Chương 10: Chiến và Phạt (1)
Hậu điện Tổ từ
Người đàn ông tóc bạc ngồi tựa bên cửa sổ, lơ đãng nhìn ra ngoài qua khe hở của tấm rèm voan.
Một cơn gió lạnh lách qua khe cửa, làm ngọn lửa trong lò sưởi khẽ chao nghiêng.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thành phố trên mây này đã trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Gió thốc vào người mang theo chút dư vị tê tái của sương tuyết.
“Năm nào cũng thế, cứ độ vào thu là tôi lại thấy người yếu đi hẳn. Chẳng biết mình còn đủ sức để sống đến ngày cuộc chiến này kết thúc hay không.”
Ông lão khều nhẹ chiếc lò sưởi nhỏ nhắn, để hơi ấm dịu nhẹ lan tỏa xung quanh.
“Không ngờ cũng có ngày tôi già đến mức phải dựa vào thứ này.”
Thần quan trưởng bưng tách trà nóng lên để xua tan cái lạnh, cẩn thận rót một chén đặt xuống bàn.
“Đức bà Asolia đã dặn đi dặn lại là ngài không được vận dụng đấu khí nữa, nếu không vết thương cũ sẽ tái phát.” Thần quan trưởng thấp giọng, ý tứ có chút trách móc. “Có những đạo lý thực ra có thể dạy bảo Điện hạ Euan từ từ, ngài không nhất thiết phải tự mình ra tay.”
“Thời trẻ tôi luôn thích đem mạng sống ra đánh cược, cứ ngỡ làm vậy là để chứng minh điều gì đó, nhưng thực chất chỉ vì tôi quá căm ghét cái bản thân bất lực này thôi. Lúc nhìn thấy dáng vẻ muốn tìm cái chết của cậu ta, tôi lại thấy bóng dáng mình năm xưa.”
Ông lão im lặng một hồi, rồi bất ngờ nở một nụ cười cực kỳ nhạt.
“Vì thế tôi mới vô thức ra tay.”
Thần quan trưởng cười khổ, đưa tách trà nóng tới trước mặt ông.
Ông lão dời tầm mắt ra xa, đột nhiên lên tiếng: “Joshua, cậu đi theo tôi bao nhiêu năm nay, có thấy tôi càng già càng trở nên nhạt nhẽo không?”
Thần quan trưởng nhớ lại buổi chiều của nhiều năm về trước, người đàn ông này cũng từng đứng trước mộ bia của Thánh địa, lúc thì cười mắng hả hê, lúc lại lặng lẽ nhìn về phía xa xăm.
Anh khẽ lắc đầu.
“Để chấm dứt cuộc chiến này, chúng ta đều đã đánh mất quá nhiều thứ chẳng thể tìm lại. Giờ đây về già mới thấy trắng tay, nên cũng chỉ có thể nhạt nhẽo như vậy thôi.”
Ông lão trầm giọng, nụ cười trên môi vụt tắt, đồng tử hơi co lại, ông kéo rèm voan mở rộng thêm một chút.
Một con chim đen tuyền nhảy xuống bậu cửa sổ, đôi mắt tròn xoe trong vắt nhìn xoáy vào ông lão trước mặt.
Đó là U Điểu của Ma giới, tương truyền có thể hiểu tiếng người, chỉ xuất hiện ở dãy núi Lôi Minh và có tốc độ vượt xa cả Liệt Tiễn Chuẩn.
Không hiểu sao nó lại xuất hiện ở nơi này.
Ông lão như đã dự đoán được điều gì, ông đưa tay ra, con chim hiểu ý nhảy ngay lên cánh tay ông.
“Chủ tịch Ignatz đấy sao?”
Con chim nghiêng đầu, như thể thực sự hiểu được lời nói của đối phương, nó kêu "gù gù" hai tiếng đáp lại.
“Sự tình có biến, cẩn trọng, hết sức cẩn trọng.”
Một giọng nói khàn đục, hoàn toàn không phải của loài chim thoáng qua.
Ông lão im lặng một lát, lặng lẽ gật đầu.
Con chim chưa kịp phản xạ, luồng đấu khí mạnh mẽ bất ngờ bộc phát đã xé xác nó thành trăm mảnh, lông đen rơi lả tả xuống mặt đất.
“Nguyện Thần tha thứ cho sự ngạo mạn của chúng ta…”
Thần quan trưởng cúi đầu, áp tay lên ngực khẽ tụng niệm.
.
.
.
Nửa ngày trước
Vương thành Geangrin
Vương đô của Ma tộc được xây dựng dựa lưng vào dãy núi Lôi Minh hùng vĩ.
Đá xây tường thành cũng giống như đá ở đỉnh Tu Lôi, là một loại vật liệu đặc biệt được gọi là Thiên Thiểm Thạch.
Mỗi khối đá đều được bao phủ bởi một lớp băng dày màu xanh lục thẫm để ngăn chặn ma lực bên trong thất thoát.
Nhìn từ xa, cả tòa thành giống như viên minh châu khảm giữa rặng núi đen kịt, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh trăng.
Đây không phải lần đầu Yuffimia nhìn thấy thành phố này.
Tại cung điện màu đen phía sau tòa thành đó — nơi được gọi là cung điện Ma Vương — từng là nơi cô và một người khác ước hẹn.
Nguyện chư thiên Ma thần phù hộ cho ngài bình an trở về, Kong Ling đại nhân.
Thiếu nữ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn rừng núi mịt mờ phía xa, ngay gần đó là một doanh trại rộng lớn.
Kể từ sau khi Ma Vương tiền nhiệm Vlad mất tích, đội quân danh nghĩa là thân binh này đã rút khỏi vương thành, tự lập doanh trại bên ngoài, cắt đứt mọi mối quan hệ và giữ thái độ trung lập tuyệt đối.
Trước kia Kong Ling thấy không thể thu phục được bọn họ nên cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
Không ngờ vào thời khắc mấu chốt nhất, cô vẫn một lần nữa trở lại nơi này.
Arryn, người tộc Bán xà dực nhân trắng muốt, quay đầu nhìn cô với nụ cười đầy ẩn ý. “Cô thực sự định vào gặp Đại thống lĩnh? Nói trước nhé, đám người Kaer Morhen này không được vào cùng cô đâu.”
Lính Long nhân canh giữ thao trường hạ thanh thiết việt trong tay xuống, giống như hai chiếc rìu lớn đan chéo ngăn cản lối đi của các Kỵ sĩ bóng đêm.
Yuffimia lắc đầu với viên sĩ quan kỵ sĩ đang lo lắng.
“Cảm ơn tướng quân đã đưa tôi đến đây.” Giọng cô đầy quyết đoán. “Phiền các vị về báo lại với Điện hạ Kaer Morhen: hai ngày sau, Yuffimia tôi chắc chắn sẽ dẫn quân đến viện trợ.”
Các kỵ sĩ mặc giáp đen nghe vậy liền đặt tay phải lên giáp vai, thực hiện nghi thức quân lễ trang trọng.
Thiếu nữ cúi người đáp lễ rồi bước vào doanh trại.
Bên trong thao trường là từng dãy lều trại tạm bợ.
Sau khi mất đi vị vua để cống hiến lòng trung thành, đội quân cấm vệ khổng lồ này dường như đã trở thành những người dân du mục sống dựa vào đồng cỏ.
Xung quanh tiếng người náo nhiệt không ngớt, chẳng khác gì một bộ lạc bình thường trên thảo nguyên.
Yuffimia đi theo Arryn vào sâu trong doanh trại, binh lính dọc đường đều cung kính hành lễ với họ.
Chính giữa doanh trại đặt một chiếc nồi sắt khổng lồ, nước đang sôi sùng sục.
Ngồi trước nồi là một người thú nhỏ thó, đang dùng dao bếp mài giũa bộ móng tay màu xanh của mình.
Ông ta có làn da trắng bệch, mặc bộ giáp sắt cũ kỹ, chiếc rìu sắt lớn đặc trưng cắm ngược bên cạnh như một loại đồ đằng kỳ quái.
August Senior, Đại thống lĩnh Cấm vệ quân vương thành, một chiến binh bán thú nhân từng bị tộc nhân xua đuổi.
Dù chưa từng gặp mặt, Yuffimia vẫn nhận ra đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nghe nói từ khi Ma Vương Vlad còn chưa lên ngôi, ông ta đã theo ngài ấy, là thuộc hạ trung thành nhất của tiên vương.
Thiếu nữ bất an hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh.
Khi cách đối phương năm bước chân, Arryn cung kính quỳ một gối xuống.
“Thưa ngài Senior, có sứ giả cầu kiến.”
Người thú chậm rãi quay đầu lại, để lộ khuôn mặt với đôi răng nanh dài lòi ra ngoài, diện mạo dữ tợn chẳng khác gì ác quỷ bước ra từ địa ngục.
“Lại là người của Hội đồng phái tới sao?”
Giọng nói khàn đặc của người thú như tiếng kim loại va chạm, khiến người nghe phải rùng mình.
“Là sứ giả của con cáo nhỏ đó...” Arryn hơi do dự. “Do Kaer Morhen cử người đưa tới.”
Người thú nghịch ngợm con dao bếp trong tay như đang suy ngẫm, rồi lạnh lùng nói: “Đuổi về đi, tham vọng của Kaer Morhen và Hội đồng, ta không muốn biết cũng chẳng buồn quan tâm.”
“Thuộc hạ tuân lệnh.”
“Ngài August Senior!”
Khi giọng nói đanh thép đó vang lên, dường như mọi tiếng ồn ào xung quanh đều bị át đi trong tích tắc.
Arryn kinh ngạc nhìn thiếu nữ đang đứng cạnh mình với tư thế hiên ngang như một thanh kiếm, trong mắt cô nàng thoáng hiện sự thú vị.
“Từ khi còn nhỏ tôi đã nghe danh của ngài. Mười ba năm trước, ngài từng theo tiên vương trấn áp cuộc nổi loạn của người thú quét qua cả đại lục, chấm dứt tai ương của Ma giới.” Yuffimia nói lớn. “Ngài là một chiến binh vĩ đại! Không nên là một kẻ hèn nhát!”
Người thú cầm dao bếp, giống như một đầu bếp bình thường đang đảo tìm thứ gì đó trong nồi sắt lớn, không hề để tâm đến lời Yuffimia.
Thiếu nữ nghiến chặt răng, bất ngờ mở tung cuộn giấy da cất kỹ trong người, giơ cao trước mặt.
“Lệnh của Ma Vương, sắc dụ Đại thống lĩnh Cấm vệ quân Senior, lệnh cho ngài lập tức chi viện Linh Phong, đánh tan liên quân nhân loại.”
Trên cuộn thư bằng vỏ cây bạch dương tinh xảo có đóng một ấn ký nhỏ, những dao động ma pháp đặc biệt lan tỏa theo giọng nói của thiếu nữ, mang theo sự uy nghiêm khó tả.
Trong nháy mắt, mọi âm thanh xung quanh im bặt, những binh lính trong trang phục du mục đồng loạt buông đồ trên tay xuống, nhìn chằm chằm về phía cô.
Cánh tay đang đảo nồi của người thú khựng lại một nhịp.
“Cô bé, chiến tranh không phải trò đùa, cũng không phải chuyện một hai người có thể xoay chuyển được, các người quá đề cao ta rồi.”
“Nhưng bây giờ Đức vua và tộc nhân đang cần ngài!”
“Đó là vua của các người.” Người thú lạnh lùng nói. “Là tộc nhân của các người.”
Yuffimia ngẩn người.
Vị thống lĩnh bán thú nhân cuối cùng cũng buông dao bếp, tĩnh lặng nhìn cô.
“Nhìn lại đám người sau lưng cô xem, nhìn giáp trụ của bọn họ, nhìn bộ dạng của bọn họ đi. Cô thực sự nghĩ chúng ta là tộc nhân của cô sao?”
Thiếu nữ bàng hoàng nhìn quanh, những binh lính trong bộ dạng dân du mục vội vàng cúi đầu tránh ánh mắt của cô, giáp trụ của họ đầy bụi bặm và cũ nát.
Phần lớn bọn họ là những kẻ lai tạp bị bộ tộc xua đuổi, thậm chí còn lẫn cả nhân mã và bán xà dực nhân.
Ở Ma tộc, những đứa trẻ như vậy là tầng lớp đáy xã hội bị kỳ thị, không hề có quê hương hay tộc nhân.
Đây hóa ra lại là một đội quân không được Ma tộc chấp nhận, vì thế họ chỉ trung thành với duy nhất Ma Vương.
Một khi vị vua đó mất tích, họ chỉ có thể sống đời du mục để tồn tại...
“Đám tai to mặt lớn ấy bình thường vốn chẳng màng chúng ta sống hay chết, vậy mà cô lại muốn chúng ta đi bán mạng cho tham vọng của bọn họ sao?”
Vị thống lĩnh cất giọng trầm mặc, bình thản.
“Về nói với vua của cô đi, ở đây không có chiến binh mà cô ấy cần. Nếu muốn chiến thắng, hãy tự dùng đôi tay của mình mà giành lấy.”
“Tôi có thể cung cấp cho các người những thứ này.” Thiếu nữ thấp giọng nói. “Thức ăn, nơi ở, và cả phẩm giá.”
Arryn kinh ngạc nhìn thiếu nữ váy trắng vừa thốt ra lời đại ngôn đó.
Câu nói không quá lớn nhưng như một lời nguyền, khiến con dao bếp trong tay người thú run lên, rơi tõm vào nồi nước sôi.
“Cô bé, cô có biết câu nói này có nghĩa là gì không?”
“Tôi biết.” Yuffimia kiên định.
“Không, cô không biết!” Người thú cười lạnh. “Loại tiểu thư quý tộc sống trong nhung lụa như cô thì hiểu gì về phẩm giá của chúng tôi?”
Đôi mắt xanh lục lần đầu tiên hiện lên sát ý dữ tợn, như một con quỷ dữ đang chực chờ vồ lấy con mồi.
Yuffimia đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lẫm liệt đối diện với ông ta.
“Ngài Senior! Có lẽ tôi không hiểu những kỳ thị và khổ cực mà ngài từng phải chịu đựng, cũng không hiểu rõ nỗi đau của những binh lính này, nhưng tôi tin mình hiểu rất rõ hai chữ 'phẩm giá'. Tộc nhân của tôi hiện cũng đang phải chịu sự dày vò tương tự. Họ bị loài người hèn hạ giam cầm trong chính thành phố của mình, bị cướp đi tất cả mọi thứ, ngay cả một chút tự tôn cũng chẳng còn. Vì hai chữ đó, máu của hàng vạn người tộc cáo đã đổ xuống Linh Phong, và cuộc đổ máu đó vẫn sẽ còn tiếp diễn. Ngài vẫn nghĩ tôi không hiểu ý nghĩa của hai chữ này sao?”
“Cô không nên nói với ta những điều này.” Người thú lạnh lùng. “Cô nên biết thái độ của người Ma tộc đối với lũ lai tạp chúng ta. Dẫu ta có giúp các người đoạt lại thành phố, thì đó cũng là thành phố của các người. Liên quan gì đến ta và thuộc hạ của ta?”
“Không, đó sẽ là thành phố của chúng ta.”
Mái tóc dài của thiếu nữ bay trong gió, giọng cô đầy uy nghiêm, vang vọng như tiếng chuông.
“Tôi tên là Yuffimia Stormdance, xin lấy danh nghĩa tổ tiên thề rằng, nếu ngài sẵn sàng chấp nhận mệnh lệnh của vua tôi, thì từ nay về sau, qua bao thế hệ, thành phố trên mây sẽ trở thành quê hương của các người, tộc cáo cũng sẽ trở thành tộc nhân của các người.”
“Stormdance?”
Người thú trắng bệch cuối cùng cũng xoay hẳn người lại.
Ông ta khẽ lẩm nhẩm cái họ cổ xưa đó, quan sát thiếu nữ trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo và đầy nghi hoặc.
“Những lời cô nói có thể đại diện cho vị Ma Vương kia không?”
“Tôi đại diện cho vua của mình, đại diện cho chính mình, và cả tộc nhân của mình!” Yuffimia dõng dạc.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm.
Tất cả binh lính đều lặng lẽ nhìn Yuffimia.
Dù đang mặc trang phục dân du mục, nhưng vào lúc này, họ lại thể hiện kỷ luật nghiêm minh từng thuộc về đội quân thân binh của Ma Vương.
Thống lĩnh chưa lên tiếng, không một binh lính nào phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Ánh mắt người thú lạnh lẽo và sắc bén như đao kiếm.
“Cô làm ta nhớ đến vị đại nhân mà ta từng trung thành.” Người thú chợt phát ra tiếng cười khàn đặc. “Tiếc là cô lại là con gái.”
Thiếu nữ khó hiểu nhìn ông ta.
“Ta không thích đi sau mông đàn bà.” Ông ta nói. “Nhưng ta càng không thích thuộc hạ của mình phải nhịn đói chịu rét, sống không nơi nương tựa. Đã là lời thề lấy danh nghĩa tổ tiên, vậy ta sẽ tin cô một lần, Thánh tử trẻ tuổi của tộc cáo. Về nói với vua của cô đi, hai ngày sau cô ấy sẽ thấy những chiến binh Cấm vệ quân đuổi lũ nhân loại xấu xí kia ra khỏi Linh Phong. Nhưng cũng xin cô đừng quên lời thề của mình.”
Yuffimia hít sâu một hơi, cúi người hành đại lễ, đó là nghi lễ tôn quý nhất của tộc cáo.
Cô chỉ dùng một lời hứa mà đổi lấy trận quyết chiến của hai vạn chiến binh.
Ngoài điều này ra, chẳng còn cách nào khác để bày tỏ lòng cảm kích.
“Không cần đa lễ, chỉ cần đừng quên lời thề là được.” Người thú lặp lại bằng giọng nói tang thương. “Arryn, tiễn khách.”
Người phụ nữ bán xà dực nhân đứng sau lưng Yuffimia đỡ thiếu nữ dậy, khẽ cười.
“Mau đứng lên đi, cô bé lễ phép. Cô hiểu chuyện hơn hẳn con bò tót ngạo mạn mà Hội đồng phái đến. Nhưng tiếc thật, tôi cứ tưởng lần này sẽ được nếm thử 'vị' của Thánh tử điện hạ cơ đấy.”
Yuffimia ngơ ngác nhìn cô ta, không hiểu ý nghĩa của câu nói sau.
Arryn cười rồi nháy mắt với cô.
Yuffimia nhìn theo hướng mắt của người phụ nữ, thấy vị tướng quân người thú trắng bệch đang dùng tay không vớt thanh dao bếp từ trong nồi nước sôi ra.
Cùng với nó là hình ảnh mờ ảo của một khúc xương lạ lùng thoắt ẩn thoắt hiện trong nước, trông như một cái xác chưa được nấu chín kỹ.
Người bán xà dực nhân thích thú nhìn Yuffimia tái mặt vì kinh hãi, ra hiệu cho cô giữ im lặng với nụ cười bí hiểm.
“Yên tâm đi, Thống lĩnh không bao giờ ăn thịt tộc nhân của mình đâu.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
