Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 12: Sao cô dám đá ta ra khỏi giường mình chứ

Chương 12: Sao cô dám đá ta ra khỏi giường mình chứ

Kẻ giả mạo ư?

Không, không đời nào.

Khí tức của Hắc Ma Vương, anh đã quá quen thuộc rồi. Dù cô ta có lẩn khuất giữa hàng vạn phân thân hay ảo ảnh, Valder vẫn có thể điểm mặt chỉ tên chính xác, huống hồ là trong tình huống đối đầu trực diện thế này.

Cơ mà, giờ này đáng lẽ nàng phải đang cuộn tròn trên giường ngủ say rồi chứ...? Tỉnh dậy từ bao giờ? Bám đuôi mình suốt dọc đường? Hay cũng bị con ma vật kia dẫn dụ tới đây...?

Đùng một cái chạm mặt Hắc Ma Vương – kẻ lẽ ra đang ngủ nướng trên giường mình, đầu óc Valder giờ đây toàn dấu hỏi chấm.

Tình huống hiện tại khiến anh hoang mang tột độ.

Khác hẳn với khi đối đầu với loại ma vật tép riu kia, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hắc Ma Vương, anh cảm thấy máu nóng trong người như sôi sục.

Đó không phải là sợ hãi, mà là chiến ý.

Hễ thấy bộ giáp đen kia là bản năng cảnh giác và ý chí chiến đấu trong anh lại trỗi dậy.

Dẫu sao cả hai cũng đã giao đấu không biết bao nhiêu hiệp rồi, chỉ cần gặp Ma Vương, anh luôn trong tư thế sẵn sàng rút kiếm.

... Khoan đã, cái thứ dưới chân cô ta là gì vậy?

Trong lúc hít sâu vài nhịp để lấy lại bình tĩnh, Valder chợt nhận ra dưới chân con ma vật cấp thấp mà Lamia đang che chắn xuất hiện một vòng sáng tím.

Chỉ mất nửa giây để anh nhận diện: đó là một trận pháp dịch chuyển quy mô nhỏ.

Loại ma pháp này nhanh thì có nhanh, nhưng đổi lại là sự thiếu ổn định cực độ.

Cú xóc khi không gian vặn xoắn đủ khiến người thường nôn thốc nôn tháo, nhưng với một con ma vật hạ cấp vô tri giác thì chẳng sá gì.

Ả định cướp người ngay dưới mí mắt mình sao?!

Đây đâu phải Lâu đài Ma Vương, đừng hòng làm càn trên đất của nhân loại!

Nghĩ là làm, Valder không nói nửa lời, đạp mạnh chân lao vút xuống từ mái nhà.

Trong chiến đấu, quan trọng nhất là sự quyết đoán, phải nương theo tình hình thực tế mà ra đòn.

Đối đầu với Ma Vương thì không được phép do dự.

Valder lao đi, nhanh tựa tia chớp phản chiếu ánh trăng bạc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Keng!!

Lamia không hề né tránh. Nàng giơ cánh tay bọc giáp đen lên, đỡ trọn cú chém trời giáng.

Luồng kình khí từ cú va chạm tạo thành một vòng xoáy, thổi bay đám lá rụng xung quanh ra xa vài mét.

Dù kiếm của Valder được ngưng tụ từ ma lực, nhưng sức nặng vật lý khi chém xuống vẫn là hàng thật giá thật. Cú va chạm bật ngược lại khiến tay anh tê rần trong chốc lát.

【Híc——! Ra tay nặng thế không biết...!】

Khoảnh khắc hai người áp sát, tiếng lòng nàng lại vang lên trong đầu anh. Bằng chứng rành rành rồi, nhưng nghe lời nàng nói... mình ra tay nặng thật à?

Trước đây khi chiến đấu, tiếng lòng của Ma Vương luôn vang vọng, trầm đục đầy áp lực, nhưng lần này lại là giọng nữ của Lamia...

Dù vẫn có chút vang vọng và tông giọng trầm hơn bình thường, nhưng... nói sao nhỉ... ừm—— chẳng lẽ mình hơi quá đáng thật?

Á —— không không không, tỉnh lại đi!

Giờ không phải lúc nghĩ chuyện này.

Để nàng làm xao nhãng là trúng kế ngay!

Lúc chém xuống nhát kiếm vừa rồi, anh cứ ngỡ Lamia sẽ nghiêng người né tránh, bởi trước giờ cả hai luôn đánh theo kiểu "ăn miếng trả miếng".

Cả hai đều thuộc trường phái tốc độ, đánh cả buổi sáng có khi chẳng chạm được vào vạt áo nhau, báo hại Valder toàn phải trút giận lên tường thành.

—— Vậy mà lần này nàng lại chọn đỡ đòn trực diện?

Định thần nhìn kỹ, Valder thấy trận pháp dịch chuyển nhỏ kia vẫn đang trong trạng thái khởi động.

Loại dịch chuyển "mì ăn liền" này nếu không tự mình điều khiển thì phải tốn thời gian định vị tọa độ. Không khéo vừa dịch chuyển xong lại thấy đang rơi tự do từ độ cao trăm mét xuống nát bét thì còn gì là đời.

Vậy là... nàng đang bảo vệ tên tạp binh kia? Gã ma vật vô tri ấy có bí mật gì mà khiến đích thân Ma Vương phải ra mặt?

Valder lập tức đổi chiến thuật: từ tiêu diệt sang bắt sống.

Nhưng vì có Lamia cản đường, độ khó đã tăng lên gấp bội, anh buộc phải nghiêm túc đối đãi.

Thấy trận pháp dưới chân con ma vật sắp hoàn tất, Valder cũng sốt ruột, lực đạo trên tay tăng lên.

Mục tiêu rất đơn giản: cắt đứt trận pháp, đánh bật Lamia ra để tóm gọn con mồi.

Không bắt sống được thì cũng phải lấy được mẫu vật về nghiên cứu.

【Tên Bạch Kỵ Sĩ này điên rồi à? Mục tiêu của hắn không phải ta, mà là con ma vật ta đang bảo vệ. Sao hắn lại ra tay tàn độc với một đứa ma vật cấp thấp đang phát điên thế chứ? Rốt cuộc nó làm sao tới được địa giới của loài người trong bộ dạng điên dại thế kia... Phải mau đưa nó về Lâu đài chữa trị thôi.】

“...?”

Ơ?

Khi Lamia nhất quyết không lùi nửa bước để che chắn cho con ma vật kia, tiếng lòng của nàng cũng truyền vào não bộ Valder.

Sự nghi ngờ trong lòng nàng hoàn toàn khác xa dự đoán của anh. Không phải vì nó quan trọng hay đặc biệt, mà là vì nó "bị bệnh" nên nàng muốn đưa nó về Lâu đài chữa trị?

Cách hành xử kỳ quặc này khiến Valder sững sờ, đợt tấn công tiếp theo cũng khựng lại giữa chừng.

Tại sao?

Chẳng phải nàng là Ma Vương sao?

Mấy con tốt thí hạ đẳng yếu nhớt này, chết thì thôi chứ?

Sao lại phải mạo hiểm xuất hiện trước mặt mình chỉ vì một tên lính quèn?

Ban đầu Valder dùng Đọc Tâm Thuật là để bắt bài chiêu thức của Ma Vương, giúp mình chiếm thế thượng phong.

Thế nhưng bây giờ, thuật này không những không giúp anh tạo ra đột phá, mà còn khiến anh chần chừ vì những suy nghĩ quá đỗi... nhân từ của nàng.

Chính khoảnh khắc chần chừ đó, trận pháp dịch chuyển đã hoàn tất. Ánh tím lóe lên, con ma vật biến mất, trên sân chỉ còn lại hai người: Bạch Kỵ Sĩ và Hắc Ma Vương.

Không còn gánh nặng sau lưng, Ma Vương lập tức chuyển từ thủ sang công.

Nàng vung tay, thanh đại kiếm đen kịt hiện hình.

Valder từng nếm mùi thanh kiếm đó rồi, nhớ lại lần bị nó đập bay, lưng anh vẫn còn ê ẩm.

【Đau chết đi được... Nãy vướng víu nên ta nhịn, giờ nó đi rồi... Bạch Kỵ Sĩ... Valder! Mày tới số với bà!!】

Nàng gọi Bạch Kỵ Sĩ thì không sao, nhưng khi cái tên "Valder" được hét lên trong lòng nàng, Valder bất giác nuốt nước bọt. Gọi "Bạch Kỵ Sĩ" là đánh nhau vì công việc, còn gọi thẳng tên "Valder" thế này... sao nghe cứ như vợ chồng đóng cửa bảo nhau ấy nhỉ ——?

Nhưng mà... đánh không? Đánh...

À mà khoan! Không được đánh ở đây!

Bình thường khu vực chiến đấu của bọn họ là trước cổng Lâu đài Ma Vương, Valder không cần phải kiêng dè gì.

Nhưng đây là khu dân cư vương thành, nếu thật sự động thủ, dân chúng trong phạm vi trăm mét đi đời nhà ma hết...!

Không được, tuyệt đối không được!

Đây không phải là hèn nhát.

Mang danh Bạch Kỵ Sĩ, anh phải bảo vệ bình dân chứ không phải biến họ thành rơm rác trong ngọn lửa chiến tranh...!

Có cách rồi... chuồn thôi.

Về nhà! Phải té gấp!

Nếu người đứng đây là Lamia, thấy mình về nhà chắc chắn nàng cũng sẽ vội vàng quay về để che giấu thân phận. Chỉ cần mình quay lưng đi, nàng sẽ không lãng phí thời gian ở đây đâu!

Thế là, trong cuộc đối đầu với Hắc Ma Vương, lần đầu tiên Bạch Kỵ Sĩ chọn cách "bỏ của chạy lấy người".

Anh có thể đánh, nhưng không thể đánh ở đây.

Thắng mà để dân thường chịu vạ lây thì thắng làm gì.

Sau này còn nhiều cơ hội, quân tử trả thù mười năm chưa muộn!

Valder hít một hơi thật sâu, ngay khoảnh khắc Lamia vừa sượt qua người, anh nén cơn đau từ những cú va chạm trước đó, lộn ngược một vòng đáp lên mái nhà rồi phóng đi.

Anh vờ chạy sang hướng khác, lợi dụng sự thông thuộc địa hình ngõ ngách vương thành để cắt đuôi Lamia, chứ chạy thẳng về nhà là lộ tẩy ngay.

Anh tính toán rằng Lamia chắc chắn sẽ hiểu anh không muốn xung đột trực diện nên tạm thời rút lui.

Khi mất dấu, nàng nhất định sẽ về nhà trước một bước để giữ cái vỏ bọc người vợ đó.

Để Lamia có đủ thời gian, Valder còn tạt qua một góc phố nghỉ ngơi một chút.

Đợi đến khi cảm thấy hòm hòm rồi, chắc mẩm Lamia đã yên vị, anh mới mò về dinh thự, lẻn vào từ sân sau rồi leo cửa sổ vào phòng như mọi khi.

Vào phòng nhìn qua, quả nhiên Lamia đã nằm trên giường.

Kế hoạch trót lọt.

Nhưng mà...

【Hà... Tên Bạch Kỵ Sĩ đó, không ngờ lại co giò chạy mất dép, không dám đánh trực diện với bản vương sao?】

【Dù bản vương đã rời khỏi Lâu đài, sức mạnh từ Tháp có giảm đi, nhưng vẫn dư sức làm gỏi hắn.】

【Nhưng chắc hắn cũng không định đánh sống chết. Lúc nãy giao chiến, rõ ràng hắn có nương tay, chắc sợ ảnh hưởng đến dân cư... Nhưng dám bỏ chạy giữa chừng như thế! Tức chết quá đi mất...!!】

Valder hơi sững lại. Không ngờ Lamia cũng nhìn ra nỗi lo của anh.

Nhưng nghĩ lại, vì nàng có thể bảo vệ một con ma vật cấp thấp, biết đâu cái tâm thế "bảo vệ" người khác này của hai người lại thực sự có cùng tần số?

Nhưng mà... Ma tộc đi bảo vệ kẻ yếu?

Nghe sai sai thế nào ấy nhỉ.

Tuy vậy, hành động đó của nàng khiến anh, dù là kẻ địch, vẫn có chút nể trọng.

【 Hừ... Chạy trời không khỏi nắng, cuối cùng cũng phải vác xác về nhà chứ gì? Thế thì vẫn nằm trong lòng bàn tay ta thôi! Cứ đợi đấy... mày chết với bà!】

“...”

Nghe đến đây, sống lưng Valder lạnh toát.

Đợi... đợi cái gì?

Nàng định làm gì, bóp cổ mình lúc ngủ à?

Nhưng giờ phóng lao thì phải theo lao, nếu không nhanh chóng nằm xuống giả vờ như không có chuyện gì, có khi anh sẽ bị lộ chuyện đã biết thân phận Ma Vương của nàng.

Valder lấy hết can đảm, đem tấm thân phàm trần này nằm xuống cạnh Ma Vương!

“—— Úi chà?!”

Ngay giây tiếp theo, chưa kịp đặt lưng cho ấm chỗ, Lamia đã xoay người tung một cước.

Uỵch!

Valder bay vèo xuống đất, lưng đập mạnh xuống sàn.

Ặc... cái lưng già của tôi...! 

“Ơ kìa, chồng yêu?”

Nghe tiếng kêu thảm thiết của Valder, Lamia vội vàng ngồi dậy, bật chiếc đèn ngủ đầu giường, nhìn rõ bộ dạng thảm thương của anh đang nằm dưới đất rên rỉ xoa lưng.

“Ái chà, tự nhiên thấy có người mò lên giường, em cứ tưởng trộm, hóa ra là chồng-yêu-đấy-à~”

Chữ "đấy" được rít qua kẽ răng nghe rợn cả người, khiến Valder nổi hết da gà.

Trong mắt Valder lúc này, Lamia mới thực sự hiện nguyên hình là một Ma Vương đội lốt thiếu nữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Do Hako hiện chưa (hoặc rồi nhưng mình không biết) hỗ trợ emoji, trans sẽ đăng tạm bản full lên gg drive. Link sẽ để ở ngoài.