Chương 14: Ta không biết, cả đời ta có kết hôn đâu
...
Valder chìm sâu vào suy tư.
Anh ngẫm về tình cảnh hiện tại, về lời khuyên của ông nội, và tự hỏi vào cái thuở hồng hoang vũ trụ, ma xui quỷ khiến thế nào mà vụ nổ Big Bang lại văng ra cái của nợ như Lamia cơ chứ.
Để cô ta trở thành người vợ hạnh phúc nhất... ư?
Nực cười, cớ gì chứ? Đêm qua cô ta bắt mình ngủ dưới sàn mà! Đó là giường của mình cơ mà!
Đến giờ lưng mình vẫn còn đau ê ẩm đây này.
Ma Vương làm thế này thì có được tính là tai nạn lao động để xin bồi thường không nhỉ!
Rồi sau này lỡ đẻ tận bảy tám mươi đứa con thì chi phí nuôi dạy ai lo, lúc đi học có được tuyển thẳng vào Học viện Hoàng gia không nữa...!
Nhưng đó cũng chỉ là những lời càm ràm thầm kín trong lòng. Có lẽ vì phải nằm sàn cả đêm nên anh mới bực dọc như vậy.
Đó rõ ràng là giường của anh, vậy mà Lamia lại ngang nhiên "chiếm tổ", nhất quyết đòi ngủ ở đó, rồi còn thẳng chân đá văng anh xuống đất.
“... Nhưng mà, à thì... không, thưa ông, cháu... cháu nên làm gì bây giờ...?”
Cân nhắc kỹ lại thì... chắc ông nội có tính toán riêng của mình.
Hơn nữa, kế hoạch này không phải là vô lý. Nếu Ma Vương đã chọn cách này, chứng tỏ về mặt lý thuyết nó chắc chắn phải hiệu quả.
Tất nhiên là ngoại trừ anh! Vì anh là một Bạch Kỵ Sĩ có ý chí sắt đá, không đời nào bị cái gọi là "vị ngọt tình yêu" mê hoặc!
“Ta không biết.”
“...”
Câu trả lời của ông nội khiến đôi lông mày của Valder nhíu chặt, xoắn tít lại vào nhau đầy đau khổ.
“Ông... không biết sao ạ?”
“Ha ha, đúng vậy, ta không rõ, cũng chẳng biết nữa. Cả đời này ta đâu có kết hôn, ta đã hiến dâng tất cả cho sự nghiệp của Giáo hội rồi. Làm sao ta biết cách để khiến vợ của cháu trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất được?”
Khi nói câu đó, ông nội nở một nụ cười thản nhiên của bậc tiền bối. Trông ông cực kỳ khoáng đạt, chẳng mảy may bận lòng về sự cô độc suốt cả đời mình.
“Ha ha.”
Valder cũng bật cười theo, nhưng hoàn toàn là cười vì tức cái ông già này.
Ông cụ là Cựu Giáo hoàng được mọi người kính trọng, là ân nhân đã "vớt" anh ra khỏi đồn cảnh sát.
Quan điểm của ông rất chuẩn mực, là người thuộc "phe Bồ Câu" có tiếng trong triều đình, lúc nào cũng mong cầu hòa bình và ổn định thay vì cứ sa lầy vào cuộc chiến kéo dài hàng trăm năm chưa có hồi kết này.
Nên nếu suy nghĩ kỹ, có lẽ ông coi Valder như một công cụ ngoại giao, lại còn là kiểu ngoại giao "áp giải thẳng lên giường".
Cái này thì khác quái gì liên hôn trực tiếp đâu chứ.
Nhưng mà... thế này có đúng không nhỉ...?
Valder há miệng định nói gì đó nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Anh không biết nên làm gì, cũng chẳng biết nên nói gì.
Hai người bọn họ, một gã độc thân trẻ và một lão độc thân già, cứ thế ngồi nhìn nhau trân trân trong căn phòng của Giáo hội.
***
Valder chẳng nhớ nổi bằng cách nào mà mình đến được trụ sở Kỵ Sĩ Đoàn nữa.
May mà anh thuộc tầng lớp lãnh đạo nên không cần ký tên điểm danh mỗi sáng, nếu không chắc anh cũng quên bén luôn việc đó.
Anh, Đại Đoàn trưởng và Phó Đoàn trưởng có một văn phòng chung, đồng thời mỗi người cũng có phòng làm việc riêng độc lập.
Khi ban lãnh đạo cần thảo luận hoặc cùng xử lý công việc, họ sẽ tập trung ở phòng chung.
Còn khi có việc riêng cần làm hoặc muốn nghỉ ngơi, họ sẽ rút về văn phòng cá nhân.
—— Làm sao để khiến Lamia trở thành người vợ hạnh phúc nhất?
Đây có lẽ là một đề tài đáng để nghiên cứu.
Tốt nhất nên lôi hai gã đã lập gia đình kia tới đây — một người vừa mới cưới, một người vừa lên chức bố — thỉnh giáo hai tên đó là hợp lý nhất.
Thế nhưng khi anh lên tầng của Kỵ Sĩ Đoàn, văn phòng chung chẳng thấy bóng dáng hai người kia đâu, văn phòng riêng của họ cũng trống không.
Valder gãi đầu quay về phòng mình, định bụng nới lỏng cà vạt cho dễ thở, nhưng nghĩ lát nữa xuống lầu lại phải chỉnh đốn trang phục nên lại thôi, tay buông thõng đặt lên đùi.
Ghế của anh là loại ghế xoay do anh tự tay chọn.
So với kiểu ghế cố định, anh thích loại có thể điều chỉnh linh hoạt này hơn.
Nhiều khi lười đứng dậy, anh chỉ cần đạp chân một cái là cả người lẫn ghế trượt vèo ra cửa, thú vị hơn đi bộ nhiều.
Valder là kỵ sĩ cao cấp, đồng thời cũng là Bạch Kỵ Sĩ bảo vệ hòa bình.
Trong văn học, một kỵ sĩ như vậy thường phải là người điềm tĩnh, thậm chí là có phần lạnh lùng.
Nhưng Valder thì khác.
Anh thích nghịch ghế xoay, hảo ngọt, hay lẩm bẩm trong lòng về đủ thứ chuyện thượng vàng hạ cám, và còn có chút... thù dai.
Cái vụ cô Ma Vương bắt anh ngủ trên sàn, chắc anh sẽ nhớ cả đời.
Nếu sau này thực sự đẻ tới bảy tám mươi đứa con, anh sẽ đem chuyện này ra kể suốt bảy tám mươi năm, để đứa con nào cũng phải ghi nhớ việc năm xưa cha chúng bị Ma Vương đá xuống sàn thế nào, cho chúng thấy rõ sự nham hiểm của cô ta.
Valder dường như còn có một khiếu hài hước tinh tế, bắt nguồn từ cảm giác "hình như xung quanh chỉ có mình mình là người bình thường".
Đại Đoàn trưởng có thể vì con mình mà rú lên những tiếng hét cưng nựng sến súa dù là một gã to xác.
Phó Đoàn trưởng thì ngày nào cũng chìm đắm trong mật ngọt của cuộc hôn nhân mới, thỉnh thoảng lại khoe khoang tình cảm khiến người ta nổi hết da gà.
Quản gia ở nhà là một thanh niên có nhịp sống nhanh đến mức ngay cả chủ nhân như anh cũng không theo kịp.
Đám người hầu xung quanh cũng trẻ măng, chạy theo những trào lưu mà anh theo đuổi khá chật vật, khiến anh thấy mình mới 27 tuổi mà như đã lỗi thời so với thời đại vậy.
Ông nội là một lão già thần kinh thô, chuyện gì cũng thấy OK, bất kể thế nào cũng đều vui vẻ tận hưởng cuộc sống.
Còn vợ anh thì lại là một...
Haiz... không buồn nhận xét nữa.
Chẳng lẽ người không bình thường thực sự lại là mình sao...
Vì bên trong phòng quá yên tĩnh nên tiếng ồn ào dưới lầu nghe càng rõ rệt. Valder muốn suy nghĩ nhưng liên tục bị tiếng động phía dưới làm gián đoạn. Anh buồn chán xoay ghế, ngẩng đầu nhìn "trời" — cái trần nhà đẹp đấy, cơ mà đèn hình như bám bụi rồi.
Cúi đầu nhìn xuống sân bên dưới, anh chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.
Lamia?
“...”
“...?!”
Đúng là Lamia thật?!
Sau khi nhìn rõ bóng dáng dưới lầu, Valder bật dậy khỏi ghế, dán mắt vào cửa sổ nhìn người phụ nữ tóc tím phía dưới.
Cô trông có vẻ rất vui, tay cầm một chiếc giỏ nhỏ.
Vì họ quen nhau trong buổi giao lưu, và cuộc hôn nhân chớp nhoáng của họ đã trở thành tin đồn sốt dẻo nhất Kỵ Sĩ Đoàn gần đây, nên hầu như ai cũng nhận ra cô vợ xinh đẹp này của Valder.
Mọi người đều chào hỏi cung kính, còn Lamia thì lấy thứ gì đó từ trong giỏ đưa cho những kỵ sĩ chào mình.
... Thứ gì thế?
Trông như... một loại bánh ngọt?
Đó là đồ ăn đấy! Không được! Đồ Ma Vương đưa sao có thể ăn bừa bãi!
Ngộ nhỡ có độc thì Kỵ Sĩ Đoàn chẳng phải bị tiêu diệt sạch sao!
Không ổn... tầng ba cao quá, khoảng cách này không nghe rõ giọng của Lamia, mình phải xuống dưới mới được!
Thế là Valder chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, nhân lúc không ai chú ý, anh nhảy thẳng từ cửa sổ tầng ba xuống, tiếp đất êm ru để giữ vững thân hình, sau đó nhanh chóng chạy đến bên cạnh Lamia.
【Hửm? Khí tức này... là Bạch Kỵ Sĩ?】
Còn chưa kịp lại gần, anh đã nghe thấy tiếng lòng của Lamia.
Vốn định bí mật tiếp cận để xem xét tình hình, không ngờ vừa tiếp đất đã bị phát hiện. Valder giật mình vội ngửi quần áo xem trên người có mùi gì lạ không.
“Lamia, sao em lại đến đây?”
Biết mình đã bị lộ, Valder không diễn nữa. Anh bước ra từ bụi cây ven đường, đi đến bên cạnh Lamia.
“Ơ? Ông xã, anh đến rồi à~”
Giọng nói này, ngữ điệu này, hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy.
Tiếng lòng vừa rồi đầy vẻ cảnh giác, còn bây giờ lại ngọt ngào vô cùng.
“...”
Nghe Lamia dùng tông giọng đó ngay giữa chốn đông người, Valder thấy ngượng chín mặt, nhưng vẫn hắng giọng, giữ bình tĩnh hỏi:
“Em cầm cái gì đây? Đang làm gì thế?”
“Ái chà, cô Lamia đang tặng bánh ngọt cho chúng tôi đấy!”
Chưa đợi Lamia trả lời, Phó Đoàn trưởng đứng bên cạnh đã đột ngột lên tiếng giải thích.
Valder nhìn kỹ lại thì thấy Đại Đoàn trưởng và Phó Đoàn trưởng — hai kẻ anh vừa tìm không thấy — giờ đang đứng ngay cạnh Lamia.
... Hừ, đây chính là thủ đoạn của Ma Vương sao, có thể kết thân với đồng nghiệp của mình nhanh đến vậy.
“Bánh ngọt?”
Valder nghiêng đầu nhìn vào chiếc giỏ trong tay Lamia.
Chắc cô ta đã phát gần hết rồi, bên trong giờ chỉ còn lại hai cái.
“Phải ạ, bánh do em tự làm. Với tư cách là vợ mới cưới, em mang chút quà gặp mặt đến cho mọi người trong Kỵ Sĩ Đoàn. Nè, anh cũng nếm thử đi?”
“...”
Lamia đưa miếng bánh đến trước mặt Valder, nhưng anh khựng lại một chút.
Anh muốn thông qua Đọc tâm thuật để phán đoán xem trong miếng bánh này ẩn chứa âm mưu gì, nhưng lại phát hiện tâm trí cô ta gần như trống rỗng, chỉ đơn thuần là đang tặng bánh mà thôi.
Vì "nhân vật chính" của tin đồn đã xuất hiện nên ánh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn vào anh. Nếu từ chối thì thật sự rất khó coi, thế là anh đành nhận lấy, rồi dưới ánh nhìn tò mò của mọi người, anh cắn thử một miếng.
... Ừm... hử?
Anh nhai vài cái, vị mứt việt quất lan tỏa trên đầu lưỡi.
Độ mềm xốp của bánh vừa vặn, mứt quả chua ngọt càng làm tăng thêm hương vị...
Sau khi nếm kỹ, anh không thấy có bất kỳ phản ứng ma lực bất thường nào.
Đây thực sự là một miếng bánh ngọt ngon lành sao?
Ả Hắc Ma Vương này... thực sự đến để tặng quà ra mắt?
“A, hỏng rồi.”
Trong khi Valder còn đang mải suy nghĩ, giọng nói của Lamia lại lọt vào tai. Anh nhìn sang, thấy Lamia cầm một miếng bánh với vẻ mặt hơi khó xử.
“Chỉ còn lại một miếng bánh thôi, mà lại có tận hai vị tiên sinh ở đây, phải làm sao bây giờ...”
Lamia vẻ mặt đầy khó khăn, sau đó xoay người lại chỗ Valder, nhét miếng bánh vào tay anh.
“Chỉ còn miếng cuối cùng này thôi, Valder, anh xem nên tặng cho ai thì tốt hơn?”
【Chuyện khó nói này cứ giao cho Valder là tốt nhất~ mình không làm đâu~】
... Chuyện khó nói?
Nghe thấy tiếng lòng của Lamia, Valder lập tức cảnh giác. Anh nhìn miếng bánh trong tay, rồi lại nhìn hai người sếp trước mặt.
Ở Kỵ Sĩ Đoàn, hai người này là trụ cột đấy.
Chẳng lẽ Ma Vương gặp họ ở đây không phải tình cờ? Là âm mưu sao?
"Chuyện khó nói" là ám chỉ cái gì? Chẳng lẽ miếng bánh này có vấn đề? Miếng vừa rồi cho anh ăn chỉ là đòn nghi binh? Chỉ cần hạ độc chết bất kỳ ai trong hai người này cũng sẽ gây ra rắc rối lớn.
Chẳng lẽ Ma Vương đã tính đến bước này rồi sao——?
Nếu là do chính tay anh đưa cho họ ăn, có khi hậu quả còn tồi tệ hơn!
Ma Vương đáng ghét!
Nhìn hai người đồng nghiệp đang đầy vẻ mong chờ trước mặt, Valder hít sâu một hơi, bày ra dáng vẻ "vị quốc vong thân".
Nếu là độc hay lời nguyền thì cơ thể anh có thể chịu đựng được, còn ánh mắt mong đợi của bọn họ——
“——!”
Dưới ánh mắt trân trối của hai người anh em chí cốt, Valder há to miệng, nhét luôn miếng bánh cuối cùng đó vào mồm, cùng với cả miếng bánh anh đang cầm dở.
Ể, mà công nhận là ngon thật nha.
“—— Úi chà! Anh Valder! Để lại cho em một ít với chứ! Đó là tâm ý của chị dâu mà!”
“Ơ kìa cái cậu này sao mà keo kiệt thế, ăn khỏe thật đấy!”
“Ưm ưm —— Tôi đang ăn thử giúp hai người thôi! Ăn thử!”
Valder một tay ngăn hai gã đang xông lên đòi lý lẽ, một tay vừa nhai đống bánh đầy họng vừa ú ớ giải thích. Có lẽ vì bánh thực sự ngon nên anh không kìm được mà lộ ra vẻ mặt hưởng thụ đầy mãn nguyện, khiến hai vị Đoàn trưởng càng làm loạn hơn.
【Ái chà, hóa ra lại tự ăn hết luôn à. Cứ tưởng anh ta sẽ khó xử vì không biết đưa cho ai chứ. Vốn định chơi chiêu thiên vị, bắt anh ta phải làm mất lòng một người, không ngờ lại tự nhét hết vào mồm... Hì hì, bánh mình làm ngon đến thế sao~ Không ngờ tới chứ gì, bản vương đã dễ dàng kiểm soát vị giác của ngươi rồi nhé~】
... Cái gì... Cái gọi là "chuyện khó nói" hóa ra là ám chỉ việc này thôi sao?!
Mắc bẫy rồi...! Cứ tưởng là thuốc độc chứ...!
Nhưng mà, hai cái gã này làm gì thế hả!
Đừng có véo lưng tôi nữa...!
Một tên thì ngày nào cũng mang cơm hộp tình yêu, một tên thì ngày nào cũng khoe con cái, tôi... tôi ăn miếng bánh vợ tôi làm thì có sao đâu chứ ——!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
