Mokma (Cõng trên vai)
Những bóng người chập chờn lay động trong bóng tối.
Sáng sớm thứ Hai, cái dáng vẻ của tên trộm đang thản nhiên móc túi tiền trong phòng người khác trông quen mắt đến lạ.
"...Nilleone đấy à?"
"Giật cả mình. Dậy, dậy rồi hả?"
Nilleone nhìn thấy tôi – chủ nhân của căn phòng – mà chẳng mảy may bận tâm, vẫn ung dung tiếp tục hành vi đê tiện của mình.
"Vẫn còn tờ mờ sáng mà. Ngủ tiếp đi. Regret của chúng ta."
"...Tôi có thể hỏi ông đang làm gì không?"
"À, thì, cái đó... Ta đang rút bớt ít tiền..."
"Nhìn là biết rồi. Thế sao? Tại sao ông lại làm thế?"
"Thì là... hôm nay chẳng phải ngày Nhà giáo sao?"
"Ừ."
"Lũ trẻ gom tiền lại để mua quà cho giáo viên chủ nhiệm..."
"Nói tiếp đi."
"Nhưng ta có việc gấp cần tiền nên lỡ tiêu sạch mất rồi..."
"Thế thì sao?"
"Ta rút tạm vài đồng bạc thôi. Kh-không sao chứ? Con trai?"
...Con trai...?
Cái thằng cha trộm vặt này, chẳng thèm hối lỗi, chưa đầy một ngày đã tái phạm tội cũ... mà giờ lại dám gọi mình là con trai sao?
"Dừng lại ngay bây giờ thì sao nhỉ?"
"Ê, ê kìa~ sao thế~ hôm qua con đã bỏ qua cho ta rồi mà!"
"..."
"Ta, ta chỉ biết trông cậy vào túi tiền này thôi... Đó là tiền của bọn trẻ đấy. Regret, ta phải có trách nhiệm chứ. Nhé? Ta lấy đi đây?"
"Được rồi. Biết rồi."
"Hề hề. May mà Regret đã trở nên ngoan ngoãn. Nếu là ngày xưa thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa... Mà Regret này, con đang tìm gì thế?"
"Cái dùi cui. À, đây rồi."
"Hửm? Dùi cui để làm gì? Có chuột cống hiện ra à?"
"Ừ."
Trên đời này có hai loại người tuyệt đối không được đối xử tốt.
"Ơ hơ...? Sao lại tiến về phía ta?"
Một là Min Su-ji, và người kia là Nilleone.
Quả nhiên, Nilleone khi là chính mình mới là tự nhiên nhất.
*
Tôi đã ngủ một giấc thật ngon. Kéo rèm cửa ra, bầu trời u ám suốt mấy ngày qua đã hoàn toàn tạnh ráo.
'Cảm giác... mấy ngày qua dài dằng dặc.'
Đã là tháng Sáu.
Lịch trình hiện lên ngay trong đầu là việc gia nhập câu lạc bộ.
Và chuyến viễn chinh.
Tôi thay bộ đồ tập và xỏ giày chạy bộ. Bước ra khỏi phòng.
Một con gấu nhỏ đang ngồi xổm, hai đầu gối co lại. Đôi mắt tròn xoe chớp chớp.
...
Lần này không phải là một Frida tiều tụy, mà là một Frida "hàng thật" đã trở lại.
"Cứ ngồi thế suốt à?"
"Này. Tớ đã suy nghĩ suốt cả đêm đấy."
Cô ấy đứng dậy, phủi phủi mông.
"Nghĩ gì thế? À, khoan đã, khoan đã. Nếu định nói mấy lời u ám nữa thì hãy cân nhắc cho kỹ nhé? Tớ đang đi giày thể thao đấy. Sẽ là một cú sút bóng (soccer kick) ngay lập tức."
"Điều đó là không thể, Regret. Luật pháp quy định không được phép đá những cô gái dễ thương."
"Thế thì là một quả đá phạt trực tiếp rồi. Vì cậu chẳng dễ thương tí nào cả."
"Hức. Hay là chết quách đi cho rồi."
"Lại tự hành hạ mình? Cái đồ chết tiệt này lại định giở trò điên khùng gì nữa đây?"
Tôi rút chiếc sáo dọc (recorder) bên hông ra.
Cô ấy nhìn thấy cây sáo là đã phát ngấy, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
"Đùa thôi. Tớ đùa thôi mà."
...
"Regret. Tớ xin lỗi."
Lạch bạch tiến lại gần, cô ấy ngước nhìn tôi.
"Xin lỗi chuyện gì?"
"Ờ thì..."
Frida không trả lời được câu hỏi của tôi.
"Chà...? Frida đã làm gì sai nhỉ?"
...Bảo là suy nghĩ cả đêm, thế rốt cuộc đã làm cái gì không biết.
"Ngay cả lỗi lầm của mình còn không biết thì sao lại xin lỗi?"
Ý đồ của câu hỏi không phải là trách móc. Mà là sự tò mò.
"...Chỉ là... tớ nghĩ mình đã quá vội vàng. Ừ ừ. Tớ không có kỹ năng. Tớ ấy mà, những chuyện thế này dù có làm bao nhiêu lần đi nữa dường như vẫn không thể thành thạo được."
...
Cô gái được yêu mến nhất trong Excel, lại đang thổ lộ về sự vụng về trong các mối quan hệ.
"Giờ thì biết tự trọng rồi chứ?"
"Ừ. Tự trọng, tự trọng."
"Vậy là từ giờ không hôn hít gì nữa đúng không?"
- Mặt nghiêm lại.
"Cái đó thì không được. Regret. Phải giữ đúng giới hạn chứ."
Cái nụ hôn đó rốt cuộc là cái gì mà ghê gớm vậy.
"Được rồi... Tớ cũng xin lỗi vì đã kẹp cổ cậu."
"Ừ. Tớ thực sự đã nghĩ mình sắp nghẻo rồi đấy. Sao lại cứ phải là đòn siết cổ chứ?"
"Vì tớ chẳng nghĩ ra cách nào khác để đối phó với lợn rừng cả."
"Này nhé. Tớ đánh nhau giỏi lắắắm đấy. Thử gọi là lợn rừng lần nữa xem. Tớ sẽ húc cho mà xem."
Một cuộc trò chuyện thoải mái.
Không còn là những lời đùa cợt gượng ép của mấy ngày qua. Cô ấy đã trở lại là Frieda Meyer trong cuốn tiểu thuyết của tôi mà tôi từng biết.
Cô ấy giơ hai tay lên như một đứa trẻ bảo người lớn nhấc bổng mình lên để thay quần áo. Tôi hiểu ý nghĩa đó. Tôi nhấc cô ấy lên.
Thật nhẹ. Cảm giác như chỉ cần thổi nhẹ một cái là cô ấy sẽ bay đi như bong bóng xà phòng rồi vỡ tan.
"Regret. Cho tớ chơi cưỡi ngựa (mökma) được không?"
"...Frida. Cậu là học sinh trung học rồi đấy. Hay là cậu quên tuổi của mình rồi?"
"Hưm. Tuổi tác chỉ là con số thôi. Con số không quan trọng."
"Bảo sao cậu học dốt toán."
"Không cho cưỡi là tớ lại biến thành Frida đáng sợ đấy nhé?"
"Tớ cũng sẽ biến thành Regret đáng sợ đấy."
Có vẻ như cô ấy không thích điều đó, đôi môi bĩu ra như vừa ăn phải thứ gì đắng ngắt, rùng mình một cái. Trước các đòn khóa khớp thì ai cũng bình đẳng như nhau cả thôi.
"Được rồi. Được rồi. Tớ là người ngoan ngoãn nên sẽ không vòi vĩnh đâu."
- Chộp lấy.
- Vùuu.
"Á."
Tôi xốc cô ấy lên cổ khi cô ấy định quay đi.
Đôi chân nhỏ nhắn đè lên vai tôi.
"Bạn hiền à. Cái này thành thật mà nói là cậu đang cầu hôn tớ đúng không?"
"Đi đâu đây? Bệnh viện tâm thần nhé?"
Cứ thế, tôi cõng cô ấy trên vai và bước đi.
Hầu hết bọn trẻ vẫn còn đang ngủ.
Tiếng bước chân thận trọng sột soạt vang lên trong hành lang tối.
- Cộp, cộp.
Thật kỳ lạ.
Trong lúc bước đi như thế, những cảm xúc tiêu cực tích tụ đối với cô ấy trong mấy ngày qua nhanh chóng tan chảy như tuyết mùa xuân.
...
Thật nhỏ bé và nhẹ nhàng.
"Xin lỗi vì hôm qua đã siết cổ cậu."
"Không sao. Thực ra cũng có chút hưng phấn đấy."
Nếu là để trả đũa sòng phẳng những gì đã phải chịu đựng bấy lâu nay.
.
.
.
Khi vòng đi dạo hành lang mà Frida yêu cầu đã đi được nửa đường, cô ấy khẽ thốt lên lời cảm ơn.
...
Mấy ngày qua, mối quan hệ giữa tôi và con bé này đã trở nên nát bét. Lăn lộn trên nền đất đánh nhau, khóc lóc, xé nát lòng nhau. Xé cả da thịt nhau.
Cô ấy muốn quên đi tất cả những chuyện đó, gác lại và quay trở về như trước đây.
'Điều đó là không thể.'
Cảm giác của con người không phải là cái vòi nước cứ khóa lại là ngừng ngay lập tức, chính cô ấy chắc cũng hiểu rõ điều đó.
Vì vậy, lời cảm ơn của Frida lúc này là dành cho việc tôi đã dùng một cuộc tập kích bất ngờ đầy oái oăm để dọn dẹp thay cho những cảm xúc đen tối nảy sinh vì cô ấy... ít nhất thì tôi nghĩ là như vậy.
"Sắp đến nơi rồi nhỉ."
Cô ấy nói từ trên đầu tôi.
"Regret. Trước khi xuống, có một cách xưng hô mà tớ muốn gọi thử một lần duy nhất."
Cô ấy mân mê tóc tôi như thể luyến tiếc không muốn xuống.
"Tớ nghĩ là tớ biết đó là gì rồi."
"Tuyệt đối không biết đâu."
"Tớ nghĩ là biết mà? Có vài ứng cử viên hiện ra trong đầu tớ rồi."
"Vậy thì cá cược đi."
"Cá cược? Đặt cược cái gì? Viết tên bằng mông à?"
Frida phấn khích nhún nhún đôi chân.
"Tớ không biết đấy. Cậu muốn mông của tớ à? Cho đấy. Cho đấy. Regret muốn viết gì lên đó cũng được."
"Thôi. Dẹp đi. Đưa 1 đồng bạc đây."
"Câu đó nghe như kiểu mông của tớ không đáng giá nổi 1 đồng bạc ấy."
Cách xưng hô mà cô ấy có thể gọi thì quá rõ ràng rồi.
"Nói thử những ứng cử viên mà Regret nghĩ ra xem nào."
Tôi liệt kê một loạt những cách xưng hô sến súa chỉ dành cho những cặp đôi yêu nhau. Liệt kê tỉ mỉ không sót một từ nào. Chắc chắn nó nằm trong số này thôi.
"Sai bét."
Tôi đã thua cược.
Đáp án bất ngờ thay lại là "Bố".
Tôi hỏi lý do.
Cô ấy bảo sẽ nói cho biết nếu tôi hôn cô ấy cho đến khi nghẹt thở.
Trước lời nhắc nhở rằng nếu cậu chết vì nghẹt thở thì tớ biết nghe lý do từ ai, cô ấy chỉ để lại câu "Cũng đúng nhỉ" rồi cười hớn hở bỏ đi.
*
Sau mấy ngày, tôi mới lại ra sân tập. Thời tiết thật đẹp.
- Hôm nay cậu cũng không đi sao...?
- Vâng... tâm trạng tôi hơi...
Regret kém cỏi, người đã vắng mặt trong các buổi tập sáng chỉ vì những thay đổi tâm trạng cá nhân, suốt mấy ngày qua chỉ toàn đuổi Lamia về.
- Lén lút.
Hiện tại, tôi đang rón rén đuổi theo Lamia, người đang lững thững đi bộ một mình.
Tôi tiến lại từ phía sau.
Ý đồ thì rõ ràng quá rồi còn gì, ngoài việc làm cô ấy giật mình ra thì còn gì nữa đâu.
Dạo gần đây cô ấy đã tươi tỉnh hơn trước một chút, nên phản ứng cũng rất thú vị.
Thế nên tôi thực sự đã định vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.
Thật sự đấy.
Thề luôn.
- A... Regret...! Cậu đã ra...
Cô ấy quay lại không đúng lúc chút nào.
Bàn tay tôi lỡ chạm nhẹ vào một "vị trí không được tốt cho lắm".
Nghĩa là buổi sáng thứ Hai tốt lành đã bị phá hỏng hoàn toàn.
Chuyện này thực sự không đúng chút nào phải không?
Kể từ khi cái kiểu tình tiết rẻ tiền này ra đời, chắc dâu bể cũng đã thay đổi đến hai lần rồi.
Vì chạm quá nhẹ nên tôi hy vọng cô ấy không nhận ra, nhưng biểu cảm vui mừng khi thấy tôi đã lập tức vỡ vụn và bẻ lái sang hướng khác.
- Cuối cùng thì cậu cũng bộc lộ bản chất rồi sao. Cậu đã nhịn lâu lắm rồi nhỉ.
- Oan cho tôi quá. Cái này thực sự là oan ức mà. Tôi không có ý đó. Đó là tai nạn thôi.
- Chắc là vậy rồi.
- Biểu cảm của cô đâu có vẻ gì là tin tôi đâu? Với lại tôi cũng chưa thực sự chạm, à không, chưa nắm được gì mà.
-... À... hóa ra sự oan ức của cậu là ở chỗ đó sao? Vâng. Lần sau nhất định hãy thành công nhé. Tôi không thể cổ vũ cậu được đâu.
- Cô biết là tôi không có ý đó mà!
- Tôi hiểu mà, ngài Regret.
May mắn thay, Lamia có vẻ đang tâm trạng tốt nên đã khoan hồng cho tôi.
.
.
.
Rời khỏi sân tập, chúng tôi chạy một vòng quanh đường tản bộ.
Kiên trì tập luyện vài tháng, tôi đã bắt đầu thấy hứng thú với việc vận động. Sức mạnh tăng lên đáng kể, đôi chân nhanh nhẹn hơn, sức bền cũng tốt hơn. Tôi tin rằng mình chắc chắn sẽ tỏa sáng trên đấu trường.
Dù vậy, so với những siêu nhân đứng cạnh thì tôi vẫn còn thảm hại lắm.
"Hự hự hự...!"
Hôm nay cũng huấn luyện nghiêm ngặt. Tôi đang đắm mình trong bài tập khắc nghiệt chống lại trọng lực. Thứ mà thế gian vẫn gọi đơn giản là chống đẩy.
"...Regret. Cậu có thể làm được... một cái nữa thôi."
"Cô có biết đây là lần thứ bao nhiêu cô nói 'một cái nữa thôi' không?"
Tôi đã tiến bộ rất nhiều. Từ một kẻ chỉ làm được 14 cái là hôm sau thành "Shanks" (mất tay) ngay, giờ tôi đã có thể làm được 50 cái.
- Run rẩy.
"Một cái nữa thôi."
Dù đã tiến bộ nhường này, vị huấn luyện viên hổ báo kia vẫn cứ dồn ép. Trước lời cãi lại yếu ớt "Cô thử làm xem", tôi đã phải cụp đuôi khi thấy cô ấy làm liền một mạch hơn 100 cái ngay tại chỗ.
"Làm thêm một cái nữa cho tôi đi mà."
"Không được đâu... Hự... không thể nữa..."
"Cậu làm được mà."
"Đã bảo là không được màaaa..."
"Bỏ cuộc không giống phong cách của Regret chút nào."
"Phong cách của tôi là cái quái gì chứ."
"...Vâng. Tôi hiểu rồi. Đành chịu vậy thôi. Thế thì từ ngày mai tôi cũng sẽ không mặc đồ tập ra đây nữa."
"Cô xem tôi là loại người gì mà lại lấy cái đó ra làm hình phạt hả!? Làm người ta mất hết nhuệ khí."
"...Thực sự không làm được sao...?"
"..."
"...Tôi thực sự muốn... cậu làm được mà."
...Xem cái cách con bé này nói chuyện kìa.
Nói ngọt ngào thế kia thì sao mà từ chối được.
"Được rồi. Nếu tôi làm thêm ba cái nữa thì cô sẽ làm gì cho tôi?"
Trước câu hỏi của tôi, Lamia giữ im lặng một lúc rồi khẽ thở dài.
"...Cậu nhất định phải chạm vào 'cái đó' sao?"
"Đã bảo không phải cái đó! Không phải! Không phải mà!"
Xong đời rồi. Hình tượng của tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
