Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 15 Nắm chặt tay anh nào

15 Nắm chặt tay anh nào

Cái Kỵ sĩ đoàn quanh năm suốt tháng chỉ biết cắm đầu vào luyện tập này đúng là thừa năng lượng thật.

Đại đoàn trưởng Geoffrey đã ngoài ba mươi, sắp sửa bước sang đầu bốn tới nơi rồi, vậy mà lúc ở cạnh Phó đoàn trưởng và Valder vẫn đùa nghịch hăng say như đám trẻ con.

"Được rồi Valen, thôi nào, ha ha, đủ rồi đấy. Chú nhìn cái bộ dạng 'gà mẹ' của cậu ta kìa, ái chà, giữ vợ kỹ thật đấy nha."

Geoffrey cười lớn, xua tay bảo Phó đoàn trưởng dừng lại.

Có thể thấy quan hệ giữa ba người họ rất tốt, kiểu đùa giỡn này chắc là chuyện cơm bữa rồi.

Dù gương mặt Valder trông có vẻ khổ sở, nhưng ý cười vẫn hiện rõ nơi khóe mắt.

"Thiên vị quá đấy! Rõ ràng vừa nãy ai cũng có phần, sao đến lượt tụi em lại trắng tay thế này? Nào, khai thật đi anh Valder, có phải ở nhà anh nói xấu tụi em với chị dâu không?"

Dù Phó đoàn trưởng Valen là hậu bối, kém Valder đến tận năm tuổi, nhưng quan hệ giữa cả hai không hề gò bó kiểu cấp trên cấp dưới. Valen thậm chí còn huých cùi chỏ vào tay Valder hai cái, đùa giỡn cực kỳ tự nhiên.

"Làm gì có... dĩ nhiên là không rồi. Anh cũng chẳng ngờ Lamia lại đến tận Kỵ sĩ đoàn đấy chứ."

Valder nở nụ cười hối lỗi. Dù mắt đang nhìn Valen nhưng tâm trí anh lại dồn hết lên người Lamia, căng tai lắng nghe tiếng lòng của cô để xem rốt cuộc cô đến đây làm gì.

Vợ của Trợ lý Đoàn trưởng... cái mác này quá mức tiện lợi.

Chỉ cần có lớp vỏ bọc ấy, cô ta có thể lấy lý do tìm chồng để đường hoàng đến Kỵ sĩ đoàn bất cứ lúc nào.

Thậm chí chỉ cần giở chút thủ đoạn, cô ta hoàn toàn có thể đột nhập vào những khu vực cơ mật.

【Cuối cùng cũng vào được rồi... Phù, xem ra cũng ổn áp phết. Mấy món bánh cuộn việt quất mình chuẩn bị đúng là hợp khẩu vị đám nhân loại. Tặng quà ra mắt là bước đầu tiên để lấy lòng, cứ dùng cách hối lộ đơn giản này để làm thân với đám kỵ sĩ xem sao.】

Quá xảo quyệt, Hắc Ma Vương! Cô ta dám dùng cả đống đồ ngọt để mua chuộc lòng người... Lại dùng phương thức này để ngang nhiên tiến vào Kỵ sĩ đoàn sao?

Sau đó thì sao? Cô định làm gì tiếp theo?

Cô định triển khai kế hoạch tà ác thế nào đây?

Đánh chiếm Kỵ sĩ đoàn?

Hay là —

【Hì hì! Đồng nghiệp của Valder chắc chắn sẽ thấy anh ấy cưới được một cô vợ tuyệt vời cho mà xem. Lilith từng bảo, đàn ông nhân loại rất coi trọng chuyện vợ mình có dịu dàng hiền thục hay không. Mình ưu tú thế này, chắc chắn sẽ khiến anh ấy nở mày nở mặt. Nào, mau ngưỡng mộ chồng ta đi, vì anh ấy có được ta — một người vợ xuất sắc thế này cơ mà!】

"..."

... Cái gì cơ?

Lại là cái kiểu tư duy rẽ ngang kỳ quặc gì thế này?

Valder chợt nhận ra, hình như lần nào suy đoán của mình cũng trật lất.

Anh luôn đinh ninh Lamia sẽ có âm mưu tà ác gì đó, nhưng kết quả lúc nào cũng... quay ngoắt 180 độ.

Sao cứ có cảm giác mình đang "lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử" thế nhỉ?

Rõ ràng mình mới là phe chính nghĩa mà đúng không?

Với lại... hừ — ai mà thèm ngưỡng mộ cái chuyện này chứ.

"Valder, bình thường thấy chú cứ lầm lì ít nói, không ngờ tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Số chú đỏ thật đấy, cưới được cô vợ tuyệt vời thế này!"

"... Dạ... hả?"

Geoffrey vừa cười sảng khoái vừa vỗ vai Valder như một người anh lớn, không ngớt lời khen ngợi anh có vợ hiền.

Nghe câu này, Valder ngẩn tò te.

Là một thanh niên theo chủ nghĩa độc thân, anh vẫn chưa hiểu thế nào là cưới được vợ tốt, hay nói toạc ra là anh còn chẳng biết ý nghĩa của việc kết hôn là gì.

Cuộc hôn nhân bị ép buộc bởi tình thế này chỉ khiến anh thấy áp lực ngập đầu, đào đâu ra cái gọi là "may mắn" chứ.

【Hừ hừ~ Thấy chưa~ Ta đã bảo rồi, đích thân Bản vương ra tay thì sao mà không hạ gục được họ chứ!】

Ngược lại là Lamia, cô nàng nghe xong thì khoái chí lắm, thầm đắc ý trong lòng, thậm chí còn tự tâng bốc bản thân một phen.

Cô đến Kỵ sĩ đoàn một chuyến, xem ra là để tự thỏa mãn cái tôi của mình thì đúng hơn...

Dù anh có thể hiểu được cảm giác sướng rơn khi được người khác công nhận, nhưng mà... chuyện này có phải hơi sai sai không?

"Thôi, đừng để cô Lamia đứng mãi ở đây. Khó khăn lắm cô ấy mới đến Kỵ sĩ đoàn một chuyến, Valder, chú dẫn vợ đi tham quan một vòng đi. Việc hôm nay để tôi với Valen lo, vợ chồng son thì phải dành thời gian cho nhau chứ."

Geoffrey dù sao cũng là người đàn ông của gia đình, con cái đề huề nên tính tình rất phóng khoáng. Ở cái tuổi trung niên này, khi đã có một tổ ấm yên bề gia thất, ông lại càng thích vun vén cho lớp trẻ, thích nhìn tụi nhỏ yêu đương để tìm lại dư vị thanh xuân.

"A — không, em có thể tiếp tục làm việ—"

Nghe bảo phải dẫn cái cô Ma Vương này đi quanh Kỵ sĩ đoàn, Valder theo bản năng định từ chối ngay lập tức.

Để Ma Vương đi dạo trong Kỵ sĩ đoàn? Chuyện quái gì thế này... Lỡ mà lộ chút cơ mật nào thì chẳng phải toang sao?

Nhưng lời vừa ra đến miệng được một nửa, Valder chợt khựng lại, nuốt nửa câu còn lại vào trong.

Không... không đúng, đây chính là một cơ hội.

Ma Vương đến Kỵ sĩ đoàn chắc chắn phải có mưu đồ. Những suy nghĩ ngây thơ vừa rồi có khi chỉ là bề nổi.

Cô ta không thể vô duyên vô cớ mà mò tới đây được.

Chi bằng mình dẫn cô ta đi, quyền chủ động sẽ thuộc về mình.

Mình có thể kiểm soát lộ trình để tránh lộ bí mật, vừa dùng mấy thứ vô thưởng vô phạt để nhử ra mưu đồ thực sự.

Phải, đây là cơ hội, mình phải nắm bắt lấy!

Nghĩ vậy, Valder im lặng không từ chối nữa.

Geoffrey lại tưởng Valder chỉ đang khách sáo, bèn cười xòa rồi lôi cổ tên Valen đang định hóng hớt quay về tòa nhà chính.

"..."

Sau khi hai người kia đi khuất, Valder quay sang nhìn Lamia.

Vì Lamia thấp hơn anh hẳn một cái đầu, nên chỉ cần liếc mắt là anh có thể bao quát mọi cử động và biểu cảm của cô.

Cô nàng đang vẫy tay chào tạm biệt đầy thân thiện, gương mặt rạng rỡ nụ cười dịu dàng.

Chiếc giỏ rỗng trên tay vẫn thoang thoảng hương việt quất dưới lớp vải phủ.

Hôm nay Lamia ăn mặc khá đáng yêu, hoàn toàn khác với lúc gặp nhau hôm qua. Không phải bộ lễ phục gợi cảm mà là một chiếc váy dài phong cách tối giản, trang sức cũng tiết chế, trông cực kỳ đoan trang và đúng mực.

Nhưng cứ nghĩ lại mấy chuyện đã qua, Valder lại thấy cạn lời.

Sáng hôm qua mới quen, trưa kết hôn, chiều vác nhau về nhà, tối đánh nhau một trận tơi bời rồi bị đạp xuống giường. Sáng nay định đình chiến để quay về cuộc sống thường nhật thì lại gặp ngay Lamia, mà cô ta chỉ tốn một túi bánh ngọt đã thu phục được lòng người...

Haiz... Có biết tôi đã phải cày cuốc bao lâu ở đây không hả... thế mà cuối cùng vẫn chỉ là một chân chạy vặt văn phòng.

Thân phận trợ lý của Valder đúng nghĩa là một nhân viên bàn giấy.

Dù ở dạng Bạch Kỵ Sĩ, anh sở hữu sức mạnh chiến đấu kinh hồn có thể đánh ngang ngửa Ma Vương, nhưng tại Kỵ sĩ đoàn, công việc chính của anh là vật lộn với đống văn bản, mấy việc xông pha trận mạc không đến lượt anh lo.

Dĩ nhiên, đây chỉ là lớp ngụy trang.

Bình thường anh là kẻ suốt ngày đi tìm người ta để xin chữ ký, đến lúc bị công việc hành cho phát điên, anh sẽ khoác bộ giáp Bạch Kỵ Sĩ lên, chạy tới cổng Lâu đài Ma Vương đập vài bức tường thành xả stress.

Nhưng có lẽ từ giờ chẳng cần đi đập tường nữa.

Bởi vì cái thứ còn quan trọng hơn cả tường thành Lâu đài Ma Vương đã lù lù xuất hiện ngay tại đây rồi.

Suy đi tính lại, Valder hạ quyết tâm.

Anh vẫn nhớ lời ông nội dặn: Thay vì để Lamia tha hóa mình, chi bằng hãy tương kế tựu kế. Vừa chống lại sự ảnh hưởng của cô ta, vừa khiến cô ta nới lỏng cảnh giác.

Chờ đến khi thời cơ chín muồi, lúc cô ta hoàn toàn buông lơi phòng bị, sẽ cho cô ta một đòn dứt điểm.

Cái kiểu "tương kế tựu kế" trong đầu Valder nghe chừng bạo lực hơn nhiều so với ý của ông nội, nhưng về cơ bản, bước đầu tiên vẫn không thay đổi.

Thế là, Valder hít một hơi thật sâu.

Sau khi xác nhận hai vị đoàn trưởng đã đi xa, không thể nhìn thấy hay nghe thấy gì nữa, anh đón lấy chiếc giỏ trên tay Lamia, rồi bất ngờ bao trọn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô bằng bàn tay đầy vết chai sạn.

Lamia giật mình thon thót, tròn mắt nhìn Valder.

Đập vào mắt cô lúc này là nụ cười mà cô chưa từng thấy ở kẻ thù truyền kiếp — nụ cười thương hiệu của Bạch Kỵ Sĩ.

"Được rồi, đã mất công đến đây, để anh đưa em đi tham quan một vòng nhé?"

Anh mỉm cười, kéo Lamia lại sát bên mình.

Nụ cười trên môi anh là kiểu cười chuyên nghiệp đã được tôi luyện suốt bao năm tiếp dân, thứ vũ khí vẫn được mệnh danh là "biểu cảm thân thiện dễ đi vào lòng người nhất".

"Đi thôi bà xã, nắm chặt tay anh nào, kẻo lại lạc bây giờ."

Vì tương lai của nhân loại, đại anh hùng Bạch Kỵ Sĩ của chúng ta quả thực đã phải hy sinh quá nhiều rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!