Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Wn - Thuốc đặc trị trầm cảm

Thuốc đặc trị trầm cảm

- Cộc cộc cộc.

Sột soạt—

- Cộc cộc cộc.

- Cộc cộc cộc!

Tại sao lũ người này cứ không để cho cửa phòng tôi yên một giây nào vậy nhỉ? Tôi rúc sâu hơn vào trong chăn.

‘…Mình đã ngủ bao lâu rồi?’

Tôi có cái thói xấu là hễ đầu óc rối bời là lại trốn chạy vào giấc ngủ. Tiện thể giờ ngoại hình cũng đã trở thành học sinh cấp ba, nên chẳng lo bị mắng nhiếc là lớn đầu mà không biết điều.

- Rầm rầm rầm!

Vị khách không mời lần này có vẻ không có ý định bỏ cuộc cho đến khi tôi mở cửa. Cuối cùng, người giơ cờ trắng đầu hàng lại là tôi.

Cơ thể chẳng còn chút sức lực nào.

- Cạch.

Tôi mở cửa. Đứng trước cửa là Nilleone đang lấy hai lòng bàn tay ôm trán, người run cầm cập.

“……Gì thế?”

“A, không đánh à…? Cuối tuần mà tớ cứ đập cửa ầm ầm thế này…”

Biết là sẽ bị ăn đòn mà sao vẫn cứ làm thế nhỉ?

“Có chuyện gì muốn nói à?”

“À, không… Thấy mấy ngày nay cậu không ra ngoài. Tớ thấy buồn chán nên...”

Cô nàng liếc nhìn tay tôi với ánh mắt đầy cảnh giác. Cứ như thể sợ rằng nó sẽ biến thành nắm đấm và nện một cú rõ đau vào đầu mình ngay lập tức vậy.

“…Người hơi khó ở chút thôi.”

Chẳng buồn giải thích nhiều, tôi chỉ nói có vậy cho qua chuyện.

“À, thế à…? Nghe giọng cậu đúng là không có hơi sức thật.”

“Th-thế để tớ chăm sóc cho! Lần trước tớ bị đau bụng cậu cũng đến thăm còn gì.”

“Không cần đâu.”

Nilleone mặc kệ sự từ chối của tôi, nắm lấy tay tôi kéo xềnh xệch về phòng cô ấy.

*

‘…’

Tôi đang nằm trên giường của cô ấy. Dù tôi đã bảo không phải bị cảm, cô ấy vẫn khăng khăng nói phải giữ ấm cơ thể rồi đẩy tôi vào trong chăn. Trên trán tôi còn được đặt một chiếc khăn gấp gọn gàng.

“Đợi lâu chưa?”

Cô ấy đã quay lại. Kê một chiếc bàn trà nhỏ rồi đặt cái nồi lên trên. Trong nồi là cháo gà cô ấy vừa nấu.

…Cháo gà?

“Thế gà đâu?”

“Nhìn kỹ đi. Chỗ này này, chỗ này nữa… đây cũng có này.”

Hóa ra là vì cô ấy băm quá nhỏ nên mới khó nhận ra như vậy.

Nilleone cầm thìa lên trước cả tôi.

- Phập!

Sục thẳng vào nồi.

“Ưm, ngon quá… Á, x-xin lỗi…!”

Nilleone chậm mất một nhịp mới bắt đầu để ý đến sắc mặt của tôi.

Chắc cô nàng sực nhớ ra tôi đã bao lần dặn rằng khi ăn chung phải múc ra bát riêng. Thế nhưng cô ấy vẫn chẳng sửa được cái thói quen đó, cứ để bị tôi mắng hết lần này đến lần khác như hôm nay.

- *Cái này là do giáo dục gia đình có vấn đề rồi.*

- *Cậu, cậu dám…! Cậu vừa xúc phạm bố mẹ tớ đấy à?! Dù tớ có sai thì cũng không được nói thế chứ!*

- *Giờ cậu đào đâu ra bố mẹ nữa. Cậu là người chết rồi mà.*

- *Hức.*

Mọi chuyện thường diễn ra kiểu như vậy.

“Xin lỗi nhé. Regret…”

“Thôi bỏ đi. Với lại, xin lỗi vì lần trước đã nặng lời trước mặt đám bạn.”

“Hả…?”

“Tớ bảo là xin lỗi vì lần trước đã chửi cậu.”

“Ờ… ừ.”

- Phập.

“Ngon đấy.”

Ngoại trừ việc nguyên liệu bị băm quá nhỏ làm mất đi cảm giác nhai thì vị của nó rất tuyệt.

Có vẻ không chịu nổi sự im lặng, Nilleone bắt đầu khơi ra đủ thứ chuyện. Thường thì cô ấy nói, còn tôi gật đầu.

“T-tớ không biết đấy, cái cậu Roxy trông thế mà nam tính cực? Hôm nọ tớ suýt trượt chân ở cầu thang, cậu ấy đã đỡ tớ đấy.”

“Enoch thì suốt ngày nằm bò ra bàn ngủ. Nhưng hình như cậu ấy cũng tốt bụng lắm. Lần trước tớ làm rơi cục tẩy, cậu ấy đã nhặt hộ.”

“Jelia thì…”

Cái “đài phát thanh” của cô nàng vốn chẳng giỏi ăn nói nay được lấp đầy bằng những câu chuyện về những người bạn cùng lớp thậm chí còn chẳng thân thiết. Thú thật là mấy chuyện đó chẳng có gì thú vị, lại còn ồn ào, nhưng tôi cảm nhận được sự nỗ lực thuần khiết muốn làm tôi vui của cô ấy thật sự rất dịu dàng.

“Kh-không thú vị lắm nhỉ?”

“Thú vị mà.”

“Thật không?”

“Ừ.”

“Thế tớ vừa kể chuyện gì…?”

“...Chắc chắn là chuyện gì đó liên quan đến lãi suất cơ bản.”

“Cậu này, chẳng nghe tớ nói gì cả!”

Thoải mái thật.

Hóa ra cảm giác thoải mái là thứ mà ta chỉ có thể cảm nhận rõ rệt sau khi đã trải qua những tình huống chẳng mấy dễ chịu.

Cái sự ngốc nghếch khi chỉ vì một lời khen đãi bôi “Cậu thú vị lắm” mà vui mừng hớn hở kia, hôm nay trông chẳng thấy đáng ghét chút nào.

“Ăn xong rồi. Để tớ rửa bát cho.”

Sau bữa ăn, tôi giúp cô ấy lắp ráp đống đồ gia dụng tồn đọng.

- *Chẳng phải bảo đang ốm sao?*

- *Ăn cháo gà xong khỏi rồi. Còn gì cần lắp nữa không?*

Từ vòi hoa sen, dép đi trong nhà tắm, tủ ngăn kéo, cho đến nến thơm và nước hoa xịt phòng.

Chúng tôi còn trải bài ra giường chơi bài nữa.

- *Ưm… cái này! Ya-ho!*

Là trò tìm điểm khác biệt. Cứ tưởng cô nàng ngốc nghếch, ai ngờ lại giỏi đến lạ lùng. Trí nhớ tốt cực kỳ. Hoặc cũng có thể do tôi quá kém. Vì chơi ăn tiền nên tôi đã thua sạch túi.

Ơ…?

Tôi phát hiện ra những ký hiệu nhỏ được khắc sau lưng quân bài. Cô nàng đã dùng cái đó để nhận diện các cặp bài. Nilleone liền nằm rạp xuống, xin lỗi rối rít như một con cún.

- *Không sao. Hồi nhỏ tớ cũng hay dùng chiêu trò gian lận trên máy điện tử để thắng bạn bè mà.*

- *A, kh-không đánh à?*

- *Ừ. Nhưng lần sau chơi ăn tiền đừng có làm thế. Chặt tay đấy.*

Tôi còn kèm Nilleone làm bài tập Toán.

Cái công thức mà tuần trước tôi đã giải thích hơn 50 lần, cô nàng lại quên sạch.

Khi tôi cầm ngược cây bút bi lên, cô nàng đang ngồi bên cạnh liền đạp chân thình thịch xuống sàn, rồi dính chặt vào tường, ôm đầu run rẩy.

- *Làm gì thế? Lại đây.*

- *Hả? R-Regret bảo nếu tớ còn quên cái này nữa thì sẽ giết tớ rồi treo lên cột cờ mà…*

- *Thì học lại là được chứ gì.*

- *C-cái này cũng không đánh luôn?*

Sau đó, chúng tôi nằm đọc sách, tôi cũng tranh thủ viết lách một chút sau thời gian dài, và vẽ cả bưu thiếp gửi cho Bianca. Nilleone thì nằm bò ra sàn lắp tranh ghép hình. Chẳng biết lo lắng điều gì mà cô ấy cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn xem sắc mặt tôi thế nào. Phải chăng cô ấy cũng có nỗi niềm riêng?

“Nilleone. Trả lời tớ một câu thôi.”

“Ch-chuyện gì thế!?”

Cô nàng đang cầm một mảnh ghép, đăm chiêu suy nghĩ xem nên đặt vào đâu, liền quỳ sụp xuống, chỉnh lại tư thế ngồi. Vẻ mặt như thể điều gì đến cũng phải đến.

“Cậu không nói dối tớ điều gì chứ?”

“……!”

Mặt cô ấy cắt không còn giọt máu theo đúng nghĩa đen.

‘Chẳng lẽ? Ngay cả cậu cũng vậy sao?’

Nilleone đổ mồ hôi hột, người run bần bật. Đồng tử dao động dữ dội. Rốt cuộc là chuyện gì mà đến cả cái đồ ngốc quê mùa này cũng phải nghi ngờ vậy?

“Qu-quả nhiên là cậu biết hết rồi mới đến đây… Cả ngày hôm nay cậu nhẫn nhịn cũng là vì lúc này…”

“? Cậu đang nói gì thế?”

Cô nàng không dám ngẩng đầu lên, bắt đầu thú nhận sự thật.

Hóa ra bấy lâu nay, mỗi khi thiếu tiền tiêu vặt, cô ấy lại lén lấy tiền từ túi 30.000 vàng ở góc phòng tôi. Cái túi tiền mà tôi định bụng sẽ trả lại nguyên vẹn cho Chloe nên chẳng bao giờ đụng vào.

“Hóa ra Nilleone nhà ta lại lớn lên thành một đứa con rơi của Alibaba thế này đây.”

Tôi giơ tay lên cao.

Thế nhưng, dù đang run rẩy vì sợ hãi, đôi mắt cô ấy lại lấp lánh lạ thường.

Miệng cô ấy mấp máy: “Đến rồi, đến rồi.”

Tên trộm ngốc nghếch sau khi trút bỏ được sự thật thì chẳng thèm phòng thủ nữa. Cô nàng cười hì hì… một cách yếu ớt. Kiểu như chẳng thể đoán nổi mình sẽ bị ăn đòn đau đến mức nào đây.

Tôi xoa đầu cô ấy. Hôm nay trông cô ấy cứ như một đứa em gái vậy. Nilleone há hốc mồm, đứng hình.

“Có nhớ đã lấy bao nhiêu không?”

“…? Ch-chắc khoảng mười lăm bạc…?”

“Để tớ bù vào trước. Sau này trả lại tớ sau.”

???

“Chỉ thế thôi á?”

“Gì cơ?”

“Tớ bảo là tớ đã ăn trộm đấy? Tớ đã khoét túi tiền của cậu đấy. Cậu không hiểu à?”

“Biết rồi… Hồi nhỏ tớ cũng thế mà. Dùng đũa gắp tiền từ lợn tiết kiệm của bố... Ai lớn lên mà chẳng thế.”

“Hừ.”

- Bộp!

Cô nàng nghiến chặt răng, bất ngờ lấy gối nện thẳng vào mặt tôi.

- Bốp!

Lại còn đá một cú vào ống chân tôi nữa.

“Đùa à?!”

Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cô nàng lao vào túm lấy cổ áo tôi.

“Cậu có tỉnh táo không đấy?! Cái này rõ ràng là phải bị ăn đòn mà?! Tại sao không đánh tớ?! Tại sao không chửi tớ?! Chết tiệt, hôm nay cậu bị làm sao thế?!”

“…Muốn bị đánh lắm à?”

“Thấy bất an lắm! Cứ đánh tớ đi! Đánh mạnh vào!”

Có vẻ hành động của tôi khiến cô ấy cảm thấy giống như bà mẹ mua mì tương đen cho con ăn trước khi đuổi nó ra khỏi nhà vậy.

“Nào, mau đánh đi. Cậu giỏi khoản đó lắm mà? Như kiểu bóp cổ thế này này…”

“Cậu thì có chỗ nào để mà đánh cơ chứ…”

Cô nàng kinh hãi.

“Á á á!!! Kinh tởm quá! Buồn nôn chết đi được…! Sao thế hả?! Sao không chửi đi? Ai đã biến cái kẻ chuyên nhắm vào hàm dưới và ngực khi đánh nhau với con gái thành ra thế này?”

“Nói gì thế… Tớ vốn dĩ vẫn thế này mà…”

Nilleone nhìn tôi với vẻ mặt như sắp phát điên, lấy nắm đấm nện thùm thụp vào gối.

“Không, không, không phải. Cậu không hề như thế.”

Cô ấy bảo sẽ làm bất cứ điều gì để tôi trở lại bình thường. Tôi bảo tôi sẽ ngủ lại đây.

*

Dù đã ngủ trưa ở đây vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi nằm cạnh nhau thế này.

Cô ấy nằm phía trong. Tôi nằm phía ngoài.

Tôi nghiêng người sang một bên và nói.

“Này. Ôm ngủ được không?”

“Cậu bị sao thế…? Thoái hóa về thời nhi đồng à? Có đúng là Regret không đấy?”

“Này. Nếu một chú nai con bị thương yêu cầu cậu giúp đỡ thì cậu sẽ làm gì?”

“Ôi trời… tội nghiệp quá… dĩ nhiên là phải giúp rồi…”

“Tớ chính là chú nai con đó…”

“Nai con… Ư hự, d-dù vậy cũng không được… Tim tớ đang đập thình thịch thế này thì sao mà ngủ nổi.”

“…”

“…Đã bảo là không được mà…”

“Chỉ là đặt tay lên bụng thôi mà, có sao đâu.”

“Đúng là tim đập hơi mạnh thật.”

“A, không biết đâuuu… Chết tiệt…”

“Lần đầu của cậu à?”

- Bật dậy!

“Cái gì cơ?!?”

“…Tự dưng bật dậy làm gì không biết.”

“Tại cậu nói mấy lời kỳ quặc quá mà!?! Cậu bị điên à?! Cậu coi thường tớ đấy à?!”

“…Sao thế? Hỏi xem đây có phải lần đầu ngủ cùng bạn không mà cũng kỳ quặc đến thế à?”

“…”

- Ngã bịch xuống…

“Vãi, đợi đã. Nilleone. Cái đồ biến thái này. Vừa nãy cậu hiểu theo nghĩa gì đấy?”

“Th-thì trong tình huống dễ gây hiểu lầm thế này còn gì! Ng-nghe cậu chửi thề thế này là biết khỏi bệnh rồi đấy. Về phòng mà ngủ đi!”

“Tớ không thích về phòng mình.”

“Hử? Tại sao…?”

“Vì ở đó không có cậu…”

- Bật dậy!

“Hừ, thật là…! Sao cứ làm thế hả…! Câm miệng lại đi, đồ khốn này!”

Cô nàng lôi lọ keo 502 từ trong ngăn kéo ra, đe dọa nếu tôi còn mở miệng lần nữa sẽ dán chặt môi tôi lại.

Sau đó, tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Dù rất thoải mái nhưng trời vẫn còn sớm.

Chưa đến 8 giờ tối.

Vẫn còn quá sớm để đi ngủ nên tôi không tài nào chợp mắt được.

Nilleone có vẻ không thoải mái nên cứ trằn trọc suốt. Bàn tay tôi đặt trên bụng cô ấy dường như cũng gây vướng víu.

‘…Thế này đúng là làm phiền người ta quá.’

Ngày nào cũng mắng nhiếc, hạ thấp cô ấy là đồ phiền phức, thế mà lúc mình thấy yếu lòng lại quay sang đòi “mẹ ơi cho con bú tí”. Tôi cũng thật là.

“Khỏi hẳn rồi… Tớ về đây.”

Định đứng dậy thì Nilleone lấy tay ấn tôi xuống. Đính chính lại. Không phải ấn, mà là cô ấy cũng đang ôm lấy tôi.

“Đã khỏi đâu… Hôm nay cứ ngủ lại đi.”

“Cảm ơn nhé.”

Thoải mái thật.

Tôi từng dễ dàng thốt ra lời rằng cô ấy chẳng có lấy một chút sức hút nào. Tôi xin rút lại lời đó. Tôi đã tìm thấy nét quyến rũ độc nhất vô nhị của cô ấy.

Một người tuyệt đối sẽ không bao giờ đâm sau lưng mình…

Một người sẽ hiện ra trong tâm trí mỗi khi buồn bã…

Một bức tường bao mà bình thường chẳng thèm ngó ngàng tới, nhưng vào những ngày mưa lại trở thành nơi trú chân.

Giống như một người chị…

Không. Khác lắm.

Cái này là…

“Tớ gọi cậu là mẹ được không?”

“?”

Vì không ngủ được nên tôi đã cùng cô ấy tán dóc đủ thứ chuyện.

Nói một hồi, tôi nhận ra mình lại đang đối xử với cô ấy một cách tùy tiện như mọi khi.

Tôi siết chặt cánh tay đang ôm cô ấy thêm một chút.

Đúng là đồ ngốc, chẳng biết gì cả.

*

Lần này đến lượt tôi kể chuyện cho cô ấy nghe. Chuyện hồi tiểu học trộm xe đạp gom được 6 triệu won. Chuyện quậy phá quá nên hồi cấp hai bị tống vào một ngôi trường nằm sâu trong núi Jirisan đầy gấu ngựa. Vân vân và mây mây.

Cô ấy chẳng có mấy chuyện để kể. Cô ấy bảo năm lớp 7 mình từng bị bắt nạt rất thảm hại.

Có một lần, giờ tập trung là 8 giờ 30 nhưng cô ấy đến lúc 8 giờ 33. May mắn là giáo viên chủ nhiệm chưa đến nên cô ấy đã thầm reo hò, nhưng một đứa con gái cực kỳ ghét cô ấy đã bắt cô ấy ra ngoài đứng.

- *Cậu đi muộn mà. Đi muộn thì phải ra ngoài đứng chứ?*

Trước những đứa trẻ đồng lòng với cái lý lẽ đó, cô ấy không thể cất lên tiếng nói. Cô ấy lẳng lặng ra ngoài hành lang đứng hứng gió lạnh.

Một lúc lâu sau, một cô bé xinh đẹp cùng lớp đi vào. Đó là đứa cầm đầu nhóm đó.

- *Này, mau vào đi! Cô giáo vẫn chưa đến đâu!*

Lúc đó đồng hồ chỉ 8 giờ 57 phút.

Soo-ji vẫn tiếp tục đứng ngoài hành lang.

“Lúc giáo viên đến là lúc tớ thấy thảm hại nhất.”

Giáo viên chủ nhiệm liếc nhìn cô ấy đang đứng cô độc ngoài hành lang, thở dài một tiếng thườn thượt rồi bảo: “Vào đi…”

“Thế rồi cậu làm gì?”

“Làm gì là làm gì?”

“Với lũ đó ấy.”

Nilleone cười nhẹ.

“Làm gì được chứ? Cứ thế là kết thúc thôi. Không có chuyện gì xảy ra sau đó cả. Vốn dĩ nó là như vậy mà.”

Thực tế thì khác. Những màn trả thù sướng mắt chỉ là chuyện phi thực tế nên mới được bán dưới dạng truyền thông thôi.

“Làm gì có chuyện ‘vốn dĩ là như vậy’? Thế còn bây giờ? Nếu quay lại lúc đó cậu sẽ làm gì?”

“Tớ sẽ bảo chúng nó đừng có bắt nạt tớ nữa.”

“Nếu chúng nó vẫn cứ bắt nạt thì sao?”

“Tớ sẽ lấy ghế phang luôn.”

Rất dứt khoát.

“Ch-chẳng có gì to tát cả. Chúng nó cũng chỉ là học sinh giống tớ thôi. Tớ sẽ không để bị bắt nạt đâu. Nếu quay lại, ít nhất tớ cũng không bị bắt nạt… Dù việc k-kết bạn hơi khó khăn một chút.”

“Chẳng phải cậu bảo chưa bao giờ đánh nhau sao…”

“...Nhưng giờ chắc là thắng được chứ? Tớ đã luyện tập chăm chỉ mà.”

“R-Regret. Lại gần đây chút nữa.”

“Nãy bảo tim đập thình thịch mà.”

“Giờ ổn rồi… Cảm giác gì đó rất thích. Việc ôm một người không phải mẹ để ngủ ấy.”

“Lần đầu của cậu à?”

“Ừ… Lần đầu tớ ôm bạn đấy.”

“Tớ không hỏi cái đó.”

Cứ tưởng là một câu đùa để thay đổi không khí, ai ngờ mức độ đùa lại hơi quá đà khiến cô nàng vỗ bôm bốp vào miệng tôi.

“Thế nên là… Regret.”

Cố lắm mới đổi được không khí bằng câu đùa, vậy mà Nilleone lại quay về chuyện quá khứ của mình.

Cô ấy có điều thực sự muốn nói.

“Cứ đến mà nói thẳng vào mặt cái loại đó đi.”

“Hả?”

“Đ-đến chỗ Frida mà nói. Tại sao lại cứ bắt nạt người khác như thế, tại sao lại khiến người ta bất an, cô là cái thá gì hả con khốn kia. Cứ đâm thẳng vào rồi tẩn cho một trận cho nhẹ lòng. Không sau này lại hối hận đấy?”

“…”

“Frida cũng chỉ là học sinh thôi.”

Lời khuyên từ một bậc tiền bối trong giới bị bắt nạt đây mà.

“Cậu biết là tại Frida à?”

“Ừ… Mấy cái này tớ nhìn phát thấy ngay. Tớ nhạy bén lắm đấy nhé.”

Không. Cái đó thì tuyệt đối không phải đâu.

“Re... Regret.”

“Ơi?”

“H-hãy làm cho thoải mái đi...! Vốn dĩ chuyện là như thế mà?”

...

Thoải mái.

Đúng rồi. Vốn dĩ là như thế mà.

“V-với lại, nhìn cái con bé tóc hồng vắt mũi chưa sạch mà cứ tinh tướng tớ ngứa mắt lắm. Thật lòng thì nếu tớ mà solo chắc cũng thắng được nó đấy.”

“Tớ sẽ chuyển lời đó đến Frida.”

“Đừng mà! Xin cậu! Làm ơn đừng làm thế! Hức…! Làm ơnnn!”

Quả nhiên Soo-ji nhà ta dù có quay lại chắc cũng chẳng trả thù nổi đám đầu gấu đó đâu.

“…Ư hự, ôm Regret một lúc thấy ra mồ hôi rồi… Tớ đi tắm cái đã.”

“Ừ. Cậu tắm trước đi.”

“Đồ khốn này!! Cậu cố ý từ nãy đến giờ đúng không?! Cố tình nhắm vào mấy lời đó để nói đúng không?! Rồi biến tớ thành con ngốc đầu óc toàn phân!”

Nilleone hậm hực đi vào phòng tắm. Cô ấy bảo nếu tôi dám đi theo thì sẽ giết chết tôi. Làm gì có chuyện đó chứ. Địa ngục một lần là đủ rồi.

Tôi bước ra khỏi phòng.

*

Frida bảo hãy bỏ qua tất cả và cứ sống như trước đây.

Quả nhiên tôi không làm được như thế.

Vì tôi cảm thấy mình cũng sắp phát điên đến nơi rồi.

Tôi cũng chẳng có ý định tham gia vào màn kịch bắt giữ con tin mà con tin chính là bản thân cô ta.

Vậy thì phải lật tung tất cả lên thôi.

- Cộc cộc cộc.

Cánh cửa phòng Frida mở ra trước tiếng gõ cửa đêm khuya. Một cô nàng tóc hồng trong bộ đồ ngủ với khuôn mặt không cảm xúc bước ra. Ngay khi cô ta định tạo ra một chiếc mặt nạ cười giả tạo, tôi đã khóa cổ cô ta. Trong tay tôi đang cầm một cây sáo dọc. Một cú khóa cổ bằng vật sắc nhọn.

“Mày là cái thá gì hả con khốn này!”

“!!!”

Vừa siết cổ, tôi vừa lôi xềnh xệch Frida ra ngoài hành lang. Vì cô ta nhẹ nên tôi nhấc bổng lên dễ dàng.

“Regret? Regreeet!”

“Tao thấy ngột ngạt quá nên mới đến đây!!! Cái quái gì thế hả, con khốn này, sao cứ làm người ta nghẹt thở suốt ngày bên cạnh thế? Sao mày cứ bắt nạt tao hả?! Đồ! Chó! Này!”

“Khẹc, khẹc…!”

“Mày cũng thử nếm mùi đi! Thử một lần nổ não xem sao! Con khốn này! Nhỏ như cái mắt muỗi mà ngày nào cũng bày đặt không khí u ám!!”

- Siết chặt!

Hỏi xem lỡ chết thật thì sao á?

Thì sao cái con khỉ. Thì cứ thế mà đi tiếp mà không có lấy một nữ chính nào thôi. Ừ. Dù sao ngoài mày ra cũng còn đầy đứa khác. Nào là ngực khủng, Yandere, rồi cả gái chuyển sinh, tộc Quỷ, rồi cả con ma bị bắt nạt nữa.

“Mày là cái gì cơ? Là gì? Người hồi quy? Người bị nhập? Thần Chết? Người có sự bảo hộ? Gái chuyển sinh? Eunbi Kkaebi? Chết tiệt, hay mày cũng là tác giả nhập vào?”

“Khẹc, khẹc?!!?!!?”

“Khai mau. Con khốn này. Nhanh lênnn!!”

- Bành bạch bành bạch.

Bàn tay nhỏ bé của cô ta vùng vẫy, liên tục đập xuống sàn.

“Cút đi nhé? Tưởng đập tay xin hàng mà tao buông à? Cơ thể tao vẫn còn nhớ mày mạnh thế nào đấy.”

Tuyệt đối không buông.

“Ư ư ư.... ư ư...”

Trước áp lực đang siết chặt, khuôn mặt cô ta nhanh chóng sưng phù lên và tím tái như sắp nổ tung.

“T-tao... ch-chết m-mất….”

“Chẳng phải lúc nào mày cũng bảo chết dưới tay tao cũng được sao?”

Rõ ràng là kỹ thuật của tôi đã được tung ra một cách hoàn hảo.

- Lăn lộn.

- Thình thịch.

Thế nhưng, sức mạnh của cô ta lớn đến mức chúng tôi phải lăn lộn náo loạn cả hành lang. Cuộc vật lộn diễn ra cực kỳ quyết liệt.

“…Ư ư ư…”

Frida sắp trợn ngược mắt đến nơi. Nước dãi chảy ròng ròng nơi khóe miệng. Khi cô ta thực sự đã chạm chân đến cửa ga tàu xuống suối vàng, tôi mới ban cho chút lòng khoan dung cuối cùng vì tình nghĩa bấy lâu.

“Hộc… phù… Con khốn. Tao tha cho… phù, một lần đấy…”

Tôi nới lỏng vòng vây. Cô ta ôm cổ nằm vật ra sàn, vừa thở dốc vừa ho sặc sụa.

Chắc phải mất đến một phút cả hai mới nằm bẹp ra đó mà thở hồng hộc như vậy.

Frida với đôi mắt đỏ hoe vẫn nằm đó nhìn tôi.

“Reg…ret…? Chuyện này là sao?”

“…Phù, ý tao là đừng có ra vẻ như mình biết hết bí mật của thế giới, đừng có làm trò nữa. Mày là cái gì? Mày biết gì? Có cái gì không? Hả con ranh. Có không?”

“...Không có.”

“Người ta nói chuyện thì phải nhìn vào mắt chứ?”

“...À, ừ.”

“Nói đi. Trong cái đầu thông minh đó chứa cái gì? Có cái gì không? Lôi hết ra xem nào.”

“....”

“Không có đúng không? Dĩ nhiên là không rồi. Tao lạ gì mày nữa. Chẳng có cái vẹo gì mà cứ làm như đúng rồi. Với lại, thử làm mấy cái trò tự hại hèn hạ đó lần nữa xem. Xem tao có thèm liếc mắt nhìn lấy một cái không. Nhỏ tí tuổi đầu mà học đâu ra mấy cái thói xấu thế không biết. Mẹ mày dạy mày thế à? Cứ không vừa ý là lấy dao rạch lòng bàn tay à?”

“…”

“Thấy khó chịu à? Vì bị xúc phạm gia đình? Hay vì đứa đứng bét lại dám bật đứa đứng nhất? Thử lần nữa đi, con khốn này. Mai ra đấu trường luôn. Lần này tao tự tin sẽ vả mày không trượt phát nào.”

“À, kh-không? Không. Không? Xin lỗi.”

“Không biết mở mắt cho đẹp à? Muốn cắt đứt quan hệ không? Muốn xuống luyện ngục không?”

“M-mỉm cười…”

“Ờ, nhìn thế có phải ngoan không. Xinh thế này cơ mà. Phải thế từ đầu có phải tốt không.”

Frida dường như vẫn chưa thể sắp xếp lại được mớ hỗn độn này là sao.

“Này. Frida. Vụ lần này mày bảo thấy có lỗi với tao đúng không?”

“Ờ, ờ, ừ…!”

“Thế cái giọng đó là giọng của đứa thấy có lỗi đấy à?”

“CÓ!!!”

“Chọn đi. Muốn bị tao dùng cây sáo này đánh cho thành phế nhân luôn không? Hay là làm một việc tốt cho Lamia?”

“Muốn bị cậu đánh cho thành phế nhân.”

“Thấy chưa. Tao biết ngay mà. Không được. Mày không được. Phải ăn đòn thêm nữa mới tỉnh ra được. Cái con khốn dở hơi này.”

Tôi vung cây sáo hết cỡ. Cô ta suýt soát né sang một bên. Lan can hành lang vang lên một tiếng “Rầm!” chói tai.

“……Regret? Regret. Regret. Nhát chém vừa rồi, nếu là người bình thường trúng phải chắc chết luôn đấy.”

“Thế mày tưởng tao đang đùa à? Lại đây. Dù sao mày cũng bảo chết cũng được mà? Tay còn dám rạch cơ mà?”

“Nguy hiểm quá. Nguy hiểm quá. Phải chạy thôi… Regret lạ lắm…”

“Định chạy à? Ừ. Đi đi. Làm ơn đừng để tao bắt được. Không tao giết thật đấy. Suốt thời gian ở Excel tao sẽ chỉ tập trung bắt nạt một mình mày thôi. Nhìn cái cách mày đối xử với Lamia mà tao thấy ngứa mắt. Để tao cho mày thấy thế nào mới là bắt nạt thực sự.”

Cứ như vậy, qua một cuộc trò chuyện “điềm đạm”, tôi đã nhận được lời hứa làm một việc tốt từ Frida.

“Này, con khốn.”

“Ư, ừ….”

“Đừng có đi đứng mà cứ trợn mắt lên nhé. Nhớ chưa? Nếu không muốn bị thắp hương sớm thì nhìn người mà bật. Mày làm thế có ngày chết thật đấy. Biết chưa?”

Tôi vừa vỗ bôm bốp vào cái cổ nhỏ nhắn của cô ta vừa nhấn mạnh lần nữa.

Cái cảnh tượng này... nếu ai không biết nội tình mà nhìn vào thì đúng là nực cười. Một thằng con trai cao ráo túm lấy một con bé trông như học sinh tiểu học rồi nói mấy lời đó...

- Gật đầu…

“Mai gặp ở trường.”

“Ừ ừ.”

À, phải thế chứ. Giờ mới thấy có hứng thú đi học lại đây.

Cảm giác như cục tức nghẹn trong cổ họng mười năm trời vừa được thông suốt. Tôi về thẳng phòng mình và đánh một giấc ngon lành.

*

- *Regret. Tớ bảo cậu mang khăn tắm cho tớ mà. Trong phòng tắm không có khăn.*

- *Regret. Cậu cố tình giả vờ ngủ, giả vờ không nghe thấy đúng không? Tớ biết hết nhé. Chắc cậu định đợi tớ vừa bước ra là giả vờ tỉnh dậy để nhìn trộm cơ thể trần truồng của tớ chứ gì? Tớ không mắc bẫy đâu. Bỏ cuộc đi và mang khăn cho tớ nhanh lên.*

- *Không vui chút nào, không vui chút nào. Nàyyy...! Đừng đùa nữa, đưa khăn đây…! Nhanh lên! Tớ giận đấy nhé? Tớ mách Thần Chết đấy nhé?*

- *Huhu…! Oa oa oa! Cậu ác lắm,,, sao hôm nay cậu lại thế hả…! Cậu định đi xa đến mức nào nữa đâyyy…!*

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!