Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

280 1196

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

525 29466

Fate/strange Fake

(Đang ra)

Fate/strange Fake

Ryohgo Narita

Cốt truyện xoay quanh một Cuộc Chiến Chén Thánh được sao chép một cách thiếu sót từ Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba ở Fuyuki. Sau khi kết thúc Cuộc Chiến Chén Thánh lần thứ ba, các pháp sư từ một tổ

83 446

Tập 01 - 109 Kinh nghiệm của người 'đã cưới'

109 Kinh nghiệm của người 'đã cưới'

“Màu xanh dương — cháu hỏi được rồi, màu cô ấy thích là màu xanh dương.”

“Còn cả hoa nữa... là mẫu đơn, mẫu đơn vàng nhạt. Trong bó hoa đó, cô ấy thích bông đó nhất.”

Valder đang ngồi trong văn phòng chung cùng Đại Đoàn trưởng và Phó Đoàn trưởng.

Vẻ mặt của cả ba người trông đều có phần nghiêm trọng.

Màu xanh dương là màu sắc mà Lamia yêu thích nhất.

Còn mẫu đơn là loài hoa cô ưng ý nhất trong bó hoa Valder từng tặng.

“...Vậy thì, trên đời có hoa mẫu đơn màu xanh dương không nhỉ?”

Đại Đoàn trưởng nhìn Valder, dáng vẻ như đang cố mường tượng ra sự kết hợp giữa hai thứ này.

“Không, không có đâu Đoàn trưởng. Theo kinh nghiệm cưới hỏi của em, chúng ta nên lấy màu xanh làm tông chủ đạo, còn hoa tươi chỉ dùng để trang trí điểm xuyết thôi...”

Phó Đoàn trưởng Valen vẽ phác một sơ đồ đơn giản lên cuốn sổ tay bên cạnh.

Anh dùng tông màu đậm đại diện cho các mảng xanh dương, tông màu nhạt đại diện cho mảng vàng.

Nhờ vào tài hội họa của anh, những ý tưởng cả ba vừa thảo luận lập tức hiện lên mặt giấy một cách trực quan sinh động.

“Đúng là tuổi trẻ có khác. Thời của bọn chú, đám cưới chẳng phức tạp thế này đâu. Lúc chú với chị dâu cháu lấy nhau, hai người chỉ tìm một cái lễ đường nhỏ vừa mắt, mời họ hàng bạn bè đến làm lễ đơn giản, mọi người cùng ăn uống, trò chuyện là xong xuôi.”

Đại Đoàn trưởng Geoffrey nhìn tác phẩm của Valen rồi mỉm cười vui vẻ.

Thực ra tuổi của Geoffrey chưa quá lớn, nhưng con gái ông lại còn rất nhỏ do hai vợ chồng sinh con khá muộn.

Vốn là kiểu người cuồng công việc, thời trẻ Geoffrey cũng đi lên từ một kỵ sĩ bình thường, phải đợi đến khi sự nghiệp ổn định mới dám tính chuyện con cái.

Hay nói đúng hơn là đợi đến lúc gia đình có của ăn của để, đủ sức nuôi dạy đàng hoàng thì họ mới dám sinh một cô con gái.

Thuở trước điều kiện không mấy dư dả nên ông đã quen với lối sống giản dị.

Nhắc đến sự lãng mạn trong cuộc sống thì ông chẳng có là bao, bù lại là sự ân cần của một người đàn ông truyền thống mẫu mực.

Thế nên khi nghe nhắc đến hai màu sắc này, điều đầu tiên ông nghĩ tới không phải là phối màu, mà là trực tiếp đi tìm một bông hoa màu xanh dương.

Ông chỉ muốn dùng cách thức đơn giản và mộc mạc nhất để bày tỏ sự quan tâm của mình.

Ngược lại, Valen là người trẻ nên tư duy linh hoạt, lại được tiếp xúc với nhiều thứ mới mẻ.

Đó là lý do Geoffrey đặc biệt kéo Valen tới đây, vì cậu thanh niên trạc tuổi Valder này chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều.

“Nếu đã chốt được màu sắc chủ đạo rồi thì bây giờ chú sẽ liên hệ đặt đồ trang trí. Còn hoa tươi thì phải đợi chốt ngày cưới xong xuôi chú mới mua. Chứ không đến lúc cử hành hôn lễ mà hoa héo rũ ra thì hỏng bét. Chú cứ đặt cọc giữ chỗ trước đã.”

Việc mua sắm vốn dĩ không thuộc trách nhiệm của Geoffrey, nhưng ông luôn muốn góp chút sức lực.

Thế là ông quyết định dùng luôn đặc quyền của Đại Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn để lo liệu các hạng mục hôn lễ cho nhanh gọn.

Chức danh này của ông xem ra lúc này cũng phát huy chút tác dụng thực tế.

“Còn về phần trang phục thì anh Valder và chị dâu phải tự quyết định thôi. Những thứ quan trọng như váy cưới hay lễ phục thì nhất định phải làm theo ý chính chủ. Hai người phải tự đi chọn mẫu và lấy số đo — Em biết có mấy tiệm đồ cưới khá ổn. Em sẽ đưa địa chỉ với thông tin liên lạc cho anh, lúc nào rảnh anh đưa chị ấy qua xem thử nhé.”

Valen cũng mới tổ chức đám cưới cách đây không lâu.

Với tư cách là một quý ông mới cưới, anh vẫn còn nhớ như in mấy chuyện lo liệu hôn lễ này.

Anh xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay, cẩn thận viết tên ông chủ và địa chỉ tiệm váy cưới lên đó.

Dù sao cũng là Phó Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn, việc anh sở hữu trí nhớ và khả năng thu thập thông tin xuất sắc như vậy cũng là chuyện hết sức bình thường.

“Chà, anh Valder, đừng căng thẳng quá chứ.”

Khi Valen đưa tờ giấy cho Valder, tay của vị Bạch Kỵ Sĩ rõ ràng đang khẽ run lên.

Trông Valder thực sự rất căng thẳng, cái kiểu căng thẳng hiện rõ mồn một ra ngoài mặt.

Dù sao ngồi trước mặt anh lúc này cũng là hai người anh em chí cốt, anh chẳng cần phải cố gồng hay giấu giếm làm gì.

“Kết hôn đúng là chuyện đại sự cả đời, nhưng cũng không đến mức dọa cháu sợ thành ra thế này chứ. Cứ thuận theo tự nhiên thôi. Cháu chỉ cần nhớ rằng vợ cháu rất yêu cháu, và cháu cũng yêu cô ấy, thế là đủ rồi.”

Geoffrey vỗ vai Valder.

Bàn tay to lớn của ông đặt lên vai anh với một lực vừa đủ, như muốn truyền thêm sự an tâm cho chàng trai trẻ.

“Vâng... cháu biết rồi.”

Biểu cảm của Valder lúc này có chút phức tạp khó tả, nhưng trong mắt hai người kia thì đó chỉ là biểu hiện của sự căng thẳng.

Chỉ có chính Valder mới biết, khoảnh khắc Geoffrey thốt ra từ "yêu", trái tim anh đã chợt run lên.

— Lamia có yêu mình không?

— Mình có yêu Lamia không?

Trong thoáng chốc, Valder bỗng thấy mông lung, thậm chí là thẫn thờ.

Anh thừa biết kết hôn chắc chắn phải được xây dựng trên cơ sở tình yêu từ hai phía.

Thế nhưng... hai người họ ở bên nhau ngay từ đầu đâu phải vì tình yêu.

Dù vậy, đối mặt với sự quan tâm chân thành từ hai người đồng nghiệp thân thiết, Valder chỉ đành hùa theo, giả vờ như mình thực sự đang căng thẳng trước ngày cưới.

“Lúc chuẩn bị đám cưới em cũng căng thẳng lắm, cứ sợ mình sẽ làm hỏng bét mọi thứ, hay tự biến mình thành trò cười. Nhưng đến phút chót, điều thực sự đáng lo — lại là việc bản thân có khóc lóc quá trớn ngay giữa hôn lễ hay không thôi.”

“...Khóc á?”

Lời này của Valen rõ ràng là đang cố đánh lạc hướng, giúp Valder thả lỏng tinh thần đôi chút.

“Đúng vậy, khóc đấy. Mới chỉ tổng duyệt thôi mà em đã khóc sướt mướt rồi. Vợ em thấy em rớt nước mắt thế là cũng ôm mặt khóc nức nở theo — nghĩ lại thì đúng là một kỷ niệm khá ngượng ngùng. Nhưng mấy nhân viên ở đó bảo em rằng, hầu như cặp đôi nào bước vào lễ đường cũng đều rơi lệ cả... Thật lòng mà nói, nếu giờ bắt em nhớ lại xem tại sao lúc đó mình lại khóc dữ dội như vậy, em cũng chẳng giải thích nổi. Có lẽ là vì những hồi ức ùa về chăng? Hồi ức về từng kỷ niệm kể từ ngày đầu hai đứa gặp gỡ, về những chi tiết nhỏ nhặt đầy ấm áp trong cuộc sống, về khoảnh khắc nhận ra cuối cùng tụi em cũng tu thành chính quả... Chà, khó nói quá, em chẳng diễn tả nổi nữa.”

Valen bồi hồi nhớ lại, trong ánh mắt dần hiện lên những tia sáng lấp lánh của niềm hạnh phúc.

“Tóm lại đó là một loại cảm xúc rất khó tả. Khó tả đến mức thậm chí anh còn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, mà nước mắt đã vô thức trào ra rồi.”

“...”

Quá khứ?

Hồi ức?

Những chi tiết nhỏ nhặt...?

Không — chắc chắn mình sẽ không thế đâu.

Nghe Valen trải lòng, Valder chỉ biết âm thầm thở dài.

Mình tuyệt đối không tài nào khóc nổi đâu.

Bởi vì anh và cô ấy nào có chung kỷ niệm đẹp đẽ gì đâu...

Hai người họ là kiểu cưới chớp nhoáng thần tốc chỉ trong vòng vỏn vẹn ba tiếng đồng hồ.

Nếu nói về kỷ niệm trước đó, thì cũng chỉ có trận chiến sống còn trước cổng Lâu đài Ma Vương mà thôi.

Người bình thường... tuyệt đối sẽ chẳng có ai vì cái loại hồi ức nhọc nhằn đó mà xúc động rơi nước mắt cả!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!