Chương 20: Dầu sôi lửa bỏng
Nói một cách công bằng thì, cảnh tượng này cũng có thể coi là một phân cảnh kinh điển trong các bộ tiểu thuyết lãng mạn.
Chàng nhấc bổng người mình yêu lên cao, hoặc chờ nàng công chúa gieo mình từ tháp cao xuống, rồi rơi gọn vào vòng tay vững chãi của chàng kỵ sĩ.
Đó thật sự là một tình tiết lãng mạn hết nước chấm.
Nhưng mà... cái quái gì đang diễn ra thế này?
—— Tại sao vợ mình lại đang bay trên trời kia chứ?!
Chuyện này rõ ràng đã chệch khỏi quỹ đạo của kịch bản ngôn tình thông thường rồi!
Nhấc bổng lên cao? Không!
Chủ động sà vào lòng?
Càng không!
Sự thật là, chuyện một cô vợ mới cưới bất ngờ bị chồng mình quật ngã rồi ném bay đi... tưởng vô lý nhưng lại hoàn toàn có thể xảy ra.
Valder cứ đinh ninh người mình vừa tóm được là một kỵ sĩ đã qua huấn luyện bài bản, nên anh ra tay hơi "nặng đô".
Phải biết rằng, đây là người đàn ông một kiếm chém đôi tường thành, sức mạnh kinh khủng thế nào thì khỏi phải bàn.
Lamia đang trong hình hài phụ nữ, nhẹ hơn đám kỵ sĩ "vai u thịt bắp" kia rất nhiều.
Bị Valder dồn lực ném đi, cô bay vút lên không trung, vẽ thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.
"Á á á á á ——!!"
Tiếng hét thất thanh này là của... Valder.
Lamia dường như vẫn chưa kịp hoàn hồn, cảm giác hẫng hụt đột ngột khiến cô ngẩn tò te giữa trời mất một lúc.
【... Hửm?】
Cô ngơ ngác bay vút lên cao, rồi bắt đầu rơi tự do xuống đất.
—— Mình bị ném đi rồi sao?
Valder ném mình?
Tất cả cũng tại xung quanh quá đông người.
Dù chiều cao gần một mét bảy của cô nghe thì có vẻ ổn, nhưng đứng giữa một rừng kỵ sĩ cao to vạm vỡ thì cô chẳng thấy được gì sất.
Thấy Valder đang hăng say tập luyện, Lamia định giữ ý tứ của một người vợ hiền, tính nhắn anh cứ tập tiếp rồi mình ra chỗ khác chờ, tiện thể tham quan chút đỉnh.
Ai ngờ, cô vừa mới nhìn quanh quất, tay mới vỗ nhẹ vai Valder định chào một tiếng, thì giây sau cả người đã tít trên chín tầng mây.
【Hả...?】
【—— Valder, cái tên này ——?!】
"...!"
Sau cú ném trời giáng, Lamia đơ ra mất nửa giây, rồi tiếng lòng của cô truyền thẳng vào đầu Valder. Ngoài sự kinh ngạc, anh còn nghe rõ mồn một cả tiếng chửi rủa trong đó.
Hắc Ma Vương nổi điên rồi...!
"Lamia ——!!"
Với Valder, việc đỡ lấy cô dễ như trở bàn tay.
Một siêu anh hùng ném vợ đi được thì tất nhiên phải chụp lại được.
Valder sải bước lao lên.
Thấy Lamia sắp chạm đất, anh tung người thực hiện một cú xoạc bóng, trụ vững hạ bàn rồi đón lấy cô chuẩn không cần chỉnh.
Chẳng cần biết cô bay cao bao nhiêu, tóm lại anh đã tiếp đất an toàn cho vợ mà không sứt mẻ miếng nào, lại còn đúng chuẩn tư thế "bế công chúa" đang hot rần rần hiện nay.
"..."
Sau khi bế gọn Lamia, Valder nheo mắt lảng nhìn chỗ khác.
Không phải anh đang làm màu hay ngầu lòi gì đâu, mà đơn giản là vì ——
【......】
...
—— Anh chàng rén rồi.
Anh có thể cảm nhận rõ cơn thịnh nộ bùng phát của Lamia.
Do khoảng cách quá gần, sát khí này còn nồng nặc hơn cả lần đối đầu trước cổng Lâu đài Ma Vương.
Toang... toang thật rồi.
Valder hí mắt, không dám nhìn thẳng. Anh nào đủ gan để xem vợ mình đang lườm mình bằng ánh mắt đáng sợ cỡ nào.
【Tên này... hắn đang làm cái quái gì vậy? Công khai khiêu khích mình à? Đây là địa bàn của nhân loại, ngay trước mặt đám kỵ sĩ tép riu này mà hắn dám làm mình mất mặt sao —— Chẳng lẽ hắn nhận ra mình là Hắc Ma Vương rồi? Ném mình lên để thăm dò thực lực?】
"...!"
Tiếng lòng không chút phòng bị của cô lọt vào tai khiến Valder giật thót.
Cái gì cơ...?
Valder ngẩn người.
Cô ấy lại dùng cái logic kỳ quặc đó để suy ra mình biết thân phận thật ư...?
Không được! Tuyệt đối không để cô ấy khẳng định điều đó! Phải dập tắt ngay sự nghi ngờ này!
Xung quanh toàn kỵ sĩ trẻ tuổi... nếu để những người này chọc điên Hắc Ma Vương thì hỏng bét.
Phải làm dịu cảm xúc của cô ngay!
... Hự...
Dù không muốn chút nào... nhưng... vì đại cục nhân loại... mình đành khô máu diễn một phen vậy!
"—— Thật ra anh đã muốn thử làm thế này từ lâu rồi, Lamia."
Nén cơn nổi da gà xuống bụng, Valder đứng dậy từ tư thế quỳ một chân, ôm chặt Lamia vào lòng.
"Trước đây anh chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, nên... anh không biết làm sao mới khiến em vui. Anh từng thấy trong các buổi vũ hội, người ta thường bế bạn nhảy lên như thế này, anh ngưỡng mộ lắm và luôn muốn thử một lần. Nhưng kẻ thô kệch như anh nào có cơ hội —— thật may mắn vì ông trời đã cho anh gặp em."
Vừa nói, Valder vừa bế Lamia quay người rời đi, lánh xa đám đông hóng hớt.
Anh để lại bóng lưng ngọt ngào ôm vợ khiến đám thanh niên phía sau vừa ngơ ngác vừa ngưỡng mộ.
【Hửm...?】
Những lời sến súa "rút hết ruột gan" của Valder thế mà lừa được Lamia thật.
Cô cựa quậy nhẹ trong lòng anh, tò mò ngước nhìn người đàn ông đang phun ra mấy lời thoại ngôn tình với vẻ mặt nghiêm túc kia.
"Xin lỗi em, anh vụng về quá. Vốn định cho em một bất ngờ, làm em vui, ai dè lại thành ra thế này... Tại anh ngốc, làm chưa thạo."
Valder bồi thêm vẻ mặt hối lỗi chân thành.
Diễn xuất tuy không bằng mấy tay sát gái lão luyện, kỹ năng nói dối cũng cùn mòn do ở trong môi trường quân đội kỷ luật quá lâu, nhưng —— để đối phó với một Hắc Ma Vương ngây thơ thì dư sức!
Người mới trong tình trường thì đã sao?
Đối phương có phải người đâu mà lo!
Thế này là đủ xài rồi!
"Xin lỗi nhé, đừng giận anh nha? Anh sai rồi, bà xã."
Valder cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Lamia để trấn an.
Cô nàng bị hớp hồn, ngẩn tò te.
Dù miệng vẫn hơi bĩu ra vẻ hờn dỗi, nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều.
【Ra là vậy sao... Bất ngờ? Con người hay tạo bất ngờ kiểu này à? Cũng đúng, vài loài Ma tộc cũng hay phô diễn sức mạnh cơ bắp để thu hút bạn tình. Ma tộc tuy không cần mấy thứ tình cảm phù phiếm, chỉ cần chọn đối tác gen trội để duy trì nòi giống... Con người chắc cũng na ná vậy, chỉ là thêm thắt chút tình cảm và bớt bạo lực hơn... Nhìn chung thì quy trình chắc không sai...】
Dù tư duy của cô nàng đi hơi lệch đường ray, nhưng kết quả lại trúng phóc vào đúng chỗ Valder cần.
【Hừm...】
Nghe tiếng hừ nhẹ trong lòng Hắc Ma Vương, Valder hơi căng thẳng.
Kệ đi, cô ấy nghĩ lệch lạc thế nào cũng được, miễn không nghi ngờ anh là tốt rồi.
【Hừ —— nghĩ kỹ lại thì, chắc chắn là hắn mê mình rồi đúng không? Đã bắt đầu dùng hành động để chứng tỏ bản thân rồi cơ đấy~? Hừ hừ...】
Lamia thậm chí còn tự biên tự diễn, hợp thức hóa màn "chữa cháy" vụng về của Valder.
... Phù...
Thấy Lamia cười tươi trở lại, Valder thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần cô ấy không san phẳng cái Kỵ Sĩ Đoàn này, hay phát hiện ra anh đọc được suy nghĩ của cổ... thì sao cũng chiều.
Xem ra mình cũng có khiếu bịa chuyện đấy chứ...
Haizz... đường đường là anh hùng mà phải cúi đầu nhận lỗi với Hắc Ma Vương vì chuyện cỏn con này... nhục thật!
Từ bé đến lớn đã phải chịu ấm ức thế này bao giờ đâu!
Nhưng mà... thôi kệ, miễn tâm trạng cô ấy tốt lên một chút... mọi người bình an vô sự là được.
Quả không hổ danh là siêu anh hùng Bạch Kỵ Sĩ, một lần nữa cứu nhân loại thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Còn tại sao có cái thế "dầu sôi lửa bỏng" thì... đừng có hỏi kỹ làm gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
