Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 13: Đang dỗi, hôm nay không yêu nữa! Để mai rồi yêu!

Chương 13: Đang dỗi, hôm nay không yêu nữa! Để mai rồi yêu!

“Chồng yêu à, tự dưng anh lăn ra nằm cạnh làm em giật cả mình, cứ tưởng kẻ gian nào lẻn vào cơ đấy. Thế nào rồi, không sao chứ? Có bị ngã đau ở đâu không?”

Thấy vẻ mặt nhăn nhó vì đau của Valder, Lamia vội vàng che miệng, diễn nét kinh ngạc giả trân hết mức có thể.

Tuy miệng thì thốt ra những lời quan tâm ngọt xớt, nhưng trong lòng cô ả lại đang cười thầm đầy đắc ý:

【Ha! Đáng đời chưa! Cho chừa cái tội đánh ta đau điếng! Lẽ ra ta nên trói phắt ngươi lên giường mới đúng! Rồi chà đạp không thương tiếc! Dùng bí thuật mà Đại Mị Ma dạy để vắt kiệt sạch sành sanh ma lực của ngươi! Sau đó, nhân lúc ngươi yếu ớt vì mất hết sức mạnh, ta sẽ chăm sóc ngươi mỗi ngày, khiến ngươi dần dần không thể sống thiếu ta được! Hừ! Bạch Kỵ Sĩ! Ngươi tiêu đời rồi!】

“…”

…Hả… cái gì cơ?

Cái cô này… cô ta đang lảm nhảm cái quái gì thế?

Kế hoạch thâm độc của Ma Vương khiến Valder không khỏi rùng mình ớn lạnh. Anh vẫn đang ngồi bệt dưới đất ôm cái lưng đau, cố não bộ để phân tích mục đích thật sự mà Lamia vừa vô tình tiết lộ qua tiếng lòng.

Nhưng mà—khoảnh khắc này là sao?

Cô ta đang diễn đến đoạn nào vậy?

Chẳng lẽ độ tà ác của Ma Vương đã đạt đến cảnh giới mà người thường không thể nào hiểu nổi rồi sao?!

Trong định kiến của Valder, Ma Vương Lamia chắc chắn phải là một kẻ tàn bạo khát máu.

Dù sao ả cũng là vua của đám quỷ dữ, mà kẻ đứng đầu cái chủng tộc đó thì hẳn nhiên là hiện thân của mọi điều ác.

Trước khi anh sinh ra, nhân loại đã chiến đấu với Ma tộc ròng rã hai ba trăm năm. Mối thâm thù giữa hai giống loài đã ăn sâu vào xương tủy. Kỵ sĩ là phải trừ ma, tư tưởng đó đã khắc sâu vào tâm trí mỗi người.

Chẳng ai tự nhận mình thuộc phe ác cả.

Đã là kỵ sĩ thì đại diện cho chính nghĩa, còn đám Ma tộc đối đầu đương nhiên là tà ác.

Vì vậy, chẳng ai tin nổi Ma Vương lại có lòng tốt.

Dù hành động che chở cho đám ác ma cấp thấp lúc nãy của cô ta có làm anh hơi khựng lại, cảm nhận được chút hơi ấm của sự "bảo vệ", nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ công nhận sự tồn tại của ả, hay dễ dàng thay đổi thái độ thù địch với lũ quỷ.

“Không sao… anh vẫn ổn.”

Dù trong đầu đang rối như tơ vò, Valder vẫn xoa xoa cái lưng ê ẩm, định bụng đứng dậy quay lại giường.

Nhưng giây tiếp theo, Lamia đã ném thứ gì đó về phía anh.

Tốc độ rất nhanh, cộng thêm bóng tối mịt mờ khiến vật thể chỉ còn là một vệt đen vút qua.

Theo bản năng chiến đấu, Valder đưa tay đỡ, nhanh chóng chuyển sang tư thế quỳ một gối phòng thủ. Nếu đó thực sự là ám khí hay đòn tấn công, anh sẽ lập tức phản đòn ngay.

Tuy nhiên, một tiếng “pụp” vang lên, vật thể mềm xèo chẳng chút sát khí đập trúng cánh tay anh.

Anh cúi đầu nhìn.

Thứ này trông quen quá, chẳng phải cái gối của mình sao?

Dù trước đây Valder quen ngủ một mình, nhưng chiếc giường đôi vẫn luôn có hai cái gối.

Về nhà là để thư giãn, dù là siêu anh hùng thì khi ngủ cũng có thói quen gối một cái, ôm một cái cho sướng.

Lần này Lamia đến, cô ả đã chiếm luôn cái gối ôm của anh.

Cũng may lúc nãy Valder ngủ hơi căng thẳng, nếu không biết đâu lúc trở mình, anh đã ôm chầm lấy cô rồi.

Và hiện giờ, Lamia lại ném trả cái gối đó cho anh.

“…Đây là…?”

“Gối của anh đấy.”

Lamia ngoài mặt vẫn cười tươi rói, nhưng tiếng lòng thì hoàn toàn trái ngược:

“Chồng yêu ơi, lưng và eo anh chắc là ngã đau lắm nhỉ? Đã đau thế thì đừng cử động lung tung, cứ nằm yên dưới đất ngủ cho khỏe nhé?”

【Tên Bạch Kỵ Sĩ đáng ghét, đánh ta đến giờ lưng vẫn còn đau ê ẩm đây này. Thường thì mấy kẻ yếu thế này phải bị lôi ra khóa cổ khóa tay vào giá hành hình rồi bắt chổng mông cả đêm, nhưng ở đây không có đạo cụ nên là hời cho ngươi lắm rồi đấy. Ngươi cứ việc ngủ trên sàn nhà vừa cứng vừa lạnh đi!】

“…Hả? Đó chẳng phải giường của anh sao…?”

“Thì em nghĩ cho anh thôi mà. Chồng yêu ngủ ngon nhé~”

【Hừ… đồ đáng ghét, cứ chờ đó mà bị ta yêu đến mức không dứt ra được đi. Nhưng hôm nay ta đang dỗi, hôm nay không yêu nữa! Để mai rồi yêu!】

“…”

Lamia và tiếng lòng của cô ta kẻ tung người hứng, khiến Valder đứng hình tại chỗ.

Khi anh kịp hoàn hồn, Lamia đã nằm xuống, còn cố tình quay lưng về phía anh, kéo tấm chăn mỏng trùm kín đầu như con sâu đo giận dỗi, xem chừng không định đoái hoài gì đến anh nữa.

“…”

Đây là… dỗi thật rồi sao?

Gì cơ? Mình… mình có nên dỗ cô ta không nhỉ?

“Cái đó… Lamia—?”

“Không nghe thấy gì hết!”

Thử gọi tên cô ta một tiếng, nhưng cơn giận của cô ả đã tỏa ra nồng nặc đến mức Valder phải nuốt ngược những lời định nói vào trong.

“…”

Anh ngồi bệt trên sàn nhà lạnh lẽo, ánh trăng nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt ngẩn ngơ, bỗng chốc chẳng biết mình nên làm cái gì tiếp theo.

Cộc cộc.

Đang lúc ngẩn tò te, tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, sau đó là giọng hỏi nhỏ của nữ hầu trực đêm:

“Thưa ngài, tôi nghe thấy tiếng động trong phòng, có chuyện gì không ạ? Có cần tôi giúp gì không?”

Valder giật mình quay phắt lại. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh là: “Vợ tôi dỗi nên đạp tôi xuống đất rồi bắt tôi ngủ sàn.”

Nhưng mà… cái chuyện mất mặt này nói ra kiểu gì đây?

Bạch Kỵ Sĩ cãi nhau với Ma Vương rồi bị 'nóc nhà' ép ngủ đất?

Mấy cụm từ này ghép lại nghe có lọt tai chút nào không?

“Không, không có gì… bọn ta vừa dọn dẹp chút đồ thôi, đừng lo.”

Suy đi tính lại, Valder đành nói dối cho qua chuyện, nếu không người ta lại bắt đầu đồn đại xem ai là kẻ bạo hành gia đình trước mất.

“Vậy thì tốt quá, chúc ngài nghỉ ngơi tốt ạ.”

“Ừ, được rồi.”

Tiếng bước chân ngoài cửa xa dần, Valder quay lại nhìn cái "kén chăn" trên giường.

Anh vẫn nghe thấy tiếng lòng lí nhí của Lamia vẫn đang lẩm bẩm rủa xả mình.

Oán khí nặng thật đấy… Đây rõ ràng là phòng của mình mà.

Valder cũng lầm bầm trong bụng, nhưng tay chân thì vẫn ngoan ngoãn vỗ vỗ cái gối rồi nằm xuống sàn.

…Nhưng mà, mắc mớ gì mình phải nghe lời cô ta chứ? Kể cả mình có dùng sức mạnh leo lại lên giường rồi đá cô ta xuống thì cũng có sao đâu, cô ả chắc chắn không dám lộ thân phận trước mặt mình.

…Ừm…

Thôi kệ đi.

Coi như là nhường nhịn phụ nữ vậy.

***

“—Tóm lại, đầu đuôi câu chuyện là như thế ạ.”

Ngày hôm sau, tại một mật thất kín đáo trong Giáo hội, Valder thuật lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra đêm qua.

“Nói cách khác, cô vợ mới cưới của con chính là Hắc Ma Vương?”

Người ngồi đối diện Valder là cựu Giáo hoàng, đồng thời cũng là “ông nội” trên danh nghĩa của anh.

Năm xưa, chính ông lão này đã chuộc Valder về, nếu không chắc anh đã phải bóc lịch vài năm vì tội đánh lộn liên miên rồi.

Hồi nhỏ Valder rất giỏi đánh đấm, vì mồ côi không tiền bạc nên đi làm tay chân cho mấy ông trùm xã hội đen. Do chưa thành niên nên sau khi đánh nhau anh thường được thả, cho đến một lần bị tóm vì thói ngựa quen đường cũ.

Đám đàn em của ông trùm có hàng ngàn đứa, không thiếu một thằng nhóc như anh nên họ bỏ mặc anh rũ xương trong trại tạm giam.

Mãi cho đến khi vị Giáo hoàng này nhìn trúng thiên phú chiến đấu hơn người của anh mới bỏ tiền bảo lãnh, dạy dỗ anh những giá trị đạo đức, rèn giũa anh thành thanh kiếm bảo vệ kẻ yếu, và đặt cho anh cái tên “Valder Nalte” – theo cổ ngữ có nghĩa là “Bạch Kỵ Sĩ”.

“Vâng, đúng là vậy thưa ông—con xin lỗi vì đã kết hôn mà không báo trước, nhưng tình thế quá đột ngột và rắc rối. Con sợ nếu không đồng ý, cô ta sẽ quậy tung lên phá hoại cuộc sống của dân lành, nên con đành nhắm mắt đưa chân thôi.”

Giờ đây, người duy nhất Valder có thể trút bầu tâm sự là ông nội. Bởi chỉ có ông biết anh là Bạch Kỵ Sĩ, và ông cũng là cấp trên tối cao của anh. Vị trí Trợ lý Đoàn trưởng kia chỉ là cái vỏ bọc công chức, còn thực tế với tư cách là Bạch Kỵ Sĩ, anh chỉ nghe lệnh của riêng ông.

“Ừm…”

Vốn dĩ mắt ông lão đã nhỏ, giờ lại thêm tuổi già sức yếu nên mí mắt càng sụp xuống. Nghỉ hưu đã lâu nên trông ông rất thong dong, đôi mắt lúc nào cũng híp lại như một cụ già hiền từ hay ngồi phơi nắng đầu ngõ.

“Con bé chỉ muốn con làm chồng nó thôi sao?”

“Có vẻ là vậy ạ. Con nghe được tiếng lòng của cô ta, cô ta cứ luôn miệng lải nhải về việc làm vợ con, rồi còn gì mà… khiến con trở thành một 'người chồng hạnh phúc' nữa—con nghĩ có khi nào cô ta đang dùng đòn tâm lý, định dùng cách này để làm lung lay ý chí của con, thậm chí là làm mài mòn sự thù địch của con đối với Ma tộc không?”

Khi nhắc đến cụm từ “người chồng hạnh phúc”, giọng Valder nhỏ hẳn đi. Một thoáng xấu hổ khiến vành tai anh đỏ ửng lên, sau đó anh phải cố tình nói to những lời tiếp theo để lấp liếm sự ngượng ngùng.

“Có thể lắm chứ. Dù sao con người chỉ sống được vài chục đến một trăm năm, còn Ma tộc có tuổi thọ tới mấy trăm năm. Làm suy yếu ý chí chiến đấu của con đúng là nước đi có lợi cho chúng.”

Dù đây chỉ là suy đoán của Valder vì không tài nào hiểu nổi cái não trạng của Lamia, thậm chí chính anh còn thấy nó hơi vô lý, nhưng ông nội vẫn gật đầu tán thành.

“Ông cứ yên tâm, ý chí của con cứng hơn đá, không dễ bị lung lay đâu. Với bản lĩnh này, con chắc chắn sẽ kháng cự được mọi mưu hèn kế bẩn của Ma Vương.”

Dù không biết thực hư ra sao, nhưng ít nhất cũng phải lên dây cót tinh thần cho bản thân và ông nội yên tâm đã.

“Ta đương nhiên tin con, Valder. Con là một đứa trẻ ngoan, bao nhiêu năm qua nhân loại hiếm có ai sở hữu thiên phú xuất chúng như con.”

Ông lão cười khà khà, vừa nhắc đến tài năng của thằng cháu là đôi mắt lại híp tịt vào. Có vẻ sự mạnh mẽ của Valder chính là niềm tự hào lớn nhất đời ông.

“Vậy thưa ông, con nên làm gì tiếp theo? Tìm cơ hội giết quách cô ta đi ạ? Nhưng con không chắc cô ta có sơ hở gì trong cái lớp ngụy trang hoàn hảo đó không…”

“Không, Valder, cứ tương kế tựu kế là được.”

Trước ý định sát phạt của Valder, lần này ông nội lại lắc đầu bác bỏ.

“Tương kế tựu kế ạ?”

“Phải. Ma Vương đó—là Lamia đúng không? Nếu ả muốn con trở thành 'người chồng hạnh phúc' để làm mòn ý chí của con, vậy tại sao chúng ta không phối hợp diễn kịch với ả một chút nhỉ?”

“Cái gì cơ ạ?”

Valder ngẩn người, suýt chút nữa thì bật ngửa khỏi ghế.

“Nhưng mà—”

“Con nghe ta nói hết đã.” Ông lão xua tay, ra hiệu cho Valder bình tĩnh. “Ý ta là, gậy ông đập lưng ông. Phương pháp cô ta dùng, tại sao chúng ta không dùng ngược lại với cô ta?”

“…?”

Valder chớp mắt liên hồi, há hốc mồm định nói gì đó rồi lại thôi:

“Ý ông là…”

“Ý ta là, nếu ả muốn con trở thành người chồng hạnh phúc nhất để triệt tiêu sự thù địch, vậy thì chúng ta cũng chơi bài ngửa—con hãy khiến cô ta trở thành người vợ hạnh phúc nhất. Chẳng phải đó là cách tốt nhất để thu phục một Ma Vương sao?”

“…Hả? ”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!