Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 17: Hương vị từ gió và việt quất

Chương 17: Hương vị từ gió và việt quất

“—Sau này, cháu phải trở thành vị kỵ sĩ cứu rỗi chúng sinh nhé.”

Đó là lời ông nội đã căn dặn Valder khi anh còn là một đứa trẻ.

Năm ấy anh mới lên mười, nhưng nhờ thiên phú chiến đấu kinh người mà cái tên Valder đã sớm vang danh khắp vùng.

“Kỵ sĩ ạ?”

“Đúng vậy. Một kỵ sĩ mang lại hòa bình cho nhân loại.”

“Vâng...”

Valder bé nhỏ ngồi vắt vẻo trên đài cao ven đường, đôi chân ngắn cũn đung đưa theo nhịp.

Ông nội ngồi bên cạnh cũng bắt chước đứa cháu, đung đưa đôi chân già nua của mình.

Một già một trẻ, trên tay mỗi người là nửa que kem vừa bẻ đôi.

Khi đó, ông nội đã là một vị Giáo hoàng già sắp về hưu.

Khác với người thuộc phái hòa bình như ông, vị Giáo hoàng kế nhiệm lại là một kẻ tôn sùng chủ nghĩa nhân loại cực đoan.

Để ngăn chặn những cuộc xung đột quy mô lớn vượt tầm kiểm soát, trước khi thoái vị, ông đã dùng chút quyền lực cuối cùng đưa Valder – người vốn thuộc phe cánh của mình – cài vào Kỵ Sĩ Đoàn.

Đây là nước cờ nhằm giữ ổn định cục diện hết mức có thể.

“Vậy cháu nên làm gì ạ?”

Valder ngước nhìn ông nội.

Trong mắt cậu bé, người ông già nua ấy vẫn luôn cao lớn vĩ đại. Được ăn no mặc ấm, dùng một lòng trung thành để đổi lấy con đường sống, đây chẳng phải là cuộc giao dịch quá hời sao?

Con người sinh ra suy cho cùng cũng chỉ vì một chữ “sống”.

Nếu ông đã cho anh cơ hội tồn tại, anh sẵn lòng nghe lời ông để bảo vệ cơ hội đó.

Nghe vậy, ông nội mỉm cười, bàn tay thô ráp xoa đầu Valder.

“Cháu chỉ cần đi theo bên cạnh ông. Sau đó, hãy dùng sự thấu hiểu của chính mình để làm những gì cháu muốn.”

Đó là sự tin tưởng ông dành cho Valder, cũng là sự tự tin vào cách giáo dục của chính mình.

Ông không muốn ép buộc đứa trẻ này phải bất chấp thủ đoạn vì một chấp niệm điên rồ nào đó.

Ông chỉ muốn Valder nhìn ông, học theo ông, rồi tự mình thực hiện những điều mà anh cho là đúng đắn.

Ông tin anh là một đứa trẻ ngoan, và tin rằng anh sẽ trở thành người hùng của mọi người.

“...”

***

Quay về thực tại, yết hầu của ngài Bạch Kỵ Sĩ đang trượt lên trượt xuống liên tục, hơi thở dồn dập. Anh vẫn đang tuân theo kỳ vọng của ông nội: Muốn cứu giúp nhiều người hơn nữa.

Có rất nhiều cách để bảo vệ thế gian.

Đánh bại kẻ thù là cách phổ biến nhất, nhưng ngoài ra, đương nhiên còn một cách khác.

— Đó là giữ chặt mối đe dọa ngay sát bên mình.

Giống như Tháp Khóa Yêu vậy, chỉ cần giam giữ ác quỷ bên cạnh thì sẽ không còn ai bị đe dọa nữa.

Nghe có vẻ ngụy biện, nhưng nếu thay đổi tư duy một chút, thì đúng là như vậy thật.

...Mình sắp chết rồi sao?

Khoảnh khắc Valder nắm lấy tay Lamia để đồng ý lời cầu hôn ngày hôm qua, ý nghĩ này đã lóe lên trong đầu anh.

Dù sao đối phương cũng là Hắc Ma Vương, tương lai chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra, có lẽ mình sẽ phải hy sinh vì đại nghĩa.

Nhưng... mình là Bạch Kỵ Sĩ, mình phải gánh vác trách nhiệm này.

Vậy nên...

Được rồi — Được rồi —!

Tôi biết rồi!

Nếu bắt buộc phải làm thế, thì tôi sẽ liều một phen —!

Hít một hơi thật sâu, Valder hạ quyết tâm.

Chẳng phải chỉ là hôn thôi sao...

Hồi trước ở Giáo hội, đến con chó vàng bự chảng mình còn hôn được cơ mà!

Có gì mà không vượt qua nổi chứ!

Trong tình thế “bắt buộc”, Valder cúi thấp người.

Anh nhìn thiếu nữ trước mặt, cảm giác như chỉ cần khẽ vòng tay là cô sẽ nằm gọn trong lòng mình.

Mái tóc cô màu tím nhạt, phần mái điểm xuyết vài lọn trắng tinh khôi.

Cũng chính vì màu tóc thiên sáng nên anh dễ dàng nhận ra đôi gò má đang đỏ rực của cô.

Mặt cô ấy đỏ lên rồi... là vì xấu hổ sao?

【Hì hì... Cuối cùng cũng không kìm được mà muốn hôn ta rồi sao? Ta biết ngay mà, với sức quyến rũ này, một gã đàn ông nhân loại sao mà cưỡng lại nổi! Đến đây, hôn ta đi, rồi sau đó đừng hòng rời xa ta nhé ~】

...Tất nhiên là không phải rồi.

Hoàn toàn là vì hưng phấn, thậm chí còn là kiểu hưng phấn khi âm mưu đắc thắng.

Ngược lại với cô, khuôn mặt đỏ bừng của Valder mới đích thị là do thẹn thùng.

Chỉ vài giây chạm mắt ngắn ngủi, trán anh đã lấm tấm mồ hôi, những sợi tóc vàng dính bết vào nhau.

Hôn... được rồi...

Nếu cô muốn, vậy tôi sẽ —

“Á...! Cẩn thận — Cẩn thận!!”

“—?!”

Ngay khi Valder nhắm mắt, gom hết dũng khí định hôn xuống thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng hét thất thanh.

Valder giật bắn mình mở mắt, cánh tay theo bản năng vung ra sau lưng. Chỉ nghe một tiếng “vút” sắc lẹm xé gió lướt qua tai, một cây trường thương huấn luyện đã nằm gọn trong bàn tay rắn chắc của anh.

Cây thương này vốn dĩ bay lệch về phía bụi cây, không nhắm vào họ, nhưng Valder vẫn chộp lấy nó theo phản xạ.

Với anh, việc này dễ như trở bàn tay, lại còn ngăn chặn được những rủi ro không đáng có.

“...”

Lamia đứng bên cạnh liếc nhìn Valder đang xoay người lại, rồi nhìn cây trường thương trong tay anh.

Đầu thương đã mài cùn, lực ném bị lệch, lại chẳng có chút sát khí nào nên Lamia chẳng buồn cảnh giác.

Cô chỉ tò mò nhìn mấy cậu thanh niên đang hớt hải chạy về phía mình.

“Á —! Xin lỗi Xin lỗi xin lỗi! Rất xin lỗi ạ —!”

Cậu thanh niên dẫn đầu chạy đến trước tiên, gập người cúi đầu liên tục. Gương mặt đỏ bừng cho thấy sự hối lỗi tột cùng.

Đằng sau là vài người bạn cùng nhóm huấn luyện, kẻ cầm thương, người cầm kiếm, kẻ đeo cung.

Họ theo bản năng liếc nhìn Valder, rồi nhìn hoa văn trên bộ đồng phục anh đang mặc, và nhận ra:

Thôi, kiếp này coi như bỏ.

“Các cậu đang huấn luyện?”

Valder trả cây trường thương cho cậu thanh niên, ánh mắt quét từ trên xuống dưới.

Lúc cúi đầu nhận lấy, cậu chàng kia đã nhận ra thân phận của Valder, sợ đến mức không dám ngẩng mặt lên.

“Báo cáo, vâng... đúng ạ.”

“Ngẩng đầu lên nói chuyện!”

“Vâng — Vâng ạ! Chúng tôi đang huấn luyện! Nhưng do lúc tập quá tay nên trường thương bị tuột khỏi tay bay ra ngoài, thành thật xin lỗi ngài!”

“...”

Valder nhìn về phía sân tập cách đó không xa.

Các kỵ sĩ đang luyện tập đỡ đòn và tước vũ khí.

Trong kỹ thuật đối kháng với vũ khí cán dài đúng là có chiêu đánh mạnh để hất bay vũ khí đối phương, nhưng mà bay xa thế này... lực tay của tên nhóc này cũng khá đấy.

“Lớp nào?”

“...Dạ... tôi...”

“Tôi hỏi cậu thuộc lớp nào?”

“Báo cáo! Lớp ba ạ!”

Thấy Valder nghiêm giọng, cậu thanh niên đành đứng nghiêm, hô to tên lớp. Phen này xong rồi, chắc chắn sắp tới sẽ được lớp trưởng “chăm sóc” đặc biệt cho xem.

“Được rồi, về đi. Lần sau cẩn thận hơn.”

“Rõ —!”

Nhận được lệnh ân xá, cậu thanh niên vội vàng kéo đám bạn chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu lại. Valder cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà cú ném thương này chỉ là tai nạn, đường bay cũng lệch hẳn sang ngang.

Ngoại trừ tiếng gió rít hơi đáng sợ thì lực sát thương bằng không.

Chứ lỡ nó nhắm thẳng vào Lamia khiến vị Ma Vương này lên cơn điên thì coi như xong đời cả lũ.

Nhưng mà sức mạnh lớn thế này cũng là ưu điểm, dù sao “một lực phá mười chiêu”, lát nữa về phải nói chuyện với lớp trưởng của bọn họ, đây là một hạt giống tốt cần bồi dưỡng.

【Đây là tân binh của Kỵ Sĩ Đoàn sao? Hất cây thương bay xa thế kia cũng có bản lĩnh đấy chứ.】

Suy nghĩ của Lamia trùng khớp với Valder, sự chú ý của cô cũng dồn vào năng lực của đám lính mới.

Dù sao cả hai đều là những kẻ tôn sùng thực lực.

【Đám nhân loại trẻ tuổi bây giờ thú vị thật, có lẽ mình nên tiếp cận xem thử. Bạch Kỵ Sĩ cũng có tuổi rồi, mình nên tìm "thịt tươi" trẻ trung hơn chút nhỉ? Cậu nhóc lúc nãy trông chưa đến hai mươi, ít nhất cũng trẻ hơn Bạch Kỵ Sĩ gần chục tuổi. Có lẽ đám thanh niên mới là đối tượng mình nên quan tâm hơn ~】

“...”

Nghe thấy tiếng lòng của Lamia, Valder cau mày.

Cái gì mà tôi có tuổi? Ông đây còn chưa đầy ba mươi nhé! Ông đây không hề già chút nào nhé!

Còn tận bốn mươi năm nữa mới được nhận lương hưu, cô cấm được chê tôi già...!

Nhưng Lamia rõ ràng chẳng bận tâm đến lời than vãn thầm kín của Valder.

Cô tò mò bước lên hai bước, trông có vẻ hứng thú với đám thanh niên kia hơn cả anh.

【Dù sao thanh niên cũng sức dài vai rộng, mười năm nữa chiến trường sẽ là sân chơi của họ. Hay là mình cứ đi thám thính trước, tìm hiểu sâu hơn về chúng xem sao nhỉ —?】

“...!”

Ngay khi Lamia định lách qua người Valder để tiến về phía sân tập, Valder – không hiểu sao bỗng thấy máu nóng dồn lên não – đã chộp chặt lấy cổ tay cô.

Nói cái gì mà thanh niên sức dài vai rộng...

Cô đang coi thường ai đấy hả!

“Valder —?”

Giây tiếp theo, chẳng để Lamia kịp phản ứng, Valder đã nâng khuôn mặt kiều diễm kia lên, cúi đầu chiếm lấy đôi môi ấy một cách mạnh mẽ.

Trong khoảnh khắc, hơi thở dường như ngưng trệ.

Mơ hồ, anh lại nếm được vị việt quất ngọt ngào, hương thơm từ giỏ bánh nương theo làn gió không biết từ đâu thổi tới, vẩn vương quấn quýt giữa hai người.

Nụ hôn này kéo dài bao lâu?

Có lẽ chỉ là một thoáng, cũng có thể là cả thế kỷ.

Cho đến khi dưỡng khí cạn kiệt, Valder mới luyến tiếc buông ra.

Một sợi chỉ bạc lấp lánh vương vấn giữa hai bờ môi, khẽ “tách” một tiếng rồi đứt đoạn đầy mờ ám.

“Lamia.”

Hơi thở vẫn còn run rẩy, Valder nhìn thẳng vào đôi mắt Lamia, hai má nóng bừng áp sát vào nhau.

“Em đã có tôi làm chồng rồi... thì đừng hòng tơ tưởng đến kẻ nào khác nhé...!”

Mục tiêu của cô là tôi, cấm được bén mảng đi làm hại người khác...

Nghe rõ chưa hả!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!