Câu lạc bộ (2)
Thật bất ngờ, tôi lại nhận được lời mời từ Bộ Nghiên cứu Ma pháp.
Chính xác hơn là từ Chloe.
- Này, này. Cậu kia.
- Gì?
- À, không có gì.
- ?
Nàng công chúa ấy cứ suốt ngày "này cậu", "không có gì", dùng chiêu trò đẩy đưa suốt mấy ngày trời.
- Nhìn chằm chằm...
"Gì vậy trời...? Làm mình bất an quá."
Từ đằng xa, tôi luôn cảm nhận được ánh mắt vàng rực đang khao khát hướng về phía này. Trông cô nàng cứ như sắp gây ra chuyện gì lớn lắm vậy.
"Chẳng lẽ nào?"
Có phải nguyên nhân là do lần trước, lúc cãi nhau rồi kéo tóc, tôi đã trêu cô nàng là "thùng dưa lưới" (ám chỉ vòng một nảy nở) không?
- Trừng mắt...
Chắc chắn là vậy rồi.
- Chloe.
Nghe gọi tên, cô nàng giật mình quay đầu lại. Chẳng lẽ định lườm nguýt lộ liễu thế rồi giờ lại tính chối bay chối biến sao?
- Mấy ngày nay cậu bị làm sao thế?
Để tránh việc bị "ăn dao" trên đường về nhà, tôi phải chủ động mở lời trước.
Nhưng chuyện cô nàng muốn nói lại quá đỗi đột ngột.
- Cậu có muốn vào Bộ Nghiên cứu Ma pháp không?
...
- ... Cậu đang mời ai đấy?
Biết rõ lượng ma lực của tôi mà còn mời vào đó sao?
Nhờ "cắn" Viên kẹo kỳ lạ và được Tania kèm cặp chỉnh sửa, tôi mới khá khẩm lên được chút đỉnh như thế này. Lượng mana của tôi nói giảm nói tránh thì là "phế vật", còn nói thẳng ra là "không còn gì để mất".
- ... Mà tại sao lại là tôi?
- À, thì thích thế thôi. Có vào không? Có hay không!? Nói mau!
Dĩ nhiên là tôi từ chối.
- Từ... từ chối?! Cơ hội tốt thế này mà?!
Bộ Nghiên cứu Ma pháp là một câu lạc bộ cực kỳ nổi tiếng. Những đứa muốn vào mà không được nếu xếp hàng chắc phải dài bằng nửa sân vận động.
Dù vậy, cô nàng nói rằng với tư cách là học sinh ưu tú, cô nàng sẽ tiến cử hoặc dùng chút quyền lực ngầm để tôi có thể nhập hội.
Và tôi đã gạt phăng cái đề nghị "ngọt đến sâu răng" đó đi.
...
- Vào đây cậu sẽ học hỏi được nhiều lắm đấy? Trong số các tiền bối, có nhiều người đã lấy được chứng chỉ Ma pháp sư trung cấp rồi.
- Cảm ơn nhé. Nhưng không sao đâu. Bây giờ tôi cũng đang được một ma pháp sư xuất sắc chỉ dạy rồi.
...
- Tania à?
- Ừ.
Xuất sắc chứ. Ngoại trừ việc hơi nhanh tay nhanh chân (đánh người) một chút.
- ... Mình cũng... có thể mà.
Lầm bầm.
- Gì cơ? Tôi nghe không rõ.
- Ai mượn cậu nghe?!! Đồ chó con!
Chó con à. Từ ngữ thời nào rồi không biết...
- Cậu, cậu đó! Nếu giờ không vào thì cả đời này cậu sẽ sống kiếp rác rưởi thôi!
Cái đồ tiện dân này. Đồ không biết trời cao đất dày, bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Cô nàng vừa mắng xối xả vừa chỉ tay vào mặt tôi, vần điệu tuôn ra như đọc rap.
- Xì... đúng là đồ ngốc. Người ta đã có ý tốt muốn giúp rồi mà.
Trông cô nàng có vẻ hơi buồn.
- Này. Lại làm sao nữa? À, tôi biết rồi. Chloe, cậu...
- Gì, gì... gì chứ...
- Cái cậu này... Biết rồi nhé.
Tôi vỗ vỗ vào vai cô nàng đang nuốt nước bọt ừng ực.
Chắc là cô nàng dỗi vì tôi chỉ khen mỗi Tania là ma pháp sư xuất sắc, nên tôi vỗ vai ý bảo rằng cậu cũng là một ma pháp sư tuyệt vời. Ngay lập tức, khuôn mặt công chúa nhăn nhó lại rồi ngoạm lấy ngón tay tôi một cái "khợp".
- Buông ra! Đồ Smeagol này! Bảo buông ra mà! Á á!
- Smeagol? Cái gì thế? Chửi thề đúng không!
*
Ngày hôm đó, tôi đã đến Bộ Nghiên cứu Ma pháp – nơi mà tôi từng từ chối.
Ở đây không phải kiểu tụ tập chơi bời như các câu lạc bộ khác. Không khí nồng đượm vẻ của một nhóm học thuật.
"Không gian này có vẻ hợp với mình đấy."
Trên những chiếc bàn gỗ rộng lớn bày biện những chiếc đĩa đựng bột ngũ sắc và giấy da. Các thành viên đang dùng cọ thấm bột để vẽ ma pháp trận lên giấy da, hoặc mở các cuộn bản thảo ra thảo luận nhóm.
Người đông khủng khiếp. Quy mô có vẻ tương đương với một lớp học ma pháp.
"Xem nào... Chloe đâu nhỉ."
À, kia rồi. Dù có bị rách miệng tôi cũng không dám nói là mình nhận diện cô nàng nhờ "hai thùng dưa lưới" đâu.
Cô nàng đang giải thích điều gì đó cho một nữ sinh khác khi nhìn vào cuộn bản thảo.
"Mạch số 6 và mạch số 5 bị kết nối ngược rồi."
"Đâu cơ...?"
"Đây này."
"Ơ... Ắt! Đúng rồi! Hèn gì nó không hoạt động...! Haizz... sao mình lại không nhận ra nhỉ? Đồ ngốc mà..."
"Với lại cậu vẽ vòng bổ trợ đậm quá... thế này thì uy lực sẽ giảm đấy."
"À, ừ! Cảm ơn cậu nhé! Prutua."
Chloe đang thuần thục hướng dẫn ma pháp trận cho các bạn lớp thường. Không hề tỏ vẻ khó chịu, cũng chẳng kiêu ngạo chút nào.
Phải rồi, cô nàng vốn là thiên tài mà.
"Ồ ồ. Ngầu đét luôn."
"Ối, giật cả mình."
Nhưng khi phát hiện ra tôi, chẳng phải Chloe đang cười rạng rỡ đó sao?
...
- Sao lại cười?
- !?!
- Hê, thấy "người anh em" này tới nên vui quá hả?
- À, xì, nói cái gì thế! Đừng có nói nhảm!
Cô nàng này, khác với Lami, trêu cô nàng thật sự rất khó dừng lại. Nhìn xem, mới đùa một câu mà mặt đã đỏ bừng lên rồi.
- Sao, sao cậu lại tới đây?
- Đến câu lạc bộ ma pháp thì còn làm gì nữa.
- !!! Đồ, định gia nhập à?
- Ôi, giật mình. Sao giọng to thế?
- À, hắng giọng. Xin lỗi.
Tôi nói với cô nàng rằng mình đang đi tham quan vài câu lạc bộ để chọn nơi gia nhập.
Cô nàng lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
- Cậu là bề trên đấy à...? Cậu có biết mình đang kiêu ngạo lắm không?
- Được rồi, dẫn đường đi.
Vì không khí ở đây khá yên tĩnh nên tôi điều chỉnh giọng nói và kết thúc buổi tham quan. Các thành viên nhìn tôi rồi thốt lên "Oa, chẳng cảm nhận được tí ma lực nào. Sao có thể phế đến mức đó nhỉ", nhưng họ không hề khinh miệt mà đón tiếp rất nồng hậu. Chỉ có duy nhất một đứa giống Malfoy.
- Đây là đâu mà hạng như mày cũng dám bò vào?
Sống kiểu đó không thấy mệt sao trời.
Là Gulvig. Vừa thấy tôi, hắn đã nhăn mặt khó chịu. Chloe liền vặn lại rằng mọi chuyện đã nói xong xuôi và đã được các tiền bối cho phép, sao hắn còn làm loạn.
- Chloe de Prutua. Cô mới là người nên tỉnh táo lại đi. Loại người này mà vào thì đẳng cấp của câu lạc bộ sẽ đi xuống. Nếu có tiền lệ này, chất lượng tân sinh viên năm nhất nhập hội năm sau sẽ giảm sút đấy.
- Cậu không thể nói lời nào tử tế hơn được à? Sao lúc nào gặp Regret cậu cũng thế hả?
- Kệ hắn đi. Tại tôi đáng yêu quá nên hắn mới thế đấy.
Hai đứa đang đấu khẩu bỗng cùng nhìn tôi với khuôn mặt kiểu "thằng này bị điên à...".
Gulvig quay lại nhìn Chloe, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý.
- Này. Prutua. Cô thích thằng ranh này à?
- ... Cái, cái gì?
- Chẳng phải sao? Nếu không thì tại sao cô lại quan tâm đến một thằng xuất thân chẳng ra gì, năng lực cũng không có như nó? Tôi nghe nói rồi. Kỳ thi vừa rồi cô cũng giúp nó đúng không?
- ... Nói nhảm nhí gì thế? Tôi chỉ là, chỉ là lần trước...
- Ồ. Nghe cũng có lý đấy. Gulvig, cậu là Conan à? Chloe, chuyện này là sao đây ta?
Nghe lời xen vào của tôi, Gulvig – kẻ đang định dùng lời lẽ sắc bén để đâm chọc – bỗng nghẹn họng, còn Chloe thì phát hỏa bảo tôi đừng có nói sảng.
- Tôi chỉ thấy cậu thảm hại quá nên mới gọi vào câu lạc bộ thôi! Hả? Biết chưa?
- Sao nghiêm trọng thế? Chẳng lẽ là thật à?
- Đã bảo không phải mà! Không phải! Cậu bị bệnh ảo tưởng à? Thủng màng nhĩ rồi hả? Cậu đó?
Tôi khéo léo né tránh những cú vung tay của Chloe, miệng vẫn không ngừng trêu chọc. Cô nàng chỉ biết giậm chân đành đạch (Dong-dong).
- Chloe... xin lỗi nhưng mà... cậu... không thể trở thành chính thất được đâu!
Tác giả đảm bảo đấy.
- À, bực mình quá! Hừ hừ...!
Cuối cùng, vì không kiềm chế được cơn giận, cô nàng đã rút cả đũa phép ra. Chỉ đùa một chút mà định nướng chín bạn mình luôn sao. Đầu đũa phép xẹt qua những tia ma lực vàng rực. Thực chất nó chẳng khác gì một khẩu súng điện. Ngay cả ca sĩ nổi tiếng vùng Busanjingu cũng không né nổi cái này đâu. Tôi lập tức xin lỗi ngay.
- Cậu cút đi! Cút ngay!
- Biết rồi, biết rồi. Tôi đi đây.
- Không. Đừng, đừng đi.
Rốt cuộc là muốn tôi làm sao.
*
Ed đã gia nhập bộ môn Thanh nhạc. Cậu ấy bảo muốn được đào tạo thanh nhạc bài bản, hồi ở quê nhà (Trái Đất) vì đắt quá nên không học được.
- Bạn mình cũng làm một bài đi!
- Vâng.
Một đàn anh có mái tóc giống hệt nhân vật Cheetah trong lớp Hoa Hồng của truyện Shin Cậu bé bút chì đưa cho tôi một thứ giống như micro, thực chất là một vật phẩm được yểm chú khuếch đại và ma pháp tạo tiếng vang. Tôi cũng có khiếu hát hò lắm chứ bộ. Hắng giọng.
- Nếu trong tình yêu, có sự luyện tập~ thì~ ♩
Đang hát thì Ed xông vào túm cổ áo tôi lắc lấy lắc để, khiến sân khấu trở nên hỗn loạn.
*
Tania dù thừa sức vào Bộ Nghiên cứu Ma pháp nhưng lại chọn một nơi khác.
Đối với cô ấy, ma pháp không phải là thứ cô ấy thích, mà chỉ là sản phẩm phụ của tài năng thiên bẩm.
"Vậy thứ Tania thích là...?"
Chẳng cần hỏi cũng biết, là đánh người. Chẳng hạn như thế kia.
- Bốp!
- Bốp!
Đứng trên võ đài, cô ấy đang đấm một nam sinh tội nghiệp túi bụi và dồn hắn vào góc.
"... Cậu ta bảo mình là... ma pháp sư đúng không?"
"Tôi cũng nghe thế..."
Các thành viên câu lạc bộ đối kháng đang trò chuyện với khuôn mặt đầy vẻ hoang mang tột độ.
Có vẻ họ là những học sinh mới vào cấp ba nên không biết Lokotov Tania – đại ca lừng lẫy từ hồi cấp hai.
Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì đúng là cô ấy có khuôn mặt xinh đẹp như búp bê Tây vậy.
- Bốp bốp! Bốp bốp! Bốp!
"Dempsey Roll (Kỹ thuật đấm liên hoàn) luôn à?"
Thôi đi ra đi. Đau lòng quá. Nhìn mà sang chấn tâm lý luôn.
*
Sau đó tôi còn ghé qua một nơi nữa nhưng không nhớ nổi. Chắc sẽ có ngày tôi nhớ ra thôi.
*
- Sột soạt...
Tôi viết đơn đăng ký.
- Xong rồi.
Cuối cùng tôi quyết định vào Bộ Nghiên cứu Ma pháp. Đây là cơ hội tốt. Lami – người luôn nói đến sưng cả môi bảo tôi phải vào chỗ nào tốt tốt – chắc cũng sẽ vui lòng.
- Cộp cộp.
Tôi đang trên đường đi nộp đơn đăng ký đã viết xong.
"Kia rồi."
Tôi tìm thấy Lami trong một phòng học tối om.
Cô ấy đang ngồi ở một góc khuất. Dùng từ "đang trốn" thì đúng hơn.
Lami đang đọc sách. Trong bóng tối mịt mù thế này. Liệu có thấy chữ không nhỉ?
Ngoài hành lang vẫn ồn ào náo nhiệt.
Có gì mà vui thế không biết. Cả ngày hôm nay tôi đi tham quan hết câu lạc bộ này đến câu lạc bộ khác nhưng chẳng tìm thấy niềm vui ở bất kỳ nơi nào.
Cửa trước của lớp học trống đang mở hé. Chỉ vừa đủ một kẽ hở cho một người lẻn vào.
Tôi cởi giày không gây tiếng động. Đi ngang người rón rén bước qua cửa.
- Rón rén.
...
Khi đã đến gần.
"Gì thế này... cô nàng này?"
Lami đang vừa đọc sách vừa cười hì hì một mình.
"... Chẳng lẽ là cuốn tiểu thuyết người lớn mà cô nàng luôn giấu giếm sao?"
Bí mật về cuốn tiểu thuyết đồi trụy đó sắp được hé lộ rồi sao?
- Rón rén.
Tôi tiến đến sau lưng cô ấy khi cô ấy đang ngồi trên ghế. Tôi ghé mắt nhìn xuống. Trong lúc đi tới, mắt tôi cũng đã thích nghi với bóng tối nên có thể nhìn thấy bên trong cuốn sách.
"Ơ...? Cái đó..."
Tôi nhớ ra rồi. Đó là bức chân dung nguệch ngoạc mà tôi đã vẽ cho cô ấy lúc đang chạy bộ ngày trước. Chắc chắn rồi. Một bức vẽ xấu xí như thế thì không thể lầm vào đâu được.
"... Hóa ra bấy lâu nay thứ cô nàng trốn đi để xem là cái này sao?"
Như để trả lời cho câu tự vấn của tôi, cô ấy lại cười. Trên đời này lại có một cô gái nhận được bức chân dung xấu xí như thế mà vẫn có thể mỉm cười sao.
Cô ấy còn dùng ngón trỏ chọc chọc vào má mình trong bức tranh. Giống như cách tôi hay làm với cô ấy.
"..."
Lúc này, chẳng hiểu sao tôi cảm thấy mình không nên ra mặt hay trêu chọc cô ấy. Có khi cô ấy sẽ vì xấu hổ mà tự tử mất. Tôi rón rén lùi lại vài bước. Rồi cố ý tạo ra tiếng bước chân thật mạnh.
"......!!!"
Lami kinh hãi, "tạch" một cái đóng sầm cuốn sách kẹp bức tranh lại rồi cuống cuồng giấu vào ngăn bàn. Cô ấy quay đầu lại.
"... Là Regret đấy ạ?"
- Ái chà, định làm cô giật mình mà bị lộ mất rồi.
...
- ... Anh... làm gì ở đây thế?
Lami đứng dậy, tiến về phía tôi với vẻ mặt như sắp đánh người đến nơi.
- Regret. Không phải đang là giờ hoạt động câu lạc bộ sao? Sao anh lại đến đây?
- Còn Lami thì sao?
- Tôi hỏi trước mà...
Cô nàng này, hiếm khi thấy cô ấy thực sự nổi giận như vậy.
- Regret. Làm ơn đừng có suy nghĩ gì kỳ quặc đấy nhé.
Vì sợ rằng cái tính bướng bỉnh của tôi lại dẫn đến những thiệt thòi ngớ ngẩn, cô ấy dựng đầy gai nhọn để cảnh báo.
- Tôi thì lúc nào chẳng nghĩ chuyện kỳ quặc. Hì hì.
Tôi co ngón tay lại, cười một cách gian tà.
Mấy câu đùa lấp liếm chẳng có tác dụng gì. Cô ấy nghiêm mặt thúc giục tôi đừng đùa nữa mà hãy quay về phòng câu lạc bộ đi.
- Thứ trên tay anh. Là đơn đăng ký đúng không? Cho tôi xem một chút.
- À, không thích đâu.
Thậm chí cô ấy còn định kiểm tra xem tôi đã vào câu lạc bộ nào.
- Bây giờ anh đi thật đi...
- Biết rồi. Thật là keo kiệt.
- Phải cư xử lễ phép với các tiền bối. Phải hòa đồng với bạn bè...
- Câu đó không phải là lời Lami nên nói đâu nhỉ.
- Tuyệt đối đừng có đụng chạm vào phái nữ...
- Lại bắt đầu rồi đấy.
Tôi bị Lami đẩy lưng đuổi đi. Tiếng cửa "rầm" một cái đóng lại sau lưng.
...
Bất chợt, tôi nảy ra một ý hay.
- Cộp cộp.
Vừa đi, tôi vừa vò nát tờ đơn đăng ký vừa viết lúc nãy. Trên đường đi, tôi ghé qua lớp mình, ném nó vào thùng rác đầy rẫy những tờ đơn đăng ký bị vò nát của Lami.
.
.
.
Phòng giáo vụ.
- Lập câu lạc bộ mới sao? Regret á?
- Sao thầy lại nhìn em bằng ánh mắt đó.
- Vì thấy không hợp.
- Em cũng biết mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
