Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 105 Xanh của bầu trời, xanh của biển cả, và cả màu xanh hồ nước trong đôi mắt anh nữa, em đều thích cả

105 Xanh của bầu trời, xanh của biển cả, và cả màu xanh hồ nước trong đôi mắt anh nữa, em đều thích cả

“Nhắc mới nhớ, chuyện mà anh nói dạo trước... em có suy nghĩ kỹ chưa?”

Sau vài màn tương tác đầy ý nhị, cả hai chọn tản bộ hóng gió quanh bãi đất trống này.

“Hửm? Gì cơ? Chuyện dạo trước anh nói á?”

Lamia quay đầu lại, mái tóc tím dài tung bay trong gió.

Đôi đồng tử đỏ rực của cô ẩn hiện sau làn tóc.

Sắc đỏ ấy khiến Valder không kìm lòng được mà phải nhìn kỹ khuôn mặt cô.

“...Thì là... chuyện thích một thứ gì đó mà anh từng nhắc đến ấy.”

“À, em thích anh.”

“— Anh không nói cái đó!”

Valder phủ nhận theo bản năng.

Bởi anh luôn cảm thấy, cái lòng yêu thích này của Lamia chỉ là một thủ tục bắt buộc.

Vì là vợ nên phải thích, vì cần hoàn thành nhiệm vụ nên phải diễn cho tròn vai...

Làm ơn đi Lamia, hãy cứ là chính mình thôi.

Thích cái gì cũng được — miễn là có một thứ gì đó thực sự yêu thích, đó đã là một khởi đầu tốt rồi.

Không thể để bản thân bị mấy cái câu trả lời kiểu mẫu như "thích anh" làm mờ mắt được...!

“...”

Thấy Valder có vẻ hơi bất mãn, Lamia lùi lại hai bước rồi đi song song với anh.

“Em nói thích anh làm anh không vui sao?”

“...Hả?”

Đây quả là một câu hỏi hóc búa.

Không vui sao? Cũng không hẳn...

Mỗi khi nghe em nói thích anh, anh đều cảm thấy nhịp tim mình tăng cao.

Chỉ một lời bộc bạch đơn giản nhất của em cũng đủ khiến anh thấy phấn chấn.

Trước đây anh chưa từng như vậy, nhưng bây giờ... anh...

Không, nhưng mà.

Nhưng mà, Lamia —

“— Anh chỉ muốn nghe tiếng lòng chân thật của em thôi.”

Đúng thế, chính là nó.

Thay vì mấy lời kịch sáo rỗng, hãy nói cho anh biết suy nghĩ thực sự của em.

“Đây chính là tiếng lòng chân thật của em đấy.”

“...!”

Gương mặt Valder vốn còn chút nặng nề, nhưng khi nghe Lamia nói vậy, đôi lông mày anh giãn ra vì kinh ngạc.

“Sao thế, nghe không lọt tai à?”

“Không, không phải — chỉ là...”

Chỉ là — tại sao chứ?

Em thật sự thích anh sao...?

Valder luôn ở trong trạng thái vừa tự tin lại vừa tự ti.

Anh tự tin về chuyên môn và năng lực mạnh mẽ của mình, đủ sức giải quyết mọi việc.

Anh hiểu rõ mình mạnh hơn nhân loại bình thường rất nhiều, nên về khoản này, anh cực kỳ tự tin, thậm chí có chút kiêu hãnh.

Nhưng trước tình cảm của Lamia, anh chẳng tài nào tự tin nổi.

Có lẽ vì anh biết rõ cô là ai, biết mục đích cô tiếp cận mình, nên anh không thể đặt niềm tin vào cái lớp vỏ bọc này được.

Nếu ngay từ đầu mình không có Đọc tâm thuật thì sao?

Nếu ngay từ đầu mình không biết thân phận của Lamia thì sao?

Nếu cứ mãi bị che mắt, liệu tâm trạng có khác đi không?

Liệu anh có thản nhiên đón nhận tình yêu của cô, rồi cứ thế bên nhau trọn đời với tư cách là vợ chồng —

— Ha, dĩ nhiên là không thể rồi.

Hai người họ vốn định sẵn là không thể có một khởi đầu hạnh phúc như thế.

Nhưng... có thể thử thay đổi cái kết.

Đảo ngược cái âm mưu chết tiệt này lại — đúng không?

Trách nhiệm của kỵ sĩ là bảo vệ, và thứ cần bảo vệ bao gồm cả chính cuộc đời của mình nữa...!

“Anh sao thế, Valder?”

Câu nói của Valder mới được một nửa đã im bặt.

Đợi vài giây chẳng thấy anh nói tiếp, Lamia đành lên tiếng gọi để kéo anh ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.

“...Không có gì.”

Valder thở dài, dỏng tai lên nghe tiếng lòng của cô.

“...Ừm... được thôi.”

【Bạch Kỵ Sĩ đúng là một gã kỳ lạ, rõ ràng ta đã nói là thích anh ta rồi, còn có gì mà không vui chứ.】

Ái chà, thấy chưa, đúng là như vậy mà.

Cái gọi là thích chẳng qua cũng chỉ là một lời thoại có sẵn.

Nhưng ánh mắt của Lamia lúc này lại vô cùng tập trung, hoàn toàn tách biệt với những tiếng lòng kia.

“Thích... từ này phức tạp lắm, ý anh không phải kiểu 'em thích anh' — cái anh muốn hỏi là một thứ cụ thể hơn, kiểu như... màu sắc chẳng hạn?”

Hiện tại Valder thực sự đang chuẩn bị cho hôn lễ.

Anh muốn tổ chức hôn lễ cho Lamia, dĩ nhiên phải chọn chủ đề mà cô thích, ít nhất thì màu sắc chủ đạo cũng cần phải chốt lại.

“Màu sắc ư?”

“Ừ, màu sắc, đỏ cam vàng lục gì cũng được.”

Thực ra sau khi thuận miệng nói ra, Valder đã thấy hơi hối hận.

Anh sợ Lamia hứng lên lại chọn mấy màu quái lạ.

Chẳng hạn như màu xanh lá, hay là màu đen...

Màu xanh lá thì vẫn ổn, anh có thể tổ chức đám cưới ngoài trời trên bãi cỏ với nhiều hoa lá.

Nhưng một hôn lễ màu đen... Valder thực sự chưa từng thấy bao giờ.

Anh đi ăn cưới bao nhiêu năm nay, chẳng thấy cái đám cưới tử tế nào lại lấy màu đen làm chủ đạo cả.

Phải biết rằng Lamia chính là Ma Vương mà, bộ giáp trước đó của cô cũng màu đen, lỡ như cô chọn màu đó thật thì —

Thôi được rồi, nếu cô ấy chọn thật thì mình chỉ còn cách cố gắng hết sức thôi.

“Ừm... màu sắc...”

Lamia lẩm bẩm, dùng ngón tay gõ nhẹ vào cằm, rồi theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Cô giơ tay khép các ngón lại, che bớt ánh nắng chói chang đang rọi thẳng vào mắt.

“— Màu xanh da trời.”

Đây là lần đầu tiên cô đưa ra một câu trả lời dứt khoát đến vậy về sở thích của mình.

“Em thích màu xanh da trời, Valder à. Đó là màu của bầu trời, màu của tự nhiên, cũng là màu của tự do.”

Cô ngẩng đầu, dang rộng đôi tay như thể đang muốn ôm trọn lấy bầu trời xa tít tắp.

Những sinh linh dưới mặt đất luôn hướng về bầu trời rộng lớn theo một cách vô thức.

Ngọn tháp ở lâu đài Ma Vương tuy rất cao, nhưng vẫn chưa đủ để chạm tới mây xanh.

Là một phần của đại địa, dĩ nhiên cô cũng từng khao khát rằng, dù đôi chân vẫn đứng vững trên mặt đất, cô vẫn có thể chạm vào bầu trời treo lơ lửng phía trên kia.

Đồng thời, màu xanh cũng là màu của những dòng sông.

Sắc xanh trong vắt, thấu suốt... từng đóa sóng tung bọt trắng xóa đều là biểu tượng của tự do.

Tượng trưng cho sự tự do đang dần thức tỉnh từng chút một trong sâu thẳm trái tim Lamia.

Và dĩ nhiên, sắc xanh này —

“— Đồng thời cũng là màu mắt của anh.”

Sắc xanh đẹp đẽ và thuần khiết ấy đang phản chiếu nụ cười của Lamia.

“Em thích nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đôi mắt anh, nó giống như một tấm gương trong suốt vậy.”

Lamia vừa nói vừa khoác tay Valder, nhìn anh từ trạng thái ngơ ngác dần dần lấy lại tinh thần.

“...Màu xanh da trời, đúng không...?”

“Vâng, màu xanh. Xanh của bầu trời, xanh của biển cả, và cả màu xanh hồ nước trong đôi mắt anh nữa, em đều thích cả.”

“......”

Sắc xanh trong vắt trong mắt anh càng làm nổi bật lên vệt đỏ nơi đuôi mắt Valder.

Anh chớp mắt, định dời tầm nhìn đi để bớt ngượng ngùng, nhưng lại chẳng nỡ bỏ qua dáng vẻ cô đang nhìn mình chằm chằm như thế.

“Được.”

Khi Valder thốt ra từ đó, giọng anh thoáng một nụ cười đầy vẻ bất lực.

Anh đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng xoa đầu Lamia.

“Vậy thì... hãy để tình cảm em dành cho anh cũng bắt đầu từ sắc xanh này đi, bắt đầu từ chính đôi mắt của anh.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!