lời lẽ thô tục đã được thốt ra từ miệng học trò, nhưng chẳng ai muốn đứng ra bảo vệ cái uy nghiêm của giáo viên đã sụp đổ kia. Một người đàn ông không biết cư xử đúng mực với tuổi tác của mình thì bị chửi cũng đáng thôi.

* * *

Buổi sinh hoạt kết thúc. Tôi đến phòng giáo viên theo lời gọi của Harvey.

- Cộp, cộp.

Trên bàn của Nương... à không, Delekis đầy ắp quà ngày Nhà giáo. Một người chị có phong cách sành điệu ở độ tuổi đầu và giữa 20 như cô ấy quả nhiên rất được lòng các nam sinh.

Khi tôi đi ngang qua đó.

"Á, tác giả Ri."

Cô ấy vừa nhìn thấy tôi đã bật dậy ngay lập tức.

Nước miếng như chực trào ra nơi khóe miệng. Cô ấy bước lộc cộc lại gần rồi xòe hai lòng bàn tay ra.

...

"Gì vậy cô?"

Gì đây? Đôi bàn tay đầy tham vọng đó là sao?

"Phần của tuần này. Phải đưa chứ?"

"À... đúng rồi."

Ra vậy. Hôm nay là thứ Hai, ngày đăng chương mới của cuốn "Tôi ghét kiểu thuần ái này" như đã hứa là mỗi tuần một chương.

Cuối tuần qua bận rộn quá nên tôi quên khuấy mất.

"Phải làm sao đây? Tuần này chắc em phải tạm nghỉ vì lý do cá nhân của tác giả rồi."

"Tạm, tạm nghỉ...?"

"Không có chương mới đâu ạ."

- Đùng!

- Ầm ầm!

- Rầm rầm rầm!!

Cô ấy trông như vừa bị trúng một ma pháp sấm sét cấp cao, đen thui cả người.

- Run rẩy...

"Cô cứ tưởng sẽ có chương bão để kỷ niệm ngày Nhà giáo chứ... Cả cuối tuần qua cô đã mong chờ biết bao nhiêu... Thế mà không những không có bão chương lại còn tạm nghỉ sao...? Em định bắt cô phải ngồi tưởng tượng thêm một tuần nữa về việc Evelyn sau khi sắc rễ Mandrake có chữa được chứng vô cảm mana hay không sao...?"

"Em xin lỗi. Hay là em tiết lộ nội dung trước cho cô nhé?"

"...Không... không cần đâu."

...Tội nghiệp thật... Trông cô ấy cứ như chú chó trắng vừa đánh rơi miếng xương sườn xuống cống vậy.

...Run rẩy.

Cô ấy bĩu đôi môi tím ngắt vì thất vọng, vẻ mặt có chút tổn thương.

"Regret... Delekis này, với tư cách là người lớn, cô phải nói với em vài lời."

"Vâng."

"Dù bài viết đó không được trả công, nhưng đó vẫn là lời hứa giữa người với người đúng không? Chính Regret đã nói là sẽ viết mà. Lời nói đôi khi còn sắc hơn kiếm và nặng hơn đá. Nếu khó giữ lời hứa thì phải thông báo ngay từ đầu. Đừng hiểu lầm nhé. Cô không phải đang trút giận vì không được đọc truyện đâu. Cô chỉ muốn em trưởng thành thành một người lớn tuyệt vời hơn thôi."

"Tuần sau em sẽ đăng 3 chương bù ạ."

"Đứa trẻ này, sao mà đáng yêu thế không biết?"

Delekis dùng những ngón tay thon dài nhào nặn mặt tôi một cách loạn xạ.

* * *

Tôi đi đến chỗ Harvey. Tỏ vẻ không quan tâm nhưng ông ta đang hớn hở ướm thử chiếc cà vạt đủ kiểu.

Thôi thì cứ đợi ông ta một chút vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!