Chương 10
Lamia cứ thế nằm xuống giường, chừa lại cho anh vị trí bên cạnh vốn vẫn còn vương hơi ấm của cô.
Có lẽ cô nàng vừa mới tắm xong. Khi đã lấy lại bình tĩnh và nhích lại gần hơn, Valder có thể ngửi thấy hương sữa tắm dịu nhẹ thoang thoảng phả vào mũi.
"Nghỉ ngơi quan trọng lắm đấy, vợ chồng mình cùng ngủ một giấc thật ngon nhé?"
Nụ cười vẫn nở trên môi Lamia, suy nghĩ trong lòng cô cũng đơn thuần y như lời nói, có vẻ cô thực sự định đánh một giấc ngon lành.
Phải công nhận, cô nàng chăm sóc cho "nhân loại" như Valder rất chu đáo. Trong thâm tâm, cô phân định rõ ràng: Ma tộc có thể dùng ma lực để xua tan mệt mỏi, nhưng con người thì cần những giấc ngủ thực sự. Là một người vợ hoàn hảo, muốn chồng mình hạnh phúc thì sao có thể bắt anh thức đêm cùng mình được chứ?
Dẫu Valder chẳng thể hiểu nổi cái "ý tốt" ấy rốt cuộc mang hàm ý gì, hay nữ Ma Vương này đang toan tính điều chi, nhưng... phóng lao thì phải theo lao. Nếu cô ta thực sự muốn dùng thân phận vợ anh để trà trộn vào xã hội loài người, thì đây sẽ là một cuộc chiến trường kỳ, anh nhất định phải vững tâm.
Nghĩ đoạn, Valder đành chiều theo ý Lamia. Anh ngồi xuống cạnh giường, lưỡng lự nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô rồi cuối cùng cũng ngả lưng nằm xuống.
Thấy Valder đã nằm cạnh mình, Lamia liền sán lại gần. Cô khẽ cựa quậy rồi nép sát vào người anh, ôm lấy cánh tay anh hệt như một cô bạn gái nũng nịu trong những bộ truyện tranh lãng mạn kinh điển.
"..."
Valder nhìn người con gái đang nằm bên cạnh. Mái tóc dài xõa tung, vài sợi vương trên vai, dính vào khuôn ngực lấm tấm mồ hôi, vài sợi khác lại buông lơi ngang eo.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, đập vào mắt anh là đường lượn mê hồn nơi vòng eo thon thả ấy.
Từng nhịp thở của cô nghe rõ mồn một.
Dù tư thế vô cùng thân mật, nhưng hơi thở của cô lại đều đặn, bình ổn như một khúc hát ru khẽ khàng trong đêm tối.
"Chúc ngủ ngon nhé chồng yêu, anh nhớ nghỉ ngơi cho khỏe đấy."
Cô mỉm cười với anh, rồi nhắm mắt lại trước.
Valder thấy nhãn cầu cô vẫn chuyển động dưới mí mắt vì chưa ngủ hẳn, và dưới ánh trăng tĩnh lặng này, tiếng lòng cô lại vang lên rõ rệt bên tai anh.
【Sắp đến giờ ngủ rồi sao? Giờ giấc sinh hoạt của loài người quy củ thật đấy. Chứ ở Lâu đài Ma Vương, tầm này mới là lúc "lên nhạc"... Haizz — nhớ mấy bữa tiệc của Findyr quá. Rượu ủ từ rễ cây ma lực ngon hơn hẳn cái thứ vang đỏ nhạt toẹt của đám người này. Vị cứ như nước lã, rốt cuộc họ uống cái gì vậy trời?】
【Còn đồ ăn nữa... quả nhiên ma khoáng thạch do đầu bếp nhà mình cắt thái vẫn là nhất, cắn vào sần sật, lại còn hồi ma lực... Phù... thức ăn của con người cứ mềm oặt, mấy lão ma mấy trăm tuổi bên mình rụng hết răng chắc cũng chả thèm ăn thứ này.】
Valder vốn mong chờ nghe được những toan tính về nhiệm vụ trong ngày, bởi chính anh cũng thường làm vậy. Khi chưa ngủ, đầu óc anh luôn quay cuồng: hôm nay đã làm gì, kết quả ra sao, cần cải thiện gì và mai tính thế nào.
Vì thế anh nghĩ, đường đường là Ma Vương, chắc hẳn trước khi ngủ cô cũng sẽ rà soát hành động và vạch kế hoạch cho ngày mới.
Valder định nhân cơ hội này thăm dò âm mưu quỷ kế của cô, ai ngờ trong đầu cô ả chỉ toàn chuyện ăn với uống...?!
Nằm bên cạnh Ma Vương – dù hiện tại cô ta đang mang lốt một thiếu nữ xinh đẹp – Valder vẫn thấy như nằm trên đống lửa, chẳng thể nào an tâm. Anh dồn hết sự tập trung để đọc suy nghĩ của Lamia.
Cho đến cuối cùng, Lamia cũng chịu nghĩ thầm:
【Phù... dù đồ ăn hơi lạ miệng, nhưng màn thể hiện của mình trước đám đầu bếp loài người chắc không lộ sơ hở đâu nhỉ. Coi như hôm nay ngụy trang thành công mỹ mãn. Làm vợ Bạch Kỵ Sĩ là bước then chốt nhất trong kế hoạch, tiếp theo chỉ cần—】
Vừa nghe thấy Lamia cuối cùng cũng chịu đả động đến kế hoạch, Valder chấn chỉnh tinh thần ngay lập tức.
Vừa nãy nghe cô ả lảm nhảm hồi ức về Lâu đài Ma Vương, anh suýt thì ngủ gật như nghe kể chuyện đêm khuya.
Nhưng khi cô sắp nói vào trọng tâm, anh liền tỉnh táo ngay, căng thẳng nín thở, thề phải làm rõ mưu đồ xấu xa này.
【Ngày mai... ừm... trước hết... ừm...】
— Ừ ừ, ngày mai thế nào?
【Ừm... khò...】
— Nói mau đi Ma Vương, ngày mai làm sao!
【...】
...? Ơ...?
【...】
...? ...?
... Tắt đài rồi?
Trong tâm trí Valder, lần đầu tiên mọi thứ trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Tĩnh lặng đến mức khiến tai anh ù đi.
Từ khi gặp hóa thân của Ma Vương này, não anh lúc nào cũng bị lấp đầy bởi mớ suy nghĩ ồn ào của cô.
Cô ả này nội tâm cực kỳ náo nhiệt, làm đầu Valder ong ong cả ngày.
Lúc cô đi tắm đã đỡ hơn chút, giờ dưới ánh trăng tĩnh mịch này, sự im lặng càng thêm rõ rệt.
...Ngủ rồi sao?
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Lamia. Nhãn cầu dưới mí mắt cô không còn động đậy, bàn tay đang ôm tay anh cũng dần buông lỏng. Cô cứ thế chìm vào giấc ngủ, ngay bên cạnh Bạch Kỵ Sĩ, hoàn toàn không một chút phòng bị.
— Đây là cơ hội tốt để giết ả.
Ý nghĩ ấy vụt qua đại não Valder như tia chớp.
Cô ta đã ngủ say, trên người cũng không có ma pháp bảo hộ.
Chỉ cần triệu hồi kiếm, có khi anh chém bay đầu cô ta ngay lập tức.
Giết được Ma Vương, liệu có thể tiêu diệt hoàn toàn ma vật không?
Chỉ cần giết cô ta, chỉ cần...
"..."
Bàn tay còn lại của Valder đã vô thức thủ sẵn tư thế nắm kiếm.
Dù anh có kiếm thật, nhưng phần lớn thời gian anh vẫn quen dùng ma kiếm ngưng tụ từ sức mạnh hơn.
Vì thế hiện tại, chỉ cần anh hạ quyết tâm, thanh kiếm trảm sát Ma Vương sẽ nằm gọn trong tay, và anh sẽ dùng sức kết liễu cô ta.
Nhưng mà —
— Chuyện này... không, biết đâu cô ta đang lừa mình!
Trong tích tắc, Valder siết chặt nắm đấm, bóp nát chút ma lực vừa mới nhen nhóm thành những đốm sáng li ti tan vào hư không.
Không... phải nghĩ theo hướng khác... Ma Vương đời nào lại nằm cạnh kẻ thù mà không phòng bị? Nói không chừng đây cũng là một phần trong kế hoạch của cô ta, nếu mình ra tay thật thì sập bẫy ngay. Dù chưa biết âm mưu cụ thể là gì, nhưng chắc chắn là bẫy rồi!
Chẳng lẽ là do mình mủi lòng — chỉ vì nửa ngày chung sống ư? Chỉ vì câu nói "muốn mình trở thành người chồng hạnh phúc nhất" không đầu không đuôi kỳ lạ kia ư?
Đúng vậy, mình không thể tin vào loại dối trá ngọt ngào này...!
Mình chỉ đang đề phòng âm mưu lớn hơn phía sau thôi!
Valder ơi là Valder... mày không được để Ma Vương dắt mũi! Nhất định — phải tỉnh táo lên!
Nghĩ đoạn, Valder lại nhìn sang Ma Vương đang nằm bên cạnh.
Khi không nói năng, không lải nhải trong đầu, trông cô thực sự giống một thiếu nữ dịu dàng, đáng yêu.
Nếu mình thực sự cưới được một người vợ như thế này thì —
Á á — Valder! Mày đang nghĩ cái quái gì thế! Tỉnh lại đi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
